NGUYỄN - Thơ

01 Tháng Tám 20211:56 CH(Xem: 1300)
NGUYỄN - Thơ
 

NHỮNG CHUYẾN TÀU CŨ

góc đồi đó, những ngày mưa anh nằm nghe Bach và Chopin

em nhớ không,

tháng tám bao giờ cũng thế, những nụ hoa quỳ nhức nhối võ vàng

trên tuổi trẻ chúng ta

(biết làm gì ngoài yêu và yêu và yêu và vụn vỡ!)

 

trong khi các nhà thần học vẫn làm việc của họ - miết đi miết lại những trang kinh thánh và những nhà triết học vẫn trầm ngâm bên pho triết liệu bất tận, còn các nhà văn thì nghe các trang sách chuyện trò trong thư viện

 

mặc kệ họ thôi,

anh nói,

khi thành phố lên đèn, chúng ta đi tìm quán rượu và những góc tiệm cà phê buồn

trên tay anh ôm cuốn từ điển cũ chẳng bao giờ đọc hết những mục từ

trên tay em ôm bó hoa rũ cuối mùa

 

thành phố là giai điệu khi ta bước chân qua

và rơi rụng tàn âm khi ta vùi mình vào bóng đêm

nghe gió đuối trên những ngón thông non

vòm mây trôi úa lạnh

 

em và anh, chúng ta học cách đi vào một quá khứ không phải của mình rồi nương náu ở đó cho đến khi phổi đầy khói thuốc tim đầy sầu muộn

những câu thơ hoang hóa

góc quán nào cũng lầm lụi bầy ma

ngã tư nào cũng đổ màu âm bản

 

trong nhà nguyện, vị linh mục già đang dâng cao mình thánh

buổi lễ Misa không tín đồ

 

thành phố ơi,

những sớm mai trôi trong sương

những ly cà phê uống dở

những ca từ viết vội

những viền gạch bông và bờ ghế da chưa kịp quen hơi người

chúng ta đi qua rong rêu đổ bóng cùng cơn đói màu xanh cơn say màu hồng cơn buồn màu trắng

 

tuổi trẻ trong ta dường như không màu

 

góc đồi đó, nơi thành phố nói với chúng ta những điều bí mật

phía sau cơn mưa

phía sau mù sương

phía sau những hàng cây gục đổ và con suối tràn bờ:

mặt hồ lạnh lẽo

ôm vào những bóng khói âm u mô phỏng một chuyến tàu. 

 

 

TIẾNG GÀ VÀ BẢN JAZZ TRƯA

 

Con gà nào ngủ mớ dưới hẻm nhỏ

Cất tiếng gáy giữa trưa

Khi chúng tôi ngồi đọc tin đại dịch và thành phố giãn cách

Người ta chưa kịp cắt cổ nó thì đã phải đóng cửa chợ, vợ anh đoán vậy.

Và con trai anh tranh luận: Không, đó là tiếng gáy của con gà kiểng.

Rất có thể thế này hoặc thế kia, anh nói.

 

Và anh lên mạng tìm hình gà

Theo từ khóa của tiếng gáy

 

Vẫn bản jazz trên chiếc loa nhỏ ở ban công

Những dòng chat xanh trôi qua màn hình

Tín hiệu của quan tâm và lo âu,

chúng ta sẽ và chúng ta sẽ

rồi sẽ ổn, rồi sẽ ổn

rồi sẽ qua hay khi nào sẽ qua...

 

Con trai anh vẫn ngồi lắp lego siêu nhân, tàu vũ trụ, xe container, biệt thự và những hồ bơi

Đã lâu rồi chúng ta không được bơi

Vậy còn nhớ động tác bơi hay không

Nó hỏi.

Con đừng hỏi linh tinh.

Vợ anh nói trong khi chiên đùi gà.

 

Tiếng gà vẫn gáy dưới hẻm nhỏ

Trong khi chúng ta ngồi ở căn hộ tầng 11

Nghe tiếng sax thở bóng đêm vào giấc ngủ trưa

của bản jazz không biết tên. 

 

 

ỨNG DỤNG

Chiếc camera trên điện thoại thông minh làm tôi ngạc nhiên

Vì nó biến tô mì gói bữa sáng thành một bàn tiệc thịnh soạn

Biến một cọng hành ngò thành khu vườn

Và góc nhà chật chội thành lâu đài

 

Như tôi đã ngạc nhiên

Về mông cô A, mũi cô B, cặp đùi cô C và bờ môi cô D

 

Như tôi đã ngạc nhiên

Về sự mướt mát không tì vết của mặt đất nơi mình sống

Về nội tâm của thế giới sâu kín nơi mình có mặt

Về một nhân quần lộng lẫy hoài nghi chính tín điều về sự đủ đầy thường lệ

 

Thật nực cười

Một ngày tôi hỏi mình như kẻ xa lạ trong khuôn hình chữ nhật, câu hỏi cũ nhàu trong sách triết thời cổ đại

Anh là ai?

Anh từ đâu đến?

Anh đi về đâu?

Vậy thì ý nghĩa sinh tồn là gì?

 

Màn hình camera nhảy lên bốn gợi ý gãy gọn:

Bạn muốn đổi phông nền cho bức chân dung này?

Bạn muốn chỉnh màu?

Trạng thái mà bạn mong chờ?

Lưu lại hay hủy bỏ?

 

 

VỚI SÀI GÒN

20 năm, Anh - Sài Gòn

và Em,

một giấc mơ con

nuối dài

.

ta gánh huyễn mộng trên vai,

và,

bao thương mến, hình hài

trong tim

tàn canh

sấp ngửa linh đinh

chợt cưng tiếng lá me chìm vào khuya

.

(tuổi hai mươi ở bên kia,

buông tay thì đã chia về hoàng hôn)

.

phố đan dệt những vui, buồn

như rong rêu

dưới ngực sông

tự tình

còn bao nhiêu buổi bình minh

mà ta thấy phố

mình,

lẻ loi?

.

hai mươi năm.

bạc tuổi trời.

một hôm nhớ

từng-nói-cười

ngỡ quên.

 

 

TRONG ANH, CÁNH RỪNG CÂY THƯỜNG XANH

 

còn lại một góc ban công để anh nương náu

33 mét so với mặt đường

nơi anh trồng vài loại cây xanh

ngồi nghe nhạc, đọc, viết và nghĩ ngợi

cuộc sống đã thu hẹp biên độ hết mức có thể

khi chúng ta phải sinh tồn bên nhau trong toàn thời gian của ngày và đêm như những thế giới đối lập được nén vào một cái chai thủy tinh mỏng manh

 

còn một góc ban công để cây lá nhắc anh còn có núi đồi và thung lũng ở nơi xa

có một mảnh vườn tưởng tượng mọc lên

cao 2.000 mét so với mặt nước biển

những ngày mây bay

những đêm âm thanh côn trùng thao thức

và những ban mai vực núi ủ sương mù

 

nơi anh có thể ngủ quên bất cứ khi nào

dưới một gốc cây hay bờ hồ tịch mịch

trong mùa hoa quỳ vàng và hay dưới cơn mưa thu

(thật hài hước, sự cường điệu của những hình dung chưa đến!)

 

thì chẳng phải, góc ban công là thế giới thu nhỏ của những gì anh đã chọn khi lặn sâu vào phố

anh phải sống qua, không còn cách nào khác đâu, anh biết

những đêm trăng sáng anh đếm tình yêu nhạt nhẽo tận cùng trong điệu nhạc giải thoát, trong ngụm rượu vang rẻ tiền

những chiều gió lốc anh đếm sự mỏi mòn bủa rêu trong hơi thở

anh lặng nhìn một thế giới diễn ra bên cạnh nhưng không còn thuộc về mình

như người làm vườn nhìn đồi cây đến mùa bốc cháy

như nghệ nhân nhìn bức tượng vừa dựng lên đã tan rã

như người mẹ hiền nhìn đứa con sơ sinh tắt thở

 

bên kia là mù sương là núi đồi, là những ngày cạn gió, là cánh rừng thường xanh đổ bóng xuống nỗi chờ

anh tựa rào chắn và nhắm mắt

nhờ những chiếc lá vàng níu giữ

không để mình nhón chân theo tiếng nhạc âm vang.

 

 

LẦN CUỐI CÙNG

có thể đây là lần cuối cùng chúng ta ngủ cùng nhau

có thể đây là lần cuối cùng chúng ta ăn sáng cùng nhau

có thể đây là lần cuối cùng chúng ta ngồi bên nhau

 

có thể đây là lần cuối cùng chúng ta hỏi thăm nhau

có thể đây là lần cuối cùng chúng ta nhắn tin, gửi thư cho nhau

có thể đây là lần cuối cùng chúng ta nói với nhau về người khác, tốt và xấu

có thể đây là lần cuối cùng chúng ta bàn công việc, ra chiến lược, dự án và lên kế hoạch thực hiện

 

có thể đây là lần cuối cùng chúng ta chia sẻ ký ức về một món ăn, một chuyến du ngoạn, một kỷ niệm vui hay một cuộc tình buồn

có thể đây là lần cuối cùng chúng ta đồng ý hay bất đồng trong cảm nhận về một cuốn sách, bản nhạc, bộ phim, bức tranh hoặc về nghệ thuật nói chung

có thể đây là lần cuối cùng chúng ta nói về những bức xúc trong đời sống, trong chính trị và nêu quan điểm cá nhân

có thể đây là lần cuối cùng chúng ta báng bổ hay cầu nguyện với thượng đế

 

có thể đây là lần cuối cùng chúng ta nhằm bắn và ném bom vào nhau

có thể đây là lần cuối cùng chúng ta hát, đọc thơ và giãi bày những gì đang diễn ra bên trong tâm hồn mình

có thể đây là lần cuối cùng chúng ta thở với nhau trong cùng bầu không khí

có thể đây là lần cuối cùng chúng ta khóc

có thể đây là lần cuối cùng những điều cuối cùng xảy ra

có thể đây là lần cuối cùng chúng ta làm thơ và đọc thơ.


TÌM VỀ SỰ TÍCH CỦA VĂN CHƯƠNG

Có những khi

chữ và nghĩa

buông nhau ra theo một lực rã tự nhiên

quay lưng nhau trong một ngữ cảnh tự nhiên

sát thương nhau với một sự kình địch tự nhiên

cười vào những nỗ lực của kẻ viết – tên độc tài duy ý chí

hô hào về sự nhất quán

tung hê về nội hàm rỗng

tô vẽ những hình tướng ảo

 

cuộc ly thân vẫn diễn ra trên trang viết, trong từng chương đoạn, câu và từ

nơi kẻ độc tài không tự thấy

mình chính là nạn nhân

của trò tự mị và ái kỷ

hắn viết, viết, rồi viết

đôi khi thấp thoáng sau những chữ cái khô cằn, những từ ngữ ruỗng nát là nhụ cười nham hiểm đắc thắng hay khuôn mặt khổ đau lưu đày

của một kẻ lạ

mà hắn cố nghĩ là mình

 

đó là cách văn chương được tạo thành

khi thượng đế bất lực với viên đất sét thừa thãi

ngài chẳng biết phải làm chi ngoài thở dài vào đó

rồi bỏ mà đi

không cần biết thứ quái đó là gì

và cũng không hay tên độc tài chờ sẵn.

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
26 Tháng Chín 202210:25 SA(Xem: 12)
Chia tay thoáng chút bâng khuâng/ Quy Nhơn gió biển trong ngần mùa thu.
23 Tháng Chín 202211:00 SA(Xem: 63)
Năm lăm năm làm thơ yêu em/ Lòng chưa mỏi sao sức cùng… đã mỏi
21 Tháng Chín 20229:54 SA(Xem: 144)
ngàn sau tôi nhắc em lần nữa/ chỉ để bâng khuâng mối tình đầu.
20 Tháng Chín 20229:42 SA(Xem: 56)
mình cứ thế loay hoay bên cạnh/ dòng chính và anh thì ₫âu đó
16 Tháng Chín 202210:16 SA(Xem: 111)
Ta về Huế một ngày mơ/ Ngẩn ngơ trăm mối bên bờ sông xưa
14 Tháng Chín 20221:55 CH(Xem: 130)
Có phải mùa thu về không nhỏ?/ Hình như một chút gió heo may
11 Tháng Chín 20222:46 CH(Xem: 112)
Góc phố cong cong, mòn sợi nắng/ Đưa chiều trong, giăng mắc tình em
08 Tháng Chín 202212:25 CH(Xem: 241)
con chim yến đâm đầu vào đá núi/ vệt máu cuối cùng cất tiếng hát khô
06 Tháng Chín 20229:29 SA(Xem: 156)
Cho tôi về vẽ lại giấc mơ xưa/Trên khung vải của màu thu diễm tuyệt
05 Tháng Chín 202212:42 CH(Xem: 222)
nghe jazz spanish nhiều quá/ ý nghĩ giờ thấy khá hẳn ra
Du Tử Lê Thơ Toàn Tập/ Trọn bộ 4 tập, trên 2000 trang
Cơ sở HT Productions cùng với công ty Amazon đã ấn hành Tuyển tập tùy bút “Chỉ nhớ người thôi, đủ hết đời” của nhà thơ Du Tử Lê.
Trường hợp muốn có chữ ký tác giả để lưu niệm, ở Việt Nam, xin liên lạc với Cô Sóc, tel.: 090-360-4722. Ngoài Việt Nam, xin liên lạc với Ms. Phan Hạnh Tuyền, Email:phanhanhtuyen@gmail.com
Ở lần tái bản này, ngoài phần hiệu đính, cơ sở HT Productions còn có phần hình ảnh trên dưới 50 tác giả được đề cập trong sách.
TÁC GIẢ
(Xem: 171)
Sau 1975, ở hải ngoại, Du Tử Lê tiếp tục hoạt động văn chương một cách sôi nổi
(Xem: 3701)
Theo tôi, một trong những “tín đồ sẵn sàng ‘tử đạo’ chữ nghĩa” có nhà văn Vĩnh Quyền
(Xem: 15241)
Năm 2007, nhờ công lao và sự hy sinh trời biển (theo tôi,) của nhà văn và, cũng là nhà thơ Trần Hoài Thư
(Xem: 14208)
Có thể nhiều người quên rằng trước khi trở thành họa sĩ nổi tiếng, có tranh được trưng bày tại nhiều bảo tàng viện quốc tế, họ Lê vốn là một nhà thơ.
(Xem: 12471)
Trong lịch sử tân nhạc Việt, dường như không có một nhạc sĩ nào nổi tiếng ngay với sáng tác đầu tay, ở tuổi niên thiếu, khi chỉ mới 14, 15 tuổi, như trường hợp Cung Tiến
(Xem: 3879)
Sáng thứ tư 9/10/2019, thấy cái post của Hạnh Tuyền: “Ông ngoại đã lên trời”.
(Xem: 10949)
Tôi không biết trước tôi, có người trẻ nào đã nói về thơ Du Tử Lê hay chưa. Riêng tôi, tôi rất vinh dự được mời phát biểu về thơ Du Tử Lê
(Xem: 272)
Có phải chính vì lòng nhân ái, tính nhân văn của một nhà thơ lớn mà cả trong tác phẩm và nhân cách ngoài đời của họ càng làm cho chúng ta kính yêu và ngưỡng mộ.
(Xem: 299)
Ra hải ngoại ngay từ 1975, cho đến nay ông là tay bút cựu trào hiếm hoi vẫn còn viết, viết hay cho đến ngày tháng chót.
(Xem: 428)
Tôi cười. Đúng là dutule! Rõ ràng nhà thơ đã tự “chẩn đoán” ra cái bệnh của thơ mình.
(Xem: 15113)
Tình Sầu Du Tử Lê - Thơ: Du Tử Lê - Nhạc: Phạm Duy - Tiếng hát: Thái Thanh
(Xem: 4612)
Nhưng, khi em về nhà ngày hôm nay, thì bố của em, đã không còn.
(Xem: 4833)
Thơ Du Tử Lê, nhạc: Trần Duy Đức
(Xem: 5366)
Thời gian vừa qua, nhà thơ Du Tử Lê có nhận trả lời phỏng vấn hai đài truyền hình ở miền nam Cali là SET/TV và V-Star-TV.
(Xem: 5414)
Triển lãm tranh của Du Tử Lê, được tổ chức tại tư gia của ông bà Nhạc Sĩ Đăng Khánh-Phương Hoa
(Xem: 25760)
Tôi gọi thơ Du Tử Lê là thơ áo vàng, thơ vô địch, thơ về đầu.
(Xem: 19776)
Nhà báo Vũ Ánh phỏng vấn Du Tử Lê 11-2013
(Xem: 17323)
12-18-2009 Nhà thơ Du Tử Lê phỏng vấn nhạc sĩ Thân Trọng Uyên Phươn
(Xem: 20833)
Khi gối đầu lên ngực em - Thơ Du Tử Lê - Nhac: Tịnh Hiếu, Khoa Nguyễn - Tiếng hát: Đồng Thảo
(Xem: 18678)
Người về như bụi - Thơ: Du Tử Lê - Nhạc: Hoàng Quốc Bảo - Tiếng hát: Kim Tước
(Xem: 17348)
Hỏi chúa đi rồi em sẽ hay - Thơ: Du Tử Lê - Nhạc: Hoàng Thanh Tâm - Tiếng hát: Tuấn Anh
(Xem: 14819)
Khái Quát Văn Học Ba Miền - Du Tử Lê, Nguyễn Mạnh Trinh, Thái Tú Hạp
(Xem: 13965)
2013-03-30 Triển lãm tranh Du Tử Lê - Falls Church - Virginia
(Xem: 14092)
Nhạc sĩ Đăng Khánh cư ngụ tại Houston Texas, ngoài là một nhạc sĩ ông còn là một nha sĩ
(Xem: 12999)
Triển Lãm Tranh Du Tử Lê ở Hoa Thịnh Đốn
(Xem: 12641)
Triển lãm Tranh và đêm nhạc "Giữ Đời Cho Nhau" Du Tử Lê đã gặt hái sự thành công tại Seattl
(Xem: 19764)
Nhà báo Lê Văn là cựu Giám Đốc đài VOA phần Việt Ngữ
(Xem: 27020)
ngọn cây có những trời giông bão. ta có nghìn năm đợi một người
Khách Thăm Viếng
860,865