NGUYỄN QUỐC VỸ - Con Chó Chết

22 Tháng Tư 20224:01 CH(Xem: 231)
NGUYỄN QUỐC VỸ - Con Chó Chết
 

Đây là thời điểm nhạy cảm!, báo chí dồn dập đưa tin. Các mục giải trí ngày thường kéo thời gian, đành ngậm ngùi nhường suất cho thông tin sốt dẻo mang dáng vẻ đầy hiểm nguy. Không còn là một điểm, một vùng; sự nhạy cảm này, đến cùng lúc trên diện rộng, lan tới những ai đang hít thở dưới cùng tầng trời mà nghe, biết được tin này – không tránh khỏi cái hoang mang kề cận.


Lâm phây phẩy áo cho bớt nóng. Tấm lưng anh in hằn lên lớp vải mỏng. Mồ hôi vẽ lại hình xăm rõ nét. Anh đẩy vội cọc tiền chực rơi. Chiếc quần đã sờn, hai bên túi bạnh ra như nang mực, cố trút xuống những thứ anh nhét vào. Anh lại móc cọc tiền, đếm đếm. Nửa chừng, anh ngừng vài giây, nhẹ liếm đầu ngón tay, rồi đếm. Hành động lặp lại liên tục, đến khi cây kim giây dừng ở vị trí số 12.


Buổi bây giờ, Lâm còn miệt mài chỉnh cái radio cũ xì. Rà chưa ra đài khác, anh bực dọc, nện xuống bàn một tiếng “thình” mạnh. Vừa nện gió, anh vừa quan sát sự xê dịch của tay mình đến khoảng cách của cái máy; lỡ trớn đập gió mà nó hư thật, đào đâu ra cái máy khác cho anh xài! Lâm nằm dài trên bàn. Mùi gỗ lâu năm ám mùi thức ăn khiến anh buồn nôn. Anh hơi nghiêng mặt, búng bay lũ kiến; vét chút vụn bánh mì sót lại ban sáng. Liếm tròn hai đầu ngón tay, Lâm chắp chắp miệng khoái trá. Ợ lên một tiếng, lừa cái bụng rỗng không nhờ bánh mì giòn mà còn phần để trám miệng nhất thời.


Lâm đặt lại radio vào hộp đã bạc màu như tuổi Lâm đương cũ. Văng vẳng bên tai, tiếng chí chóe của nhà đối diện đang mở kênh chẳng biết hài hay bi. Lúc này đâu thuộc khung giờ lên sóng? Lâm đâm bực dọc vô cớ. Chỉ một giọng nữ sang sảng, độc thoại hết ngày này qua ngày khác. Nghe đâu nhân vật thích chiếm sóng ấy, thuộc dạng có máu mặt trong làng tự nói. Thoạt đầu, Lâm còn chủ tâm lóng nghe, bởi nguồn cung thông tin bắt tai, mới mẻ. Thậm chí anh chưng hửng vì những thứ anh nghe được khác xa điều anh biết. Điểm đặc biệt, người nữ ấy như thấu hiểu tâm lí tò mò đám đông, nhin nhín thông tin sốt dẻo bón vào từng cặp mắt, đôi tai háo hức mong chờ. Nắm được khung giờ ổn định, Lâm tranh thủ cơm nước và dọn rửa mau mắn; nhấc ghế ngồi ngay cửa nhà, bên cạnh là cuốn tập ghi chú nội dung nhân vật nổi đình nổi đám trên mọi mặt trận hiện thời nói từng hôm, để anh còn theo kịp mạch chuyện. Khi có được sự chú ý, người nữ ấy đâm lớn giọng, từ đưa thông tin đến chửi bới rồi mạt sát. Nhờ vậy Lâm trở về cuộc sống thường nhật không chút vội vàng.


Đầu nhức bưng bưng mà giọng thì vẫn cứ vang, Lâm đứng phắt, huơ tay trên bàn thờ vặn nút tăng âm lượng máy đọc kinh lên hết công suất. Giọng người nữ ấy tắt phụt, có tiếng hỏi vang: “Bộ ở đây có ai mới chết hả. Rầm rì tiếng đọc kinh gần gần nghe thấy ghê vậy.” Người con gái giọng lí lắc: “Đâu, có ai chết đâu! Mới đi mua đồ ăn sáng về mà.” “Rõ ràng tao nghe tiếng tụng ê a ghê chết mồ.”


Lâm đã kịp kéo âm thanh chiếc máy giảm đến mức tối đa. Bước chân lẹt xẹt, gấp gáp, cửa ken két thiếu dầu; giọng người con gái chóng đổi thanh sắc, tru tréo:


“Má ơiiiii! Chết thiệt! Hông phải người chết! Chó chết, má ơiiiii.”


“Hả? Con Miu hả?”


“Hu hu. Đúng nó rồi má ơiiiii.”


“Mày chắc chưa? Hậu đậu thấy mẹ với tao à! Tao có nghe tiếng nó kêu đâu!”


“Hu hu thiệt mà. Con Miu còn sống, tháng sau con khỏi ăn sáng! Má hổng tin, ra ngó thử coi!”


“Vậy chết đĩ mẹ cả đám với tao!”


Người đàn bà trạc ngũ tuần, vận đồ bộ áo một màu, quần một màu, dép mỗi bên một màu; chống nạnh trước cửa, riết rống:


“Con mẹ nó! Mới để ở ngoài có một chút mà cái lũ khốn nạn mắc dịch mắc gió giở trò rồi. Miu ơi Miu con ơi connnnn…”


Bà mẹ nức nở. Đứa con gái đi vòng phía sau, nói nhỏ:


“Má má. Con nhớ má ghét nó nhất nhà, đá nó chạy té đái hoài. Sao giờ má khóc sung dữ vậy má?”


Bà mẹ nghiêng đầu, ghí mũi vào vai áo, hỉ một cái, cố chây ra réo sợi tăng phần thiểu não; ngó trước dòm sau, kí đầu đứa con, rù rì:


“Bà mẹ mày! Khôn quá! Tao phải như vậy mới có cớ chửi cái lũ mắc dịch mắc gió kia chớ. Mày khôn vừa. Ăn cơm hay ăn cứt vậy?”


Từ nãy giờ, Lâm vẫn một thế hơi chồm hổm gần cửa sổ. Anh không dám ngẩng nhìn mắt cửa; sợ ánh sắc lẹm của người đàn bà tia trúng cặp mắt anh, sợ nước bọt bà ta bắn mắt anh sẽ khiến mù lòa nay mai. Anh nhìn đồng hồ. Đã gần nửa tiếng trôi. Cả xóm không một hồi đáp. Lâm cố bình tâm nhưng toàn thân lại nhồn nhột khó tả. Anh bứt bối, người như có vạn cây kim li ti châm vào. Nhưng nhức. Nhiều lần muốn đứng lên, cơn lười đáp trả ghì anh xuống. Máu anh hùng xung phong, châm ngôn chắc bả chừa mình ra ịn lên trán làm anh hồi tâm.


Dưng không Lâm thấy mình hèn. Má anh ửng đỏ, chắc hẳn không phải vì đứa con gái bà cô đanh đá kia đương xuân sắc; hình như anh cảm nhận rõ gia tộc trên bàn thờ, phía sau anh, đồng loạt liếc anh một cái thật sắc, ấn mạnh khứa cổ nhồn nhột, có cả phần trách móc.


Lâm ưỡn ngực, hít hơi dài, quay lại xá xá bàn thờ ông bà; mở cửa một cái thật lớn, dứt khoát. “Kìnhhhhh.” Người đàn bà chưa có dấu hiệu thấm mệt, giật mình bởi tiếng cửa làm kinh động. Văn tế sống cả khu chưa dừng lại, bà ấy vẫn nối tiếp mạch chửi ngon lành, trơn tru, không vấp váp.


Bỗng bà hất hàm hướng về phía Lâm:


“Bộ mày nhột hả?”


Lâm mang bộ mặt lạnh như tiền, tiến đến người-đàn-bà-Hà-Đông. Mỗi bước, anh chêm một nụ cười. Anh nêm chặt khoảng cách từ nhà anh đến người đàn bà đang đứng trước xác con chó, dịu giọng:


“Hề hề. Bà chị, bà chị. Gì nóng dữ. Uống li nước cho mát hén!”


Đôi mắt người đàn bà hằn lên những tia đỏ. Lâm bình thản:


“Nói này hông phải cho lắm, bà chị bỏ quá cho. Hừmmmmm… Bà chị thấy đó, chết cũng chết rồi. Hông ấy… chị cho tui xin con chó chết bà chị, ủa, con chó chết của bà chị được hông. Tui đói quá. Bụng kêu rần rần!” – Lâm vạch áo. – “Bà chị thấy chưa, hết vỗ kêu bành bạch từ mấy tháng nay rồi.”


Người đàn bà đứng chết trân. Đứa con gái lắc đầu, đi giật lùi vào nhà. Rón rén. Nhẹ nhàng. Cô không dám đi dép, tháo ra, kẹp vào nách. Lủi mau mắn. Bà-Hà-Đông vượt thoát khỏi cơn kinh động thần trí, hai tai giần giật trông có phần dài ra, môi vẩu lên, mắt trợn dọc. Bà ta làm một cú đảo lộn ngoạn mục mà người té ngã có thể là Lâm. Anh đã thủ sẵn thế, dạng chân giữ thăng bằng, hai tay làm động tác gom gió thuần thục, rồi trấn xuống. Xung quanh vắng lặng. Chỉ còn tiếng mẩu rác lết trên đường. Bà-Hà-Đông bỗng nhích nhích người tránh xác con chó, hạ mình, chống tay, từ từ đẩy tấm thân vàng ngọc xuống. Bà giãy giãy chân, gào thét:


“Bà con chòm xóm ơi. Ra coi thằng Lâm nó giết con Miu nè chòm xóm ơi. Hu hu. Khổ thân con tui, nó chưa được ăn sáng. Thứ chó đẻ, ác ôn. Miu ơi hu hu. Miu ơi… con chết tức chết tưởi, con sống khôn thác thiêng tối nay lôi nó theo con nha Miu. Con báo mộng cho má chửi chết cha chết mẹ đứa nào ý định hại con trước đó nha Miu. Hu hu Miu ơiiiii. Mai má lên chùa cầu siêu cho con. Chôn con ở chậu cây chỗ con thích đái nha Miu.”


Bấy giờ mới thấp thoáng những cái đầu ép dính khung cửa sổ, để lộ đôi mắt quắc nét tò mò. Chưa dấu hiệu sẽ có một người đại diện ra han hỏi mang tính châm miếng xăng, gửi chút dầu, thêm mồi lửa cho bà-Hà-Đông cháy phừng phừng. Áng chừng mỏi người, toan đứng dậy, dáng người gầy còm đằng xa truyền sức nặng lôi phịch bà xuống. Gai óc chạy rần rật khắp tứ chi, ngay tắp lự chúng lan rộng toàn cơ thể Lâm. Đứng một hồi cho bình tâm, anh tự vả mình từ hành động đến lời nói ban nãy đều trật suy nghĩ trước khi rời nhà. Biểu hiện thành một kẻ dở hơi. Anh nhói đốt sống cổ, quay vội phía nhà, đèn trên bàn thờ lóe sáng; anh dụi dụi mắt, mọi thứ bình thường.


Người thanh niên gầy sọc, từng bước đều đều dưới cái nắng cao dần. Trông anh chả khác gì diễn viên nhú ra trong phân cảnh mới. Chẳng ai bảo ai tiếng nào, hai cặp mắt cùng dồn sang dáng người cao lêu nghêu vẻ sốt ruột. Gã ngó đăm đăm con chó chết, ghí mũi dép vào phần bụng cứng đờ. Chân bà-Hà-Đông như được gắn lò xo, búng thẳng người, sấn tới người thanh niên ống quần đã tưa gần hết, chỉ mặt:


“Ai chớ thằng ó đâm này tao nghi nó nhất! Nó là cái đứa hay hăm giết con Miu nhiều nhất xóm mỗi bận chạy xe qua!”


Lâm đá mắt với người thanh niên, huơ huơ gió hai bàn tay sau lưng. Người thanh niên thoáng liếc thấy, gật đầu nhẹ, nhưng vẫn hớp hơi dài, ưỡn ngực, chỉ dưới xác con chó, nhổ toẹt một cái:


“Nè nè bà chị. Ăn bậy được chớ nói bậy hông được à nghe. Bà chị đừng có hồ đồ. Tui ở đây bao nhiêu lâu. Nghèo nhất xóm trong cái khu khỉ nín ho cò không gáy nổi này, tui chưa từng lượm của ai một ngàn đồng bị rớt huống hồ ăn cắp giết chóc. Tui cũng có lòng tự trọng của tui lắm chớ. Loạng quạng bà chị chết với tui à!”


Bà-Hà-Đông đoán anh sẽ đuối lí bởi cái giọng hơi hám bung không nổi sức để đấu chặng dài. Khỏi rào trước đón sau, bà phồng hai má:


“Cứt! Tao thấy sao tao nói vậy. Mày hăm giết nó nhiều nhất xóm còn gì?! Mấy bận tao nấp sau cửa, con Miu mà ra ngoải mày hay xua nó nhất, cầm dép dọa nữa. Mày đừng tưởng việc mày làm trời không nói đất không mách thì tao không biết!”


Mắt Lâm giần giật vì sự chối diễn ra trong tầm ngắm mình. Anh siết chặt nắm tay, buông thõng. Khoảng lặng bao trùm cả khu. Bất thình, người thanh niên nắm mạnh tay người đàn bà trước vẻ ngạc nhiên của Lâm; bản thân bà cũng nín khóc, bấu chặt cổ tay người thanh niên. Người thanh niên ra sức ghì cứng hai tay, lôi người đàn bà giật ra sau. Mất thế, bà ngửa người, mông cà xuống mặt đường. Bà chửi từ liệt tổ liệt tông người thanh niên trở xuống. Tuy mang sức vốn có của đàn ông, nhưng cái tạng gầy còm của người thanh niên khi kéo người đàn bà sát trước cửa nhà mình, gã buông tay thở hồng hộc, hướng bàn tay chỉ dốc trọn thành kính về phía trong. Lâm vừa kịp chọn một góc ngó vào nhà.


“Nè… bà… bà chị” – Gã vừa nói ngắt quãng vừa thở nhọc. – “nhà tui thờ Phật đầy đủ nghe, máy kinh bật suốt nghe.” Gã chỉ hướng cửa thông ra phía sau nhà, không cần lôi mà để người đàn bà tự vào. “Bà chị thấy cái ụ không? Đó là nấm mồ con chó tui nuôi nó mấy năm trời. Nghĩ sao tui giết con chó của bà trời! Vô lí thiệt chớ!”


Bà im bặt, quay tới lui tìm ánh mắt đồng cảm. Đáp lại chỉ tiếng thở dài ngao ngán, tiếng xì xì bĩu môi. Mọi người tản ra mạnh ai về nhà nấy. Bà-Hà-Đông áng chừng mỏi lắm, ngồi bệt xuống, bạnh hai chân, khóc tu tu.

 


Lâm khum người, ôm bụng rỗng không đương sôi ùng ục. Anh lê chân đeo đá về nhà. Ngước bàn thờ, hai hàng nước mắt anh lăn dài. Vói sợi dây nịt ở cột, anh siết chặt phần bụng, leo giường hai tay đặt bụng nằm thẳng băng. Anh như một cái xác khô, nếu ngực không phồng lên xẹp xuống và trở mình qua lại, hẳn ai ngó vào nhà cũng sẽ hốt hoảng mà hét toáng có người chết. Đôi mắt nhòe ngó trần. Đã đến giờ ăn. Anh uể oải ra cửa sau, nhẹ nhàng tháo miếng vải mùng gói cục cơm mà ban sáng anh mắc vào khung cửa sổ. Hôm nay nhà bên ăn cá kho. Chắc kho nhạt, mùi không đậm lắm; anh nghĩ.


Xắn đôi cục cơm, một phần anh sớt ra chén, một phần để trong đĩa rưới thêm chút nước mắm. Cơm trong chén, anh đặt trên bàn thờ; khấn qua loa rồi lia hết chỗ cơm sợ bay hết mùi. Anh nén không khí, từ từ đẩy nó bật thành tiếng ợ khan. Anh lại nịt bụng và trèo lên giường.


Tiếng đập cửa dội cộc cộc. Lâm im lặng không dám trở mình. Một khoảng lặng ngắn rồi tiếng cộc cộc lại ngân, cái khõ tay thong thả nên anh chẳng lấy làm gấp gáp, từ từ xỏ dép lững thững quan sát.


Người thanh niên ban sáng làm một trận sống mái với bà-Hà-Đông nhìn Lâm, khẽ gật đầu nở nụ cười, giơ túi nilon lủng lẳng, nhanh miệng:


“Chả có gì ngoài bịch thịt chó. Cho ông. Tui thấy ông đi đi lại ra dấu hoài với tui ban sáng. Mẹc ci khỏi bóp ông. Ai nhìn thấy bả cũng tức giùm như anh tức cho tui vậy đó!”


Lâm trố mắt:


“Hổng có chi. Ông gan dữ! Bộ ông giết con chó bả thiệt hả?”


“Tầm bậy. Tui được người ta cho. Mang cho ông miếng ăn vui. Ở khu này ai cũng ghét con chó của mẻ lắm. Nhưng chả ai ác nhơn tới độ giết nó đâu! Chắc đứa nào ở hẻm khác nó thuốc cho khỏi tức. Ỉa đái hoài ai chịu nổi ông. Dòng chó chết ngoài đường có cho tui còn đánh thêm!” – Gã cười ha hả.


Chợt Lâm vỗ đầu mình, bào chữa:


“Ấy chết. Quên mời vô. Xin lỗi ông.”


Lâm đỡ túi thịt chó từ gã, rót li nước và kéo ghế. Anh xuống bếp, trút bịch thịt chó ra hai đĩa. Một đĩa anh sắp từng miếng theo hình tròn, đặt kế chén cơm cúng, liền xá xá mấy cái. Đĩa còn lại, anh kèm thêm rau, nước chấm cho bài bản; đem ra bàn cùng nhấm với gã.


Kéo ghế gần gã, mắt anh vẫn hướng về di ảnh:


“Hôm qua đám giỗ ông già tui. Ổng thèm thịt chó lắm! Có mấy ông bạn Bắc tập cho ăn. Ông lên đây lâu chưa biết ăn thịt chó hay ta. Giọng còn lai lai pha ở dưới hén. Chớ sệt một phát nghe bả chửi là mê luôn. Ăn hiếp mấy đứa chân ướt chân ráo là hay.”


Gã cười hề hề, thình lình đứng dậy, chỉ chỉ, khua khoắng tay với Lâm:


“Ê ê, hổng nên cúng thịt nghe ông. Tui vô lâu lắc. Người ta trển xuống, mình dưới lên. Thịt thà bỏ miệng nhai nuốt cái ực khó gì!”


Lâm phân trần:


“Tui có tiền làm mâm chay đâu! Ông hổng qua là ổng cơm trắng như tui luôn!”


“Ông xá xá hạ xuống đi. Đợi tui xí.”


Vừa dứt câu, gã mở cửa phóng như tên. Lát hổn hển:


“Thịt thà thiếu… chớ đồ chay… tui ê hề. Ngày nào chả rau với cỏ.”


Lâm chơi đùa từng ngón tay trên mặt bàn. Chưa đầy một vòng quay cây kim giây, gã đã trở lại với hai đĩa, tự động đặt lên bàn thờ, tự rút cây nhang, mồi lửa. Xoay nhẹ người, Lâm quan sát cả quá trình, khi ánh mắt Lâm đoán sắp sửa gã trở lại ghế, anh dịch người từ từ thẳng thớm, giả đò cầm đũa quay quay trên đĩa:


“Ông ăn tự nhiên, có sao!” – Gã giục.


“Kì thấy mồ. Ai đời ăn trước.”


“Ông ở mình ên ha?”


“Ờ. Ổng bả bỏ tui đi lâu rồi. Nói này nghe hông phải khoe, tui tạm nghèo. Giả đò có nguyên do. Hồi ổng bả còn, tui tiền đâu lo. Rủng rỉnh xíu lại rủ đi cả cặp coi tức hông. Cúng ê hề ăn được gì chớ!” – Lâm hơi nghẹn, gắng điều tiết nhịp thở.


Gã vỗ vỗ lưng Lâm, giơ chum rượu:


“Sống chết có số. Dzô với tui cái kết tình huynh đệ coi!”


“Bộ ông cũng ở mình hả?”


“Có hai mình sức mấy bà kia bả chửi tui được!”


Hai chum cụm vào nhau một tiếng “kịch” giòn tai. Lâm khum bàn tay giơ lên, gã biết ý, nín bặt; hai cặp mắt cùng hướng về nhà bà-Hà-Đông.


Gã rót đầy chum rượu, cười hiền:


“Bà đó bả chửi đã nư vậy rồi nín thinh hà. Mai hết. Chả để bụng đâu. Hông ấy tìm cho bả con khác ta. Nghĩ cũng tội.”


“Nguy hiểm à ông. Bả đang nghi ông, làm vậy mắc công bả hết nghi mà tin ông giết con chó của bả.”


“Thây kệ. Ai nghĩ gì nghĩ, bạn tui có bầy chó con, xin cho bả một con vậy. Xóm giềng hạnh họe, gầm gừ hằm hè căng như dây đàn chán lắm. Chết ma nào đâu.”


Ở khu này lâu, thỉnh thoảng chạm mặt, với cái gật đầu cùng cái mỉm nhẹ ra, Lâm không còn chút gắn kết nào với gã. Tuy chỉ gặp một lần nhưng trông anh lại cảm giác quen thuộc. Ngẫm một lúc lâu, Lâm nói:


“Tui thấy nó sai sai sao á ông! Hơi hướm có hậu quá! Ngộ nhỡ sau này ai trong cái khu ma xó thành nhà văn mà mượn câu chuyện hồi sáng làm cảm hứng viết thì chán chết. Mấy chuyện tầm phào tủn mủn!”


“Tùy ông à! Tui vô can với chữ nghĩa nghe.”


Lâm ngửa mặt, huyên thiên một tràn mặc gã vừa gắp vừa ra chiều khó hiểu:


“Có nhiều cách biến câu chuyện nhạt nhẽo này thành chuyện thú vị chớ. Tui kể chuyện nhà tui, ba má tui nói có đứa con thất lạc. Nói thất lạc lại chả đúng, ổng bả nghèo quá, bán đi một đứa, tui may mắn được làm con ổng bả. Sau rồi mất liên lạc với người mua. Nói chuyện một hồi tui khui cái dấu hiệu nhận dạng trên cơ thể ông, vết bớt chả hạn. Anh em run run nhìn nhận nhau mừng mừng tủi tủi. Làm vậy thì nó hổng thực. Tự nhiên có con chó chết phát hiện máu mủ, trong khi sống bao nhiêu năm trời còn chả chào nhau được câu.”


Gã bật thành tràn sằng sặc, đánh đùi đen đét:


“Ờ, ngộ thiệt, nghe chơi đã thấy xạo. Bịa hổng thiệt bị cười thúi đầu.”


“Hoặc về chuyện con chó, siêng, vẽ rắn rồng cho ra câu chuyện dài thoòng coi bộ dữ à! Thì cái vụ bả nói ông hăm giết nó á. Đưa qua bàn tay mấy cha nội văn chương chả vẽ cho tới sáng chưa hết phân đoạn.”


Nhấm một miếng rượu, gắp miếng thịt chó, Lâm tiếp:


“Tui nghĩ được nhiều cái hay ho. Viết thì chớt huớt hà. Không cũng xắn tay khỏi nhờ vả ai. Khu này nhiều cái kinh thiên động địa lắm! Giả dụ tui biết viết đi, có quen ai để mà được dẫn dắt đi lòng vòng. Lỡ mốt nổi tiếng thiệt, người ta tới tận nơi, bảo nhà văn xóm khỉ là rồi đời cô Lựu.”


Gãi gãi cằm tư lự một hồi, Lâm quay phắt sang gã:


“Ủa rồi ông có chửi thề không?”


Gã khuấy khuấy cái chén còn sót miếng rau, giật mình trước câu hỏi bất thình của Lâm, lúng lúng:


“Hả hả? Gì? Chửi hả? Đâu biết! Cha sanh má đẻ sao chỉ má mẹ là cao nhất hà.”


Lâm bụm miệng cười:


“Bộ nào giờ ông hổng biết nổi sùng, giận hờn hay chửi ai hả.”


“Tui bị cà lăm cà chọt ông ơi. Tánh nết hổng giận ai được. Kì cục vậy. Mắc cái tật tự nhiên người nó sống hiền ra. Hổng tốt lành hay ho gì ráo trọi!”


Lâm hớp ngụm rượu căng miệng, lục tục ra ngoài nhổ toẹt:


“Nghĩ tới rầu dễ sợ. Chả biết có tên nào viết về mình không nữa. Hi vọng tụi nhỏ viết ngắn ngắn tí. Thời này viết dài ma đọc!”


Trời bỗng chốc chuyển đen, sấm chớp ỳ đùng. Văng vẳng tiếng đám người nhốn nháo:


“Lẹ lẹ. Con nhỏ đẻ tới nơi rồi. Ngộ thiệt. Tự dưng mắc đẻ ngang hông. Còn sớm mà ta!”

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
17 Tháng Năm 20229:13 SA(Xem: 22)
Từ ngày bà Tư qua đời, Quân, đứa con trai duy nhất lấy vợ sinh cháu nội đích tôn, ông Tư cảm thấy rất hạnh phúc, quây quần với con cháu, an vui với tuổi già.
14 Tháng Năm 20221:43 CH(Xem: 41)
Đêm nào cũng vậy, ban đầu mọi câu chuyện của ba đứa chúng tôi tràn lan miên man, nhưng rồi mọi chủ đề dù có mông lung đến thế nào đi nữa thì cũng đổ về một điểm cuối: chuyện Việt Nam
05 Tháng Năm 202212:36 CH(Xem: 168)
“Tôi xin người cứ gian dối, cho tôi tưởng người cũng yêu tôi…”, câu hát đã có thời chị ghét, sao giờ thấy đúng ý mình.
26 Tháng Tư 202211:48 SA(Xem: 170)
Giờ về quê thăm mộ bà, đi ngang không còn cánh đồng ấy nữa. Không còn nhiều cánh đồng khác nữa. Người ta đã xây ở đó một khu đô thị gồm lổn nhổn những khối nhà như những tổ ong chọc giời.
23 Tháng Tư 20225:09 CH(Xem: 174)
Dù chẳng thích loài chim tu hú, tôi cũng sẽ rất buồn nếu một ngày nào đó, tu hú không còn về thăm quê tôi nữa!
20 Tháng Tư 20222:48 CH(Xem: 162)
Tuân Nguyễn sinh ra ở đời là để đóng cái vai trò này: Khi có ai đó muốn kêu lên ‘Trời ơi, sao mà tôi khổ thế?’, thì nhìn vào Tuân Nguyễn, sẽ thấy mình chưa phải là người khổ.
16 Tháng Tư 202211:10 SA(Xem: 203)
Người ta phỏng vấn một bà già gần 90 tuổi rằng nếu được sống lại cuộc đời đã qua một lần nữa, bà sẽ sống như thế nào?
13 Tháng Tư 20229:12 SA(Xem: 199)
Đường về. Qua sông. Thiên sứ cười và chỉ cho Đường Tăng thấy thân xác ông đang trôi dạt dưới cầu.
08 Tháng Tư 20229:00 SA(Xem: 225)
Họ vẫn không biết nói gì, nghiêm trang như giám khảo hội hoa Xuân..
04 Tháng Tư 20229:57 SA(Xem: 396)
Em là người tốt nhất với anh trong đời. Nếu em không chê anh thì anh xin được gá nghĩa cùng em.
Du Tử Lê Thơ Toàn Tập/ Trọn bộ 4 tập, trên 2000 trang
Cơ sở HT Productions cùng với công ty Amazon đã ấn hành Tuyển tập tùy bút “Chỉ nhớ người thôi, đủ hết đời” của nhà thơ Du Tử Lê.
Trường hợp muốn có chữ ký tác giả để lưu niệm, ở Việt Nam, xin liên lạc với Cô Sóc, tel.: 090-360-4722. Ngoài Việt Nam, xin liên lạc với Ms. Phan Hạnh Tuyền, Email:phanhanhtuyen@gmail.com
Ở lần tái bản này, ngoài phần hiệu đính, cơ sở HT Productions còn có phần hình ảnh trên dưới 50 tác giả được đề cập trong sách.
TÁC GIẢ
(Xem: 11951)
Hay ước nguyện cuối cùng trước khi nhắm mắt, không chỉ của giới trẻ mà, của rất nhiều văn nghệ sĩ thời đó là, một lần được đứng dưới những ngọn đèn vàng của ga Lyon!
(Xem: 13607)
Trước khi theo đơn vị dư cư vào miền Nam, năm 1954, nhà văn Văn Quang bị động viên khóa 4 trường Sĩ quan Trừ bị Thủ Đức.
(Xem: 431)
ông được trao huy chương vàng cuộc triển lãm hội họa, do cơ quan Giáo Dục, Khoa Học và Văn Hóa UNESCO, thuộc tổ chức Liên Hiệp Quốc tổ chức tại Roma năm 1967.
(Xem: 599)
ông… “Lá Bối” không hề quen biết dịch giả Nguyễn Hiến Lê trước đó. Và, ông cũng không muốn nhờ ai giới thiệu.
(Xem: 524)
Tôi vẫn nghĩ, cái giá mà một người nổi tiếng phải trả, chính là những tin đồn, những dư luận xấu/ tốt thêu dệt bên cạnh hào quang của người ấy. Nhất là với các nghệ sĩ ở lãnh vực âm nhạc và trình diễn.
(Xem: 4416)
Nói như Orchid Lâm Quỳnh, không có cái gọi là “better place” cho bố, vì bố đã rất ấm áp, bình an trong ngôi nhà đó. Thiên đàng ở đâu thì kệ nó chớ!
(Xem: 256)
Du Tử Lê là Thi Sĩ Một Đời. Thi Sĩ Viết Hoa, tôi viết và biết về thi sĩ như thế. Ông không chỉ làm thơ. Ông sống với thơ. Sống bằng thơ. Thơ với ông là một.
(Xem: 3287)
trong biết bao nhiêu lần âm thầm nói lời chia biệt từng thân thương, gia đình, bằng hữu,… lần này là thật.
(Xem: 2999)
Tôi đã thảng thốt khi nghe tin Du Tử Lê qua đời, từ cú điện thoại một người bạn làm thơ và làm báo.
(Xem: 10722)
"Anh Mai Thảo có lần vừa cười vừa bảo tôi bằng một giọng điệu rất Mai Thảo rằng: 'thơ tình của hắn như thế mới là thơ tình chứ!
(Xem: 14454)
Tình Sầu Du Tử Lê - Thơ: Du Tử Lê - Nhạc: Phạm Duy - Tiếng hát: Thái Thanh
(Xem: 4016)
Nhưng, khi em về nhà ngày hôm nay, thì bố của em, đã không còn.
(Xem: 4422)
Thơ Du Tử Lê, nhạc: Trần Duy Đức
(Xem: 4948)
Thời gian vừa qua, nhà thơ Du Tử Lê có nhận trả lời phỏng vấn hai đài truyền hình ở miền nam Cali là SET/TV và V-Star-TV.
(Xem: 5017)
Triển lãm tranh của Du Tử Lê, được tổ chức tại tư gia của ông bà Nhạc Sĩ Đăng Khánh-Phương Hoa
(Xem: 25201)
Tôi gọi thơ Du Tử Lê là thơ áo vàng, thơ vô địch, thơ về đầu.
(Xem: 19402)
Nhà báo Vũ Ánh phỏng vấn Du Tử Lê 11-2013
(Xem: 16960)
12-18-2009 Nhà thơ Du Tử Lê phỏng vấn nhạc sĩ Thân Trọng Uyên Phươn
(Xem: 20381)
Khi gối đầu lên ngực em - Thơ Du Tử Lê - Nhac: Tịnh Hiếu, Khoa Nguyễn - Tiếng hát: Đồng Thảo
(Xem: 18171)
Người về như bụi - Thơ: Du Tử Lê - Nhạc: Hoàng Quốc Bảo - Tiếng hát: Kim Tước
(Xem: 16835)
Hỏi chúa đi rồi em sẽ hay - Thơ: Du Tử Lê - Nhạc: Hoàng Thanh Tâm - Tiếng hát: Tuấn Anh
(Xem: 14353)
Khái Quát Văn Học Ba Miền - Du Tử Lê, Nguyễn Mạnh Trinh, Thái Tú Hạp
(Xem: 13442)
2013-03-30 Triển lãm tranh Du Tử Lê - Falls Church - Virginia
(Xem: 13609)
Nhạc sĩ Đăng Khánh cư ngụ tại Houston Texas, ngoài là một nhạc sĩ ông còn là một nha sĩ
(Xem: 12622)
Triển Lãm Tranh Du Tử Lê ở Hoa Thịnh Đốn
(Xem: 12160)
Triển lãm Tranh và đêm nhạc "Giữ Đời Cho Nhau" Du Tử Lê đã gặt hái sự thành công tại Seattl
(Xem: 19279)
Nhà báo Lê Văn là cựu Giám Đốc đài VOA phần Việt Ngữ
(Xem: 26469)
ngọn cây có những trời giông bão. ta có nghìn năm đợi một người
(Xem: 31255)
Cung Trầm Tưởng sinh ngày 28/2/1932 tại Hà Nội. Năm 15 tuổi ông bắt đầu làm thơ,
(Xem: 22499)
Tên thật Nguyễn đức Quang, sinh năm 1944 tại Sơn Tây. Theo gia đình vào Nam năm 1954
(Xem: 24572)
ơn em thơ dại từ trời/theo ta xuống biển vớt đời ta trôi/ơn em, dáng mỏng mưa vời
(Xem: 27469)
Nhạc sĩ Đăng Khánh cư ngụ tại Houston Texas, ngoài là một nhạc sĩ ông còn là một nha sĩ
(Xem: 26902)
Nhan đề đầu tiên của ca khúc “Hạnh phúc buồn,” là “Trong tay thánh nữ có đời tôi.”
(Xem: 22610)
Bác sĩ Bích Liên tốt nghiệp cử nhân Khoa học tại Đại Học UCI (1982), Tiến sĩ Y Khoa Đại học UCI (1987
Khách Thăm Viếng
2,319,686,071,855,368,569