Ngồi buồn vẽ vẩn vẽ vơ
Vẽ chân thiếu cẳng vẽ thơ thẩn tình
Vẽ bóng đuổi bắt lấy hình
Vẽ ta an phận lặng nhìn thế gian
Vẽ từng ngóc ngách lầm than
Viền theo khung ảnh giàu sang tủi buồn
Vẽ thân phận bé ở truồng
Tay ôm xác mẹ khóc cuồng dại điên
Vẽ từng chấm phá oan khiên
Lên chân dung những ngửa nghiêng tận cùng
Vẽ người thiếu vải lạnh run
Ngồi co ro ngửa tay chùn đợi xin
Tô thêm cặp mắt tội nhìn
Người qua kẻ lại rẻ khinh lắc đầu
Vẽ rừng vẽ biển sông sâu
Vẽ ta trên đỉnh núi sầu thác cao
Nhìn tàn ngọn cỏ hư hao
Nằm ôm đá cuội nghẹn ngào nỉ non
Vẽ đường mòn mỏi sắt son
Dung nhan hạnh phúc phấn son nhạt nhòe
Đất trời mây thấp sương che
Lòng người ta vẽ hồn què quặt tâm
Vẽ mù mắt – điếc tai – câm
Để yên thinh lặng trăm năm ngủ vùi
Vẽ dòng lệ nóng chảy xuôi
Ngược theo màu sắc chẳng nguôi ngoai ngừng
Vẽ ta vẽ ở lưng chừng
Giữa cây thập tự Chúa từng đóng đinh
Ngồi buồn mơ ước linh tinh
Vẽ cho thế giới thanh bình... được không?




