("Một bài thơ cũ' do Lê Hoàng Tuấn Kiệt phụ trách)
đêm nay con ngồi một nơi rất xa má
đếm tuổi con bằng nước mắt má đong
trong đêm thoảng giọng hiền má gọi
con vừa nghe, muốn khóc, rất bâng khuâng
ở làng này không ai đốt pháo
đêm thật buồn như bước đông đi
con còn có ít giờ hưu chiến
biết đâu chừng, thôi, nghĩ làm chi
mấy năm nay con không có Tết
hình như năm chỉ có ba mùa
con không buồn xuân chê đời lính
buồn xa má như trời mưa
từ xa má con làm con nhiều mẹ
lúc nào cũng vui lúc nào cũng buồn
có kẻ vui luôn, người buồn mãi
mình con của má cười rưng rưng
con nghe những dòng sông kể chuyện
biển xa năm họp mặt một lần
chuyện những xác cầu, xác người chìm nổi
chuyện đồng loại như là phù vân
hình như cây súng con lạ lắm
sao nó run lên khi đạn lên nòng
tâm hồn nó như tâm hồn con vậy
một kẻ nằm, kẻ đứng, xót xa không?
trước mặt con: những ngọn đồi cát máu
đêm thì thầm cùng những nấm xương
ôi, trái tim con mãi tôn thờ má
đã dạy con hai tiếng yêu thương
từ má lòng bàn tay dìu dắt
con bơ vơ giữa cuộc phù sinh
dòng nước nào xa nguồn mà không đục?
sợ một mai con lạc dấu chân mình
thôi, má ngủ đêm nay thật ngon giấc
con ngồi đưa chiếc võng rách quê nhà
đạn vòng cầu đừng đi trong đêm tối
lệ sẽ đầy giấc má nhớ con xa.
1969
(bài thơ nằm trong tập thơ Đêm Ôm Đàn Uống Rượu Một Mình, Thư Ấn Quán ấn hành, 2015)
Nguyễn Dương Quang
Nguyễn Dương Quang sinh năm 1945 tại Dran, Đồng Nai Thượng. Từ 1968 đến 1975 là sĩ quan Quân Đội Việt Nam Cộng
Hòa. Sau 1975 đi cải tạo và trở về sống tại Đà Lạt. Tác phẩm: Đêm Ôm Đàn Uống Rượu Một Mình, được nhà xuất bản Thư Ấn Quán (Hoa Kỳ) ấn hành năm 2015. Ông qua đời vào ngày 29.4.2020 tại Sài Gòn.




