ngoài đó là một thế giới khác
như đâu đó trong lòng
vuốt ve thì khăn thì áo
tôi ngồi đó là tôi của tôi khác
như chiếc lá lìa cành
mang cả mùa hoa
và chiếc ghế
ở ngoài biên chế
nó chẳng vướng mùi muối khuya
nó đợi tôi mỗi ngày
nó làm nôi cho mưa già nắng dại
trên đường về ghé lại
chiếc lá buồn nhắc chuyện những dòng sông
ngoài ban công
ánh đèn cũng khác
nó không cần tôi
nó cần cái nhìn xa xôi từ đâu đó
nó mở cửa, nó thắp mình
rọi những chuyến đi




