Mục Một Bài Thơ Cũ do Lê Hoàng Tuấn Kiệt phụ trách
Từ hôm trông bóng anh lên đường,
Từ hôm trông bóng anh lên đường,
Tôi cũng mong về thăm cố hương.
Những tưởng hồn quê mòn mỏi đợi,
Mấy tuần trăng khuyết, mấy tà dương?
Tôi từ thơ trẻ biệt lều tranh,
Rồi nhớn và yêu giữa thị thành,
Gió thổi bâng khuâng hồn cỏ dại,
Ngậm ngùi chợt nhớ lũy tre xanh.
Hình như xưa ở xóm quê nhà,
Cải cúc bông vàng vẫn nở hoa...
Ngõ gạch, sân rêu, đình ngói cổ,
Vui, buồn, ta có cảnh làng ta.
Quê ôi! Còn nhớ tới bây giờ,
Những buổi trưa hè, tiếng võng xưa.
Câu chuyện đêm trường bên giếng nước,
Tiếng buồn, ai hát giọng đò đưa?
Đồng lúa ngô kia, cánh ruộng này...
Mùi hương thôn dã thế mà say!
Mỗi năm dư vị mùa hoa cỏ,
Thoảng gió đưa về, lại đến đây.
Ta đã xa quê nửa cuộc đời,
Không mong gần nữa, cố hương ơi!
Nhà xưa để mất, dăm người bạn,
Mỗi kẻ đi ra một phía trời.
Tôi quen hờ hững ở trên đường,
Nay mới hay mình không cố hương.
Thấy dục hồn quê - quê chẳng thấy,
Bạc màu mây trắng khuất ngàn phương.




