Tản văn
Yasmin, cô gái Thái Lan gốc Mã Lai, nhìn sang tôi tủm tỉm cười khen biển Việt Nam đẹp lắm. Nhóm bạn châu Âu, trong đó có fiancée của cô, đều tỏ ra đồng tình. Họ đâu biết đó còn là cách Yasmin ngụ ý “khất nợ” tôi lần nữa. Ba năm trước, sau hai ngày được tôi tặng sách, cô làm tôi ngạc nhiên với nhận xét: chỉ 254 trang chứa gần một trăm từ biển - biển Đông - biển đảo - biển Tổ quốc… Và Yasmin nói nhất định cô sẽ viết một bài báo, đã nghĩ ra tiêu đề: “Tâm thức biển trong tiểu thuyết Inside Infinity”. Để rồi đến giờ, chưa thấy chữ nào.
Anh tài grap tự biết dừng đâu trên cung đường Sơn Trà quen thuộc của tôi: “bao lơn Thái Bình Dương”. Dân đi rừng “nổ” vui vậy thôi, chứ nó chỉ là phiến đá lớn nhô ra biển ở độ cao tầm 400 mét, nơi tôi thường dừng chân uống trà.
Lần này có khách, lại vào chiều, tôi chuẩn bị vài món nhắm nhẹ cùng rượu vang. Với áo dài baju-kurung truyền thống Hồi giáo trông có phần lụng thụng, Yasmin vẫn giành việc "dọn bàn", và cô tình cờ nhìn thấy một cuốn sách nằm trong túi rượu.
Vậy là, ấn phẩm Viết & Đọc - Chuyên đề mùa Đông 2025 ngẫu nhiên trở thành “món nhắm” đặc biệt, khơi gợi chuyện văn chương, xuất bản giữa tôi và nhóm người không ai đọc được chữ Việt.
Sau một lúc chuyền tay nhau cuốn sách, nhà báo người Ý khen đẹp, sang trọng, và đoán in ở nước ngoài.
Sau một lúc chuyền tay nhau cuốn sách, nhà báo người Ý khen đẹp, sang trọng, và đoán in ở nước ngoài.
Tôi lắc đầu, cho biết ấn phẩm văn chương này được in trong nước, và mươi năm gần đây công nghệ in ở Việt Nam đã thay đổi nhiều.
Anh ấy xua tay: “Tôi không nói chất lượng in, ý tôi là vẻ ngoài của cuốn sách.”
Cô gái tóc vàng ngồi cạnh tôi đồng tình: “Đúng vậy thưa ông, thật bất ngờ khi gặp một cuốn tạp chí văn chương ở Việt Nam sử dụng tranh về tôn giáo để trình bày bìa.”
Yasmin lên tiếng với số liệu thống kê rất… Yasmin: “Ngoài bìa, có hơn mười phụ bản, minh họa là tranh giáo đường và thánh giá.”
Tôi giải thích thêm, rằng ấn phẩm Viết & Đọc xuất bản định kỳ theo mùa, đây là số mùa Đông, cũng là mùa Giáng sinh, nên được trình bày như vậy. Và tôi giới thiệu Thư Ban biên tập do nhà thơ Nguyễn Quang Thiều chấp bút, có nhan đề “Đức tin và lối đến Thiên đường”. Ông ấy cũng là người vẽ những bức tranh.
Trong lúc cánh đàn ông nhâm nhi rượu vang, Yasmin loay hoay dùng iphone chụp ảnh “bức thư”, dịch sang Anh ngữ, và chăm chú đọc.
Khi Yasmin trở lại với không khí “bàn rượu”, tôi hỏi: “Thế nào?”
“Chưa hiểu thấm, nhưng hay ông à. Em sẽ đọc lại…”
Một chiều cuối Đông trên rừng dưới biển với áo dài baju-kurung và giáo đường - thánh giá.
VQ




