chúng ta đến với cuộc đời
khi bị dúi vào chiếc ghế hàng đầu
trong bóng tối
buổi chiều 30 tết vào rạp mà đã trễ xuất
phim đã chiếu dở dang giữa chừng
diễn viên đã yêu nhau hay đã giết nhau
bằng dao găm hay thuốc độc
trong lúc chúng ta vắng mặt
tôi luôn muốn nhập vai
muốn là vai chính
nên nhắm mắt lại, chỉ lắng nghe
từ phút đó
tôi cố gắng tìm hiểu manh mối
xem đoạn phim trước đã diễn ra như thế nào
mà đành chịu,
bất ngờ
tay chủ rạp xông vào
lôi tôi ra khỏi ghế
vì cho rằng
tôi không có vé
tôi chìa vé ra
hắn bảo vé này vé giả
tôi đã vào nhầm rạp
rốt cuộc,
tôi không biết phim sẽ kết thúc như thế nào
rốt cuộc, chúng ta không thể biết cuộc đời mình sẽ kết thúc lúc nào
vào khuya 30 hay rạng sáng mồng một
nên đành phải sống
như những kẻ bất tử
TN




