Đi dọc cánh rừng tháng giêng
Nghe hơi ấm của đất
Trong tiếng vỡ của những chiếc kén vàng
Loài bướm xanh tái sinh. Từ khúc mê dụ của đêm
Nơi tia bạch lạp trắng cháy như mặt trời nâu
Và lồng ngực tôi rộn lên giấc mơ khói tím
Con suối nào chảy qua đời mình
Lung linh như sao băng
Diệu huyền đêm rêu xanh
Tôi cứ đi mãi về phía đó
Những chiếc lá nào sáng lên như mắt em
Vẫy gọi theo tôi xuyên đêm
Mùi cỏ xanh. Mưa tháng giêng
Vòng tay và đôi môi ấm…
Tôi sưởi hồn tôi bằng lửa rừng đã cháy
Những ngọn lửa thiêng . Cháy lên từ tiền kiếp
Tôi đếm ngày xanh trên những đốt thời gian
Để nghe những hồn nhiên phía em rực sáng
Mạch máu tôi như vỡ trong trăng
Tôi nghe mưa thì thầm giọt nguyện..
Em lạc giữa nơi này hay vì sao xanh thắp lên lửa nhân gian…




