Thôi về gác kiếm không yêu nữa
Mặc trái tim gầy cho gió lay
Bước sang một bước là vực thẳm
Tội tình chi mà phải đọa đày
Người cần người níu người xoắn xuýt
Người nhạt, người xa ta lắt lay
Người thương, người nhớ người dệt mộng
Người vứt, người buông ta đứt hồn
Mà ta cái đứa ngu si quá
Nhìn mắt người dưng tưởng rất say
Mà ta cái đứa mê muội quá
Nhìn dạ người dưng tưởng rất đầy
Thôi về tỉnh mộng không tin nữa
Treo đức tin mình lên khóm mây
Bởi người man trá người man trá
Ta dốc cạn lòng
Ta trắng tay




