người đặt tên cho trận mưa rừng
là đầu tiên
giọt của giọt
chỉ có luật của rừng
khi đó con là hột cát
thấy mưa mà rưng rưng
một tràng hoa dại
kết tương tư con
giấc mơ tháng chạp người về
gập ngọn trùng phùng
mẹ
một hoàng hôn tím dại
gánh một bên buồn
một bên con
nhiều bên nước mắt
khóc người đi đày
tưởng người đi đày
hát câu hời
người đi đày
(hình như câu hát rằng
đày ơi đọa chỗ mô rồi
một triêng một gióng một rời một chia
con không nhớ nữa
vì đau quá)
một đêm người về
xứ sở đen chùm dây
con chim bông lau trên ngọn bông lau
trái tim lệch về phía giữa ngực
mà hát
những chầm chậm buồn buồn
(con không nhớ nữa
vì buồn quá
hình như
màu da
đất cát
giống nòi
ly tan)
dáng núi phía sau nhà
những đêm hai anh em nằm khóc
thèm như bạn như bè được quất ngọn roi nghiêm đường
chỉ biết dạy em
cha đày núi đó
mà khi tường mặt
là khi đứt đoạn
con thử đặt tên cho trận mưa rừng
và cả ngàn cơn mưa phố
chỉ tuyền là mây vô danh...
....
(hai không mười hai)




