Người Ngồi Đợi Mưa

14 Tháng Năm 201012:00 SA(Xem: 18634)
Người Ngồi Đợi Mưa
blank
















Tặng THT

Hắn ngồi đó, nhìn con đường vắng ngắt trước mặt. Một ngôi sao thật lạnh lẽo nằm trên nóc nhà đối diện. Ngôi sao sắp bị chết đuối trong biển mây đen. Thế nào đêm nay cũng có một trận mưa lớn, hắn nghĩ thế và ngồi đợi.

“Xin phép chị, tôi đêm nay thức khuya. Tự nhiên cảm thấy không ngủ được”. Hắn nói với người chị họ của mình, rồi bắt ghế ra hiên ngồi. Hắn rỉ rả uống la-de. Hắn chờ cơn mưa đến, nhưng ngôi sao duy nhất vẫn chưa tắt ở trước mặt.“Có lẽ phải mua thêm vài chai nữa, cứ để đây rỉ rả. Khi cơn mưa đến chắc mình sẽ uống nhiều hơn”. Hắn nghĩ, rồi bước qua bên kia đường. Hắn đưa tay gõ gõ lên mặt gỗ.

- Bà chủ à, cho thêm vài chai nữa.

Bà già ngái ngủ:

- Vài chai là mấy chai?

- Sao ngủ sớm thế? Vài chai là vài chai …

Bà già đưa hắn mấy chai bia. Hắn vừa xách, vừa cặp vào nách.

- Cám ơn bà chủ.

Hắn băng qua đường, trở về chỗ cũ. Hắn đặt nhẹ nhàng mấy chai bia xuống nền gạch. Hắn nhìn lên trời. Ngôi sao trên nóc nhà đã mất hút. Mây đen phủ kín, nhưng cơn mưa vẫn còn ở xa.

“Uống nữa đi. Cứ rỉ rả…Mưa chưa đến mà.” Hắn ngồi chờ những giọt mưa quất vào mặt, những bụi nước bám lên áo quần cho hắn cảm giác lạnh. Tự nhiên hắn thích được cảm thấy như vậy. Và hắn ngồi uống bia rỉ rả. Hắn chờ đợi. Bây giờ có lẽ trung đội đã xuống đồi, đã xuống hết ngọn đồi. Chúng nó đang di chuyển ra cánh đồng thường lệ. Không biết đứa nào sẽ thay hắn chia tổ gác. Thằng Tròn vẫn còn giữ máy truyền tin? Tiếng máy rè rè mọi đêm…Tự nhiên hắn cảm thấy nhớ. Hắn tự hỏi, không biết bây giờ tụi nó đang nghĩ gì về hắn? Chắc chắn là chúng nó phải hiểu sự bỏ đi của hắn. Phải hiểu chứ. Hắn đã sống với đơn vị ba bốn năm qua, đã bị thương nhiều lần, đã từng ôm tử thi đồng đội mà khóc. Hắn đã từng dẫn đầu trong những cuộc xung phong chiếm mục tiêu, từng nhịn đói chờ tiếp tế, từng run rẩy sợ hãi vì không muốn chết, vì sợ phi lý, sợ vô nghĩa. (Sợ, nhưng có mấy người thoát được!) Hẳn là tụi nó phải hiểu sự bỏ đi của hắn, hiểu cặp kính cận thị chỉ còn một độ nữa là ra Hội đồng miễn dịch, hiểu những đêm trời mưa hắn cố đưa tay che nước, nhưng nước vẫn chảy xuống đôi kính nhòe nhoẹt làm hắn chẳng thấy gì. Dĩ nhiên là chúng nó phải hiểu như vậy.

Hắn rót bia ra ly. Mấy viên nước đá cuối cùng đã tan hẳn. Hắn nâng ly uống, rồi nhăn mặt, khà khà. Hắn thở và nhìn hơi thở mình. Tưởng hơi sẽ ra mù như khói chứ? Cơn mưa vẫn chưa tới, nhưng bầu trời ẩm đục hơi nước rõ.“Thì khi nào mưa cứ việc mưa. Rỉ rả, uống nữa đi. Cứ tà tà. Đêm còn dài mà.”

Con đường vắng ngắt. Chỉ có mấy con chó đang chạy lui chạy tới. Chúng đang tìm cái gì thế? “Tưởng ta nhậu chắc. Ta đâu có nhậu, Chỉ uống lè phè thôi mà”. Hắn cầm chai bia lên soi trước ánh đèn đường, rồi rót vào ly.

“Sống thế nầy không ra cái gì cả. Lang thang, chui rúc. Nhưng được một cái là biết chắc rằng, có một ngày nào ta sẽ hết lang thang, chui rúc. Chỉ lý do đó, đủ để ta can đảm sống rồi”. Khà khà. Hắn nâng cao ly. Bây giờ chút lạnh trong ly cũng không còn. Hắn uống một hơi, bọt bia dính quanh mép, những giọt bia nhỏ xuống cằm. Hắn đưa mu bàn tay quẹt lên miệng.

“Nóng quá. Sao cơn mưa chưa đến cà? Bây giờ là mùa gì nhỉ. Mùa thu. Ờ mùa thu.

Mùa thu có lá vàng rụng, có mây trắng bay. Cũng như tuổi trẻ. Tuổi trẻ thì màu xanh, hăng hái, hy vọng, tin yêu…”

Hắn cầm chai bia lên. Ủa chai nầy là chai chót sao? Ồ, còn chai nữa kìa, hay quá. Hắn nâng ly uống một hơi, nhăn mặt, thở phì phì. “Tuổi trẻ, tuổi trẻ là màu xanh…Ta bây giờ là tuổi gì? Ta hăm tám tuổi là tuổi gì? Là tuổi già. Khà khà. Đúng quá, là tuổi già.”

Hắn đặt ly xuống bàn, nhìn vòm trời tối đen. Bỗng hắn hét lên:”Là gì?” Nhưng vội vàng ngừng lại, khi nhớ ra người chị và những đứa cháu đang an giấc trong nhà. Là tuổi già nên phải chết, chết trận mạc, chết tự tử, chết vì chống tham nhũng…”

Nâng ly uống một hớp, hắn nhìn thẳng vào bóng đêm. “Vậy tuổi già là gì?” Khà khà, hắn cố nén tiếng cười, nhưng càng nén, hắn càng bị sặc sụa. Hắn phải chạy ra giữa đường để tránh tiếng cười lớn. Mấy thằng nhỏ thức dậy thì cả nhà xúm lại dỗ đến sáng cũng chưa chắc đã nín. Hắn biết tẩy đó nên ngại làm phiền lắm. Hắn chạy ra giữa đường để cười, nhưng khi ra đến nơi thì tiếng cười lại tắt mất. Hắn chợt thấy cột đèn và ghé lại mở cúc quần đứng đái. Tuổi già là gì? Tuổi già là nước đái vàng như rượu whisky mỗi tối. Là những thằng bụng phệ tuổi mới bốn năm mươi sống đời bẩn thỉu như trâu bò, ham chơi cờ bạc suốt đêm, đến sáng về gọi xe tăng hộ tống.Là những tên khôn vặt từng làm chó săn cho thực dân, đế quốc. Là biết nói tiếng lóng: yêu nước, yêu dân, công bằng, dân chủ… Tiếng lóng yêu nước có nghĩa là chấm chấm. Không chấm chấm thì ta bỏ mạng từ lâu rồi”. Khà khà. Hắn cười ngất. Đêm nay không ngũ được là phải. Thức để thấy lòng mình mở hội chứ. Hắn nhắm mắt có vẻ toại nguyện.

Cơn mưa cũng vừa trút xuống. Mưa lớn quá. Hắn nhìn mưa xối trắng trên mái nhà phía trước. Mưa trở nên ồ ạt. Hắn đứng dậy nhảy tưng lên như một đứa trẻ. Đêm đã khuya, ngoài tiếng mưa rơi xối xả, cả thành phố đều im lìm ngủ kỷ. Những giọt nước tạt vào mặt hắn, dần dần ướt đẫm cả mái tóc, ướt hết cả quần áo. Hắn ngồi xuống ghế. Cơn mưa làm tâm hồn hắn dịu lại. Trong hơi lạnh đang thấm qua cơ thể, hắn bỗng nhớ tới cảnh ấm cúng ngày cờn thơ dại của mình, ngày mà hắn thường vỗ tay mỗi khi nhìn mưa rơi trắng xóa. Không như sau nầy hắn đã sợ mưa như sợ thần chết, vì mưa không làm hắn thấy đường, không thấy đường thì làm sao mà thấy địch? ”Không thấy địch thì địch thấy ta. Địch thấy ta, thì ta không bao giờ còn thấy bạn bè, cha mẹ, anh em nữa.”

Hắn rót số bia còn lại trong chai cuối cùng ra ly. Hắn đặt chai xuống.

“Uống ly nầy cho ai, cho cái gì? Ly cuối cùng quý lắm! Vậy nãy giờ ta đã uống

cho ai? Không uống cho ai cả.Uống cho cái buồn. Còn bây giờ uống cho ta, ly nầy uống cho chính ta, kẻ đào ngũ. Khà khà…”

Hắn ngửa cổ cạn ly, rồi thẳng tay ném chiếc ly vào tường. Tiếng thủy tinh vỡ toang.

Âm thanh sắc nhọn vang lên làm ngưòi đàn bà trong nhà thức dậy, hỏi gần như thét:

- Cái gì, cái gì thế?

Hắn đứng dậy choáng cả khung cửa. Hai bàn tay run rẩy vì lạnh đang tìm lồng vào nhau.

- Không có gì cả. Xin lỗi chị,chiếc ly vỡ…

Hắn nghe tiếng mình trả lời thật điềm tĩnh.

“Rõ ràng là tiếng mình”. Hắn lặp lại trong đầu.

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
16 Tháng Mười Một 201812:18 CH(Xem: 79)
Thơ của Trần Dzạ Lữ, Nguyễn Minh Phúc
14 Tháng Mười Một 20189:27 SA(Xem: 61)
Thơ của Trần Đức Tín, Nguyễn An Bình
12 Tháng Mười Một 20189:34 SA(Xem: 80)
Thơ của Lê Kim Thượng, Biển Cát, Ánh Nguyệt
07 Tháng Mười Một 201810:22 SA(Xem: 165)
Thơ của Nguyên Lạc, Phạm Hồng Ân
06 Tháng Mười Một 20189:49 SA(Xem: 82)
chạm vào nỗi đau/ mong thức giấc một bình minh/ chiếc lá úa màu trở mình
01 Tháng Mười Một 201812:23 CH(Xem: 191)
Thơ của Khaly Chàm, Hiếu Phùng, Huỳnh Sơn Vũ
30 Tháng Mười 201810:06 SA(Xem: 154)
Ta hát khẻ, kinh tình trong Chánh Điện/ Phật không vui nên Phật đã chối từ…
29 Tháng Mười 20189:27 SA(Xem: 93)
Giờ hẹn của nhau là khi mặt trời chênh chếch đông bắc,/ Hai góc bàn đã nặng trĩu nhân gian này
27 Tháng Mười 20189:15 SA(Xem: 170)
Thơ của tác giả Nguyễn Minh Phúc, Phan Thanh Bình, Nhật Quang, Lê Kim Thượng
22 Tháng Mười 201810:09 SA(Xem: 669)
Thơ của tác giả A Vũ , Quảng Tánh Trần Cầm, Phạm Hồng Ân
Cơ sở HT Productions cùng với công ty Amazon đã ấn hành Tuyển tập tùy bút “Chỉ nhớ người thôi, đủ hết đời” của nhà thơ Du Tử Lê.
Trường hợp muốn có chữ ký tác giả để lưu niệm, ở Việt Nam, xin liên lạc với Cô Sóc, tel.: 090-260-4722. Ngoài Việt Nam, xin liên lạc với Ms. Phan Hạnh Tuyền, Email:phanhanhtuyen@gmail.com
Ở lần tái bản này, ngoài phần hiệu đính, cơ sở HT Productions còn có phần hình ảnh trên dưới 50 tác giả được đề cập trong sách.
TÁC GIẢ
(Xem: 19000)
Nếu tính từ năm Đinh Hùng in “Mê Hồn Ca” 1954, cho tới “Đường Vào Tình Sử” 1961 thì hai thi phẩm cách nhau gần 7 năm trời.
(Xem: 22139)
Năm 1954, thi sĩ Hồ Dzếnh, giám đốc nhà xuất bản “Tiếng Phương Đông,” sau đổi lại là “Bình Minh,” cho in thi phẩm “Mê Hồn Ca” của Đinh Hùng.
(Xem: 21994)
Thi sĩ Đinh Hùng sinh ngày 3-7-1920 tại làng Trung Phụng, ngoại ô thành Hà Nội. Ngôi làng này nằm ngay sau lưng khu phố Khâm Thiên.
(Xem: 20142)
Cảm nghĩ của tôi về Đinh Hùng trước khi được tiếp xúc với ông, ở hai trạng thái thật dị biệt
(Xem: 381)
Nhạc phẩm đầu tiên ông sáng tác lúc mới 13 tuổi là bài ‘Mẹ Tôi’,
(Xem: 244)
Tôi rất cảm phục cách Thi Sĩ đặt tựa đề cho bài thơ, “đêm, treo ngược tôi: dấu chấm than!”
(Xem: 5500)
Du Tử Lê nói ông chỉ muốn im lặng. Trong phần hỏi-đáp rất ngắn dưới đây, nhà thơ Du Tử Lê có giải thích về sự im lặng của ông, với nhiều ngụ ý.
(Xem: 730)
Đầu tháng 6-2018, tuyển thơ Khúc Thụy Du của nhà thơ Du Tử Lê ra mắt độc giả trong nước.
(Xem: 12085)
Đứng giữa gian hàng, trên một bục gỗ cao phủ khăn trắng nuốt, người thiếu nữ trông nổi bật hẳn lên với trang phục tuy rực rỡ sắc mầ
(Xem: 1553)
Theo thiển ý cá nhân tôi, thơ Du Tử Lê khá "hiền!"
(Xem: 463)
Thời gian vừa qua, nhà thơ Du Tử Lê có nhận trả lời phỏng vấn hai đài truyền hình ở miền nam Cali là SET/TV và V-Star-TV.
(Xem: 543)
Triển lãm tranh của Du Tử Lê, được tổ chức tại tư gia của ông bà Nhạc Sĩ Đăng Khánh-Phương Hoa
(Xem: 20387)
Tôi gọi thơ Du Tử Lê là thơ áo vàng, thơ vô địch, thơ về đầu.
(Xem: 15199)
Nhà báo Vũ Ánh phỏng vấn Du Tử Lê 11-2013
(Xem: 12761)
12-18-2009 Nhà thơ Du Tử Lê phỏng vấn nhạc sĩ Thân Trọng Uyên Phươn
(Xem: 16022)
Khi gối đầu lên ngực em - Thơ Du Tử Lê - Nhac: Tịnh Hiếu, Khoa Nguyễn - Tiếng hát: Đồng Thảo
(Xem: 14056)
Người về như bụi - Thơ: Du Tử Lê - Nhạc: Hoàng Quốc Bảo - Tiếng hát: Kim Tước
(Xem: 12519)
Hỏi chúa đi rồi em sẽ hay - Thơ: Du Tử Lê - Nhạc: Hoàng Thanh Tâm - Tiếng hát: Tuấn Anh
(Xem: 10503)
Khái Quát Văn Học Ba Miền - Du Tử Lê, Nguyễn Mạnh Trinh, Thái Tú Hạp
(Xem: 9730)
2013-03-30 Triển lãm tranh Du Tử Lê - Falls Church - Virginia
(Xem: 9873)
Nhạc sĩ Đăng Khánh cư ngụ tại Houston Texas, ngoài là một nhạc sĩ ông còn là một nha sĩ
(Xem: 9062)
Triển Lãm Tranh Du Tử Lê ở Hoa Thịnh Đốn
(Xem: 8641)
Triển lãm Tranh và đêm nhạc "Giữ Đời Cho Nhau" Du Tử Lê đã gặt hái sự thành công tại Seattl
(Xem: 9927)
Tình Sầu Du Tử Lê - Thơ: Du Tử Lê - Nhạc: Phạm Duy - Tiếng hát: Thái Thanh
(Xem: 15085)
Nhà báo Lê Văn là cựu Giám Đốc đài VOA phần Việt Ngữ
(Xem: 21504)
ngọn cây có những trời giông bão. ta có nghìn năm đợi một người
(Xem: 27291)
Cung Trầm Tưởng sinh ngày 28/2/1932 tại Hà Nội. Năm 15 tuổi ông bắt đầu làm thơ,
(Xem: 18769)
Tên thật Nguyễn đức Quang, sinh năm 1944 tại Sơn Tây. Theo gia đình vào Nam năm 1954
(Xem: 19876)
ơn em thơ dại từ trời/theo ta xuống biển vớt đời ta trôi/ơn em, dáng mỏng mưa vời
(Xem: 24096)
Nhạc sĩ Đăng Khánh cư ngụ tại Houston Texas, ngoài là một nhạc sĩ ông còn là một nha sĩ
(Xem: 21845)
Nhan đề đầu tiên của ca khúc “Hạnh phúc buồn,” là “Trong tay thánh nữ có đời tôi.”
(Xem: 18232)
Bác sĩ Bích Liên tốt nghiệp cử nhân Khoa học tại Đại Học UCI (1982), Tiến sĩ Y Khoa Đại học UCI (1987
Khách Thăm Viếng
1,976,493