ORCHID LÂM QUỲNH - Gửi em, nụ dương cầm ngày xưa

31 Tháng Mười Hai 200912:00 SA(Xem: 42413)
ORCHID LÂM QUỲNH - Gửi em, nụ dương cầm ngày xưa

Em 5 tuổi, tóc lơ thơ, hoe vàng cháy nắng, một sợi thun cột đuôi gà, không nơ nét, không cài cặp gì hết, vác cây keyboard cao gần bằng em, chạy rầm rập từ lầu tư xuống đường, khi nào cũng nhảy cóc hai ba bậc thang, làm như chân chạm đất sẽ khiến em trở thành người...trần gian! Gia đình em ở lầu tư, gia đình tôi ở tầng dưới trong cư xá. Ngày mấy bận, em rầm rập lên xuống lầu. Em chưa xuống, nhắm mắt cũng biết đó là em. ỚN! Gia đình bắt em học thì em học, bắt em đàn thì em đàn, em mà không học không đàn thì em chơi suốt. Em vừa học vừa chơi. Có khi ăn đòn vì chơi nhiều hơn học. Đi học hay đi chơi, học chữ hay học đàn, em đều đóng bộ, quần sọt áo thun ba lỗ như một thằng con trai, lau chau, liếng thoắng, nói năng luôn mồm không dứt. Da ngâm đen, suốt ngày ngoài nắng vì nghịch ngợm, lúc nào không ưng ý thì hai chân dậm, hai tay vung vẫy, mỏ chu ra.

bebee-content

Tôi hơn em vài tuổi. Bà nội em là người nấu ăn ngon, không có món gì ngon của gia đình em, mà tôi không được nếm. Bao giờ bà nội em cũng mang cho con Quỳnh Đen một thứ gì đó mà bà mới nấu. Chú của em là thầy dạy võ Taekwondo cho hai anh em tôi. Mẹ tôi là cô giáo hướng dẫn bố của em trong những ngày cuối thực tập ra trường Đại Học Sư Phạm Việt Văn. Ông nội của em là Thầy dạy Anh Văn cho anh tôi. Nói thế để biết hai gia đình chòng chéo tình thân thế nào. Nhưng tôi nhất định không chơi với em. Em ngỗ ngáo, nghịch ngợm, tôi không ưa.

Ông nội em là đạo diễn của phim Chờ Sáng, phim đoạt giải thưởng đạo diễn và truyện phim hay năm 1965, đạo diễn Thân Trọng Kỳ. Em là Thân Trọng Uyên Phương, thí sinh nhỏ tuổi nhất trong kỳ thi piano mang tên “Nụ Dương Cầm” được tổ chức vào năm 1992 tại Sài gòn. Tôi và em là hai đứa trẻ của xóm, có mặt trong cuộc thi piano, và cũng trở thành hai ‘nụ dương cầm’ của thành phố Sài Gòn. Hai chị em lại tiếp tục mang vinh quang về cho cái xóm nhỏ trong giải “Liên hoan âm nhạc toàn thành Yamaha” năm 1993.

Chỉ khác một điều, cho tới ngày hôm nay, tôi vẫn chỉ là “nụ dương cầm”, còn em, cô bé ngỗ nghịch kia, mau chóng trở thành một cơn sốt.

Vào thập niên đầu của năm 2000, báo chí, truyền thanh, truyền hình liên tục loan tin về em. “Cơn sốt” nhạc sĩ tý hon Thân Trọng Uyên Phương, không ngừng gia tăng cường độ. Vì gần như năm nào em cũng rực rỡ, chói sáng:

- Năm 1994, em đoạt 2 Huy Chương Vàng (HCV.) Một HCV từ cuộc thi ‘Liên Hoan Âm Nhạc Casio 94’, và một HCV từ cuộc thi ‘Toàn Quốc Giải Liên Hoan Các Trường Văn Hóa Nghệ Thuật Toàn quốc’

Cũng năm này, em đoạt giải nhất ‘Nụ Dương Cầm Piano 94’ và, đoạt luôn giải ‘Tài Năng Trẻ 94’
- Năm 1995, em đoạt Huy chương vàng cuộc thi Piano, do công ty Kawai, Nhật Bản tài trợ.
- Năm 1999, em đoạt Huy chương vàng giải ‘Keyboard Toàn Quốc’ và HCV giải ‘Đàn Và Hát Toàn Saigòn’.
- Năm 2000, em 13 tuổi, được phong tặng danh hiệu ‘Tài Năng Trẻ Việt Nam.’
- Năm 2004, em đoạt Huy chương vàng thứ 7, trong cuộc thi giải ‘Digital Piano’ do 2 công ty Kawai và Casio, đồng bảo trợ.
- Năm 2005, em tốt nghiệp Trung học cấp 3; đồng thời tốt nghiệp Thủ khoa trung cấp Piano trường Quốc gia Âm nhạc.
- Năm 2006, em thi đậu Thủ khoa (lần thứ hai,) vào Đại học Nhạc viện khoa Piano. Cũng năm này, em lên đường đi du học ở Singapore.
- Năm 2007, em tham dự cuộc thi ‘Tài năng Trẻ Á châu‘. Em là 1 trong 3 thí sinh cao điểm nhất, vào chung kết.

Ngày thi chung kết cũng là ngày em phải vào gặp phái đoàn Mỹ để phỏng vấn. Em bỏ ngang cuộc thi chung kết giải ‘Tài Năng Trẻ Á châu’ để đi học ở Mỹ.

Có một chi tiết khá thú vị trong quá trình đi thi các giải âm nhạc. Có một lần đài truyền hình tổ chức cuộc thi đoán tên bản nhạc. Ban giám khảo sẽ đánh một đoạn nhạc và thí sinh đoán tên. Em có mặt trong chương trình tranh giải này, em làm cho tất cả mọi người ngạc nhiên khi, giám khảo chỉ cần đánh một vài nốt là em có thể nói đúng tên bài, cuộc thi có 6 giải em đoạt hết cả 6. Cuối cùng ban giám khảo không cho em thi nữa, vì lý do, cuộc thi dành cho mọi người chứ không phải riêng... em!
 
Tôi gặp lại em sau 17 năm. Em thiếu nữ, tóc dài, áo đầm phủ gối, không còn là cái con bé Bee ngày xưa đen thủi, đen thui, mồ hôi mồ kê lúc nào cũng nhớp nháp, nhễ nhãi. Nay em đằm thắm, dịu dàng, da trắng hồng, hai má đỏ au thơ trẻ. Tôi nhận ra em ngay bởi ánh mắt tinh ranh, láu lĩnh vẫn còn đâu đó.

Phải chi ngày xưa em thế này thì hai chị em đã không bỏ một khoảng thời gian dài được thân thiết.
 “Qua đây em sống ra sao, em làm gì?” Em, vẫn ánh mắt ngỗ ngáo của ngày xưa, “Thì em đàn cho quán nhậu!” Câu trả lời như cú đá cực nhanh, thẳng và rút chân về chớp nhoáng, mà ngày xưa chú Thân Trọng Văn của em dạy cho tôi ra đòn với đối phương, nay người bị cú đá trời giáng đó là tôi. Tôi đau quá! Tôi những tưởng tài năng như em thì đi đâu cũng được bằng tuyển thẳng từ tay Thượng Đế. Em bắt đầu kể: 

“Chắc chị tưởng em thảnh thơi lắm phải không? Em qua Mỹ không sống được ở Maryland, nghe nói cuộc sống ở Texas khá hơn, em dọn qua. Đến đây, em ở với một cô bạn (tưởng là) thân. Cô cho em share một nửa phòng và một nửa giường, mỗi tháng em phải trả $300. Em thấy không xong, lại cuốn gói thêm lần nữa, quyết định đi Cali, vì em nghe nhiều điều tốt đẹp về nơi này.”

orchid-bee-content

Vậy là em đi, một lần nữa, vài ba cái áo quần không đầy một xách tay, cây đàn. Em không có người thân ở đây. Một thân một mình, em tự lo cho mình từ chỗ ăn, nơi ở, đến công việc làm. Nơi ở thì dễ thôi, lại tiếp tục share phòng. Công việc làm, em tự đọc báo và tìm đến những trường dạy đàn để xin việc. Họ nhìn em cái nhìn xa lạ, nghi ngờ. Có người cũng giới thiệu em với những trung tâm lớn. Em cũng có thử, họ cũng nhận em, nhưng chỉ cho em đàn sau sân khấu và cuối buổi họ dúi cho em 50 USD. Cái tên Uyên Phương không có chỗ đứng ở đây. Tôi hỏi em: “Tại sao em không đi dạy private ở nhà, có phải được nhiều tiền hơn không?” Em trợn mắt nhìn tôi: “Em có xe đâu mà đòi đi dạy kèm ở nhà!”.

Em vừa bước qua tuổi 20, đặt chân đến Mỹ, vùng đất màu mỡ cho tài năng cho cơ hội, nhưng không cho em. Hình như những hào quang Thượng Đế dành cho em, em đã hưởng hết ở thời thơ ấu. Trước mặt, nay chỉ là lối tuyệt mù. Dù vậy, em nhất định không hỏi xin bất cứ một điều gì từ gia đình, nhất là từ bố em, người đã bằng mọi giá, tìm cách cho em rời khỏi Việt Nam. Ông tin rằng ông đúng, ông không phiêu lưu khi ông thả con cá con, ra biển lớn.

Em tươi tắn kể với tôi: “Bây giờ thì em ok rồi! Em đi đàn one man band cũng có đồng ra đồng vào. Em không đàn ở quán nhậu nữa, mặc dù ở đấy em có nhiều tiền típ hơn”. Em kể thêm, “Có lần một ông say xỉn đổ nguyên chai rượu lên đàn của em”. Nhìn em đi sẽ thấy những lời em kể là cơn gió thốc quất trận roi thấu thịt da. Em trắng trẻo, mượt mà, thơ dại. Âm thanh em lướt trên phím đàn là ân sũng của Thượng Đế dành cho đời, nghe em đàn là nợ nần với âm nhạc.

Cũng may, hướng tới của em không phải là cô gái mỗi tối ôm đàn trong các quán ca nhạc.

Em mới từ Boston về, em vừa trải qua một cuộc thi vào trường Berkley, ngôi trường mà bất cứ người nhạc sĩ nào cũng mơ ước được vào. Hai ngày thi, em sánh bước với bao thí sinh khắp nơi trên thế giới tụ về. Cuộc thi rất gay go, nhưng con cá mà ba em thả vào biển lớn đã quen dần với vùng nước mới. Em nhất định bơi ra biển khơi, mặc dù gai góc cào xước em nát mình mẫy.

Tôi đón em, món quà là sợi dây chuyền có hình con rùa. Em thông minh, láu lĩnh lắm, sẽ biết tôi thương mến em đến mức nào, sẽ biết tôi ân hận đã bỏ phí thời gian hai chị em không thân thiết nhau. Em sẽ biết tôi mong ước biết bao nhiêu, ngày em vào được trường. Em sẽ biết, dù có chậm nhưng vẫn đến đích, cả tương lai em và cả tình thương yêu tôi dành cho em.

(Em, Thân Trọng Uyên Phương đã đậu vào Berkley, được biết em là người Việt Nam duy nhất của năm 2009 được trường nhận. Ngoài ra trường còn đài thọ tiền học phí cho em lên tới 70%. Đây là một điều rất hiếm thấy)

 

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
12 Tháng Mười Một 20189:34 SA(Xem: 44)
Thơ của Lê Kim Thượng, Biển Cát, Ánh Nguyệt
07 Tháng Mười Một 201810:22 SA(Xem: 147)
Thơ của Nguyên Lạc, Phạm Hồng Ân
06 Tháng Mười Một 20189:49 SA(Xem: 54)
chạm vào nỗi đau/ mong thức giấc một bình minh/ chiếc lá úa màu trở mình
01 Tháng Mười Một 201812:23 CH(Xem: 182)
Thơ của Khaly Chàm, Hiếu Phùng, Huỳnh Sơn Vũ
30 Tháng Mười 201810:06 SA(Xem: 119)
Ta hát khẻ, kinh tình trong Chánh Điện/ Phật không vui nên Phật đã chối từ…
29 Tháng Mười 20189:27 SA(Xem: 88)
Giờ hẹn của nhau là khi mặt trời chênh chếch đông bắc,/ Hai góc bàn đã nặng trĩu nhân gian này
27 Tháng Mười 20189:15 SA(Xem: 164)
Thơ của tác giả Nguyễn Minh Phúc, Phan Thanh Bình, Nhật Quang, Lê Kim Thượng
22 Tháng Mười 201810:09 SA(Xem: 632)
Thơ của tác giả A Vũ , Quảng Tánh Trần Cầm, Phạm Hồng Ân
16 Tháng Mười 20189:09 SA(Xem: 436)
Thơ của Khaly Chàm và Nguyên Lạc
15 Tháng Mười 20189:26 SA(Xem: 157)
mai mốt em về nhớ thăm tuổi phượng/ dù nét kiêu sa năm tháng dần phai/ đốm lửa thắp không còn hồng trong mắt
Cơ sở HT Productions cùng với công ty Amazon đã ấn hành Tuyển tập tùy bút “Chỉ nhớ người thôi, đủ hết đời” của nhà thơ Du Tử Lê.
Trường hợp muốn có chữ ký tác giả để lưu niệm, ở Việt Nam, xin liên lạc với Cô Sóc, tel.: 090-260-4722. Ngoài Việt Nam, xin liên lạc với Ms. Phan Hạnh Tuyền, Email:phanhanhtuyen@gmail.com
Ở lần tái bản này, ngoài phần hiệu đính, cơ sở HT Productions còn có phần hình ảnh trên dưới 50 tác giả được đề cập trong sách.
TÁC GIẢ
(Xem: 18976)
Nếu tính từ năm Đinh Hùng in “Mê Hồn Ca” 1954, cho tới “Đường Vào Tình Sử” 1961 thì hai thi phẩm cách nhau gần 7 năm trời.
(Xem: 22130)
Năm 1954, thi sĩ Hồ Dzếnh, giám đốc nhà xuất bản “Tiếng Phương Đông,” sau đổi lại là “Bình Minh,” cho in thi phẩm “Mê Hồn Ca” của Đinh Hùng.
(Xem: 21976)
Thi sĩ Đinh Hùng sinh ngày 3-7-1920 tại làng Trung Phụng, ngoại ô thành Hà Nội. Ngôi làng này nằm ngay sau lưng khu phố Khâm Thiên.
(Xem: 20131)
Cảm nghĩ của tôi về Đinh Hùng trước khi được tiếp xúc với ông, ở hai trạng thái thật dị biệt
(Xem: 359)
Nhạc phẩm đầu tiên ông sáng tác lúc mới 13 tuổi là bài ‘Mẹ Tôi’,
(Xem: 223)
Tôi rất cảm phục cách Thi Sĩ đặt tựa đề cho bài thơ, “đêm, treo ngược tôi: dấu chấm than!”
(Xem: 5489)
Du Tử Lê nói ông chỉ muốn im lặng. Trong phần hỏi-đáp rất ngắn dưới đây, nhà thơ Du Tử Lê có giải thích về sự im lặng của ông, với nhiều ngụ ý.
(Xem: 714)
Đầu tháng 6-2018, tuyển thơ Khúc Thụy Du của nhà thơ Du Tử Lê ra mắt độc giả trong nước.
(Xem: 12072)
Đứng giữa gian hàng, trên một bục gỗ cao phủ khăn trắng nuốt, người thiếu nữ trông nổi bật hẳn lên với trang phục tuy rực rỡ sắc mầ
(Xem: 1526)
Theo thiển ý cá nhân tôi, thơ Du Tử Lê khá "hiền!"
(Xem: 455)
Thời gian vừa qua, nhà thơ Du Tử Lê có nhận trả lời phỏng vấn hai đài truyền hình ở miền nam Cali là SET/TV và V-Star-TV.
(Xem: 531)
Triển lãm tranh của Du Tử Lê, được tổ chức tại tư gia của ông bà Nhạc Sĩ Đăng Khánh-Phương Hoa
(Xem: 20375)
Tôi gọi thơ Du Tử Lê là thơ áo vàng, thơ vô địch, thơ về đầu.
(Xem: 15187)
Nhà báo Vũ Ánh phỏng vấn Du Tử Lê 11-2013
(Xem: 12752)
12-18-2009 Nhà thơ Du Tử Lê phỏng vấn nhạc sĩ Thân Trọng Uyên Phươn
(Xem: 16009)
Khi gối đầu lên ngực em - Thơ Du Tử Lê - Nhac: Tịnh Hiếu, Khoa Nguyễn - Tiếng hát: Đồng Thảo
(Xem: 14048)
Người về như bụi - Thơ: Du Tử Lê - Nhạc: Hoàng Quốc Bảo - Tiếng hát: Kim Tước
(Xem: 12510)
Hỏi chúa đi rồi em sẽ hay - Thơ: Du Tử Lê - Nhạc: Hoàng Thanh Tâm - Tiếng hát: Tuấn Anh
(Xem: 10493)
Khái Quát Văn Học Ba Miền - Du Tử Lê, Nguyễn Mạnh Trinh, Thái Tú Hạp
(Xem: 9726)
2013-03-30 Triển lãm tranh Du Tử Lê - Falls Church - Virginia
(Xem: 9857)
Nhạc sĩ Đăng Khánh cư ngụ tại Houston Texas, ngoài là một nhạc sĩ ông còn là một nha sĩ
(Xem: 9057)
Triển Lãm Tranh Du Tử Lê ở Hoa Thịnh Đốn
(Xem: 8637)
Triển lãm Tranh và đêm nhạc "Giữ Đời Cho Nhau" Du Tử Lê đã gặt hái sự thành công tại Seattl
(Xem: 9906)
Tình Sầu Du Tử Lê - Thơ: Du Tử Lê - Nhạc: Phạm Duy - Tiếng hát: Thái Thanh
(Xem: 15078)
Nhà báo Lê Văn là cựu Giám Đốc đài VOA phần Việt Ngữ
(Xem: 21495)
ngọn cây có những trời giông bão. ta có nghìn năm đợi một người
(Xem: 27280)
Cung Trầm Tưởng sinh ngày 28/2/1932 tại Hà Nội. Năm 15 tuổi ông bắt đầu làm thơ,
(Xem: 18763)
Tên thật Nguyễn đức Quang, sinh năm 1944 tại Sơn Tây. Theo gia đình vào Nam năm 1954
(Xem: 19869)
ơn em thơ dại từ trời/theo ta xuống biển vớt đời ta trôi/ơn em, dáng mỏng mưa vời
(Xem: 24090)
Nhạc sĩ Đăng Khánh cư ngụ tại Houston Texas, ngoài là một nhạc sĩ ông còn là một nha sĩ
(Xem: 21837)
Nhan đề đầu tiên của ca khúc “Hạnh phúc buồn,” là “Trong tay thánh nữ có đời tôi.”
(Xem: 18220)
Bác sĩ Bích Liên tốt nghiệp cử nhân Khoa học tại Đại Học UCI (1982), Tiến sĩ Y Khoa Đại học UCI (1987
Khách Thăm Viếng
1,972,835