Giữa-Chiều-Em, Quân Dữ Bỗng Quy Hàng

08 Tháng Bảy 201012:00 SA(Xem: 2068)
Giữa-Chiều-Em, Quân Dữ Bỗng Quy Hàng

 

1.

Người đàn ông kéo ghế ngồi xuống. Bên ngoài khung kính phẳng, vài chiếc xe lác đác trôi, hắt những bụm hoa nước vào lề đường. Bầu trời xám, thắt những chiếc nơ trắng trên những ngón cây xương và, những búp sen đen bu quanh ngọn, đỉnh dẫy trụ điện cao thế. Trận mưa nhỏ, dai dẳng, từng chập, từ nửa đêm, để lại chút óng ánh trên những ngôi nhà đổ nát, nằm nơi cạnh bên kia bãi trống.

Người con gái cúi xuống ly trà đá của mình. Chàng nhìn thấy bên trong vành tai nàng, những vụn tóc hạt huyền. Chàng tự hỏi: “Nên chăng những dấu răng trên vành bán nguyệt?” Chàng nghĩ tới miếng bánh mì ròn mỗi sáng, vắng lặng; mỗi khuya, lục đục mở lò, nướng tự mình. Chàng muốn đưa tay nhặt những vụn tóc khỏi ngấn cổ, khỏi chiếc gáy thoai thoải như sườn đồi xanh dẫn lên một mái tóc con trai. Nhưng, không. Điều gì, tựa niềm xúc động, điều gì tựa nỗi ngậm ngùi, xớt ngọt ngào những ngón tay chàng trong túi áo. Chàng sợ. Hạnh phúc như chút ánh sáng yếu ớt, sẽ tan. Sẽ tan. Sẽ tan. Sẽ tan. Nàng sẽ mất tích. Như nàng đã mất tích từ buổi chiều thứ nhất. Như em bỗng chốc biến khỏi cảnh tượng anh. Chàng sợ những ngón tay thô nhám, chạm lên lớp da thịt nhung lụa, nhiều phần, nàng khóc mất. Chàng sợ những giọt lệ muộn màng của một thất lạc trăm năm, gặp lại. Những giọt lệ tinh khôi, của đợi chờ, nghìn năm, sẽ chảy. Sẽ chảy thôi, trái tim ta, mọng chĩu mưa, mời.

Người con gái nói, “Em tìm anh khắp nơi.” “Khắp nơi?” chàng hỏi lại. Nàng quả quyết, gật đầu. Đôi mắt trẻ dại, như đôi mắt bê bò ngây thơ, ngơ ngác ngước lên bầu trời chín, rộng. Đôi mắt cỏ non. Hờn giận lấp lánh. Chàng từ tốn: “Dường như anh đã chỉ em biết, nơi ẩn náu bí mật của anh.” “Đâu cơ? Chỗ nào?”. Người con gái kinh ngạc. Đôi mắt quê nhà. Đôi mắt Sài Gòn. Đôi mắt Đà Lạt. Đôi mắt Trương Minh Giảng. Tú Xương. Phú Nhuận. Đôi mắt như một thứ của cải riêng của chàng, muốn ướt. Chàng vẫn từ tốn, “Đừng hư. Ngoan nào. Nhớ lại, thử coi...” Chớp động lá mi, nàng nói vội, tuồng để lâu, niềm oan ức sẽ làm nàng bỏ chạy: “Anh quên rồi. Anh chỉ cho ai? Một người nào. Một người nào? Đừng nói thế. Tội nghiệp em.” Người đàn ông lập nghiêm. Chàng chỉ nàng, “Hãy hỏi nơi gần với em nhất. Nơi em đang đặt tay lên đó...” Người con gái rời tay khỏi ngực mình, chỉ ngược qua chàng: “Trái tim?” “Đúng vậy.”

Người con gái bật cười. Tiếng cười nàng làm những nghi ngờ, oan ức bốc hơi. Nàng nói, thở ra, “Anh. Tội nghiệp em mà!”

Buổi trưa. Mưa quành bước. Mưa kéo dài từ chập tối trước. Mưa, như hạt giấy confetti thiếu những đôi vai kề / vắng những mái đầu nghiêng / để thả. Mưa thả trên tiếng cười nàng. Tiếng cười khua đập bàn ghế. Va đụng bờ tường. Tiếng cười không ấm nổi, những ngày đêm tựa những lát dao sắc lẻm, cắt nàng / cắt chàng / thành từng miếng chia ly. Chàng bảo, “Không ngờ ta gặp nhau.” Giọng chàng tái ngắt như ly nước đang trong, bị người khoắng lên bằng một viên thuốc tím. Đôi mắt chàng đăm đăm. Những chân trời vụt tối. “Cách gì rồi cũng phải chia tay.” Chàng nói một mình. Không phải với nàng? Chàng nói, như chàng vẫn nói, trong đêm, với sách, vở / bàn ghế / ti vi / cassette / những tàn thuốc rơi trên chăn gối.

Người con gái cúi xuống. Nàng lại cúi xuống ly nước của mình. Không biết ly trà đá của nàng có giữ được mầu hổ phách? Hay nó cũng đục lầm, khốn khổ?

“Tội nghiệp em,” người con gái ngập ngừng... Đôi mắt nàng vẫn gửi trên ly nước. Những viên đá đã tan. Niềm vui chưa kịp đóng băng, đã rã. “Anh đâu biết em khổ đến chừng nào. Không ai biết. Ngay cả anh. Chẳng bao giờ anh hiểu. Chính những lúc gượng cười, là những lúc lòng em đứt khúc. Chẳng bao giờ anh hiểu, em thèm biết bao, một phút, một giờ, một buổi, cho riêng em. Em là một con người, bình thường như mọi người, anh hiểu chứ. Anh hiểu chứ, em thèm bứt đi. Em muốn được là con diều, là quả bóng bay. Dù có bị đứt dây, ít nhất, cũng một lần tầng cao, ngó xuống. Một lần cũng đủ. Đã sao, nếu anh là người buông tay, cắt chỉ. Nhưng mà... Chẳng bao giờ anh hiểu, hằng đêm, em ca cẩm với Chúa. Em thở than với Người, sao không cho em gặp anh, sớm hơn. Sao Chúa không cho em, được sống đời em. Mà, đâu em có ước ao, có khát khao cảnh đời nào khác hơn, một bình lặng. Một mái ấm / Một tiếng cười / Một ngôi nhà / mà, mỗi khung cửa mở ra, đều trưng rất nhiều bánh kẹo. Đôi khi, em hỏi Chúa, nếu quả thật Người muốn em phải uống chén đắng thì, hãy cho em uống ngay đi. Uống ngay. Một lần / Rồi thôi / Rồi nhắm mắt / Rồi xuôi tay / Em rất vui, được về dưới chân Người. Em chẳng buồn, nơi đến, địa ngục. Nhưng không. Không anh ạ. Không... Tội nghiệp em. Đừng nhìn em như thế. Tội nghiệp em mà...”

Người con gái nói. Nàng nói, mê sảng. Nàng mộng du, trong khát khao, trong mơ ước, trong ẩn ức, đời nàng. Nàng nói. Tiếng nói tuồng vọng về từ cõi khác. “Tội nghiệp em. Tội nghiệp em. Em sợ. Em run sợ rồi đây này. Em run sợ lắm cơ... Đôi mắt anh. Đừng nhìn nữa. Cất chúng đi. Nếu không, em che mặt cho coi. Đừng nhìn nữa. Hỏi em đi. Ôm em đi. Tay anh đâu? Không phải sao?..” Người con gái nói. Nàng nói với ly trà đá / với mưa / với buổi sáng, đã qua / Buổi chiều chửa tới. Nàng nói với viên kẹo giả hình. Viên kẹo có lớp đường mỏng, giấu độc dược bên trong.

Mưa, hạt giấy confetti thiếu những đôi vai kề, thiếu những mái đầu nghiêng, để thả. Mưa thả trên tiếng nói nàng, “anh không biết. Chẳng bao giờ, anh hiểu, em không thể bước qua lằn vôi, tự mình vẽ lấy. Em không thể bước qua, rào cản quá khứ, hào lũy thời gian. Em tiếc. Em tiếc. Em tiếc...”

 

2.

Lạy Chúa, chỉ riêng Người, hiểu được những điều con chẳng nói.

 

3.

Bê bò của anh,

Bây giờ là hai giờ sáng. Mưa còn rơi, rất nhẹ trên nơi chốn chúng ta có với nhau một buổi chiều cạn, chắt lòng son. Bây giờ là hai giờ sáng. Giáng Sinh đã đi qua. Đêm thân thiết, lại về. Anh đang lắng nghe, tiếng chuyển động của lớp lò xo sắt ngoi ngóp dưới lớp vải nệm trũng. Anh đang lắng nghe, những lóng xương anh trò chuyện với lò xo, với nệm trũng. Gió vẫn lì lợm chiếc lược nghìn răng chải hoài mái tóc ướt nhem của đám cây me dại sân trường. Mưa, vẫn dài những ngón tay không sắc mầu, thoa miết mặt anh, hơi giá buốt.

Bây giờ, cùng gió / cùng mưa, những khoanh lò xo lăm le đâm thủng nệm vải, anh nhai lại buổi chiều. Anh nhai lại lớp cỏ non dự trữ từ bữa trước. Anh nhai lại lớp cỏ khô, để dành từ đêm qua. Để dành từ tháng cũ. Từ đời xưa. Từ kiếp khác.

Bê bò của anh. Bây giờ là hai giờ sáng. Bắt chước em (không có Chúa để hỏi), anh hỏi lấy mình, rằng, tay em đâu? Ôi những ngón khuôn thuôn, dắt đưa anh về vườn địa đàng, chết dẫm. Khu vườn của ông Adam. Khu vườn của bà Eva. Khu vườn của con rắn. Phải rồi. Con rắn. Chính nó. “Em không như Eva. Em không thích Eva. Sao bà không để ông Adam, là người tự mở lấy then cửa / đời khác?” “Ừ. Em. Anh cũng không thích con rắn. Tại sao ta cứ phải cần tới con rắn? Cần tới trái táo?” “Dù mắt anh có mù, dù tai anh có điếc: Anh vẫn còn nguyên vẹn sự linh mẫn của khứu giác. Thượng đế cho ta khứu giác để làm gì? Làm gì? Nếu không phải để ta đánh hơi mùi nhau. Mùi đồng loại ân cần.” Ừ. Anh cũng không thích ông Adam. Tại sao lại đổ lỗi cho trái táo? Trái táo nào, tự nó cũng vô tội. Trái táo nào, tự nó cũng vô nhiễm. Hầy, đừng kiếm cớ. Đừng đổ hô cho ông Adam? Không đồng ý. Đồng ý quá đi chứ. Anh đồng ý với em, để Adam, để Eva, đi chỗ khàc chơi. Nếu cần, ta giữ lại con rắn. Cùng nữa là trái táo. Tại sao trái táo? Em không hiểu? Phòng khi em khát nước. Phòng khi em cần một cái gì để cắn, để nhấm nháp, lúc anh chưa có tiền lập xưởng sản xuất kẹo bánh, dành riêng cho em. Thời tạm. Ăn đỡ đi mà. Em nói sao? Cái gì? Con rắn hả? Để lúc buồn, để lúc không có em, nó sẽ thay em, quấn cổ anh. Nó sẽ dẫn đường, chỉ lối cho anh đi, mất tích. Bởi vì, con rắn, đừng sợ. Nó chính là ngón tay không đeo nhẫn. Tặng nhau chính ngón tay không đeo nhẫn. Và những tàn phai đầy tuổi tôi. Em nói gì? Em hỏi sao? Ngón nào? Ngón đó đó. Đúng rồi. Chính ngón đó. Em quên? Quên. Quên. Hãy quên. Đừng nhớ. Bê bò. Chẳng niềm lãng quên nào biết phỉnh phờ. Chỉ trí nhớ mới đem lại cho ta lời xí gạt!

Bê bò của anh. Bây giờ là hai giờ sáng. Anh đang nhai lại. Anh đang nhai bàn tay em. Bàn tay ấp trên một bàn tay. Bàn tay cam kết, thẳng thắn, trân trọng đặt trên mặt bàn định mệnh. Bê bò, anh đang nhai lại. Anh đang nhai lại bàn tay em. Bàn tay có mùi thơm của những lận đận mới lớn. Bàn tay có mùi thơm của tuổi thơ đứng khóc một mình. Bàn tay... Không phải bàn tay lặt rau. Bàn tay thái thịt. Bàn tay đếm tiền. Bàn tay ký check. Bàn tay trả bill. Bàn tay... Không phải đâu, bàn tay sưng sỉa, ướp đầy tỏi hành, nước mắm. Bàn tay. Nhớ không? Lúc những ngón củi khô, nắm lấy những ngón khuôn thuôn vô nhiễm?

Bê bò của anh. Bây giờ hai giờ sáng. Giáng sinh đã đi qua. Chúng ta không hề có lấy cho nhau một ngọn nến. Chúng ta không hề có lấy cho nhau một hồi chuông. Tám giờ tối (lúc đó, dường Chúa Hài Đồng chưa ra đời), anh nằm ngay đơ trên giường, lắng nghe hơi thở xôn xao của những vòng lò xo chuyển động dưới làn da, mệt mỏi, ám khói. Tám giờ tối. Anh nghe / Tiếng đồng hồ / Tiếng mưa / Tiếng gió / Tiếng cười / Tiếng ấm áp / Tiếng yêu thương / Tiếng quây quần / Tiếng những con bài quật xuống nệm / Tiếng gì đó. Tiếng ai? Vọng lại.

Bây giờ, hai giờ sáng. Hai giờ sáng của một ngày, đến sau Giáng sinh. Một ngày bẵng quên trong trí nhớ em. Giờ đây. Chúa đã giáng sinh. Chắc chắn thế. Giờ đây, các thiên thần đã mang tin mừng về trời. Anh vẫn còn đây. Anh và, những chiếc lò xo / hơi thở / trái tim cùng lăn trở, cùng đợi chờ, nụ hôn nhiễm tội.

 

4.

D-: Lậy Chúa, lúc này, ngay lúc này, con bỗng thèm biết bao nếu được ai kia, ném đá!

 

 

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
22 Tháng Mười Một 2017(Xem: 4437)
01 Tháng Tám 2017(Xem: 8457)
27 Tháng Chín 2016(Xem: 2684)
19 Tháng Sáu 2016(Xem: 6846)
16 Tháng Năm 2016(Xem: 8315)
07 Tháng Năm 2016(Xem: 4923)
10 Tháng Tư 2016(Xem: 5657)
Cơ sở HT Productions cùng với công ty Amazon đã ấn hành Tuyển tập tùy bút “Chỉ nhớ người thôi, đủ hết đời” của nhà thơ Du Tử Lê.
Trường hợp muốn có chữ ký tác giả để lưu niệm, ở Việt Nam, xin liên lạc với Cô Sóc, tel.: 090-260-4722. Ngoài Việt Nam, xin liên lạc với Ms. Phan Hạnh Tuyền, Email:phanhanhtuyen@gmail.com
Ở lần tái bản này, ngoài phần hiệu đính, cơ sở HT Productions còn có phần hình ảnh trên dưới 50 tác giả được đề cập trong sách.
TÁC GIẢ
(Xem: 75)
Tôi rất thích tính chân thật, không làm dáng của họ Nguyễn, khi ông mở đầu phần dẫn nhập cho những bài thơ của mình
(Xem: 147)
Tuyển tập này, cũng nên được nhìn như một ghi nhận tình bạn lấp lánh, thuở họ còn đủ ba người.
(Xem: 208)
Khởi thủy khi tìm về nhạc Việt, Elvis Phương chỉ biết một bài duy nhất là ca khúc”Mộng dưới hoa”, thơ Đinh Hùng, nhạc Phạm Đình Chương!!!
(Xem: 225)
Trong sinh hoạt âm nhạc tại miền nam VN, 20 năm (1954-1975) rất nhiều người biết tên tuổi nhạc sĩ Ngọc Chánh.
(Xem: 21)
Đầu tháng 6-2018, tuyển thơ Khúc Thụy Du của nhà thơ Du Tử Lê ra mắt độc giả trong nước.
(Xem: 11778)
Đứng giữa gian hàng, trên một bục gỗ cao phủ khăn trắng nuốt, người thiếu nữ trông nổi bật hẳn lên với trang phục tuy rực rỡ sắc mầ
(Xem: 1102)
Theo thiển ý cá nhân tôi, thơ Du Tử Lê khá "hiền!"
(Xem: 5828)
“Ngay sau khi gặp ông, tôi đã bước sang “chặng đường ngỡ ngàng.” Không ngỡ ngàng sao được khi mà đứng bên ông
(Xem: 1376)
DU TỬ LÊ cũng là một nhân vật đặc biệt. Nhỏ hơn họ Trịnh vài tuổi. Gốc gác Phủ Lý, Hà Nam. Sống ở Hà Nội, trước khi theo gia đình di cư vào Nam.
(Xem: 137)
Thời gian vừa qua, nhà thơ Du Tử Lê có nhận trả lời phỏng vấn hai đài truyền hình ở miền nam Cali là SET/TV và V-Star-TV.
(Xem: 291)
Triển lãm tranh của Du Tử Lê, được tổ chức tại tư gia của ông bà Nhạc Sĩ Đăng Khánh-Phương Hoa
(Xem: 20041)
Tôi gọi thơ Du Tử Lê là thơ áo vàng, thơ vô địch, thơ về đầu.
(Xem: 14925)
Nhà báo Vũ Ánh phỏng vấn Du Tử Lê 11-2013
(Xem: 12444)
12-18-2009 Nhà thơ Du Tử Lê phỏng vấn nhạc sĩ Thân Trọng Uyên Phươn
(Xem: 15628)
Khi gối đầu lên ngực em - Thơ Du Tử Lê - Nhac: Tịnh Hiếu, Khoa Nguyễn - Tiếng hát: Đồng Thảo
(Xem: 13746)
Người về như bụi - Thơ: Du Tử Lê - Nhạc: Hoàng Quốc Bảo - Tiếng hát: Kim Tước
(Xem: 12215)
Hỏi chúa đi rồi em sẽ hay - Thơ: Du Tử Lê - Nhạc: Hoàng Thanh Tâm - Tiếng hát: Tuấn Anh
(Xem: 10235)
Khái Quát Văn Học Ba Miền - Du Tử Lê, Nguyễn Mạnh Trinh, Thái Tú Hạp
(Xem: 9522)
2013-03-30 Triển lãm tranh Du Tử Lê - Falls Church - Virginia
(Xem: 9613)
Nhạc sĩ Đăng Khánh cư ngụ tại Houston Texas, ngoài là một nhạc sĩ ông còn là một nha sĩ
(Xem: 8838)
Triển Lãm Tranh Du Tử Lê ở Hoa Thịnh Đốn
(Xem: 8463)
Triển lãm Tranh và đêm nhạc "Giữ Đời Cho Nhau" Du Tử Lê đã gặt hái sự thành công tại Seattl
(Xem: 9573)
Tình Sầu Du Tử Lê - Thơ: Du Tử Lê - Nhạc: Phạm Duy - Tiếng hát: Thái Thanh
(Xem: 14862)
Nhà báo Lê Văn là cựu Giám Đốc đài VOA phần Việt Ngữ
(Xem: 21129)
ngọn cây có những trời giông bão. ta có nghìn năm đợi một người
(Xem: 27029)
Cung Trầm Tưởng sinh ngày 28/2/1932 tại Hà Nội. Năm 15 tuổi ông bắt đầu làm thơ,
(Xem: 18499)
Tên thật Nguyễn đức Quang, sinh năm 1944 tại Sơn Tây. Theo gia đình vào Nam năm 1954
(Xem: 19616)
ơn em thơ dại từ trời/theo ta xuống biển vớt đời ta trôi/ơn em, dáng mỏng mưa vời
(Xem: 23874)
Nhạc sĩ Đăng Khánh cư ngụ tại Houston Texas, ngoài là một nhạc sĩ ông còn là một nha sĩ
(Xem: 21538)
Nhan đề đầu tiên của ca khúc “Hạnh phúc buồn,” là “Trong tay thánh nữ có đời tôi.”
(Xem: 17996)
Bác sĩ Bích Liên tốt nghiệp cử nhân Khoa học tại Đại Học UCI (1982), Tiến sĩ Y Khoa Đại học UCI (1987
Khách Thăm Viếng
1,838,438