chương 6

10 Tháng Bảy 201012:00 SA(Xem: 2067)
chương 6

"Đức Jêsu nói: Ta cũng không xử tội ngươi đâu! Đi đi! Và từ nay đừng phạm lỗi nữa.”

Jn. 8.11.

 

Tôi đã được thói quen dậy thật sớm, lúc trời còn tối mờ mịt, pha cho Cảo ly cà phê, dọn sẵn cho chàng một bữa ăn sáng. Khổ nỗi tôi không biết nấu ăn. Từ nhỏ tới lớn, tôi chưa hề vào bếp. Bữa ăn sáng nào tôi dọn ra cho chàng cũng chỉ là vài cái trứng ốp la hay mấy miếng bánh mì nướng ăn với bơ hoặc mứt. Đã ba tháng trôi qua, chưa một lần tôi nghe Cảo kêu ca, than phiền hay khó chịu. Những đêm ngủ lại, Cảo trải một tấm chăn mỏng lên chiếc ghế sofa ngoài phòng khách. Chàng ngủ một mạch ngon lành, tới sáng. Luôn luôn chàng ngủ trước tôi, ngay sau khi tôi gấp sách, vào phòng và nói “ngủ nha anh!”, người trằn trọc, khó ngủ lại chính là tôi, chứ không phải Cảo.

Những đêm Cảo về nhà riêng, tôi không ngủ được. Tôi trăn trở, tôi lăn lộn tới sáng. Nỗi quạnh vắng, niềm nhung nhớ trong cảm phục, trong thương yêu chàng như những ngày mưa tầm tã, như những trận bão không ngớt thổi qua tâm hồn tôi trống trãi, ướt sũng. Sự xa cách, những vắng mặt, làm người ta thấy rõ lòng mình. Quả thật là như vậy. Những đêm không có Cảo, tôi nhìn thấy lòng thương yêu Cảo trong tôi ngùn ngụt lửa. Tôi thấy rõ tôi cần Cảo. Tôi thấy rõ, Cảo bắt đầu là tất cả lẽ sống của đời tôi. Bao đêm tôi nói một mình. Tôi nói thành tiếng. I need you. I love you. Cảo.

Những đêm không có Cảo, luôn luôn tôi có cái quyết định táo tợn, rất mãnh liệt, rất dứt khoát, đó là ngày mai, khi gặp Cảo, câu đầu tiên tôi phải nói với chàng sẽ là câu “Cảo ơi! Thiện yêu anh! Đừng đi nữa. Hãy ở lại với Thiện. Đừng bỏ Thiện, dù chỉ thêm một đêm, trong căn nhà này!” Nhưng cái quả quyết, cái thề hứa, cái can đảm tưởng có thể xô ngã cả một trái núi, đánh sập cả một tòa building ở trong tôi, lại tan biến ngay khi thấy Cảo. Tôi không hiểu mình ra sao. Tôi không hiểu cái nguyên nhân thầm kín, cái lý do bí mật nào đã bắt tôi phải im lặng quên tiệt hay im lặng trong nỗi sợ hãi.

Dọn xong bữa ăn sáng, tôi rón rén bước lại gần chiếc ghế sofa, lay Cảo dậy. Tôi gọi sẽ. Rất sẽ. “Cảo. Dậy thôi Cảo. Sáng rồi!” Lần nào gọi đánh thức Cảo tôi cũng có cái cảm giác mâu thuẩn kinh khủng. Một mặt tôi muốn Cảo dậy ngay để còn kịp ăn sáng, kịp ngồi chơi với tôi ít phút trước khi tôi đi học. Mặt khác, nhìn Cảo say mê mệt trong giấc ngủ, tôi lại thấy không nỡ. Tôi lại mong tiếng gọi tôi đủ khẽ để chàng đừng nghe thấy, đừng tỉnh giấc. Tôi muốn chàng được ngủ thêm, được tiếp tục giấc mơ của chàng. Cái giấc mơ mà tôi luôn luôn đinh ninh, có tôi trong đó. Lần này, cũng vậy. Tôi tiếp tục gọi. Tôi gọi nữa. Tiếng gọi của tôi lúc nhạt, lúc rõ. Cảo vẫn thiêm thiếp. Tôi ngồi bên mép ghế. Cả khuôn mặt hồn nhiên, vô tư của chàng bỗng nhăn lại tựa chàng vừa mơ thấy một điều gì ghê khiếp. Tôi nghe lòng nhói đau. Tôi lay nhẹ vai chàng. Cảo mở mắt xong khép lại thật nhanh. Làm như Cảo không nhận ra tôi. Làm như Cảo không thấy tôi. Tôi lại lay chàng. Vừa lay, tôi vừa gọi chàng. “Anh. Anh. Dậy mau. Trứng của Thiện nguội hết là Thiện bắt thường anh đó...”

Cảo mở mắt. Như lần trước, hai mí mắt chàng lại xụp xuống rất nhanh. Tôi nghĩ Cảo đùa, chàng muốn chọc ghẹo tôi. Tôi làm bộ giận. “Anh không dậy Thiện ăn một mình. Thiện ăn hết cho coi.” Cảo thở mạnh với tiếng ú ớ gì đó, không rõ trong cuống họng. Tôi định lùa tay vào tóc chàng. Khi bàn tay vừa chạm tới trán Cảo, tôi có cảm tưởng như vừa đụng vào một vỉ sắt nóng. Tôi rụt tay về. Cảo sốt? Phải rồi. Toàn thân chàng nóng hổi như một khối than đỏ. Chàng đau. Cảo đau rồi. Chàng không hề giả bộ. Tôi quýnh quáng lay chàng. Tôi quýnh quáng gọi chàng. Lần này, tôi gọi lớn. Tôi gọi lớn và chỉ sợ chàng không nghe được tiếng tôi. Vừa gọi, vừa lay. Vừa gọi vừa nghe được tiếng kêu thảng thốt của mình, bay quầng trong căn phòng, dội lại chính tai mình. Tôi nghe được tiếng tôi hoảng hốt, xa lạ như tiếng kêu của một người nào khác.

Cuối cùng, Cảo tỉnh dậy. Chàng bảo cho chàng ly nước. Tôi nâng đầu chàng dậy. Đôi mắt chàng lạc thần. Vừa cho chàng uống nước, tôi vừa khóc. Tôi sợ quá. Không lẽ chàng chết. Vừa cho chàng uống thuốc, tôi vừa lâm râm cầu nguyện. Không. Xin Chúa đừng cất chàng đi trong lúc này. Xin Chúa nếu được hãy cất tôi. Xin hãy cất tôi đi. Tôi xin được đi thay cho chàng.

Khoảng trưa thì Cảo tỉnh hẳn. Chàng ngồi dậy ngơ ngác thấy tôi đang đăm đăm nhìn chàng mà nước mắt cứ chảy xuống. Chảy xuống. Cảo ngạc nhiên:

“Ủa sao Thiện không đi học?”

Trời đất. Làm sao tôi có thể bỏ chàng trong khi chàng bị high fever để đi học? “...Sao Thiện không đi học?” Câu hỏi của chàng làm òa vỡ niềm đau đớn, lo sợ bị nén giữ trong mấy tiếng đồng hồ qua. Tôi ôm chầm lấy chàng một cách rất tự nhiên rồi khóc sung sướng. Như đứa trẻ tìm lại được món đồ chơi yêu thích nhất mà nó đinh ninh không thể tìm được. Tôi ôm ghì lấy Cảo, mặc cho nước mắt chảy ướt nhem mặt chàng. Cảo nằm bất động. Sau tôi biết, trong nước mắt của tôi, có cả nước mắt chàng.

Tôi không nhớ là chúng tôi ôm nhau như vậy trong bao lâu. Chỉ biết ngay khi ra khỏi cơn xúc động, tôi dìu chàng vào phòng. Tôi muốn chàng được nằm tử tế trên giường trước khi điện thoại vào trường xin nghỉ, hỏi tên một vài loại thuốc khỏe cực mạnh. Tôi quyết định chích cho chàng một mũi thuốc. Cảo thiếp đi với cơn sốt hạ dần.

 

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
22 Tháng Mười Một 2017(Xem: 4429)
01 Tháng Tám 2017(Xem: 8435)
27 Tháng Chín 2016(Xem: 2658)
19 Tháng Sáu 2016(Xem: 6841)
16 Tháng Năm 2016(Xem: 8306)
07 Tháng Năm 2016(Xem: 4904)
10 Tháng Tư 2016(Xem: 5652)
Cơ sở HT Productions cùng với công ty Amazon đã ấn hành Tuyển tập tùy bút “Chỉ nhớ người thôi, đủ hết đời” của nhà thơ Du Tử Lê.
Trường hợp muốn có chữ ký tác giả để lưu niệm, ở Việt Nam, xin liên lạc với Cô Sóc, tel.: 090-260-4722. Ngoài Việt Nam, xin liên lạc với Ms. Phan Hạnh Tuyền, Email:phanhanhtuyen@gmail.com
Ở lần tái bản này, ngoài phần hiệu đính, cơ sở HT Productions còn có phần hình ảnh trên dưới 50 tác giả được đề cập trong sách.
TÁC GIẢ
(Xem: 23)
Tôi rất thích tính chân thật, không làm dáng của họ Nguyễn, khi ông mở đầu phần dẫn nhập cho những bài thơ của mình
(Xem: 137)
Tuyển tập này, cũng nên được nhìn như một ghi nhận tình bạn lấp lánh, thuở họ còn đủ ba người.
(Xem: 196)
Khởi thủy khi tìm về nhạc Việt, Elvis Phương chỉ biết một bài duy nhất là ca khúc”Mộng dưới hoa”, thơ Đinh Hùng, nhạc Phạm Đình Chương!!!
(Xem: 212)
Trong sinh hoạt âm nhạc tại miền nam VN, 20 năm (1954-1975) rất nhiều người biết tên tuổi nhạc sĩ Ngọc Chánh.
(Xem: 11768)
Đứng giữa gian hàng, trên một bục gỗ cao phủ khăn trắng nuốt, người thiếu nữ trông nổi bật hẳn lên với trang phục tuy rực rỡ sắc mầ
(Xem: 1022)
Theo thiển ý cá nhân tôi, thơ Du Tử Lê khá "hiền!"
(Xem: 5821)
“Ngay sau khi gặp ông, tôi đã bước sang “chặng đường ngỡ ngàng.” Không ngỡ ngàng sao được khi mà đứng bên ông
(Xem: 1366)
DU TỬ LÊ cũng là một nhân vật đặc biệt. Nhỏ hơn họ Trịnh vài tuổi. Gốc gác Phủ Lý, Hà Nam. Sống ở Hà Nội, trước khi theo gia đình di cư vào Nam.
(Xem: 9929)
nhà văn, nhà thơ Du Tử Lê là một trong những thi sỹ có khá nhiều bài thơ được phổ nhạc kể từ những năm trước 1975 đến nay
(Xem: 126)
Thời gian vừa qua, nhà thơ Du Tử Lê có nhận trả lời phỏng vấn hai đài truyền hình ở miền nam Cali là SET/TV và V-Star-TV.
(Xem: 286)
Triển lãm tranh của Du Tử Lê, được tổ chức tại tư gia của ông bà Nhạc Sĩ Đăng Khánh-Phương Hoa
(Xem: 20037)
Tôi gọi thơ Du Tử Lê là thơ áo vàng, thơ vô địch, thơ về đầu.
(Xem: 14921)
Nhà báo Vũ Ánh phỏng vấn Du Tử Lê 11-2013
(Xem: 12434)
12-18-2009 Nhà thơ Du Tử Lê phỏng vấn nhạc sĩ Thân Trọng Uyên Phươn
(Xem: 15614)
Khi gối đầu lên ngực em - Thơ Du Tử Lê - Nhac: Tịnh Hiếu, Khoa Nguyễn - Tiếng hát: Đồng Thảo
(Xem: 13732)
Người về như bụi - Thơ: Du Tử Lê - Nhạc: Hoàng Quốc Bảo - Tiếng hát: Kim Tước
(Xem: 12206)
Hỏi chúa đi rồi em sẽ hay - Thơ: Du Tử Lê - Nhạc: Hoàng Thanh Tâm - Tiếng hát: Tuấn Anh
(Xem: 10232)
Khái Quát Văn Học Ba Miền - Du Tử Lê, Nguyễn Mạnh Trinh, Thái Tú Hạp
(Xem: 9512)
2013-03-30 Triển lãm tranh Du Tử Lê - Falls Church - Virginia
(Xem: 9610)
Nhạc sĩ Đăng Khánh cư ngụ tại Houston Texas, ngoài là một nhạc sĩ ông còn là một nha sĩ
(Xem: 8833)
Triển Lãm Tranh Du Tử Lê ở Hoa Thịnh Đốn
(Xem: 8458)
Triển lãm Tranh và đêm nhạc "Giữ Đời Cho Nhau" Du Tử Lê đã gặt hái sự thành công tại Seattl
(Xem: 9568)
Tình Sầu Du Tử Lê - Thơ: Du Tử Lê - Nhạc: Phạm Duy - Tiếng hát: Thái Thanh
(Xem: 14858)
Nhà báo Lê Văn là cựu Giám Đốc đài VOA phần Việt Ngữ
(Xem: 21124)
ngọn cây có những trời giông bão. ta có nghìn năm đợi một người
(Xem: 27027)
Cung Trầm Tưởng sinh ngày 28/2/1932 tại Hà Nội. Năm 15 tuổi ông bắt đầu làm thơ,
(Xem: 18492)
Tên thật Nguyễn đức Quang, sinh năm 1944 tại Sơn Tây. Theo gia đình vào Nam năm 1954
(Xem: 19605)
ơn em thơ dại từ trời/theo ta xuống biển vớt đời ta trôi/ơn em, dáng mỏng mưa vời
(Xem: 23869)
Nhạc sĩ Đăng Khánh cư ngụ tại Houston Texas, ngoài là một nhạc sĩ ông còn là một nha sĩ
(Xem: 21528)
Nhan đề đầu tiên của ca khúc “Hạnh phúc buồn,” là “Trong tay thánh nữ có đời tôi.”
(Xem: 17988)
Bác sĩ Bích Liên tốt nghiệp cử nhân Khoa học tại Đại Học UCI (1982), Tiến sĩ Y Khoa Đại học UCI (1987
Khách Thăm Viếng
1,836,031