Chương 5

11 Tháng Tám 201012:00 SA(Xem: 3636)
Chương 5

Tôi bắt đầu nghe được tiếng nước chảy từ vách gỗ xuống tới nền xi măng và thoát ra khỏi ngõ. Người khách lạ quả đã đem đến cho tôi những lời chúc trong khuya này. Tôi không thể ngủ lại, mắt tôi mở trâng tráo. Ánh sáng của ngọn điện nhỏ trên trang thờ xuyên qua màn, cho thấy gương mặt già cỗi của mẹ tôi. Mấy lúc gần đây, kể từ ngày yêu Hãn hình như tôi né tránh những cái nhìn thẳng vào mặt bà. Tôi né tránh cả những tia nhìn có hay không có ẩn ý của những người chung quanh. Cái mặc cảm phạm tội với những người thân yêu đó, khiến tôi rút co lại như một con ốc. Tôi luôn luôn giương ra cái vỏ cứng lạnh của mình. Cái vỏ bao ngoài trơn bóng và vô tri. Tôi nhìn mọi người qua cái vỏ đó. Phải chăng tôi đã tới cái tuổi sợ sệt mọi dòm ngó của chung quanh vào đời sống riêng mình.

Tôi chống một tay và hơi nhỏm người dậy. Mẹ tôi ngủ quay mặt về phía tôi. Đôi chân bà co lên. Tôi sờ bàn tay bà lạnh ngắt. Mái tóc bạc tơ ra từng sợi. Tôi nhìn thấy lớp da đầu nhăn và cảm tưởng nếu bứt nhẹ, những sợi tóc kia, có thể sẽ kéo theo cả mảnh da đầu của bà. Cái ý tưởng thoạt tiên nhuốm nhiều khôi hài đã đẩy tôi tới chỗ chợt thấy mình tội lỗi quá. Tôi vuốt ve những ngón tay xương xẩu của bà, và nghĩ tới những ngón tay đó, liên tiếp hai mươi năm qua, đã chăm bẫm, nuôi nấng tôi. Cũng ngón tay đó, trong suốt cuộc đời bà, từ ngày về làm dâu gia đình bố tôi,. Đã bao lần đưa lên ngang mặt, gạt nuốt những giọt lệ đắng. Tôi đắp chăn cho bà, và rón rén bước xuống khỏi giường. Tôi sợ ở lâu bên cạnh bà, với những ngón tay xương xẩy kia, với cái giá buốt ấy, chắc rồi tôi sẽ ôm lấy bà và tôi sẽ đem bà ra khỏi cơn mơ. Cơn mơ ước thấy đứa con gái duy nhất còn lại, ở bên cạnh bà đang làn đúng theo những gì bà mong ngóng và trông đợi.

Mưa vẫn rào rạt. Những tiếng lộp bộp mạnh, nhanh và nhiều hơn. Căn nhà như lún xuống, cho tôi cảm tưởng như nghe được những tiếng gõ cửa rất gần và rất gấp. Tôi hoảng hốt với những bước chân không, vội vã về phía cửa, Hình như tôi đang trôit heo cái hối hả gấp gáp của một sự việc gì đó, không rõ mặt. Hình như tôi thấy rất rõ ai đó đang chờ tôi ở ngoài hiên. Một người nào, có thể là Hãn và cũng có thể là người khách lạ. Người khách hứa hẹn mang tới cho tôi những lời chúc dữ. Tôi run rẩy áp tai vào ván cửa. Tôi run rẩy đưa tay bưng lấy ngực mình. Linh cảm cho tôi thấy quả thực có một người đang đứng ngoài cửa. Quả thực có một người khách trong giờ này, giữa cơn mưa. Tôi hình dung y với chiếc áo mưa kéo cao cổ và chiếc mũ dạ kéo xuống che hết vầng trán, che luôn cả đôi mắt. Hình dung y, người khác lạ, nhưng một phần nào nhen nhúm, lập lờ trong trí tưởng tôi, người đó lại là Hãn. Biết đâu, Hãn chẳng đến tìm tôi trong cơm mưa về sáng nay. Hãn đã chẳng từng nói. Hãn yêu mưa từ những ngày còn bé. Hãn yêu một tình yêu không thể thay đổi. Và có thể lắm, cũng như tôi, Hãn tỉnh dậy cùng với những hạt mưa đầu tiên và Hãn ra đi.

Tiếng lộp cộp thôi thức hơn. Tôi trong một giây mơ hồ không định trước, như bị sai khiến bởi một quyền lực bí mật, tôi mở tung cánh cửa. Gió tạt mưa ào ạt vào mặt, như muốn hất tôi ngã vào trong, nhưng mắt tôi còn kịp thấy con ngõ trườn mỉnh dưới làn nước lênh láng. Ngọn đèn đường ở đầu ngõ dưới một cành lớn của cây sao ngoẹo đầu xuống, trông như một người thắt cổ. Tôi rùng mình ngồi xuống ngạch cửa. Hai bàn tay khoanh trên hai đầu gối. Tôi úp mặt. Mưa vẫn trì rào trên đầu. Những hạt nước li ti liên tiếp bắt dính khắp thân thể. Tôi nghĩ tôi có quá nhiều điều để nói với chàng. Anh biết em đã nhớ anh? Nhớ anh quay quắt cả người, ngay khi chúng ta vừa chia tay. Em nhớ anh bảo: Chỉ có những chia cắt khởi tự lòng người mà thôi. Nhưng sao em lo quá, anh hiểu không: Em sợ chúng mình sẽ vĩnh viễn mất nhau và sự chia cắt đó, không khởi đi tựng lòng anh cũng chẳng tự lòng em. tự một cái gì đó. Một nơi khác. Em đã chọn lựa sẵn cho em., Em không ân hận và cũng chẳng có gì để phải phân vân đắn đo. Nhưng còn anh. Ôi, anh của em. Anh sẽ như thế nào? Ở đâu? Chúng ta sống với một đời sống quá nhiều âu lo và như vậy sao gọi là sống được, phải không anh? Chúng ta lo âu đấy, chúng ta có sống đâu! Anh có cũng nghĩ như em vậy chăng?

 Cơn mưa đầu mùa dứt vào lúc năm giờ rưỡi sáng. Tôi không ngủ lại được, nên vào bếp đặt siêu nước và xúc bình trà cùng sửa soạn đồ pha trà cho bố. Mẹ tôi trở dậy lúc tôi đã làm xong giúp người việc vặt cần thiết cho một buổi sáng. Mẹ tôi nói bà hết hồn khi mở mắt ra mà không thấy tôi bên cạnh. Tôi cười, nửa đùa nửa thật nói với bà: Mẹ cứ hết hồn vài lần như vậy đi, tới chừng thực, mẹ sẽ không hết hồn nữa. Mẹ sẽ yên tâm hơn. Bà nghiêm nét mặt hỏi tôi nói vậy nghĩa là gì? Tôi trả lời rất thành thâät: “Con cũng chẳng biết nữa”.

Tôi ra khỏi nhà như thường lệ. Nhưng thay vì đến trường, tôi đi kiếm Hãn. Tôi nao nức quá, muốn kể cho Hãn nghe cơn mưa đêm hôm. Muốn nói với Hãn về ông khách đến trong cơn mưa và đem tới những lời chúc dữ, nhưng khi tôi mở cửa thì ông đã biến mất, Tôi tưởng tượng gương mặt vừa lắng nghe vừa cười cười của Hãn. Hình như Hãn luôn sửa soạn sẵn một nụ cười trên môi mỗi khi lắng nghe tôi nói. Hãn cho tôi cảm tưởng Hãn nhìn tất cả mọi chuyện tôi kể đều chỉ là những chuyện hoang đường dành riêng cho trẻ con.

Và tôi đã cười, như thể Hãn đang ở trước mặt.

Tới nơi, người ta cho biết chàng đã đi khỏi từ sớm. Lúc cơn mưa dứt. Và họ không thể biết chắc được ngày về. Có thể trong một tuần, có thể hết mùa mưa, và có thể lâu hơn thế.

Tôi choáng váng.

Đất ẩm, trời cũng ẩm, và một cơn mưa khác như đang được sửa soạn trên bầu trời. Phải chăng cùng với mùa mưa tới, chúngta bắt đầu sống thực sự với cái ám ảnh của cuộc tình mình. Cái ám ảnh có ngay từ phút giây thứ nhất của một lần anh hôn em, và em nói lời đầu tiên với anh: em yêu anh. Nếu quả thực cùng với mùa mưa bắt đầu, cái hạn kỳ thảm thiết của định mệnh đã tới, thì anh, anh ở đâu, hãy tìm cách báo cho em biết. Báo cho em cho em biết và em sẽ, liệu lấy dời mình. Em sẽ liệu như thế nào, anh thừa biết. Riêng chỉ có một điều đáng tiếc là đã không được sống với anh, một giây khắc nào trong mùa mưa này. Người khách lạ đem đến cho em những lời chúc dữ, quá sớm. Phải. Sớm quá. Và y đã bỏ đi, khi mà những hạt mưa, mới chỉ khởi đầu. Khi những sợi thủy tinh chưa kịp dò qua màng lọc của tâm hồn em, thì tình yêu chúng ta, đã chảy trôi đi, biền biệt.

Tôi trở về trường, vào lớp với một sẵn sàng chờ đợi một cơn mưa lớn. Một cơn mưa không xuống từ trời thấp. Không ngang qua những đỉnh cây. Một cơn mưa bắt đầu tự ngay lòng tôi. Ôi tâm hồn tôi, đời sống tôi, còn non và xanh quá.

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
01 Tháng Tám 2017(Xem: 8831)
27 Tháng Chín 2016(Xem: 2872)
12 Tháng Chín 2016(Xem: 8980)
16 Tháng Năm 2016(Xem: 8427)
10 Tháng Tư 2016(Xem: 5768)
10 Tháng Tư 2016(Xem: 6456)
08 Tháng Hai 2016(Xem: 7210)
06 Tháng Giêng 2016(Xem: 8235)
Cơ sở HT Productions cùng với công ty Amazon đã ấn hành Tuyển tập tùy bút “Chỉ nhớ người thôi, đủ hết đời” của nhà thơ Du Tử Lê.
Trường hợp muốn có chữ ký tác giả để lưu niệm, ở Việt Nam, xin liên lạc với Cô Sóc, tel.: 090-260-4722. Ngoài Việt Nam, xin liên lạc với Ms. Phan Hạnh Tuyền, Email:phanhanhtuyen@gmail.com
Ở lần tái bản này, ngoài phần hiệu đính, cơ sở HT Productions còn có phần hình ảnh trên dưới 50 tác giả được đề cập trong sách.
TÁC GIẢ
(Xem: 211)
Hiện cư ngụ tại Âu Châu, đang là ứng viên tiến sĩ văn chương của đại học Lancaster, Anh Quốc
(Xem: 213)
Thành công cả về vật chất lẫn tinh thần của đại nhạc hội chủ đề “Chút tình trao nhau” vào dịp Tết năm 1996
(Xem: 81)
Thành công cả về vật chất lẫn tinh thần của đại nhạc hội chủ đề “Chút tình trao nhau” vào dịp Tết năm 1996
(Xem: 103)
Thành công cả về vật chất lẫn tinh thần của đại nhạc hội chủ đề “Chút tình trao nhau” vào dịp Tết năm 1996
(Xem: 322)
Trần Quốc Bảo đã rất sớm, có trong máu huyết cái tinh thần ghi công và, bày tỏ cụ thể lòng biết ơn những văn nghệ sĩ
(Xem: 368)
Đầu tháng 6-2018, tuyển thơ Khúc Thụy Du của nhà thơ Du Tử Lê ra mắt độc giả trong nước.
(Xem: 11924)
Đứng giữa gian hàng, trên một bục gỗ cao phủ khăn trắng nuốt, người thiếu nữ trông nổi bật hẳn lên với trang phục tuy rực rỡ sắc mầ
(Xem: 1310)
Theo thiển ý cá nhân tôi, thơ Du Tử Lê khá "hiền!"
(Xem: 6027)
“Ngay sau khi gặp ông, tôi đã bước sang “chặng đường ngỡ ngàng.” Không ngỡ ngàng sao được khi mà đứng bên ông
(Xem: 1591)
DU TỬ LÊ cũng là một nhân vật đặc biệt. Nhỏ hơn họ Trịnh vài tuổi. Gốc gác Phủ Lý, Hà Nam. Sống ở Hà Nội, trước khi theo gia đình di cư vào Nam.
(Xem: 266)
Thời gian vừa qua, nhà thơ Du Tử Lê có nhận trả lời phỏng vấn hai đài truyền hình ở miền nam Cali là SET/TV và V-Star-TV.
(Xem: 386)
Triển lãm tranh của Du Tử Lê, được tổ chức tại tư gia của ông bà Nhạc Sĩ Đăng Khánh-Phương Hoa
(Xem: 20187)
Tôi gọi thơ Du Tử Lê là thơ áo vàng, thơ vô địch, thơ về đầu.
(Xem: 15048)
Nhà báo Vũ Ánh phỏng vấn Du Tử Lê 11-2013
(Xem: 12563)
12-18-2009 Nhà thơ Du Tử Lê phỏng vấn nhạc sĩ Thân Trọng Uyên Phươn
(Xem: 15784)
Khi gối đầu lên ngực em - Thơ Du Tử Lê - Nhac: Tịnh Hiếu, Khoa Nguyễn - Tiếng hát: Đồng Thảo
(Xem: 13890)
Người về như bụi - Thơ: Du Tử Lê - Nhạc: Hoàng Quốc Bảo - Tiếng hát: Kim Tước
(Xem: 12358)
Hỏi chúa đi rồi em sẽ hay - Thơ: Du Tử Lê - Nhạc: Hoàng Thanh Tâm - Tiếng hát: Tuấn Anh
(Xem: 10371)
Khái Quát Văn Học Ba Miền - Du Tử Lê, Nguyễn Mạnh Trinh, Thái Tú Hạp
(Xem: 9611)
2013-03-30 Triển lãm tranh Du Tử Lê - Falls Church - Virginia
(Xem: 9742)
Nhạc sĩ Đăng Khánh cư ngụ tại Houston Texas, ngoài là một nhạc sĩ ông còn là một nha sĩ
(Xem: 8950)
Triển Lãm Tranh Du Tử Lê ở Hoa Thịnh Đốn
(Xem: 8552)
Triển lãm Tranh và đêm nhạc "Giữ Đời Cho Nhau" Du Tử Lê đã gặt hái sự thành công tại Seattl
(Xem: 9711)
Tình Sầu Du Tử Lê - Thơ: Du Tử Lê - Nhạc: Phạm Duy - Tiếng hát: Thái Thanh
(Xem: 14965)
Nhà báo Lê Văn là cựu Giám Đốc đài VOA phần Việt Ngữ
(Xem: 21309)
ngọn cây có những trời giông bão. ta có nghìn năm đợi một người
(Xem: 27141)
Cung Trầm Tưởng sinh ngày 28/2/1932 tại Hà Nội. Năm 15 tuổi ông bắt đầu làm thơ,
(Xem: 18628)
Tên thật Nguyễn đức Quang, sinh năm 1944 tại Sơn Tây. Theo gia đình vào Nam năm 1954
(Xem: 19727)
ơn em thơ dại từ trời/theo ta xuống biển vớt đời ta trôi/ơn em, dáng mỏng mưa vời
(Xem: 23975)
Nhạc sĩ Đăng Khánh cư ngụ tại Houston Texas, ngoài là một nhạc sĩ ông còn là một nha sĩ
(Xem: 21648)
Nhan đề đầu tiên của ca khúc “Hạnh phúc buồn,” là “Trong tay thánh nữ có đời tôi.”
(Xem: 18103)
Bác sĩ Bích Liên tốt nghiệp cử nhân Khoa học tại Đại Học UCI (1982), Tiến sĩ Y Khoa Đại học UCI (1987
Khách Thăm Viếng
1,888,514