Chương 10

11 Tháng Tám 201012:00 SA(Xem: 5126)
Chương 10

Tôi không còn đủ kiên nhẫn đợi chờ. Và đồng jeton đã rơi xuống đáy hộp. Tiếng động khô, lạnh vang lên. Đầu giây có tiếng Hãn thốt kêu “Nhỏ”. Tôi lặng người tận hưởng cảm giác do tiếng kêu kia lan chạy đi khắp thân thể. Tôi nghe nóng dần, nhất là hai bên má và ở ngực. Tôi thều thào như kẻ sắp trút hết hơi thở “Anh, em yêu anh” và chợt thấy quả đó là câu nói cuối cùng của đời tôi nếu đến phút lìa đời tôi còn được phép chọn lựa để nói một lời cuối. Tôi tựa lưng vào vách phòng điện thoại cũng có vài giây trước khi ra khỏi bưu điện. Công viên cũng mang một vẻ mặt mới. Sạch sẽ, sáng láng. Quả thật mưa là một cái gì tuyệt vời và thú vị. Tôi nói với pho tượng chênh vênh trên một trụ cao, nằm ngay giữa đám cỏ xanh mới nhú. Chẳng bao giờ tôi nghĩ hẹn nhau ở nhà thờ là một điều tội lỗi, nhất là đối với Chúa. Nhưng sáng nay, tôi chợt thấy như có một cái gì không ổn. Những ngọn nến cháy trong từng góc giáo đường. Những chiếc bóng quỳ lặng lẽ. Trời còn quá sớm cho những ăn năn và hối lỗi. Tôi vội trở ra, bởi tự cho lòng mình không thể tinh khiết hơn. Cơn mưa đã đem đi khỏi tâm hồn tôi những vẩn đục, những u tối của ngày tháng. Hôm nay, bây giờ, quả thực tôi mới sống. Tôi hồi sinh. Tôi bắt đầu lại. Tình yêu đã làm mới chúng ta, luôn luôn. Phải thế không anh? Nếu không, có lẽ tình yêu đã chẳng còn lý do tồn tại. Anh không thể yêu em, như anh đã yêu những người con gái khác. Chắc chắn em phải là một cái gì hơn, những gì anh đã có. Ngay cả cái mơ hồ nhất là tình yêu nơi anh.

Hãn đến sau đấy k hoảng hai mươi phút,. Chúng tôi tới ngôi quán có cửa kính mở ra hai ba mặt phố. Những thân cây sót lại trên đoạn đường như còn giữ được cơn mưa và buổi sáng cái ướt át tinh khôi. Chúng tôi hôn nhau thật vội ở góc cột, truớc khi người bồi tới hỏi uống gì. Nụ hôn của Hãn cho tôi cảm tưởng cơn mưa đêm qua, một lần nữa, bắt đầu lại, ở riêng, trong tôi. Mưa xót xa, không hiểu sao, bỗng dưng tôi liên tưởng tới Thiện. Thiện và những đứa con nàng có với Hãn. Những giây phút hình ảnh Thiện chợt đến là những giây phút tôi chết lặng. Chết lặng dù chỉ trong thoáng chốc thật nhanh. Sự lặng người của tôi, chẳng phải vì tôi nghĩ tới tội lỗi. Không. Tôi không hề nghĩ mình có tội khi đi yêu một người đàn ông có vợ. Điều giản dị và thành thật nhất của tôi, và có lẽ chỉ tôi mới biết với chính mình, rằng tôi không hề, hay chưa từng nghĩ tới việc chiếm đoạt Hãn cho riêng mình. Chẳng phải tôi cao thượng gì. Vâng, tôi không nghĩ tôi cao thượng hơn những người con gái khác, trong vấn đề này. Có điều tôi vẫn tự hỏi, có cần không, khi yêu một người và phải lấy người đó cho bằng được? Tôi không tin, khi người ta sống hẳn với nhau, ngày này qua tháng khác, người ta sẽ hạnh phúc hơn khi người ta chỉ được gặp nhau thoáng chốc. Với tôi, tất cả vấn đề là ở chỗ đó. Có cần thiết không? Phải lấy nhau và có phải chỉ có cách đó để chứng tỏ sự có mặt của mình? Tôi muốn làm khác. Có thể tôi là đứa con gái bướng bỉnh và tự tin đến kiêu ngạo! Mẹ tôi khuyên tôi đừng trèo cao kẻo rồi sẽ ngã đau. Tôi có trèo cao đâu để mà ngã đau. Tôi muốn sống, theo như ý mình. Tôi chỉ muốn sống lặng lẽ và bình thản với những cương dưỡng cá biệt của tâm hồn mình. Hơn nữa, đã đôi lần tôi nói với Hãn tôi yêu (nếu có thể nói được như thế), những người đàn bà đã đi qua đời Hãn. Tôi nghĩ không thể phủ nhận họ. Không thể xóa bỏ họ, chỉ vì lòng ích kỷ và hẹp hòi. Bởi những người đó muốn hay không, cũng đã đóng góp, đã tạo dựng nên Hãn ngày nay. Thử tưởng tượng, nếu không có những người đó, cho tới khi gặp tôi, Hãn như thế nào, và liệu tôi có yêu được Hãn như tôi đang yêu Hãn đến xót xa đau đớn?

Trời xẫm tối. Quán có thêm vài người khách. Chúng tôi cùng nhìn ra. Gió hất tung những chiếc lá ướt nước. Một cơn mưa khác đã đến? Tôi nói với chàng. Hãn im lặng. Chàng hút thuốc và như đang bận với những lo nghĩ xa xôi. Không mưa đâu, em đừng mong, vô ích.

Sao anh biết? Hãn nhìn tôi cười. Nụ cười cùng tia nhìn thẳng, dữ dội bao giờ cũng đi đôi với nhau mỗi khi chàng chưa tìm được câu trả lời. Tuy nhiên tôi vẫn tin trời sẽ mưa. Sẽ còn một cơn mưa trong sáng này. Ít ra nó cũng phải mưa riêng trong lòng tôi. Tôi rùng mình nổi gai ốc với những tưởng tượng tiếp theo, ùa tới. Ai đó vừa bỏ đĩa nhạc: em đến thăm anh một chiều mưa. Và quả như tôi nghĩ, mưa đã ngậm ngùi từng giọt thánh thót trên đôi vai nhô xương của tôi khi chàng ghé môi hôn lên đó.

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
23 Tháng Tư 2022(Xem: 12557)
12 Tháng Mười Hai 2021(Xem: 1411)
23 Tháng Sáu 2021(Xem: 1641)
22 Tháng Sáu 2021(Xem: 1248)
22 Tháng Sáu 2021(Xem: 1150)
22 Tháng Sáu 2021(Xem: 1071)
Du Tử Lê Thơ Toàn Tập/ Trọn bộ 4 tập, trên 2000 trang
Cơ sở HT Productions cùng với công ty Amazon đã ấn hành Tuyển tập tùy bút “Chỉ nhớ người thôi, đủ hết đời” của nhà thơ Du Tử Lê.
Trường hợp muốn có chữ ký tác giả để lưu niệm, ở Việt Nam, xin liên lạc với Cô Sóc, tel.: 090-360-4722. Ngoài Việt Nam, xin liên lạc với Ms. Phan Hạnh Tuyền, Email:phanhanhtuyen@gmail.com
Ở lần tái bản này, ngoài phần hiệu đính, cơ sở HT Productions còn có phần hình ảnh trên dưới 50 tác giả được đề cập trong sách.
TÁC GIẢ
(Xem: 11984)
Trong lịch sử tân nhạc Việt, dường như không có một nhạc sĩ nào nổi tiếng ngay với sáng tác đầu tay, ở tuổi niên thiếu, khi chỉ mới 14, 15 tuổi, như trường hợp Cung Tiến
(Xem: 30674)
Bài thơ đầu tiên (?) của Tô Thùy Yên được giới thiệu trên Sáng Tạo, gây tiếng vang lớn và, dư âm của nó, kéo dài nhiều năm sau, là “Cánh đồng con ngựa chuyến tàu” viết tháng 4 năm 1956.
(Xem: 270)
Nhưng tôi vẫn yêu (yêu lắm,) việc làm của bạn. Bởi vì, với tôi, tự thân đời sống bạn tôi, đã là một trường khúc
(Xem: 12114)
Hay ước nguyện cuối cùng trước khi nhắm mắt, không chỉ của giới trẻ mà, của rất nhiều văn nghệ sĩ thời đó là, một lần được đứng dưới những ngọn đèn vàng của ga Lyon!
(Xem: 13802)
Trước khi theo đơn vị dư cư vào miền Nam, năm 1954, nhà văn Văn Quang bị động viên khóa 4 trường Sĩ quan Trừ bị Thủ Đức.
(Xem: 7291)
Đầu mùa Dã quỳ nở năm nay, Du Tử Lê lặng lẽ trở lại Pleiku, miền đất mà ông đã gửi gắm một thời thanh niên của mình ở đấy.
(Xem: 4720)
Nói như Orchid Lâm Quỳnh, không có cái gọi là “better place” cho bố, vì bố đã rất ấm áp, bình an trong ngôi nhà đó. Thiên đàng ở đâu thì kệ nó chớ!
(Xem: 427)
Du Tử Lê là Thi Sĩ Một Đời. Thi Sĩ Viết Hoa, tôi viết và biết về thi sĩ như thế. Ông không chỉ làm thơ. Ông sống với thơ. Sống bằng thơ. Thơ với ông là một.
(Xem: 3496)
trong biết bao nhiêu lần âm thầm nói lời chia biệt từng thân thương, gia đình, bằng hữu,… lần này là thật.
(Xem: 3186)
Tôi đã thảng thốt khi nghe tin Du Tử Lê qua đời, từ cú điện thoại một người bạn làm thơ và làm báo.
(Xem: 14699)
Tình Sầu Du Tử Lê - Thơ: Du Tử Lê - Nhạc: Phạm Duy - Tiếng hát: Thái Thanh
(Xem: 4205)
Nhưng, khi em về nhà ngày hôm nay, thì bố của em, đã không còn.
(Xem: 4582)
Thơ Du Tử Lê, nhạc: Trần Duy Đức
(Xem: 5138)
Thời gian vừa qua, nhà thơ Du Tử Lê có nhận trả lời phỏng vấn hai đài truyền hình ở miền nam Cali là SET/TV và V-Star-TV.
(Xem: 5145)
Triển lãm tranh của Du Tử Lê, được tổ chức tại tư gia của ông bà Nhạc Sĩ Đăng Khánh-Phương Hoa
(Xem: 25420)
Tôi gọi thơ Du Tử Lê là thơ áo vàng, thơ vô địch, thơ về đầu.
(Xem: 19542)
Nhà báo Vũ Ánh phỏng vấn Du Tử Lê 11-2013
(Xem: 17068)
12-18-2009 Nhà thơ Du Tử Lê phỏng vấn nhạc sĩ Thân Trọng Uyên Phươn
(Xem: 20552)
Khi gối đầu lên ngực em - Thơ Du Tử Lê - Nhac: Tịnh Hiếu, Khoa Nguyễn - Tiếng hát: Đồng Thảo
(Xem: 18300)
Người về như bụi - Thơ: Du Tử Lê - Nhạc: Hoàng Quốc Bảo - Tiếng hát: Kim Tước
(Xem: 17028)
Hỏi chúa đi rồi em sẽ hay - Thơ: Du Tử Lê - Nhạc: Hoàng Thanh Tâm - Tiếng hát: Tuấn Anh
(Xem: 14503)
Khái Quát Văn Học Ba Miền - Du Tử Lê, Nguyễn Mạnh Trinh, Thái Tú Hạp
(Xem: 13659)
2013-03-30 Triển lãm tranh Du Tử Lê - Falls Church - Virginia
(Xem: 13836)
Nhạc sĩ Đăng Khánh cư ngụ tại Houston Texas, ngoài là một nhạc sĩ ông còn là một nha sĩ
(Xem: 12742)
Triển Lãm Tranh Du Tử Lê ở Hoa Thịnh Đốn
(Xem: 12341)
Triển lãm Tranh và đêm nhạc "Giữ Đời Cho Nhau" Du Tử Lê đã gặt hái sự thành công tại Seattl
(Xem: 19458)
Nhà báo Lê Văn là cựu Giám Đốc đài VOA phần Việt Ngữ
(Xem: 26660)
ngọn cây có những trời giông bão. ta có nghìn năm đợi một người
(Xem: 31420)
Cung Trầm Tưởng sinh ngày 28/2/1932 tại Hà Nội. Năm 15 tuổi ông bắt đầu làm thơ,
(Xem: 22722)
Tên thật Nguyễn đức Quang, sinh năm 1944 tại Sơn Tây. Theo gia đình vào Nam năm 1954
(Xem: 24768)
ơn em thơ dại từ trời/theo ta xuống biển vớt đời ta trôi/ơn em, dáng mỏng mưa vời
(Xem: 27621)
Nhạc sĩ Đăng Khánh cư ngụ tại Houston Texas, ngoài là một nhạc sĩ ông còn là một nha sĩ
(Xem: 27105)
Nhan đề đầu tiên của ca khúc “Hạnh phúc buồn,” là “Trong tay thánh nữ có đời tôi.”
(Xem: 22770)
Bác sĩ Bích Liên tốt nghiệp cử nhân Khoa học tại Đại Học UCI (1982), Tiến sĩ Y Khoa Đại học UCI (1987
Khách Thăm Viếng
808,232