TRẦN HOA TRANH - Ba ngày với chú Du Tử Lê

29 Tháng Tám 201312:00 SA(Xem: 8731)
TRẦN HOA TRANH - Ba ngày với chú Du Tử Lê



Ba ngày nay gặp lại chú Du Tử Lê. Ngày thứ 1, cùng chị Giang đón chú ở sân bay, đưa về café Starbuck, sau đó đi ăn cơm chiều ở quán Nha Trang. Ngày thứ 2, cùng đi với chú đến UC Berkeley để chú nói chuyện với 3 lớp tiếng Việt của anh Trần Hoài Bắc. Buổi tối thì trò chuyện về thơ và nhạc. Sáng hôm nay đưa chú ra sân bay về lại Orange County .

hoatranh-content-content

Lần gặp ngắn ngủi với chú dưới Orange County tháng trước đem lại cho mình một thiện cảm về một nhà thơ nổi tiếng: có 51 tập thơ, văn xuôi được in, những bài thơ phổ nhạc khá nổi tiếng như Trên ngọn tình sầu, Khúc Thuỵ Du, …; có những bài thơ được dịch ra tiếng Anh và được giảng dạy trong chương trình phổ thông, đại học, cao học văn học tại Mỹ; được các báo Mỹ Los Angeles Time, New York Time phỏng vấn… tất cả những thông tin này mãi sau này khi về, ngồi đọc trên máy mình mới biết. Còn lúc gặp chú, mình chỉ biết chú qua vài bài thơ lúc ở nhà mình đọc, chỉ cảm nhận đây là một nhà thơ nói chuyện có duyên, nhẹ nhàng, cởi mở, có cái nhìn hướng về đất nước.

Lần này, 3 ngày gặp chú cho mình một cái nhìn toàn diện hơn. Hai chú cháu nói nhiều chuyện, từ chuyện văn nghệ hải ngoại, chuyện đối nhân xử thế, chuyện đau đáu về đất nước, về những người bạn văn nghệ, về những trăn trở của mình trong nghề giáo, về những ưu tư của mình khi bắt tay vào đề tài này… Chú như một người thân, nói thẳng nói thật cho mình biết những suy nghĩ của chú (là điều mình cực kỳ trân trọng sau gần hai tháng sống trên đất Mỹ, tiếp xúc với những người làm văn nghệ, cái mình cảm nhận ở một người, trước hết là nhân cách, là cư xử sau mới đến tài năng văn chương), chỉ vẽ mình cách làm việc, khuyến khích mình nên làm gì… cái tỉ mỉ của chú cũng làm chị Giang, chị Hạnh, mình xúc động, hỏi ăn món này có được không? Có mệt không?

hoatrang_02-content

Qua đây lần này, ngoài việc được gặp những nhà văn mà mình đã đọc và yêu thích như chú Du Tử Lê, chú Nguyễn Xuân Hoàng, chú Nguyễn Mộng Giác, cô Trùng Dương, mình còn hiểu thêm về tâm tư của họ, hiểu thêm về những khát khao rất chính trực và tử tế của họ, tấm lòng hướng về đất nước, nỗi đau riêng tư giờ chìm xuống cho lòng tận tuỵ muốn cống hiến cho đất nước mà cứ bị nghi kỵ, bị hiểu lầm, ở họ không có sự phân biệt chính trị, thể chế (mình có làm một phép thử khi giới thiệu chị Hạnh với chú, người từng học 10 năm ở Nga, chú không hề có chút băn khoăn hay ngập ngừng, chú hỏi : thế à, chú cũng ao ước 1 lần đến Moscow, và chú giới thiệu chị với lớp học tiếng Việt là Hạnh Moscow), chỉ là khao khát được công nhận, được trở về đàng hoàng, được ngồi lại với lớp trẻ trong nước và cùng đàm đạo văn chương.

hoatranh_01-content

Mình có đôi chút day dứt, đôi chút ngậm ngùi khi nhìn chú trên bục giảng, nói chuyện với lớp tiếng Việt cấp độ 1 và 2 của anh Bắc (“giết gà mà dùng đến gươm vàng”). Người như chú, lẽ ra phải nói chuyện với sinh viên, học viên cao học trong nước, thì mới khai thác hết những gì mà chú mong mỏi truyền đạt cho người sau. Đằng này, bài soạn của chú rất công phu, nhưng chắc chắn là SV lớp tiếng Việt không thể hiểu hết. Dẫu sao, những nỗ lực của chú cũng có ý nghĩa: đó là khơi gợi lòng yêu tiếng Việt, yêu văn chương Việt cho những thế hệ 2, 3 ở Mỹ. Trong cái nước Mỹ mà tiếng Mỹ là “dòng chính”, để có được 3 lớp tiếng Việt mỗi lớp 28 em là một nỗ lực không nhỏ, vì theo nhận xét của nhiều người, có lẽ Berkeley là trường có các lớp tiếng Việt đông nhất, so với UC Fulleton chỉ có 10-15 SV, so với Harvard chỉ có dăm SV… Mình hiểu nỗi lòng của chú, hiểu cố gắng của chú, nên buổi nói chuyện hôm qua có 2 lần chú nói là khá mệt, mình vẫn thấy chú nhiệt tình, đọc thơ, nói chuyện…Mình đang tự hứa với lòng, khi trở về, đúng dịp chú về VN, phải bằng mọi cách tạo cho chú cơ hội nói chuyện với Khoa, với SV trong trường, về thơ ca, về văn học hải ngoại. Mình chỉ mới gợi ‎ý thôi, mà thấy chú đã vui lắm rồi.

Trưa nay tiễn chú trở về. Ôm đôi vai gầy và nhìn dáng chú đi, tự nhiên mắt mình cay cay. Ở cái đất nước mênh mông này, nhiều khi chỉ 1 tiếng máy bay nhưng có khi vài ba năm mới gặp lại, vì công việc, vì bận bịu… Một cuộc gặp gỡ tuỳ duyên bất chợt thì được nhưng có hẹn hò thì có khi lại không thành. Vì lẽ đó mà chị Giang, người chẳng có chút công việc gì liên quan đến chú cả, nhưng vẫn dành thời giờ đưa đón chú, vì chị nghĩ rằng, với những người tốt và tử tế như chú, làm được gì thì làm, biết bao giờ mới gặp lại?

Chào chú, chúc chú an lạc. Và tiếp tục vui trên con đường truyền giảng lòng yêu thơ ca.

Giờ đây, trên hành trang tài sản của chuyến đi này của mình, có thêm 1 người bạn lớn: nhà thơ Du Tử Lê.

 

 

Ý kiến bạn đọc
04 Tháng Chín 20137:00 SA
Khách
đọc bài viết thêm đôi điều hiểu về anh. Cảm ơn tác giả.
Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
14 Tháng Mười 20204:22 CH(Xem: 89)
Có khi nào ông biết rằng những cuốn sách của ông luôn hiện diện trong không gian ấm áp thân thuộc của tôi?
14 Tháng Mười 20201:27 CH(Xem: 74)
người buồn như thể chiều khô/ bờ im cỏ dại trời ô gió gần
12 Tháng Mười 202011:13 SA(Xem: 115)
A Lê, sáng nay Sài Gòn mưa nên khá buồn, em cũng vừa đốt thêm cho anh điếu thuốc. Ngày mai ở Cali là ngày giỗ đầu, mộ anh chắc sẽ nhiều hoa và khói ấm.
08 Tháng Mười 20209:09 SA(Xem: 131)
Anh là người làm văn nghệ cũ mà tôi được chào đón thân tình, ấm áp nhất, cũng có thể là duy nhất
07 Tháng Mười 20205:54 CH(Xem: 155)
Tên tuổi bác Lê, tôi biết đã lâu nhưng chả bao giờ nghĩ có thể, có dịp nào gặp, chứ đừng nói được trò chuyện, với một người mà mình hằng ngưỡng mộ.
06 Tháng Mười 202010:39 SA(Xem: 137)
Du Tử Lê đã đi xa một năm, mấy tuần đầu tôi vẫn không tin anh đã chết thật.
18 Tháng Chín 202012:00 SA(Xem: 8863)
Có dễ một triệu năm, hay một triệu năm lẽ, tôi gặp. Không phải dáng núi. Dáng núi vòi vọi cao, ngất ngưỡng, ảm đạm, nghiêm minh.
23 Tháng Tám 20205:52 SA(Xem: 1003)
Anh Lê, những gì anh đã cho em, đã thương em, tấm lòng đó còn mãi mãi.
08 Tháng Tám 202012:12 CH(Xem: 467)
Du Tử Lê tên thật là Lê Cự Phách. Tên sao người vậy. Anh đã sống và viết đến những giây phút cuối cùng.
31 Tháng Bảy 20206:07 SA(Xem: 1717)
Nói như Orchid Lâm Quỳnh, không có cái gọi là “better place” cho bố, vì bố đã rất ấm áp, bình an trong ngôi nhà đó. Thiên đàng ở đâu thì kệ nó chớ!
Du Tử Lê Thơ Toàn Tập/ Trọn bộ 4 tập, trên 2000 trang
Cơ sở HT Productions cùng với công ty Amazon đã ấn hành Tuyển tập tùy bút “Chỉ nhớ người thôi, đủ hết đời” của nhà thơ Du Tử Lê.
Trường hợp muốn có chữ ký tác giả để lưu niệm, ở Việt Nam, xin liên lạc với Cô Sóc, tel.: 090-260-4722. Ngoài Việt Nam, xin liên lạc với Ms. Phan Hạnh Tuyền, Email:phanhanhtuyen@gmail.com
Ở lần tái bản này, ngoài phần hiệu đính, cơ sở HT Productions còn có phần hình ảnh trên dưới 50 tác giả được đề cập trong sách.
TÁC GIẢ
(Xem: 7374)
Những người theo dõi sinh hoạt âm nhạc ở miền Nam Việt Nam vào giữa thập niên 1960...
(Xem: 2422)
Khi gặp Bùi Xuân Phái, thấy nhau, chúng tôi cùng bùi ngùi. Chúng tôi không nói được với nhau một lời nào!.! chỉ nhìn nhau. Mặc cho những giọt mắt già nua, hiếm hoi, lặng lẽ chảy…
(Xem: 15471)
dutule.com: Chúng tôi đăng lại, bài Du Tử Lê viết về bạn mình, nhà văn Nguyễn Xuân Hoàng, như món quà muộn, mừng Sinh Nhật anh.
(Xem: 9754)
Nhìn lại toàn cảnh 20 năm văn học, nghệ thuật miền Nam
(Xem: 806)
Trần Thanh Hiệp ghi nhận rằng “lịch sử” thơ Tự Do ở Việt Nam, đã chào đời khoảng cuối thập niên 1920, đầu thập niên 1930.
(Xem: 89)
Có khi nào ông biết rằng những cuốn sách của ông luôn hiện diện trong không gian ấm áp thân thuộc của tôi?
(Xem: 74)
người buồn như thể chiều khô/ bờ im cỏ dại trời ô gió gần
(Xem: 115)
A Lê, sáng nay Sài Gòn mưa nên khá buồn, em cũng vừa đốt thêm cho anh điếu thuốc. Ngày mai ở Cali là ngày giỗ đầu, mộ anh chắc sẽ nhiều hoa và khói ấm.
(Xem: 131)
Anh là người làm văn nghệ cũ mà tôi được chào đón thân tình, ấm áp nhất, cũng có thể là duy nhất
(Xem: 155)
Tên tuổi bác Lê, tôi biết đã lâu nhưng chả bao giờ nghĩ có thể, có dịp nào gặp, chứ đừng nói được trò chuyện, với một người mà mình hằng ngưỡng mộ.
(Xem: 12152)
Tình Sầu Du Tử Lê - Thơ: Du Tử Lê - Nhạc: Phạm Duy - Tiếng hát: Thái Thanh
(Xem: 1559)
Nhưng, khi em về nhà ngày hôm nay, thì bố của em, đã không còn.
(Xem: 2581)
Thơ Du Tử Lê, nhạc: Trần Duy Đức
(Xem: 3027)
Thời gian vừa qua, nhà thơ Du Tử Lê có nhận trả lời phỏng vấn hai đài truyền hình ở miền nam Cali là SET/TV và V-Star-TV.
(Xem: 2942)
Triển lãm tranh của Du Tử Lê, được tổ chức tại tư gia của ông bà Nhạc Sĩ Đăng Khánh-Phương Hoa
(Xem: 22801)
Tôi gọi thơ Du Tử Lê là thơ áo vàng, thơ vô địch, thơ về đầu.
(Xem: 17268)
Nhà báo Vũ Ánh phỏng vấn Du Tử Lê 11-2013
(Xem: 14950)
12-18-2009 Nhà thơ Du Tử Lê phỏng vấn nhạc sĩ Thân Trọng Uyên Phươn
(Xem: 18255)
Khi gối đầu lên ngực em - Thơ Du Tử Lê - Nhac: Tịnh Hiếu, Khoa Nguyễn - Tiếng hát: Đồng Thảo
(Xem: 16173)
Người về như bụi - Thơ: Du Tử Lê - Nhạc: Hoàng Quốc Bảo - Tiếng hát: Kim Tước
(Xem: 14742)
Hỏi chúa đi rồi em sẽ hay - Thơ: Du Tử Lê - Nhạc: Hoàng Thanh Tâm - Tiếng hát: Tuấn Anh
(Xem: 12518)
Khái Quát Văn Học Ba Miền - Du Tử Lê, Nguyễn Mạnh Trinh, Thái Tú Hạp
(Xem: 11501)
2013-03-30 Triển lãm tranh Du Tử Lê - Falls Church - Virginia
(Xem: 11584)
Nhạc sĩ Đăng Khánh cư ngụ tại Houston Texas, ngoài là một nhạc sĩ ông còn là một nha sĩ
(Xem: 10822)
Triển Lãm Tranh Du Tử Lê ở Hoa Thịnh Đốn
(Xem: 10539)
Triển lãm Tranh và đêm nhạc "Giữ Đời Cho Nhau" Du Tử Lê đã gặt hái sự thành công tại Seattl
(Xem: 17323)
Nhà báo Lê Văn là cựu Giám Đốc đài VOA phần Việt Ngữ
(Xem: 24185)
ngọn cây có những trời giông bão. ta có nghìn năm đợi một người
(Xem: 29135)
Cung Trầm Tưởng sinh ngày 28/2/1932 tại Hà Nội. Năm 15 tuổi ông bắt đầu làm thơ,
(Xem: 20634)
Tên thật Nguyễn đức Quang, sinh năm 1944 tại Sơn Tây. Theo gia đình vào Nam năm 1954
(Xem: 22025)
ơn em thơ dại từ trời/theo ta xuống biển vớt đời ta trôi/ơn em, dáng mỏng mưa vời
(Xem: 25685)
Nhạc sĩ Đăng Khánh cư ngụ tại Houston Texas, ngoài là một nhạc sĩ ông còn là một nha sĩ
(Xem: 24589)
Nhan đề đầu tiên của ca khúc “Hạnh phúc buồn,” là “Trong tay thánh nữ có đời tôi.”
(Xem: 20768)
Bác sĩ Bích Liên tốt nghiệp cử nhân Khoa học tại Đại Học UCI (1982), Tiến sĩ Y Khoa Đại học UCI (1987
Khách Thăm Viếng
2,672,168