Mosaic ngũ quan.

07 Tháng Giêng 201112:00 SA(Xem: 17211)
Mosaic ngũ quan.

 

blank

 

khi cánh cửa ngũ-quan mở ra, ở cùng một thời điểm, trong ta có thể là ồ ạt hoặc trống rỗng; là ra đi hoặc ở lại; là cố chấp hoặc bao dung; là hiện thực hoặc siêu thực. không biết chừng…


1.

dẫu năm cũ đang đi qua trong vội vàng ráo cạn, dẫu năm mới chưa khởi sắc hân hoan như mong muốn con người thì cuộc đối thoại bỏ túi giữa chị Monet và con bé Bơ-đậu-phộng sáng nay đã gieo trong tôi một nỗi vui khôn xiết.

“quả đất nhỏ như quả cù của những đứa bé con. em thấy cái gì cũng bé lít nhít chỉ có những bông hoa là to nhất trên đời”

“bông hoa ấy có giống hoa hướng dương này không?”

chị Monet chìa cho Bơ-đậu-phộng xem tấm ảnh vừa chụp ở chợ hoa Nguyễn Huệ hôm qua.

“đúng rồi. giống giống thế nhưng to hơn nhiều.”

“mấy thứ lít nhít này làm phiền lòng bông hoa của em quá thể”, Bơ-đậu-phộng nheo mắt giả vờ ca thán.

“vốn có nhiều điều phức tạp và bày vẽ trong thế giới của những người trưởng thành, Bé à!”

“vậy chị đừng có lớn làm chi.”

“nhất trí.”

chị Monet ôm Bơ-đậu-phộng vào lòng và ước gì mình có thể mãi mãi giống như Bơ-đậu-phộng lúc này, mãi mãi là một bé con nhiều mơ mộng. chị ước thấy chính tuổi thơ mình và ánh mắt trong trẻo như cuộc đời chỉ mới bắt đầu vui, sẽ được vùi vào lòng Mẹ như đứa trẻ, muốn gần hơn, muốn lâu hơn…

khi chưa sẵn sàng trở thành một người lớn uy nghi, hạnh phúc trong mỗi tuổi thơ là vị kẹo ngọt, mùi bắp rang, tiếng lục lạc hân hoan và bạt ngàn đồi cỏ mộng xanh mươn mướt.

chị ước… bỗng một ngày kia, đứng ở một hành tinh xa xôi nào đó, nhìn về quả đất này

 

2.

chiều hăm tám Tết, lứa sinh viên may mắn có được chiếc vé tàu đã về quê trót lọt. lứa trúc trắc hơn thì bị kẹt lại saigon, túm tụm nhau ngồi “binh” kế hoạch du xuân.

vất vả ngồi dậy từ phía giường, Ngọc nhìn Trầm với cái nhìn lãng đãng. thứ ánh sáng lờ mờ trong phòng khiến Trầm ko nhìn thấy rõ khuôn mặt Ngọc. tiếng leng keng từ mớ đồ trang sức quanh người cô làm Trầm khó chịu. nhưng phải công nhận đó là thứ âm thanh sống động nhất ở không gian này.

“anh Quân đi công tác đến chiều 30 tết mới về”

“ừ. chị đến thăm em!”

“cạo gió, massage bấm huyệt, châm cứu, thuốc tây, dược lý trị liệu… ra ‘chiêu’ loạn xạ mà vẫn đau…”

“nghỉ ngơi ít ngày là khỏe. Tết nhất đến nơi mà bệnh thì… buồn lắm”

Trầm mở cửa phòng, tiện tay bật công tắc cái quạt máy. một cái gì đó cần được lay động. không điều gì được phép trống rỗng ở cái thế giới quá sinh động này. Cô chọn một chỗ ngồi gần phía cửa sổ, đốt thuốc và nhìn bâng quơ. tiếng leng keng lấp đầy cô, tiếng quạt máy lấp đầy cô.

“với đàn ông, có nên yêu như thế?!” – Trầm đánh tiếng hỏi vu vơ.

“…”

không trả lời nhưng Trầm biết ở người phụ nữ ấy, dành cho Quân là một thứ tình mãnh liệt, một thứ tình lụy, một thứ tình tận tụy đến… vong thân.

những ngày yêu Quân, Trầm cẩn trọng trong từng hạn mức yêu thương của mình, ngập tràn trong niềm hạnh phúc là điều khiến cô sợ hãi. niềm tin vào khái niệm thuộc-về, với cô, là bất biến. và như thế, cô đã mất người-đàn-ông-lâu-năm của mình, mất nhẹ nhàng như tầng hương cuối của mùi hương. dù sao, với Trầm thì tình yêu cũng được xem là một trong số các mùi hương cần thiết trong bao năm tuổi trẻ của mình.

đóng cánh cửa phòng Ngọc. khép lại trong lòng mình nhiều trăn trở. Trầm lắng nghe (lần nữa) từ tầng cao tiếng nói của chính mình: khi yêu, phải là một loại nước hoa Pháp đắt tiền. mỗi lần từng giọt nhỏ…

 

3.

không biết anh đã ngồi đây bao lâu rồi. từ những tia nắng chiều chạm vào vai. chúng rời xa anh. từ từ. từ từ. từng milimét một. đến khi khuất tất.

bóng tối yên ổn và có vẻ an bày hơn.

quán Phở chếch về phía bên đường càng lúc càng đông. đông đến mức người đang ăn thì ăn cho gấp gấp. người đến sau thì đứng ngay bên cạnh chờ người vừa ăn xong tính tiền để lấy chỗ mà ngồi ăn. gần Tết nên ai ai cũng có tâm lý chê Cơm ngắn, mê Phở dài để dành thời gian mua sắm, sửa sang.

“cho 1 đĩa rau trụng đi”

“một tô không giá không hành nữa nhé!”

“lau cái bàn này giùm cái”

“mang 2 tô chín nạm đi chị ơi!”

họ đói. họ gào.

đằng sau cái tiền cảnh ồn ào đó là một con Bé ngập mặt trong đống tô chén. con Bé vừa được Mẹ cho đi rửa chén ở thành phố được 3 tháng. bà chủ không cho về quê tháng này bởi vì: bản thân tao còn không có Tết chứ nói gì đến cái ngữ rửa chén nhà mày.

cuộc sống tiện nghi bấy lâu nay đã lấy mất của anh sự gai góc. cũng vì vậy chúng giúp anh không làm ai đau và (ngược lại) cũng tưởng như không còn cảm nhận được nỗi đau của người khác.

anh gọi thêm 1 cái bánh floramisu để có cớ ngồi lâu hơn. cô phục vụ mang bánh ra và nháy mắt: đó là một cánh hoa ăn được đó anh.

nghe thú vị thật! anh ăn mà nếm rõ vị hành, vị ngò gai, vị tuơng, vị hồi, vị nước dùng,... của cả một tuổi thơ đầu đường xó chợ bên kia.

thôi thì… hy vọng. “l’espoir fait vivre” (hy vọng làm con người ta sống sót) dẫu có lúc hy vọng đã mong manh như sương mỏng đầu ngày.

 

4.

Bố nhắn tin, gọi điện nhắc nhớ Tùng liên tục: con sang đó thu xếp gặp em con một chút. nó tên là…

ngắn gọn. xúc tích. một đứa em.

con đường Orchard Road những ngày cuối năm được tô điểm kỹ lưỡng với đèn hoa và tất cả những thứ lung linh, sáng láng nhất. Tùng hẹn Phấn ở tiệm honeymoon desert trên tòa nhà 313. khi nhận được tin nhắn, Phấn lật đật bắt taxi đến ngay.

“sao không đi MRT mà đi taxi làm gì cho tốn tiền?”

“dzạ. em sợ chị đợi lâu”

đợi?! có hay không? bởi hơn 20 năm qua Tùng (dửng dưng) vốn biết mình còn một đứa em. tình thân ruột thịt – phải chăng là thứ có thể chọn đứt lìa; chọn khước từ hay nhận lấy; chọn có cũng được, không có cũng chẳng sao?!

“em sợ Bố lắm vì Bố hay quát em.”

“Bố cũng quát nhưng bọn chị chẳng ai sợ vì biết ông Bố rất yêu thương mình.”

“lúc còn nhỏ, tối nào em cũng nằm mơ thấy các chị, thấy mọi người cùng chơi búp bê. em cố nhưng không thể hình dung ra các chị thế nào. các chị kia có giống chị không?”

Tùng thở dài…

mượn tiếng thở dài, Tùng ngả người về phía sau vẻ như nghỉ ngơi nhưng tranh thủ toan tính và không ngừng đọc vị khuôn mặt đối diện mình. có đôi lúc giữa chừng đối thoại, Tùng thấy mắt Phấn rướm ướt nhưng nó không khóc. trong lòng Tùng, có điều gì đó ứ đọng lại, không trôi chảy suốt bao nhiêu năm qua.

chia tay ở 313. Phấn đi MRT về. Tùng không chắc mình có muốn gặp lại nó lần nữa. nó nhìn Tùng, có cảm giác như muốn nhắn gửi ở chị điều gì đó nhưng Tùng thầm đẩy về nó cái nhìn từ khước.

phải chăng, thân phận là thứ không bao giờ thay đổi được (?!)

 

* * *

những mảng đời đây đó cứ thế bảng lảng trôi đi.

tôi bỗng thấy mình không còn muốn tan loãng vào biển người ngày ngày vô hồn đổ dồn về phía trước bởi hấp lực của yard-sales đời sống. chúng đầy dẫy những cuộc ngã giá trên những thứ hàng (đã) dư thừa (rồi sẽ) không-cần-thiết.

hiện thực tôi sống có nhiều lớp lang phù phiếm. những giá trị chân thực thì sống chật vật để không bị biến chất. chúng không sẵn sàng để chạm vào ai bởi sức sát thương và thuyên chuyển khôn lường. những cái khác bành trướng đến đáng sợ. có đôi khi, tôi cũng không còn nhận ra mình và những mong muốn thuộc về mình nữa. mảnh đất từng sinh sản ra sự đồng cảm, hồn nhiên giờ phải nằm trong diện quy hoạch những giá trị bông-phèng, rởm lợm.

khoảnh khắc này, tôi thấy rất rõ: những gì tôi mong muốn ngày càng quyết liệt lấn lướt cả những điều hiện tồn bền vững. hài lòng với hiện tồn bền vững khiến tôi quên mất điều trái tim mình thực sự mong muốn. và, cũng khoảnh khắc này đây, tôi phải hiểu: mong muốn thực sự của tôi – chúng đã bắt đầu một cuộc xâm chiếm không khoan nhượng.

có những việc muốn làm, nếu bây giờ không làm thì chẳng biết khi nào còn có thể…

vậy: hãy bắt đầu…

saigon 2011,

TRANG N.

 

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
)
31 Tháng Năm 20234:34 CH(Xem: 13)
Sẽ có một ngày con lớn lên để hiểu/ bố làm thơ vì không nói được gì
28 Tháng Năm 20234:31 CH(Xem: 35)
con buồn/ mẹ buồn/ con giận/ mẹ giận
25 Tháng Năm 20234:28 CH(Xem: 63)
Hoa phượng điền vào tuổi thơ/ Tháng năm, từng chùm đỏ thắm
22 Tháng Năm 20234:20 CH(Xem: 81)
cho thêm một buổi chiều/ đi em
19 Tháng Năm 20239:57 SA(Xem: 94)
Khi trở lại ngôi trường năm ấy/ Tôi tìm em một thuở xa mù
15 Tháng Năm 20233:53 CH(Xem: 112)
Em:/ "Báu vật sống" vô giá./ Anh trót khờ dại./ Lãng quên./ Từ cơn mưa mùa hạ cũ.
13 Tháng Năm 20238:19 SA(Xem: 92)
"Beethoven là thằng nào vậy? Làm sao anh có thể nhớ hết tên những thằng bồ cũ của em?”
10 Tháng Năm 202310:28 SA(Xem: 73)
ngó lại bìa tập thơ/ in năm rồi (kèm theo đây!) nó
08 Tháng Năm 20232:54 CH(Xem: 114)
hư không anh gởi bên chùa/ nửa khuya thức dậy anh đùa với trăng.
06 Tháng Năm 20238:54 SA(Xem: 97)
Cái chết có mùi vị gì hở mẹ/ Rồi con tự trả lời/ Tất cả chúng ta đều sẽ biết
Du Tử Lê Thơ Toàn Tập/ Trọn bộ 4 tập, trên 2000 trang
Cơ sở HT Productions cùng với công ty Amazon đã ấn hành Tuyển tập tùy bút “Chỉ nhớ người thôi, đủ hết đời” của nhà thơ Du Tử Lê.
Trường hợp muốn có chữ ký tác giả để lưu niệm, ở Việt Nam, xin liên lạc với Cô Sóc, tel.: 090-360-4722. Ngoài Việt Nam, xin liên lạc với Ms. Phan Hạnh Tuyền, Email:phanhanhtuyen@gmail.com
Ở lần tái bản này, ngoài phần hiệu đính, cơ sở HT Productions còn có phần hình ảnh trên dưới 50 tác giả được đề cập trong sách.
TÁC GIẢ
(Xem: 31622)
Bài thơ đầu tiên (?) của Tô Thùy Yên được giới thiệu trên Sáng Tạo, gây tiếng vang lớn và, dư âm của nó, kéo dài nhiều năm sau, là “Cánh đồng con ngựa chuyến tàu” viết tháng 4 năm 1956.
(Xem: 3207)
Nói cách khác, theo tôi, Vĩnh Quyền nhà văn đã vượt trên chính mình. Điều không dễ với khá nhiều người cầm bút, còn lại.
(Xem: 7883)
Người đầu tiên hăm hở xắn tay áo, bước vào lãnh vực xuất bản, giai đoạn sơ khai, là ông Đỗ Ngọc Tùng, nhà Đại Nam
(Xem: 8831)
Tôi không rõ thời gian ở VN trước tháng 4-1975, nhà báo Ngọc Hoài Phương có làm thơ nhiều không?
(Xem: 18300)
Nếu không kể những nhà xuất bản chuyên nghiệp như nhà Sống Mới, Khai Trí, Đồng Nai, Nguyễn Đình Vượng, hay Lá Bối, An Tiêm, Nam Sơn, Trí Đăng…thì, những nhà xuất bản được điều hành bởi các nhà văn, nhà thơ cũng đã tạo được ít, nhiều tiếng.
(Xem: 4926)
Hôm nay, một sáng nắng ấm, trời thu, Nam California, chúng tôi ngậm ngùi đưa tiễn một Nhà thơ.
(Xem: 4840)
Sáng thứ tư 9/10/2019, thấy cái post của Hạnh Tuyền: “Ông ngoại đã lên trời”.
(Xem: 10127)
Du Tử Lê, quả nhiên vẫn là một nhà thơ hiếm hoi. Anh vẫn một mình một cõi. Đó là một điều đặc biệt. Và đối với một thi sĩ, thì đó là một sự thành công.
(Xem: 16343)
Tại sao cả hai tên tuổi lớn của văn học Việt Nam hiện đại là Mai Thảo và Nguyên Sa lại có cùng một nhận xét giống nhau về thơ Du Tử Lê
(Xem: 4824)
Ông chọn làm chiếc lá thu đầu tiên bay vào không gian mùa Thu tuyệt đẹp vừa chớm ở Cali.
(Xem: 15955)
Tình Sầu Du Tử Lê - Thơ: Du Tử Lê - Nhạc: Phạm Duy - Tiếng hát: Thái Thanh
(Xem: 5784)
Nhưng, khi em về nhà ngày hôm nay, thì bố của em, đã không còn.
(Xem: 5669)
Thơ Du Tử Lê, nhạc: Trần Duy Đức
(Xem: 6041)
Thời gian vừa qua, nhà thơ Du Tử Lê có nhận trả lời phỏng vấn hai đài truyền hình ở miền nam Cali là SET/TV và V-Star-TV.
(Xem: 6320)
Triển lãm tranh của Du Tử Lê, được tổ chức tại tư gia của ông bà Nhạc Sĩ Đăng Khánh-Phương Hoa
(Xem: 26666)
Tôi gọi thơ Du Tử Lê là thơ áo vàng, thơ vô địch, thơ về đầu.
(Xem: 18466)
12-18-2009 Nhà thơ Du Tử Lê phỏng vấn nhạc sĩ Thân Trọng Uyên Phươn
(Xem: 21959)
Khi gối đầu lên ngực em - Thơ Du Tử Lê - Nhac: Tịnh Hiếu, Khoa Nguyễn - Tiếng hát: Đồng Thảo
(Xem: 19695)
Người về như bụi - Thơ: Du Tử Lê - Nhạc: Hoàng Quốc Bảo - Tiếng hát: Kim Tước
(Xem: 18238)
Hỏi chúa đi rồi em sẽ hay - Thơ: Du Tử Lê - Nhạc: Hoàng Thanh Tâm - Tiếng hát: Tuấn Anh
(Xem: 15654)
Khái Quát Văn Học Ba Miền - Du Tử Lê, Nguyễn Mạnh Trinh, Thái Tú Hạp
(Xem: 14688)
2013-03-30 Triển lãm tranh Du Tử Lê - Falls Church - Virginia
(Xem: 14981)
Nhạc sĩ Đăng Khánh cư ngụ tại Houston Texas, ngoài là một nhạc sĩ ông còn là một nha sĩ
(Xem: 13961)
Triển Lãm Tranh Du Tử Lê ở Hoa Thịnh Đốn
(Xem: 13738)
Triển lãm Tranh và đêm nhạc "Giữ Đời Cho Nhau" Du Tử Lê đã gặt hái sự thành công tại Seattl
(Xem: 20844)
Nhà báo Lê Văn là cựu Giám Đốc đài VOA phần Việt Ngữ
(Xem: 28106)
ngọn cây có những trời giông bão. ta có nghìn năm đợi một người
(Xem: 32268)
Cung Trầm Tưởng sinh ngày 28/2/1932 tại Hà Nội. Năm 15 tuổi ông bắt đầu làm thơ,