Tôi Đã Sống Những Ngày Đầu Như Thế

09 Tháng Tư 201112:00 SA(Xem: 25364)
Tôi Đã Sống Những Ngày Đầu Như Thế

Ra khỏi tù một tháng thì mẹ tôi sinh tôi. Đen thủi đen thui. Mẹ giỏi Hán văn, lấy hai trong bốn chữ “Dao Lâm Quỳnh Thụ” đặt tên cho con gái: Lâm Quỳnh. Cả xóm không ai thèm gọi cái tên chữ nghĩa kiểu cách đó. “Quỳnh đen” là cái tên mọi người gọi tôi. Mẹ dắt anh Cu đi vượt biên, ở tù, ra tù thì sinh tôi. Cả xóm nghi tôi là con của hải tặc Thailand. Mẹ nói: “Con Thailand thì phải nói tiếng Thailand, bé Quỳnh nói tiếng Việt Nam mà”. Tôi an tâm, mặc dù càng lớn tôi càng đen càng xấu, trong khi anh Cu đẹp trai và trắng bóc.

Ra tù, người ta không cho mẹ đi dạy nữa. Nhưng không sao, mẹ vẫn còn hai đứa để dạy: Thằng Cu Bột Mì và con Quỳnh Đen.

be_1_tuoi-content-content

Mẹ tôi kiên trì tìm cách cho 2 con ra khỏi Việt Nam. Ngay khi có chính sách du lịch ở Canada, Mẹ và tôi đã có mặt trên chuyến bay rời Việt Nam sớm nhất. Anh Cu bị kẹt lại và 2 năm sau anh cũng qua được Canada.

Đến Canada, một tuần sau hai mẹ con đi làm. Xin được một chân quét dọn nhà cửa cho một bà Nha sĩ. Công việc nhàn, lương cao, 6 đồng/giờ, ngày 4 tiếng tôi và mẹ hút bụi, lau nhà, rửa chén, lau cửa, chùi buồng tắm, cầu tiêu… Hai mẹ con vừa làm vừa nói chuyện. Câu chuyện thường xoay quanh những tác phẩm văn chương mà tôi đọc được trong thư viện Cote De Neigh vào những giờ rảnh rỗi.

Ngày nào cũng bốn tiếng, hai mẹ con kiếm được 24 đô Canada. Hôm nào được lau chùi thêm ở văn phòng nha sĩ, hai mẹ con lại có thêm 2 giờ, 12 đồng nữa. Vui kể gì! Nhận tháng lương đầu tiên, mẹ mua ngay cho Quỳnh Đen một hộp chì màu bự ơi là bự. Ba tháng ở Canada, mẹ đã được đi Mỹ. Tôi ở lại tiếp tục nghề lau chùi với ngoại. Bao giờ cũng vậy, ngoại làm ở ngoài và tôi làm trong phòng, ngoại sợ chẳng may có những đứa bằng tuổi tôi đến làm răng, tôi sẽ buồn tủi. Tôi làm không lâu, phải chuyển nghề, vì bà chủ sợ bị phiền khi thuê tôi, lúc đó tôi mới 10 tuổi.

Tôi chuyển qua đi hái dâu và nhổ hành với dì Em. Sáng 5 giờ ra góc đường chờ xe tới đón. Hàng trăm người, phần nhiều là dân thiểu số. Tay xách cơm, theo xe đến các nông trại trồng hành. Nhổ đầy thùng là 10 đồng, tôi nhổ cả ngày vẫn không sao đầy thùng. Đi dọc theo từng luống hành, tay kéo lê thùng theo, nhổ từng cụm, đập hết đất, xếp vào thùng cho ngay ngắn. Hơi hành xông lên, nước mắt nước mũi cứ ràn rụa chảy ra. Vẫn không sao đầy thùng! Cuối ngày, khi nào người kiểm soát tính tiền, cũng bẹo má tôi:

- Mày chỉ bằng cháu nội tao, cháu tao còn bú sữa, còn mày đã đi làm. Tao ghi cho mày đầy thùng nhá! Sáng mai ráng hơn 1 thùng, tao sẽ ghi là 2 thùng. Dễ ợt! Tao sẽ lấy của mấy thằng to đùng kia bỏ vào thùng mày, nhóc ạ! Ê! mày mấy tuổi, 10 hả? Vậy là không đáng cháu nội tao, chỉ đáng là chắt nội thôi. Hô! Hô! Hô…

Ông cười rung cả tấn mỡ.

Cả tháng nhổ hành, ngày nào cũng nắm củ hành. Mẹ ở Mỹ phone tuần 2 lần hỏi thăm.

Tôi kể:

- Mẹ ơi! Bé nằm mơ thấy sờ vú mẹ, mà sao vú mẹ biến thành củ hành.

Mẹ khóc.

Mẹ kể cho Dì Em nghe. Mẹ đi may, kim cắm vào tay. Vì may một kiểu, nên cứ cắm vào một chỗ, chưa lành lần nầy đã cắm vào lần khác. Có khi gãy kim ghim trong móng tay. Mẹ nói cứ mỗi lần thấy xe cứu hỏa là mẹ nghĩ nhà ngoại cháy và bé “Quỳnh Đen” đang không tìm được đường ra.

Hai năm xa Mẹ, không đi học, sống chui nhủi ở Canada, tôi học được khá nhiều điều. Tôi biết nấu ăn, làm nhiều thứ bánh, biết chút ít may vá. Cái mà đã giúp ích được cho tôi sau này là vốn tiếng Việt.

Tôi không nói được tiếng Anh, nên tha hồ tung hoành trong kho vốn tiếng Việt, kho sách mẹ mang đi. Khi rời Việt Nam hành lý của 2 mẹ con toàn là sách. Tôi đọc khá nhiều về văn học, âm nhạc, thi ca, dịch thuật. Và cả kho sách trong thư viện Cote De Neigh gần nhà.

Tôi biết khá nhiều về âm nhạc. Tôi biết Vũ Thành An, Từ Công Phụng, Ngô Thụy Miên, tôi biết cả Văn Phụng, Dương Thiệu Tước, Phạm Đình Chương và mê ơi là mê Văn Cao. Tôi biết và thích những tựa sách của nhà văn Mai Thảo. Tôi thích thơ ông. Sau này tôi biết thơ ông chính là ông, đúng là ông. Nghênh ngang, lừng lững…

1995, một lần nữa, mẹ tôi quyết định tha tôi từ Canada qua Mỹ bằng đường di dân lậu qua biên giới.

Kế hoạch được thảo ra rất chu đáo. Đêm bão tuyết tháng 12, như dự trù, chuyến đi trót lọt qua đường tơ kẽ tóc, trước một giây và sau một giây là tôi có thể bị bắt và liên lụy không dưới 5 người nữa. Vậy mà tôi thoát ngon ơ, qua biên giới Vencouver và Seattle, rồi một cái vé máy bay đàng hoàng về Orange County được mua bằng 2 thùng rượu 4 chữ của bác Mai Thảo.

- “Tao nhịn uống nửa tháng đó con Việt Cộng con. Còn đây, tao chia cho mày cái mền nữa. Có hai vết cháy vì thuốc lá, Nhưng không sao! Vậy là tối nay ông sẽ bị lạnh, nhưng bù lại ông đếch còn lo cho mày nữa”.

Ông đâu có biết, tối đó, tối đầu tiên ở Orange County, nằm trong garage chỉ với một cái mền của ông, tôi cũng lạnh cóng. Đêm đó, Mẹ đã mang cái heater duy nhất vào phòng tôi, Nhưng nửa đêm tôi bê sang phòng bố mẹ, vì nghĩ bố mẹ lớn tuổi sẽ lạnh hơn tôi. Chuyện cần thiết là tôi phải học. Hai năm rồi, tôi không đến trường lớp, Bố tôi đã gấp rút lo tôi vào trường. May quá họ không đòi một giấy tờ gì cả, ngoài giấy chích ngừa!

Một tháng sau, tôi chính thức vào trường. Vào ngay lớp 9, tôi học gấp đôi những đứa bình thường. Học không khổ lắm, cái mà tôi sợ nhất là, mỗi ngày phải chạy hai vòng quanh sân trong giờ thể dục.

Bác Mai Thảo nói với bố tôi.

- “Vào trong trường bảo với chúng nó, con tao chỉ bằng cái kẹo, đâu có bơ sữa như chúng mày. Để cho nó chạy nửa vòng thôi”.

Bố tôi dạ vâng nhưng lơ đi. Lần sau, tôi không dám than gì nữa. Tôi sợ có ngày, bác Mai Thảo sẽ lừng lững vào trường nói với thầy hiệu trưởng của tôi, nói bằng tiếng Việt kiểu Bắc kỳ hẳn hoi: “Này ông để cho tôi dẫn nó đi ăn đã. Nó bé thế, học làm đếch gì cho nhiều”.

canada_1-content-content

Nhờ 2 năm ở Canada đánh vật với sách vở, băng nhạc Việt, tôi nhận ra được rất nhiều giọng ca, nhớ đủ tên các bài ca, nhạc sĩ, ca sĩ. Tôi khen không ai hát bài “Thiên thai” ngọt ngào bằng cô Hà Thanh. Bác Mai Thảo nghe khoái lắm! Bác kể, bác đã nói thế nào với bác V.Q.N. (khi ấy là giám đốc đài phát thành Huế) để được làm quen với cô HT. Rồi hứng chí, bác kể luôn chuyện bác về Huế, đến nhà gặp bố mẹ của cô HT và nói thế nào để hỏi cô làm vợ. Hai cụ nghe thất kinh luôn. Kết quả là bác đã một mình suốt đời. Tôi biết không dưới một tỷ chuyện về bác Mai Thảo, nghêng ngang, hào sảng và cô đơn.

Từ ngày có tôi, Bố Mẹ đã dời từ 1 garage sang ngôi nhà 2 phòng ngủ, bếp, 1 bathroom 1 patio, garage. Để bớt tiền thuê nhà, bố mẹ cho một gia đình có 2 con nhỏ share... hết cả 2 phòng ngủ bếp và bathroom.

Chúng tôi 3 người còn lại, 1 garage và 1 patio, không có bathroom. Quây patio lại, 2 m x 4m bố mẹ tôi có một nơi để bố viết lách, mẹ may, tiếp bạn bè và một… xó để ngủ. Ở garage, chia làm 3 phần. Góc lớn nhất quây lại là phòng ngủ của tôi. Góc nhỏ bên trái là “kitchen”. Góc bên phải gần của garage là “bathroom” theo sáng kiến của mẹ. Mẹ lấy bao nylon đựng hàng may quây lại khoảng 1m X1m. Dưới sàn nhà mẹ mua ciment đắp 1 con lươn để khi tắm, nước không chạy tràn khắp nơi. Ai tắm phải lấy chổi quét nước ra ngoài cửa garage. Nước tắm thì phải lấy xô xách và lấy lon làm gáo, như ở miền quê Việt Nam. Mỗi lần đi restroom phải lên xin nhờ nhà trên. Bố thì không sao, vì bố là... chủ nhà. Còn tôi thì khác. Cứ mỗi lần đi nhờ restroom, con bé nhà trên lại đập cửa khóc thét lên. Lần nào cũng vậy, hễ thấy tôi lên xin nhờ restroom, là nó hét lên, đập cửa đùng đùng, nó bảo nó cũng cần. Hoặc nếu nó vào trước, mà biết tôi cần, thì nó ngồi hoài, không chịu ra.

Tôi tủi thân và hai mẹ con lại ôm nhau khóc. Về sau, tôi cũng bắt chước mẹ, kiếm một xó góc trong garage, đi cầu trên giấy báo trải ra giữa sàn, gói lại bỏ vào bao nylon. Xong, bỏ thùng... rác!

Tôi thấy cuộc sống có thoải mái hơn khi tôi đi cầu trên giấy báo. Phải 2 năm sau, bố mẹ tôi mới có đủ tiền làm thêm 1 restroom riêng cho gia đình. Ngày đầu tiên được xài một restroom “thật”. Chao ơi! đã kể gì!.

amy-cobe-content
Mẹ, con bé nhà trên Amy, và Quỳnh Đen


Bây giờ, 6 năm qua. Con bé nhà trên vẫn còn ở với chúng tôi. Nhưng giờ đây, nó và cả nhà nó đã coi tôi như thần! Không có tôi thì ai dịch thư từ, ai đi họp phụ huynh, ai nói chuyện với cô giáo giùm ba mẹ nó, ai đi nhà băng, ai dắt chúng đi bệnh viện... Giờ đây nó gọi tôi là “Cô Bé” xưng “Con”. Mỗi khi tôi than “Cô Bé mệt quá” là cả hai chị em nó giành nhau đấm lưng, lấy nước và quạt cho tôi. Sáu năm sau, tôi thấy mình là vua của nó. Bây giờ, nó đã 10 tuổi và tôi 18. Tôi có thể xài restroom của nó hàng chục giờ để cho nó đứng ngoài khóc chơi. Mà thôi! Giờ đây tôi và mẹ không cần save giấy và bao lylon nữa. Vậy là vui lắm rồi!

orchird-triettran-content-content-content

Cô Luật Sư Phạm Đào Bạch Tuyết và ông Luật Sư Robert Mullin đã giúp bố mẹ tôi hoàn tất giấy tờ. Anh Tưởng bảo trợ tài chánh. Vậy là tôi ngon ơ! Lấy một cái tên Mỹ cho bỏ những ngày cơ cực. "Orchid", sang trọng, đài các và... quí tộc! Bây giờ, tôi sống vui, tự tin và yêu đời. Tôi không đi hái dâu, nhổ hành nữa. Cô Tuyết, bạn may của mẹ cho tôi một cái Tivi. Tôi không phải lên nhà trên coi ké, và luôn bị cái con nhỏ thuê nhà đứng chàng ràng qua lại trước Tivi để tôi không coi được. Tôi không trốn trong tủ nữa. Tôi đã là một sinh viên của UCI. Tôi đã bước lên sân khấu và tôi có những tiếng la ó cổ vũ của khán giả. Tôi không sợ cơ quan di trú nữa. Tôi đã được nước Mỹ nhân từ đón tôi. Tôi đã là một công dân Mỹ. Tôi đã có quá nhiều tình thương của mọi người.

Tôi như đứa con, lạc loài, thất lở, nay mới tìm được nhà, để về.

Orchid Lâm Quỳnh (Jan, 2002)



Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
16 Tháng Mười 20189:09 SA(Xem: 9)
Thơ của Khaly Chàm và Nguyên Lạc
15 Tháng Mười 20189:26 SA(Xem: 21)
mai mốt em về nhớ thăm tuổi phượng/ dù nét kiêu sa năm tháng dần phai/ đốm lửa thắp không còn hồng trong mắt
12 Tháng Mười 20188:08 SA(Xem: 94)
Thơ của Lê Kim Thượng và Trần Quốc Toàn
09 Tháng Mười 20189:19 SA(Xem: 280)
Thơ của Trần Dzạ Lữ, Đặng Xuân Xuyến, Nguyễn Hàn Chung, Nguyễn Hữu Phú, Nguyễn Nhã Tiên
06 Tháng Mười 20189:39 SA(Xem: 201)
Thơ của Trần Quốc Toàn, Phan Văn Nam, Thiên Hà
03 Tháng Mười 20189:25 SA(Xem: 62)
Thơ của Trần Thoại Nguyên, Nhật Quang, Đặng Xuân Xuyến
02 Tháng Mười 20189:22 SA(Xem: 87)
Chiều tháng Chín trăng sà xuống phố/ Rất gần và to như bánh đa/ Khuya thức giấc - nguyệt trên vai núi/ Sương giăng trời ửng một vòm ngà
01 Tháng Mười 20189:38 SA(Xem: 132)
Năm bài thơ trong tập "Ta Quét Dọn Nỗi Buồn" của Nguyễn Thị Liên Tâm được VHNT tỉnh Bình Thuận, xét tặng giải B
29 Tháng Chín 20189:12 SA(Xem: 415)
Thơ của các tác giả: Nguyễn Minh Phúc, Nhật Vi, Phùng Hiếu
26 Tháng Chín 20189:18 SA(Xem: 191)
Thơ của hai tác giả Nhật Quang và Lê Kim Thượng
Cơ sở HT Productions cùng với công ty Amazon đã ấn hành Tuyển tập tùy bút “Chỉ nhớ người thôi, đủ hết đời” của nhà thơ Du Tử Lê.
Trường hợp muốn có chữ ký tác giả để lưu niệm, ở Việt Nam, xin liên lạc với Cô Sóc, tel.: 090-260-4722. Ngoài Việt Nam, xin liên lạc với Ms. Phan Hạnh Tuyền, Email:phanhanhtuyen@gmail.com
Ở lần tái bản này, ngoài phần hiệu đính, cơ sở HT Productions còn có phần hình ảnh trên dưới 50 tác giả được đề cập trong sách.
TÁC GIẢ
(Xem: 120)
Nhạc phẩm đầu tiên ông sáng tác lúc mới 13 tuổi là bài ‘Mẹ Tôi’,
(Xem: 150)
Thanh Thúy, như một hiện tượng gom được cả thực và phi thực.
(Xem: 147)
Trong số hàng chục nghệ sĩ từng bày tỏ tình yêu một chiều với Thanh Thúy,
(Xem: 229)
Nhiều người nói, Trịnh Công Sơn không phải là người đầu tiên gieo cầu nhắm vào Thanh Thúy.
(Xem: 466)
Rất nhiều người vẫn còn nhớ 4 câu thơ tuyệt tác của nhà thơ Hoàng Trúc Ly, viết tặng Thanh Thúy
(Xem: 5358)
Du Tử Lê nói ông chỉ muốn im lặng. Trong phần hỏi-đáp rất ngắn dưới đây, nhà thơ Du Tử Lê có giải thích về sự im lặng của ông, với nhiều ngụ ý.
(Xem: 625)
Đầu tháng 6-2018, tuyển thơ Khúc Thụy Du của nhà thơ Du Tử Lê ra mắt độc giả trong nước.
(Xem: 12035)
Đứng giữa gian hàng, trên một bục gỗ cao phủ khăn trắng nuốt, người thiếu nữ trông nổi bật hẳn lên với trang phục tuy rực rỡ sắc mầ
(Xem: 1462)
Theo thiển ý cá nhân tôi, thơ Du Tử Lê khá "hiền!"
(Xem: 6143)
“Ngay sau khi gặp ông, tôi đã bước sang “chặng đường ngỡ ngàng.” Không ngỡ ngàng sao được khi mà đứng bên ông
(Xem: 388)
Thời gian vừa qua, nhà thơ Du Tử Lê có nhận trả lời phỏng vấn hai đài truyền hình ở miền nam Cali là SET/TV và V-Star-TV.
(Xem: 466)
Triển lãm tranh của Du Tử Lê, được tổ chức tại tư gia của ông bà Nhạc Sĩ Đăng Khánh-Phương Hoa
(Xem: 20308)
Tôi gọi thơ Du Tử Lê là thơ áo vàng, thơ vô địch, thơ về đầu.
(Xem: 15132)
Nhà báo Vũ Ánh phỏng vấn Du Tử Lê 11-2013
(Xem: 12681)
12-18-2009 Nhà thơ Du Tử Lê phỏng vấn nhạc sĩ Thân Trọng Uyên Phươn
(Xem: 15933)
Khi gối đầu lên ngực em - Thơ Du Tử Lê - Nhac: Tịnh Hiếu, Khoa Nguyễn - Tiếng hát: Đồng Thảo
(Xem: 13988)
Người về như bụi - Thơ: Du Tử Lê - Nhạc: Hoàng Quốc Bảo - Tiếng hát: Kim Tước
(Xem: 12456)
Hỏi chúa đi rồi em sẽ hay - Thơ: Du Tử Lê - Nhạc: Hoàng Thanh Tâm - Tiếng hát: Tuấn Anh
(Xem: 10453)
Khái Quát Văn Học Ba Miền - Du Tử Lê, Nguyễn Mạnh Trinh, Thái Tú Hạp
(Xem: 9686)
2013-03-30 Triển lãm tranh Du Tử Lê - Falls Church - Virginia
(Xem: 9816)
Nhạc sĩ Đăng Khánh cư ngụ tại Houston Texas, ngoài là một nhạc sĩ ông còn là một nha sĩ
(Xem: 9027)
Triển Lãm Tranh Du Tử Lê ở Hoa Thịnh Đốn
(Xem: 8602)
Triển lãm Tranh và đêm nhạc "Giữ Đời Cho Nhau" Du Tử Lê đã gặt hái sự thành công tại Seattl
(Xem: 9822)
Tình Sầu Du Tử Lê - Thơ: Du Tử Lê - Nhạc: Phạm Duy - Tiếng hát: Thái Thanh
(Xem: 15042)
Nhà báo Lê Văn là cựu Giám Đốc đài VOA phần Việt Ngữ
(Xem: 21434)
ngọn cây có những trời giông bão. ta có nghìn năm đợi một người
(Xem: 27230)
Cung Trầm Tưởng sinh ngày 28/2/1932 tại Hà Nội. Năm 15 tuổi ông bắt đầu làm thơ,
(Xem: 18712)
Tên thật Nguyễn đức Quang, sinh năm 1944 tại Sơn Tây. Theo gia đình vào Nam năm 1954
(Xem: 19831)
ơn em thơ dại từ trời/theo ta xuống biển vớt đời ta trôi/ơn em, dáng mỏng mưa vời
(Xem: 24042)
Nhạc sĩ Đăng Khánh cư ngụ tại Houston Texas, ngoài là một nhạc sĩ ông còn là một nha sĩ
(Xem: 21767)
Nhan đề đầu tiên của ca khúc “Hạnh phúc buồn,” là “Trong tay thánh nữ có đời tôi.”
(Xem: 18169)
Bác sĩ Bích Liên tốt nghiệp cử nhân Khoa học tại Đại Học UCI (1982), Tiến sĩ Y Khoa Đại học UCI (1987
Khách Thăm Viếng
1,948,623