Nguyễn Xuân Tường Vy. “Mắt thuyền.” Đi tới.

09 Tháng Tư 201112:00 SA(Xem: 21884)
Nguyễn Xuân Tường Vy. “Mắt thuyền.” Đi tới.

 

nguyenxuantuongvy-content-content


Nhà xuất bản Hợp Lưu mới ấn hành tập truyện “Mắt thuyền” của Nguyễn Xuân Tường Vy. Tôi cho đây là một chọn lựa và, quyết định ý nghĩa.

 

Với tôi, ý nghĩa đó, không chỉ nằm nơi cõi văn xuôi của Nguyễn Xuân Tường Vy tách thoát khỏi khuynh hướng bạo liệt, vốn đang được nhiều cây bút nữ trong, cũng như ngoài nước chọn - - như những thế đánh thể hiện mình một cách “hồ hỡi” nhất. Mà, nó còn nằm nơi khả năng vận dụng những kỹ thuật căn bản; hầu từ đó, làm mới được văn chương mình.

 

Sự kiện này là chỉ dấu cho thấy, tiềm năng một Nguyễn Xuân Tường Vy, rồi đây, sẽ bứt, lìa khỏi đám đông: Những lên đường một lần với cô.

 

“Mắt thuyền” (MT), tiêu biểu với truyện ngắn “Biển hoa vàng” (BHV), là một trong những trầm trọng ném mình về phía trước của Nguyễn.

 

Phía của thế giới, chân trời chữ và nghĩa, trước tiên, như cuối cùng, vẫn là những lao động trí tuệ cực lực. Chúng không hề là những nhào nặn dựa trên căn bản gây shock. Chúng không hề là những nháng lửa của scandale. Chúng là những xao xuyến nhân bản thâm sâu, xây dựng trên những câu hỏi lớn của những sinh vật có chung một mẫu số.

 

Tôi muốn gọi đó là mẫu số: “Con người là con vật cô đơn. Con vật thất lạc. Một đời đi tìm chính mình!” 

 

Tôi rất thích những đoạn văn có những liên tưởng quánh đặc muộn phiền; với những câu hỏi không giải đáp. Nhưng nương náu đâu đó trong chúng, vẫn là cái đẹp của hình ảnh, và của cả chữ, nghĩa nữa.

 

Thí dụ:

“…Chỉ nhỏ tí tẹo như con chuột nhắt, riêng đôi mắt lại to, hun hút như lòng giếng sâu thẳm. Tôi nhìn đôi mắt chị, rờn rợn. Chị giam ai trong lòng giếng?

“Không có ai. Trống rỗng. Thế nên mới sâu.

“Phải vậy không?

“Tôi nghi ngờ câu trả lời của chị. Tôi soi gương tìm tòi. Chỉ có hai vũng nước nhìn lại tôi. Đăm đăm.

“Em đầy hạnh phúc.

“Nên mắt cạn?

“Tôi chẳng tin được lời chị nói. Tôi vẫn đi tìm hạnh phúc trong hôn nhân. Đêm qua, nằm bên N, tôi hỏi N có thương tôi.” (MT/BHV, trang 151, 152).

 

Hay:

“…Hai hàng dương vươn những cánh tay dài sần sùi đen đủi bủa chụp. Sương đêm lênh láng dâng lên từ biển hoa. Tôi nhấn mạnh chân ga. Chiếc xe chồm lên phía trước, hai bánh sau nghiến lạo xạo trên đường. Tôi thấy mình trôi trên biển đen, gió đại dương ào ào ập đến. Đằng sau tôi, lửa vẫn lồng lộng cháy. Tôi nhìn vào kiếng xe. Hai vũng đen sậm đặc sệt nhìn lại tôi. Đăm đăm. Lửa bập bùng. Những hạt ngọc trai nở tung, rần rật trên cổ tôi tựa đàn kiến vàng hung hăng cắn xé.

“Rồi thì ra, mắt sâu mắt cạn, cũng buồn như nhau. Hạnh phúc là điều không có thật. Chị ơi.” (MT / BHV, trang 163.)

 

Hoặc:

“…Những vết trắng nhớp bám dính trên da tôi từ từ queo lại rồi biến mất. Tôi vuốt lên làn da khô nứt, đau đớn hài lòng. Bầu trời đầy những cụm mây hình mặt người bay lướt. Tôi nhìn thấy khuôn mặt của những người đàn ông bay qua không dừng lại. Họ mang theo mật ngọt của đời. Họ lấy lại những gì đã ban phát…” (MT/BHV, trang 176). 

 

Tôi nghĩ, câu hỏi “hạnh phúc” có / không,” được cất lên như một vấn nạn lớn, ngang bằng câu hỏi về sống / chết - - Không chỉ là một câu hỏi trong đời thường. Nó cũng là câu hỏi dành cho nhà văn.

Trong truyện của mình, Nguyễn Xuân Tường Vy khẳng định “hạnh phúc là điều không có thật.” Nhưng đứng về phía người đọc, tôi nghĩ, câu trả lời, nhiều phần, ngược lại.

 

Từ đây, trở về trang đầu của “Mắt thuyền,” tôi đọc “Mở.” Nguyễn Xuân Tường Vy viết: 

 

“Tôi rời Việt Nam. Hành trang mang theo là chuỗi hạt trai kết bằng chữ của mười bốn năm chào đời. Những hạt trai ngời nắng nhiệt đới. Hơn hai mươi năm hội nhập, tôi đã đánh mất, đã nhặt lại, đã đánh bóng từng viên ngọc của mình. Dù không còn rực rỡ, những viên ngọc đã kết thành chuỗi ngôn ngữ tôi yêu. Vẫn quyến rũ như buổi đầu. Vẫn ngọt ngào như tiếng Mẹ ru đầu tiên trong đời.

 

“Khi các nhà xuất bản Việt đóng cửa,

“Khi sách Việt phủ bụi thời gian,

“Khi không ai còn muốn đọc tiếng Việt,

“Tôi đã chọn và viết bằng ngôn ngữ của trái tim mình.”

 

Gấp sách lại, tôi thấy, cảm nghĩ của tôi không sai. Hơn thế, nó còn đúng với cả Nguyễn Xuân Tường Vy nữa.

 

Một Nguyễn Xuân Tường Vy: Hạnh phúc. Hạnh phúc với chữ nghĩa, làm thành thẻ nhận dạng riêng của cô. Dĩ nhiên.

 

Hồ Huấn Cao.  

 

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
27 Tháng Mười 202012:00 SA(Xem: 15097)
Bây giờ đã 24 năm kể từ ngày dòng văn học nghệ thuật miền nam Việt Nam bị bức tử.
26 Tháng Tám 202012:00 SA(Xem: 7410)
Những người theo dõi sinh hoạt âm nhạc ở miền Nam Việt Nam vào giữa thập niên 1960...
31 Tháng Bảy 20209:56 SA(Xem: 2473)
Khi gặp Bùi Xuân Phái, thấy nhau, chúng tôi cùng bùi ngùi. Chúng tôi không nói được với nhau một lời nào!.! chỉ nhìn nhau. Mặc cho những giọt mắt già nua, hiếm hoi, lặng lẽ chảy…
11 Tháng Bảy 202012:00 SA(Xem: 15501)
dutule.com: Chúng tôi đăng lại, bài Du Tử Lê viết về bạn mình, nhà văn Nguyễn Xuân Hoàng, như món quà muộn, mừng Sinh Nhật anh.
06 Tháng Bảy 202012:00 SA(Xem: 9802)
Nhìn lại toàn cảnh 20 năm văn học, nghệ thuật miền Nam
06 Tháng Sáu 20203:30 CH(Xem: 840)
Trần Thanh Hiệp ghi nhận rằng “lịch sử” thơ Tự Do ở Việt Nam, đã chào đời khoảng cuối thập niên 1920, đầu thập niên 1930.
11 Tháng Ba 202012:00 SA(Xem: 6741)
họ không chỉ là những viên gạch lót đường mà họ còn là những con én lẻ loi, tin rằng trong hoàn cảnh nào thì, mùa xuân rồi cũng sẽ tới.
28 Tháng Giêng 202012:00 SA(Xem: 17249)
Với tiêu chí tự đặt cho mình: “Nhạc phải cho hay, lời phải cho đẹp và ý nghĩa;” Từ Công Phụng đã đem đến cho giới thưởng ngoạn những tình khúc sang cả, mượt mà từ nhạc tới lời.
27 Tháng Giêng 202012:00 SA(Xem: 7903)
Nhân cách kẻ sĩ miền Nam của nhà văn Bình Nguyên Lộc, phần nào rửa được những vết nhơ của thiểu số người cầm bút miền Nam, ngay sau biến cố tháng 4-1975
10 Tháng Giêng 202012:00 SA(Xem: 31206)
Mặc dù, mỗi chúng ta, hằng ngày, bất cứ lúc nào, ở đâu, cũng có thể gọi được, tự làm lấy cho mình một ly cà phê sữa đá. Chỉ riêng Anh thì không. Chẳng bao giờ, chẳng bao giờ, nữa!
Du Tử Lê Thơ Toàn Tập/ Trọn bộ 4 tập, trên 2000 trang
Cơ sở HT Productions cùng với công ty Amazon đã ấn hành Tuyển tập tùy bút “Chỉ nhớ người thôi, đủ hết đời” của nhà thơ Du Tử Lê.
Trường hợp muốn có chữ ký tác giả để lưu niệm, ở Việt Nam, xin liên lạc với Cô Sóc, tel.: 090-260-4722. Ngoài Việt Nam, xin liên lạc với Ms. Phan Hạnh Tuyền, Email:phanhanhtuyen@gmail.com
Ở lần tái bản này, ngoài phần hiệu đính, cơ sở HT Productions còn có phần hình ảnh trên dưới 50 tác giả được đề cập trong sách.
TÁC GIẢ
(Xem: 15097)
Bây giờ đã 24 năm kể từ ngày dòng văn học nghệ thuật miền nam Việt Nam bị bức tử.
(Xem: 7410)
Những người theo dõi sinh hoạt âm nhạc ở miền Nam Việt Nam vào giữa thập niên 1960...
(Xem: 2473)
Khi gặp Bùi Xuân Phái, thấy nhau, chúng tôi cùng bùi ngùi. Chúng tôi không nói được với nhau một lời nào!.! chỉ nhìn nhau. Mặc cho những giọt mắt già nua, hiếm hoi, lặng lẽ chảy…
(Xem: 15501)
dutule.com: Chúng tôi đăng lại, bài Du Tử Lê viết về bạn mình, nhà văn Nguyễn Xuân Hoàng, như món quà muộn, mừng Sinh Nhật anh.
(Xem: 9802)
Nhìn lại toàn cảnh 20 năm văn học, nghệ thuật miền Nam
(Xem: 140)
Có khi nào ông biết rằng những cuốn sách của ông luôn hiện diện trong không gian ấm áp thân thuộc của tôi?
(Xem: 106)
người buồn như thể chiều khô/ bờ im cỏ dại trời ô gió gần
(Xem: 166)
A Lê, sáng nay Sài Gòn mưa nên khá buồn, em cũng vừa đốt thêm cho anh điếu thuốc. Ngày mai ở Cali là ngày giỗ đầu, mộ anh chắc sẽ nhiều hoa và khói ấm.
(Xem: 186)
Anh là người làm văn nghệ cũ mà tôi được chào đón thân tình, ấm áp nhất, cũng có thể là duy nhất
(Xem: 179)
Tên tuổi bác Lê, tôi biết đã lâu nhưng chả bao giờ nghĩ có thể, có dịp nào gặp, chứ đừng nói được trò chuyện, với một người mà mình hằng ngưỡng mộ.
(Xem: 12171)
Tình Sầu Du Tử Lê - Thơ: Du Tử Lê - Nhạc: Phạm Duy - Tiếng hát: Thái Thanh
(Xem: 1591)
Nhưng, khi em về nhà ngày hôm nay, thì bố của em, đã không còn.
(Xem: 2608)
Thơ Du Tử Lê, nhạc: Trần Duy Đức
(Xem: 3057)
Thời gian vừa qua, nhà thơ Du Tử Lê có nhận trả lời phỏng vấn hai đài truyền hình ở miền nam Cali là SET/TV và V-Star-TV.
(Xem: 2961)
Triển lãm tranh của Du Tử Lê, được tổ chức tại tư gia của ông bà Nhạc Sĩ Đăng Khánh-Phương Hoa
(Xem: 22832)
Tôi gọi thơ Du Tử Lê là thơ áo vàng, thơ vô địch, thơ về đầu.
(Xem: 17286)
Nhà báo Vũ Ánh phỏng vấn Du Tử Lê 11-2013
(Xem: 14970)
12-18-2009 Nhà thơ Du Tử Lê phỏng vấn nhạc sĩ Thân Trọng Uyên Phươn
(Xem: 18276)
Khi gối đầu lên ngực em - Thơ Du Tử Lê - Nhac: Tịnh Hiếu, Khoa Nguyễn - Tiếng hát: Đồng Thảo
(Xem: 16195)
Người về như bụi - Thơ: Du Tử Lê - Nhạc: Hoàng Quốc Bảo - Tiếng hát: Kim Tước
(Xem: 14767)
Hỏi chúa đi rồi em sẽ hay - Thơ: Du Tử Lê - Nhạc: Hoàng Thanh Tâm - Tiếng hát: Tuấn Anh
(Xem: 12531)
Khái Quát Văn Học Ba Miền - Du Tử Lê, Nguyễn Mạnh Trinh, Thái Tú Hạp
(Xem: 11515)
2013-03-30 Triển lãm tranh Du Tử Lê - Falls Church - Virginia
(Xem: 11597)
Nhạc sĩ Đăng Khánh cư ngụ tại Houston Texas, ngoài là một nhạc sĩ ông còn là một nha sĩ
(Xem: 10837)
Triển Lãm Tranh Du Tử Lê ở Hoa Thịnh Đốn
(Xem: 10551)
Triển lãm Tranh và đêm nhạc "Giữ Đời Cho Nhau" Du Tử Lê đã gặt hái sự thành công tại Seattl
(Xem: 17335)
Nhà báo Lê Văn là cựu Giám Đốc đài VOA phần Việt Ngữ
(Xem: 24208)
ngọn cây có những trời giông bão. ta có nghìn năm đợi một người
(Xem: 29153)
Cung Trầm Tưởng sinh ngày 28/2/1932 tại Hà Nội. Năm 15 tuổi ông bắt đầu làm thơ,
(Xem: 20659)
Tên thật Nguyễn đức Quang, sinh năm 1944 tại Sơn Tây. Theo gia đình vào Nam năm 1954
(Xem: 22047)
ơn em thơ dại từ trời/theo ta xuống biển vớt đời ta trôi/ơn em, dáng mỏng mưa vời
(Xem: 25696)
Nhạc sĩ Đăng Khánh cư ngụ tại Houston Texas, ngoài là một nhạc sĩ ông còn là một nha sĩ
(Xem: 24605)
Nhan đề đầu tiên của ca khúc “Hạnh phúc buồn,” là “Trong tay thánh nữ có đời tôi.”
(Xem: 20779)
Bác sĩ Bích Liên tốt nghiệp cử nhân Khoa học tại Đại Học UCI (1982), Tiến sĩ Y Khoa Đại học UCI (1987
Khách Thăm Viếng
2,675,872