TRANG NG. - với người đàn ông không ở lại

16 Tháng Tư 201112:00 SA(Xem: 8656)
TRANG NG. - với người đàn ông không ở lại

 

dinhcuong_02_camxanh-content-content

 

bước chân chầm chậm lại quay về. Như xưa, từ ngay những bậc cầu thang đầu tiên: “Tr. ơi!” dù cho nó có đi xa, hay ở nhà thì tiếng gọi ấy cũng vang lên đâu đó trong trí óc. Như xưa, cốc nước và bộ quần áo chỉnh chu đặt ở cuối giường cùng với nhiều tờ báo dẫy đầy thời sự chẳng mấy khi yên ổn. Như xưa, cuốn tạp chí Heritage cầm về từ chuyến bay trễ nhất trong ngày cho đứa con mà ông yêu dấu nhất. Và, không như xưa, lửa yêu thương trong tim và mắt ấy. Tắt rồi… Vậy là mọi thứ đã thật sự chấm hết dù cho những điều sau đó có ra sao. Chấm hết là không còn và không có! Đơn giản…

Nỗi đau… cho dù năm tháng có đi qua trong hồn nhiên quên lãng thì nó vẫn quay về trọn vẹn khi đối diện với ông trong chính căn nhà trống trải này. Nỗi đau… cho dù có đứng trước mặt ông hay quay lưng đi thì vẫn cứ là ông, xa lạ đến… thừa. Bằng chính cuộc đời và sự lựa chọn khắc nghiệt của mình, ông dạy tôi trách nhiệm đối với gia đình. Tôi, mang tất cả những gì thuộc về ông, quay trở về gia đình để gợi nhớ rằng ông vẫn còn hiện diện nơi này. Mẹ nhìn thấy ông trong dáng tôi đi, trong cách tôi ngồi và trong cả lời tôi nói. Nhưng, mẹ thấy tôi, khác ông, ở cái tâm không bao giờ phụ mẹ. 



Ông - người khổ sai của số phận, một mình vác cây thập tự đời bằng sức lực của người đàn ông hữu hạn, đọa đày vô biên trong kiếp nạn của một con người muốn bằng mọi giá phải có được điều mình muốn. Ông- tự bao giờ đã trở thành người đàn ông mang bão đứng vô hình trong một gia đình mà tôi từng giờ, từng phút mong mỏi sự bình yên. Ông- điểm tựa bền vững, duy nhất của tôi đã tự vô hiệu hóa mình trước khi có thể truyền cho tôi sức mạnh để sống với những sóng gió cuộc đời. Mang theo một tinh thần đầy thương tích, tôi tự đi tìm sức mạnh cho riêng mình và luôn bị ám ảnh bởi điều bền vững.



Tôi không biết nói gì với ông, làm gì với ông khi sau tất cả là sự tuyệt vọng còn ghi dấu lại trong trí nhớ của tôi. Sài Gòn không từ khước bất cứ một sự quay về nào, dù cho trước đó có là muôn trùng bội bạc của ý nghĩ… dứt áo ra đi. Nhưng cho dù là vậy, Sài Gòn giờ đây có lẽ đã vô nghĩa với ông. Sài Gòn- kỷ niệm tinh khôi trong những ngày đầu giải phóng đã vô nghĩa. Bạn bè, những nhân chứng ngọt ngào, lưu dấu những ngày tháng ông khắc khoải trong tình yêu với mẹ… có lẽ cũng vô nghĩa. Khi người ta từ bỏ một điều thân thiết, thì tất cả những gì gắn liền với nó cũng vô nghĩa mà thôi. Chiếc xe Vespa chở cả nhà từ Sài Gòn xuống Biên Hòa thăm chú giờ đã “qua đời” trong quên lãng một góc sân nào đó. Sự khốn khó của ông trong những ngày chạy gạo mưu sinh ở Cần Thơ cũng không còn trong miền nhớ vì sự sung túc hiện thời đã xóa lối của những cơn mơ quá khứ được quay về. Có bao giờ nửa đêm ông giật mình thức dậy và trỗi dậy điều thúc dục mãnh liệt là muốn quay về ngày xưa hay không? Riêng tôi, dù ở đâu, cũng rất thường xuyên có những cơn mơ như vậy. Và tôi đã quay về.



Đêm vừa sâu như hơi thở của một người đã lâu không bình yên vì mất ngủ. tôi tự hỏi tại sao đời sống mình quá đỗi chông chênh, không thể, không cách gì cân bằng được dù đã có, và đang còn rất nhiều thứ. Đã bốn năm qua đi, tôi không mấy thay đồi: vẫn căn phòng cũ, ánh sáng cũ, bóng đêm cũ gục sâu trong cơn đau.



Sau tất cả, mọi việc vẫn như cũ, như chưa từng thay đổi, cho dù những năm đi qua cuộc sống diễn ra bao nhiêu biến cố. Sài Gòn lại trả về tôi nhưng ước mơ không-còn-màu-hồng, những góc quán không ai, và con đường dài đến hạnh phúc ngắn. Sài Gòn không thấy tôi thay đổi, lại vẫn dịu dàng trao tay tôi, đời sống cũ, cho dù tôi đã chẳng còn như ngày xưa.

 



Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
22 Tháng Tư 20199:30 SA(Xem: 29)
Trong một ngôi chùa ở ngoại ô Sài Gòn, có lần tôi gặp một nữ tu lặng lẽ, trang nhã
16 Tháng Tư 20191:46 CH(Xem: 149)
Thực sự hôm nay tôi không còn muốn sống nữa. Tôi cũng không còn muốn tự tử
15 Tháng Tư 201912:00 SA(Xem: 30001)
Bố cũng có khi hỏi: “Con có yêu bố không?” Nó bá cổ bố: “Có chứ, nhiều lắm”, và cả hai bố con đều vui vẻ. Nhưng có một lần, bố hỏi thêm: “Con yêu mẹ hơn bố phải không?” làm nó phân vân lắm
01 Tháng Tư 20199:43 SA(Xem: 258)
Xe hú còi và từ từ chuyển bánh. Thái cầm tay Nhung siết mạnh giây lâu, không dám nhìn kỹ mắt nàng, bước ra cầu thang nhảy xuống đường còn chạy theo,
26 Tháng Ba 20199:35 SA(Xem: 197)
Về đến nhà thì cũng đã mệt rã rời. Tuyền dù có tắm nước lạnh, uống trà dược thảo, bật cả hai bóng đèn cho sáng lòa cái phòng con, thì cũng không thức được.
25 Tháng Ba 201910:28 SA(Xem: 208)
Thật ra, cho đến ngày "tan hàng" khăn gói đi tù, Nhạc chưa có một căn nhà cho vợ con chui ra
13 Tháng Ba 201912:14 CH(Xem: 268)
Chồng tôi không biết gì về Du. Tôi chôn giấu kí ức như những món đồ ngủ quên trong chiếc rương xưa cũ.
11 Tháng Ba 20199:32 SA(Xem: 111)
Đã có lúc ngồi trong toa tàu điện ngầm hay dạo phố anh bần thần nhìn đám đông vô tâm lướt qua trước mắt với những câu hỏi: Liệu anh có tình cờ trông thấy Diễm?
05 Tháng Ba 20199:21 SA(Xem: 282)
Trong vô số người Việt Nam lưu vong hôm nay, còn được bao nhiêu người khi nhìn trong gương vẫn nhận ra mình là người Việt Nam?
20 Tháng Hai 20199:28 SA(Xem: 224)
Một đêm tôi bị đánh thức. Bao nhiêu lần nghe, vậy mà đêm đó tôi như lần đầu nghe được thứ âm thanh phương Bắc kỳ diệu.
Cơ sở HT Productions cùng với công ty Amazon đã ấn hành Tuyển tập tùy bút “Chỉ nhớ người thôi, đủ hết đời” của nhà thơ Du Tử Lê.
Trường hợp muốn có chữ ký tác giả để lưu niệm, ở Việt Nam, xin liên lạc với Cô Sóc, tel.: 090-260-4722. Ngoài Việt Nam, xin liên lạc với Ms. Phan Hạnh Tuyền, Email:phanhanhtuyen@gmail.com
Ở lần tái bản này, ngoài phần hiệu đính, cơ sở HT Productions còn có phần hình ảnh trên dưới 50 tác giả được đề cập trong sách.
TÁC GIẢ
(Xem: 146)
Đây không phải là một bộ lịch sử văn học.
(Xem: 118)
Theo đánh giá chủ quan của ông thì ông và các bạn thu thập được khoảng bao nhiêu phần trăm tác phẩm và tác giả Việt hải ngoại kể từ tháng 4-1975?
(Xem: 226)
Bộ sách gồm 7 cuốn khổ lớn, bìa cứng, mỗi cuốn dầy trên dưới 800tr, tổng cộng 4,900 trang
(Xem: 131)
Tôi vẫn quan niệm, tài năng của một người làm công tác sáng tạo
(Xem: 117)
“Bên Dòng Sông Kỷ Niệm”, là Album thứ tư của người nhạc sĩ kỹ tính Nguyên Bích.
(Xem: 69)
Tập thơ "em cho tôi nhé: ấu thơ mình" của thi sĩ Du Tử Lê, do nhà xuất bản Văn Học của dịch giả kiêm nhà văn Trịnh Y Thư phát hành vào trung tuần tháng tư 2019
(Xem: 318)
Thi ca lan tỏa không chỉ trong từng ngóc ngách của căn nhà ông ở
(Xem: 774)
Tôi rất cảm phục cách Thi Sĩ đặt tựa đề cho bài thơ, “đêm, treo ngược tôi: dấu chấm than!”
(Xem: 6144)
Du Tử Lê nói ông chỉ muốn im lặng. Trong phần hỏi-đáp rất ngắn dưới đây, nhà thơ Du Tử Lê có giải thích về sự im lặng của ông, với nhiều ngụ ý.
(Xem: 1375)
Đầu tháng 6-2018, tuyển thơ Khúc Thụy Du của nhà thơ Du Tử Lê ra mắt độc giả trong nước.
(Xem: 477)
Thơ Du Tử Lê, nhạc: Trần Duy Đức
(Xem: 882)
Thời gian vừa qua, nhà thơ Du Tử Lê có nhận trả lời phỏng vấn hai đài truyền hình ở miền nam Cali là SET/TV và V-Star-TV.
(Xem: 988)
Triển lãm tranh của Du Tử Lê, được tổ chức tại tư gia của ông bà Nhạc Sĩ Đăng Khánh-Phương Hoa
(Xem: 20787)
Tôi gọi thơ Du Tử Lê là thơ áo vàng, thơ vô địch, thơ về đầu.
(Xem: 15527)
Nhà báo Vũ Ánh phỏng vấn Du Tử Lê 11-2013
(Xem: 13191)
12-18-2009 Nhà thơ Du Tử Lê phỏng vấn nhạc sĩ Thân Trọng Uyên Phươn
(Xem: 16432)
Khi gối đầu lên ngực em - Thơ Du Tử Lê - Nhac: Tịnh Hiếu, Khoa Nguyễn - Tiếng hát: Đồng Thảo
(Xem: 14492)
Người về như bụi - Thơ: Du Tử Lê - Nhạc: Hoàng Quốc Bảo - Tiếng hát: Kim Tước
(Xem: 12919)
Hỏi chúa đi rồi em sẽ hay - Thơ: Du Tử Lê - Nhạc: Hoàng Thanh Tâm - Tiếng hát: Tuấn Anh
(Xem: 10876)
Khái Quát Văn Học Ba Miền - Du Tử Lê, Nguyễn Mạnh Trinh, Thái Tú Hạp
(Xem: 10022)
2013-03-30 Triển lãm tranh Du Tử Lê - Falls Church - Virginia
(Xem: 10180)
Nhạc sĩ Đăng Khánh cư ngụ tại Houston Texas, ngoài là một nhạc sĩ ông còn là một nha sĩ
(Xem: 9318)
Triển Lãm Tranh Du Tử Lê ở Hoa Thịnh Đốn
(Xem: 8905)
Triển lãm Tranh và đêm nhạc "Giữ Đời Cho Nhau" Du Tử Lê đã gặt hái sự thành công tại Seattl
(Xem: 10311)
Tình Sầu Du Tử Lê - Thơ: Du Tử Lê - Nhạc: Phạm Duy - Tiếng hát: Thái Thanh
(Xem: 15417)
Nhà báo Lê Văn là cựu Giám Đốc đài VOA phần Việt Ngữ
(Xem: 21934)
ngọn cây có những trời giông bão. ta có nghìn năm đợi một người
(Xem: 27591)
Cung Trầm Tưởng sinh ngày 28/2/1932 tại Hà Nội. Năm 15 tuổi ông bắt đầu làm thơ,
(Xem: 19092)
Tên thật Nguyễn đức Quang, sinh năm 1944 tại Sơn Tây. Theo gia đình vào Nam năm 1954
(Xem: 20214)
ơn em thơ dại từ trời/theo ta xuống biển vớt đời ta trôi/ơn em, dáng mỏng mưa vời
(Xem: 24395)
Nhạc sĩ Đăng Khánh cư ngụ tại Houston Texas, ngoài là một nhạc sĩ ông còn là một nha sĩ
(Xem: 22226)
Nhan đề đầu tiên của ca khúc “Hạnh phúc buồn,” là “Trong tay thánh nữ có đời tôi.”
(Xem: 18606)
Bác sĩ Bích Liên tốt nghiệp cử nhân Khoa học tại Đại Học UCI (1982), Tiến sĩ Y Khoa Đại học UCI (1987
Khách Thăm Viếng
2,126,965