Đường Tàu

25 Tháng Tám 201112:00 SA(Xem: 14674)
Đường Tàu

15_thieunu_content

 

 Nàng nghe tiếng còi tàu từ hàng dậm cách. Tiếng còi tàu sắc nét. Bén ngọt. Thính giác tê rúm buổi chiều mùa đông. Rồi tiếng sắt thép cựa mình. Rì rầm như thác đổ xa. Âm âm đất trời co thắt.

 

 Hồi rất thơ nàng vẫn ước mơ được ngồi trên một con tàu như thế.

 Nhưng dễ đến phút sau cái đầu gấu khổng lồ xám xịt ấy mới xuất hiện đầu cánh đồng tuyết. Chú thỏ trắng đang bới hạt, ngơ ngác vểnh tai, hếch hếch đôi cánh mũi đỏ hồng, nhảy phóc vào hang. Lại một hồi còi. Lanh lảnh thúc hối. Mời gọi một hành trình diễm tuyệt. Con tàu lao băng băng sau hàng cây trơ trụi nàng không rõ tên. Những thân cây, đã trút hết tầng lá đỏ từ đầu thu, khoác màn nước đá mỏng lấp lánh. Đường ray nghiến ken két. Gỗ đá khua sầm sập. Con tàu hung hãn trườn mình qua chiếc cầu sắt. Dòng sông con chết đặc. Những địa danh, viết tắt trên thân toa, không gợi nàng điều gì. Những vùng đất nàng chỉ gặp trong viễn mơ. Toa cuối cùng vừa khuất sau con dốc thì con tàu lại rú lên. Chát chúa. Hụt hơi. Đau đớn một hò hẹn bất thành.

 Hồi rất thơ nàng vẫn ước mơ được ngồi trên một con tàu như thế.

Nàng buông rèm cửa. Ngày nào cũng vậy, lão Mike Bò Cạp rời nhà trước chuyến tàu chiều một chút. Trừ thứ hai là ngày lũ đầu trâu mặt ngựa tụ tập ăn hút, đánh bạc. Quán rượu mở cửa lúc bốn giờ. Lão Mike làm vệ sĩ cho mấy ả vũ nữ thoát y ở đó. Lão sẽ trở về sau chuyến tàu đêm một chút. Đâu chừng hơn hai giờ khuya. Nàng nhìn đồng hồ. Sớm chán. Gần ba mươi phút nữa mới đến cái hẹn của gã con trai. Nàng có đủ thời gian để dọn mình.

 Nàng tắm táp cẩn thận. Trái lệ, nàng không thoa thuốc khử mùi. Trong giấc ngủ ngày, nàng đã nhăn nhó, nũng nịu, giả vờ kêu đau bụng, lúc lão Mike đặt mu bàn tay có xâm hình con bò cạp gớm ghiếc lên mép quần nàng. Vả chăng, cái ngày xưa rất xuân, nàng đã đến với chàng bằng thân xác hiền lành chơn chất. Nàng xoa xoa mấy vết nhăn cắt ngang vùng bụng, thở dài. Nàng cũng nịt ngực. Bộ ngực chảy xệ tàn nhẫn bảo nàng rằng quả cái ngày xuân ấy rất xưa. Nàng lục từ đáy rương bộ quần áo cũng xưa như xuân ấy. Mọi khi có hẹn hò với ai nàng chỉ quấn ngang người tấm khăn choàng mỏng. Chóng vánh. Tiện lợi
Lần này khác. Nàng muốn nàng phải thật tươm tất. Nàng muốn gã con trai phải mở từng nút áo một. Như xưa, chàng. Nàng chợt náo nức như thuở đẹp xuân nào, ngồi chờ chàng sau hàng dâm bụt bờ sông, nghe tiếng bìm bịp thảng thốt kêu con nước lớn

 Nàng mở chốt cửa. Không đợi gã con trai bấm chuông. Gã lao vào như một cơn lốc.
“Lạnh dữ hả, anh?” Nàng lòn một tay quanh hông gã.
“Không lạnh tìm bà chị làm gì!” Gã xoay người, ném chiếc áo da xuống lưng ghế nệm.
“Em... chờ lâu!” Nàng thỏ thẻ dưới nách gã.
“Định đi đâu nữa chắc? Trời, chơi cánh bà ba quần lãnh nữa chớ! Có chuyện gì đặc biệt vậy ta ?” Gã nẩy nẩy phần bụng, đẩy nàng về phía lò sưởi.
“Không,” nàng vuốt vuốt hàng râu mép lún phún của gã bằng bàn tay còn lại.
“Ừ, nên ở nhà! Đường đóng băng mẹ hết rồi! Chạy tới đây muốn lọt hố mấy lần. Trời này mà xe nằm dưới mấy cái hố tuyết thì... thê thảm!” Gã phà hơi rượu vào cổ nàng. “Nhớ cái hố này!”
“Thong thả, anh...” Nàng đẩy tay gã. “Uống gì chớ?” Nàng khá thất vọng. Xưa, chàng có bao giờ vội vã thế đâu.
“Còn chút cay nào không?” Gã ngó dáo dác.
“Còn một góc tư. Không phải, anh! Cái chai kia. Đằng sau bình hoa ấy.” Cuối cùng rồi nàng cũng phải đến lấy cho gã con trai ngớ ngẩn.
“Thôi đừng động tới!” Gã lắc lắc cái chai. “Để dành cho lão Bò Cạp. Uống hết, lão đánh bà thấy mẹ! Vậy... uống gì cũng được. Mà... cà phê đi.”

Nàng đun nước, sửa soạn bộ phin lọc, vật sở hữu riêng của nàng. Lão Bò Cạp không uống được cà phê phin. Lão hay uống một thứ nước xam xám chua chua. Lão gọi, rất nghiêm chỉnh, đó là cà phê. Chiếc vòi ấm bỗng rít lên vui tai, thở hắt ra từng ngụm hơi nước nhỏ. Nàng lại nhớ đến những hồi còi tàu đêm mời gọi một viễn du diễm tuyệt.

 

 Xưa, nàng thường hay ước mơ được ngồi trên một con tàu như thế.

 “Còn bột không, bà chị? Phê chút chơi!” Gã con trai buông tờ Playboy xuống.
“Nhiều, anh...” Nàng dịu dàng. “Dạo này gã Bò Cạp có thêm mấy con nhạn là đà mới nhập làng.”
Nàng moi trong hốc dưới đế tượng thánh, lấy ra một gói bột trắng. Nàng dùng kéo cắt ít sợi vụn trong dúm bùi nhùi đồng, nhét vào đầu một ống thủy tinh ám khói rồi đặt trước mặt gã con trai.
“Ngày mai óp”, gã bật lửa. “Phê xong, thằng em muốn lăn kềnh một giấc với bà chị tới trưa mai luôn... Ngặt lão Bò Cạp…” Đầu lửa lóe lên ánh chói kim loại.
“Không có lão cũng không lì ở đây được! Em còn một cái hẹn.” Nàng lại nhớ đến chuyến tàu nửa khuya.
“Với mấy thằng tan ca hai chớ gì! Bà chị phê chưa?” Gã con trai chìa ống điếu cho nàng.
“Hôm nay, không!” Nàng rón rén qua ngồi sát một bên gã, úp đôi bàn tay giữa hai đùi. Nàng bỗng thấy mình thật trẻ thơ, trong sáng. Và bỗng ngất ngư choáng váng như thể đang ngồi cạnh chàng, xưa.
“Bộ cánh quần lãnh áo bà ba của bà chị làm thằng em nhớ lại hồi ở quê nhà,” gã con trai nhấm nhấm phần vải ở đầu vú nàng. “Con bồ thằng em hồi đó cũng ăn bận như vầy. Nhưng nó có mùi bùn.” Gã hít hít lõm ngực nàng. Tóc gã đen mượt. Gã phải nhỏ hơn nàng ít ra cũng mười lăm tuổi. Nàng vẫn thường nhặt được những cọng tóc bạc trên gối ngủ mình.
“Con nhỏ còn ở bên đó. Thiệt là ngu!” Giọng gã nhừa nhựa.
“Còn em... sang bên này... cũng thật là ngu!” Nàng cúi xuống, vít cổ gã con trai, kéo mặt gã sát mặt nàng. Gương mặt đớ đẫn trong mắt nàng bỗng biến hình đi. Gai góc. Dày dạn. Như chàng, xưa. Nàng áp môi vào miệng gã. Cái mùi hăng hăng dẻo deo của khói bạch phiến bỗng tan loãng mất. Nàng nghe thoang thoảng đâu đây mùi hoa bưởi hoa cau. Mùi rơm rạ. Mùi quê nhà. Mùi khói dầu quyến rũ từ chiếc đầu máy thở phì phò trên sân ga chợ quận.

 

 Hồi rất thơ nàng vẫn thường ước mơ được ngồi trên một con tàu như thế.

“Đủ thủ tục vào cửa đã, bà chị!” Gã con trai chồm dậy, lục túi, lấy ra một bao giấy nhôm nhỏ.
“Không cần đâu, anh!” Nàng van lơn.
“Tui cần! Đời thằng em còn dài, bà chị ...” Gã xé bao giấy bằng răng. Nàng thất vọng mãnh liệt. Không đời nào chàng, xưa, như thế.
“Ngồi xuống, anh...” Nàng kéo tay gã con trai. Gã thót bụng lại khi mặt nàng chạm bộ ngực trần của gã.
“Bữa nay sao kỳ vậy, bà chị?” Gã cười méo xệch. “Một năm được mấy lần vậy cà? Ờ... Ở đây luôn hả?” Gã đập đập tay xuống mặt ghế.
“Được mà...” Có lẽ chỉ nàng nghe được tiếng nàng. Nàng nhắm mắt lại. Nàng đã ngửi thấy mùi cỏ ẩm. Mùi hoa dâm bụt vướng trên tóc. Mùi hoa lục bình dưới chân. Có tiếng búng chốc của một con còng gió. Tiếng người gọi xa ơi ới bên kia sông. Nàng đặt bàn tay gã con trai trên nút áo cổ.
“Bữa nay sao rắc rối vậy, bà chị?” Gã con trai bắt đầu say thêm thứ khác. Gã đã thở hổn hển. Mấy ngón tay gã lóng cóng làm cái việc mà có lẽ gã chưa quen bao giờ. Có lẽ ở những người đàn bà đã ăn cắp tuổi trẻ của gã, cái gì cũng được phơi sẵn. Đấy, ngày xưa anh cũng vụng về như thế. Lần ấy, khuya, về, mẹ mở cửa, em phải dấu những nút áo đứt bằng đôi cánh tay khoanh...

“Đừng, anh...” Những cơ mặt nàng bỗng co giật liên hồi. Toàn thân tê rúm. Như xuân thơ nào nàng cắm răng ướm thử trái xanh. Cái vị mê cuốn dị thường kia đã giục xúi ta cắn ngập vào nỗi đau xót vĩnh hằng. Ngấu nghiến thêm niềm bi thương bất tuyệt. Nàng nghẽn thở. Nàng bấu những ngón tay nhọn vào gáy chàng. Chàng khẽ kêu. Rất khẽ. Tiếng mèo hoang gầm gừ giữa đêm trăng lạnh ảo...
Rồi chàng bỗng hối hả chạy chết. Chàng hụt hơi trối đời. Đau em! Chàng trân trọng giữ gìn. Chàng hung ác phá hoại. Đau em! Chòm sao Cày sau vành tai chàng trồi tụt khủng khiếp. Chàng ngưỡng vọng thành kính. Chàng bĩu môi miệt thị. Đau em! Nàng co mình lại như con giun đất bị dằn. Đau em! Chòm sao Cày bết tóc chàng vỡ ra từng mảnh. Chảy tan thống khoái. Nàng vỡ ra từng mảnh. Ứa mật ngọt ngào. Những bụi vỡ nàng bay phiêu về một trời nào đó. Nơi chứa chan những bụi vỡ chàng. Nơi đậm đặc những bụi vỡ của chòm sao bất tử. Vũ trụ đẫm hương hoa. Và sữa mật...

Rồi con thú người trên mình nàng khẽ cựa quậy. Nàng thấy tê nhức ở bên chân gác trên thành ghế. Nàng lay nhẹ gã con trai. Gã ậm ừ, nghiêng mình.
Nàng mặc quần áo trước mặt gã con trai. Hình như có lúc gã hé mắt lờ đờ nhìn nàng. Nàng quỳ xuống, đặt bàn tay lên trán gã.
“Lập gia đình đi! Vậy ... hoài sao?” Nàng cố kềm chế nhưng giọt nước mắt vẫn lăn ra.
“Ngu sao? Vầy... không khỏe sao, bà chị?” Giọng gã nhão nhừ. “Lúc nào bà chị lu bu thì thằng em vớt chỗ khác. Hương xa cỏ lạ... thiếu gì!”

 Gã con trai ôm quần áo đi vào phòng tắm. Thân hình nhuễ nhoại của gã dật dựa, lắc lư. Bấy giờ nàng mới để ý thấy nếu người đàn ông chỉ có một đôi vớ trên người thì thật là kỳ cục. Nàng nghe tiếng nước chảy. Tiếng khạc nhổ. Tiếng khua khóa nịt lưng.
“Cám ơn! Hôm nay bà chị quá tận tình!” Gã hơi ngần ngừ nhưng rồi vẫn ném lên bàn tờ hai chục.
“Không cần thiết nữa đâu!” Nàng đẩy tờ giấy bạc trở về phía gã.
“Quái! Bữa nay bà chị ... quái thiệt ta!” Gã lõ mắt nhưng vẫn nhét tờ giấy bạc vào bóp. “Xúi thằng em tới chùa hoài há!” Gã xoay lưng.
“Để em đưa ra xe,” nàng bước sau lưng gã.
“Khùng! Trời vậy mà ăn mặc vậy!” Gã lục túi lấy chìa khóa.
“Nào có lâu lắc gì đâu!” Nàng chờ nghe tiếng còi tàu từ hàng dặm cách. Một chốc nữa thôi, con tàu sẽ nghiến bánh thép trên dốc cầu này.
“Tuần sau... vậy nữa nghe!” Gã nháy mắt, cười tự tin.

 “Không! Chốc nữa thôi, con tàu sẽ qua dốc cầu này.” Giọng nàng lạnh băng.
“Hả?” Gã ngớ người. “Nghe không rõ!” Gã nghểnh cổ. “Khùng! khùng thiệt mà!” Gã lầm bầm. Cặp đèn xe bật sáng.

Nàng thong thả leo dốc. Những mẩu đá vụn lạo xạo dưới chân. Con dốc mới hôm nào hừng hực màu hướng dương. Có lần nàng thử cắm chúng vào lọ. Dăm phút sau mặt hoa đã gục đầu, héo tả. Kìa, nàng lại nghe tiếng còi tàu giục giã nôn nao. Chào đón một phiêu lưu kỳ thú. Gió thốc vào tay áo. Gió quất roi vào mặt. Nàng không thấy buốt. Nào có lâu lắc gì nữa đâu!

 Hồi rất thơ nàng vẫn thường ước mơ được ngồi trên một con tàu như thế.

Nàng đã đứng trên đầu con dốc. Cánh đồng trước mặt trắng mênh mông. Dưới dạ cầu, dòng sông đặc quánh. Nàng ngước mắt tìm chòm sao Cày. Bầu trời mờ đục. Không biết ở bán cầu này có thấy được không chòm sao bết ngọn tóc chàng? Không sao... Không lâu lắc gì nữa đâu, nàng sẽ bay về phương ấy. Nàng lại nghe tiếng còi tàu rộn rã, thôi thúc. Mời gọi một hành trình diễm tuyệt.

 

 Hồi rất thơ nàng vẫn thường ước mơ được ngồi trên một con tàu như thế.

Nàng ngồi xuống đường ray. Đường tàu giăng theo hướng Đông Tây. Nàng muốn quay về hướng mặt trời mọc. Nàng muốn vọng hướng quê xa. Nơi có chàng. Nơi có chuyến tàu tuổi thơ hoa gấm. Ừ, dù đến đâu cũng vọng hướng quê nhà. Nàng ngã lưng xuống. Khoan thai. Nằm vắt ngang đường sắt. Rồi nàng quay mặt về phía hàng cây trơ trụi, mùa này đang khoác cho chiếc áo băng mỏng. Hướng quê nhà. Nàng không thấy lạnh. Dù có ở đâu thì lòng cũng ấm nắng quê. Mà nào có lâu lắc gì nữa đâu? Nàng đã nghe tiếng còi tàu chát chúa một bên. Hò hẹn một viễn du lộng lẫy. Tiếng sắt thép ầm ì đay nghiến. Tiếng gỗ đá rền rĩ dữ dằn. Vẫn hãy còn kịp cho nàng để lăn một dòng nước mắt. Phôi pha.

 Hồi rất thơ nàng vẫn thường ước mơ được ngồi trên một con tàu như thế.

 

Nguyên Nhi


Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
15 Tháng Mười 20189:26 SA(Xem: 15)
mai mốt em về nhớ thăm tuổi phượng/ dù nét kiêu sa năm tháng dần phai/ đốm lửa thắp không còn hồng trong mắt
12 Tháng Mười 20188:08 SA(Xem: 92)
Thơ của Lê Kim Thượng và Trần Quốc Toàn
09 Tháng Mười 20189:19 SA(Xem: 274)
Thơ của Trần Dzạ Lữ, Đặng Xuân Xuyến, Nguyễn Hàn Chung, Nguyễn Hữu Phú, Nguyễn Nhã Tiên
06 Tháng Mười 20189:39 SA(Xem: 198)
Thơ của Trần Quốc Toàn, Phan Văn Nam, Thiên Hà
03 Tháng Mười 20189:25 SA(Xem: 61)
Thơ của Trần Thoại Nguyên, Nhật Quang, Đặng Xuân Xuyến
02 Tháng Mười 20189:22 SA(Xem: 87)
Chiều tháng Chín trăng sà xuống phố/ Rất gần và to như bánh đa/ Khuya thức giấc - nguyệt trên vai núi/ Sương giăng trời ửng một vòm ngà
01 Tháng Mười 20189:38 SA(Xem: 127)
Năm bài thơ trong tập "Ta Quét Dọn Nỗi Buồn" của Nguyễn Thị Liên Tâm được VHNT tỉnh Bình Thuận, xét tặng giải B
29 Tháng Chín 20189:12 SA(Xem: 414)
Thơ của các tác giả: Nguyễn Minh Phúc, Nhật Vi, Phùng Hiếu
26 Tháng Chín 20189:18 SA(Xem: 191)
Thơ của hai tác giả Nhật Quang và Lê Kim Thượng
25 Tháng Chín 20189:19 SA(Xem: 101)
Thơ của hai tác giả Tàn Chiến Cuộc và Vy Thượng Ngã
Cơ sở HT Productions cùng với công ty Amazon đã ấn hành Tuyển tập tùy bút “Chỉ nhớ người thôi, đủ hết đời” của nhà thơ Du Tử Lê.
Trường hợp muốn có chữ ký tác giả để lưu niệm, ở Việt Nam, xin liên lạc với Cô Sóc, tel.: 090-260-4722. Ngoài Việt Nam, xin liên lạc với Ms. Phan Hạnh Tuyền, Email:phanhanhtuyen@gmail.com
Ở lần tái bản này, ngoài phần hiệu đính, cơ sở HT Productions còn có phần hình ảnh trên dưới 50 tác giả được đề cập trong sách.
TÁC GIẢ
(Xem: 117)
Nhạc phẩm đầu tiên ông sáng tác lúc mới 13 tuổi là bài ‘Mẹ Tôi’,
(Xem: 144)
Thanh Thúy, như một hiện tượng gom được cả thực và phi thực.
(Xem: 141)
Trong số hàng chục nghệ sĩ từng bày tỏ tình yêu một chiều với Thanh Thúy,
(Xem: 226)
Nhiều người nói, Trịnh Công Sơn không phải là người đầu tiên gieo cầu nhắm vào Thanh Thúy.
(Xem: 463)
Rất nhiều người vẫn còn nhớ 4 câu thơ tuyệt tác của nhà thơ Hoàng Trúc Ly, viết tặng Thanh Thúy
(Xem: 5352)
Du Tử Lê nói ông chỉ muốn im lặng. Trong phần hỏi-đáp rất ngắn dưới đây, nhà thơ Du Tử Lê có giải thích về sự im lặng của ông, với nhiều ngụ ý.
(Xem: 625)
Đầu tháng 6-2018, tuyển thơ Khúc Thụy Du của nhà thơ Du Tử Lê ra mắt độc giả trong nước.
(Xem: 12033)
Đứng giữa gian hàng, trên một bục gỗ cao phủ khăn trắng nuốt, người thiếu nữ trông nổi bật hẳn lên với trang phục tuy rực rỡ sắc mầ
(Xem: 1462)
Theo thiển ý cá nhân tôi, thơ Du Tử Lê khá "hiền!"
(Xem: 6140)
“Ngay sau khi gặp ông, tôi đã bước sang “chặng đường ngỡ ngàng.” Không ngỡ ngàng sao được khi mà đứng bên ông
(Xem: 387)
Thời gian vừa qua, nhà thơ Du Tử Lê có nhận trả lời phỏng vấn hai đài truyền hình ở miền nam Cali là SET/TV và V-Star-TV.
(Xem: 465)
Triển lãm tranh của Du Tử Lê, được tổ chức tại tư gia của ông bà Nhạc Sĩ Đăng Khánh-Phương Hoa
(Xem: 20308)
Tôi gọi thơ Du Tử Lê là thơ áo vàng, thơ vô địch, thơ về đầu.
(Xem: 15132)
Nhà báo Vũ Ánh phỏng vấn Du Tử Lê 11-2013
(Xem: 12680)
12-18-2009 Nhà thơ Du Tử Lê phỏng vấn nhạc sĩ Thân Trọng Uyên Phươn
(Xem: 15933)
Khi gối đầu lên ngực em - Thơ Du Tử Lê - Nhac: Tịnh Hiếu, Khoa Nguyễn - Tiếng hát: Đồng Thảo
(Xem: 13988)
Người về như bụi - Thơ: Du Tử Lê - Nhạc: Hoàng Quốc Bảo - Tiếng hát: Kim Tước
(Xem: 12456)
Hỏi chúa đi rồi em sẽ hay - Thơ: Du Tử Lê - Nhạc: Hoàng Thanh Tâm - Tiếng hát: Tuấn Anh
(Xem: 10452)
Khái Quát Văn Học Ba Miền - Du Tử Lê, Nguyễn Mạnh Trinh, Thái Tú Hạp
(Xem: 9685)
2013-03-30 Triển lãm tranh Du Tử Lê - Falls Church - Virginia
(Xem: 9816)
Nhạc sĩ Đăng Khánh cư ngụ tại Houston Texas, ngoài là một nhạc sĩ ông còn là một nha sĩ
(Xem: 9026)
Triển Lãm Tranh Du Tử Lê ở Hoa Thịnh Đốn
(Xem: 8602)
Triển lãm Tranh và đêm nhạc "Giữ Đời Cho Nhau" Du Tử Lê đã gặt hái sự thành công tại Seattl
(Xem: 9822)
Tình Sầu Du Tử Lê - Thơ: Du Tử Lê - Nhạc: Phạm Duy - Tiếng hát: Thái Thanh
(Xem: 15040)
Nhà báo Lê Văn là cựu Giám Đốc đài VOA phần Việt Ngữ
(Xem: 21433)
ngọn cây có những trời giông bão. ta có nghìn năm đợi một người
(Xem: 27227)
Cung Trầm Tưởng sinh ngày 28/2/1932 tại Hà Nội. Năm 15 tuổi ông bắt đầu làm thơ,
(Xem: 18711)
Tên thật Nguyễn đức Quang, sinh năm 1944 tại Sơn Tây. Theo gia đình vào Nam năm 1954
(Xem: 19830)
ơn em thơ dại từ trời/theo ta xuống biển vớt đời ta trôi/ơn em, dáng mỏng mưa vời
(Xem: 24042)
Nhạc sĩ Đăng Khánh cư ngụ tại Houston Texas, ngoài là một nhạc sĩ ông còn là một nha sĩ
(Xem: 21766)
Nhan đề đầu tiên của ca khúc “Hạnh phúc buồn,” là “Trong tay thánh nữ có đời tôi.”
(Xem: 18169)
Bác sĩ Bích Liên tốt nghiệp cử nhân Khoa học tại Đại Học UCI (1982), Tiến sĩ Y Khoa Đại học UCI (1987
Khách Thăm Viếng
1,948,160