ORCHID LÂM QUỲNH - “Here Go Hell Come" - Quỷ 'Xứ' Tới Nè!

03 Tháng Mười 201112:00 SA(Xem: 12594)
ORCHID LÂM QUỲNH - “Here Go Hell Come" - Quỷ 'Xứ' Tới Nè!
Những đài truyền hình nổi tiếng tại Mỹ, hiện đang cho trình chiếu hàng loạt Reality shows. Cũng chính nhờ những show này, sinh hoạt dòng chính khởi sắc hẳn với những nhân tài mới.

blank

Gần đây nhất, đài truyền hình Bravo giới thiệu một show khá sôi nổi mang tên “The Ultimate Collection”, do chính cô người mẫu danh tiếng, Iman và nhà thiết kế thời trang Isaac Mizrahi điều khiển. Mỗi tuần hàng triệu người đã chờ đón xem chương trình, một phần vì Iman, một phần vì những sáng tạo độc đáo của show diễn. Nhưng yếu tố lớn nhất mang đến sự thành công cho chương trình, chính là sự xuất hiện của Calvin Tran, một nhà thiết kế thời trang gốc Việt. Về điều này tôi có thể khẳng định rằng: Nếu có người nào hỏi tôi về Calvin, câu trả lời sẽ là: “Cuộc sống sẽ mất đi một phần hứng thú, nếu bạn không biết Calvin!”

Suốt 3 tháng theo dõi chương trình và đọc những bài bình luận, tôi (và có lẽ 1 số đông khán giả) bị cuốn vào “Trường phái Calvin-Calvintranism”. Trường phái Calvin Tran là gì? Đó là, những câu nói ngỗ ngáo, thách thức, những ý kiến táo bạo, những múa may đầy kịch tính. Calvin làm cho khán giả luôn luôn ứ tràn bực dọc, khó chịu…và cả những trận cười ngặt nghẽo, nghiêng ngửa. Bằng sự diễn đạt luôn ở dạng “cao trào” (nhưng rất thật) Calvin nói những câu hoàn toàn vô nghĩa. Vậy mà, những câu nói vô nghĩa kia, chẳng những người xem có thể tiếp nhận một cách dễ dàng, nó còn trở thành một thứ “châm ngôn”. Trong chương trình “Fashion Show: the Ulimate Collection”, và cả trong một vài chương trình hài hước khác. Câu nói bất hủ của Calvin là: “Here go hell come” (tạm dịch: Quỷ Xứ tới nè!-với cái liếc mắt láu lĩnh sau chữ “nè”) trở thành đề tài chính cho những thước film hài hước trên internet, cũng như những show truyền hình ăn khách.

Joe Mchale, một host khá nổi tiếng của chương trình truyền hình “The Soup”, đã tặng cho Calvin danh hiệu “The biggest meltdown”. Nếu có ai muốn biết thêm về câu nói bất hủ này, chỉ cần vào google hoặc youtube gõ chữ “Calvin Tran”, sẽ thấy hàng loạt thước film mang nặng tính hài hước của Calvin Tran. Hình ảnh của Calvin còn được xử dụng trong 1 đoạn film ngắn mang tên Tran Legacy, lấy ý tưởng từ quảng cáo của film Tron Legacy. Tron Legacy là 1 bộ phim rất nổi tiếng của Disney kể về 1 người hùng. Những nhà sản xuất của show truyền hình “The Soup” đã rất công phu thay thế nhân vật người hùng trong film Tron Legacy bằng hình ảnh của Calvin Tran, và đổi tên của thước film này thành “Tran Legacy”.

Calvin Tran sinh ra tại Biên Hòa. Anh đến Hoa Kỳ vào năm 1987. Từ bé anh đã nuôi ước mơ được trở thành một nhà thiết kế thời trang. Anh rất ái mộ người chị nuôi của mình, chị Nga đã mở tung cánh cửa, giúp Calvin bước vào thế giới lộng lẫy của thời trang. Calvin nói: “Chị Nga rất đẹp và luôn chọn cho mình những y phục thật sang trọng. Chị không loè loẹt, diêm dúa hoặc chạy theo những mốt mới. Trang phục của chị nói lên được cá tính mạnh mẽ của chị.”

Vào năm 1996, Calvin được nhận vào University of Illinois tại Urbana-Champaign. Tuy nhiên, đến cuối năm đầu tiên tại đại học, Calvin nhận ra, môi trường đại học không thích hợp cho cá tính mạnh mẽ của mình. Những gò bó của hệ thống đại học, vô hình chung, đã bào mòn tính sáng tạo trong anh. “Tôi không thể bị bó buộc với trường lớp. Tôi muốn một công việc không nằm trong khuôn khổ của bất cứ một người nào. Tôi cần chọn cho mình một hướng đi dành riêng cho nghệ thuật.” Và anh chọn! Một năm sau, anh chuyển sang Arts Institute of Illinois. Đây cũng là nơi cho anh một số hành trang quý giá, giúp anh tiến xa trên bước đường nghệ thuật.

Với hai bàn tay trắng cộng với văn bằng tốt nghiệp ngành thiết kế thời trang, Calvin đặt chân lên thành phố New York vào năm 1999, một trong những thành phố được mệnh danh là thủ phủ của thời trang. Thời gian đầu, anh phải sống nhờ tại nhà một người bạn. Calvin trải qua những công việc chẳng liên quan gì đến nghệ thuật và thời trang. Tuy nhiên, chỉ vài tháng sau, anh đã len lỏi vào được công ty của một nhà thiết kế thời trang nổi tiếng thế giới, bà Carolina Herrera (Bà được khá nhiều giải thưởng thời trang trong đó có “Womenwear Designer of the Year” và Geoffrey Beene Lifetime Achievement Award”). Ngay sau đó anh được nhận vào làm creative director của Zabari, một tiệm thời trang nổi tiếng tại New York. Công việc của 1 creative director đòi họi sự sáng tạo, linh động, và khả năng lãnh đạo. Sau một thời gian hấp thụ những kiến thức từ những nhà thiết kế có tên tuổi tại New York, Calvin quyết định đã đến lúc phải tìm cho mình 1 chỗ đứng riêng trong thế giới thời trang.

Vào năm 2000, Calvin Tran cho ra đời tiệm thời trang của riêng anh với tên Sac Boutique, ngay trung tâm Soho New York. Calvin không dừng tại New York, đến năm 2005, anh phát triển thêm 2 tiệm khác tại Chicago và San Francisco. Sự thành công đến với anh không phải là một điều khó hiểu. Calvin có khả năng biến đổi một người phụ nữ mờ nhạt trở thành quyến rũ. Anh không có trong tay chiếc đũa thần, tuy nhiên, với sự sáng tạo, có phần táo bạo, anh mang lại cho người phụ nữ cảm giác chỉ với cái búng tay, họ trở thành cô công chúa Cinderella trong chuyện cổ tích. Những mẫu áo của anh đã xuất hiện trong những tạp chí nổi tiếng như The New York Times, Women’s Wear Daily, Lucky Magazine, Chicago Social, The Men’s Book, The San Francisco Chronicle, US Weekly và Cosmopolitan… Trong vai công chúa Cinderella của “đạo diễn” Calvin, là những tên tuổi nổi tiếng như Drew Barrymore, Brooke Shields, Gina Gershon, Cameron Diaz, Sandrah Oh, và Piper Perabo.

 Sau khi xuất hiện trên show the Ultimate Collection, tên tuổi của Calvin trở nên quen thuộc. Chuyện được những người ái mộ chặn lại để xin chữ ký và xin được chụp hình đã trở thành một chuyện bình thường trong đời sống của Calvin.

Những nhà sản xuất chương trình Ultimate Collection khoác lên Calvin khuôn mặt phản diện. Tuy nhiên nếu có dịp gặp Calvin ngoài đời, anh chẳng có gì khác với một cư dân bình thường trong thành phố New York. Anh thẳng tính, trung thực, không màu mè, không trau chuốt lời nói. Vì vậy, với những người khó tính, có thể họ sẽ bị chói tai sau những câu nói, rất thật, của Calvin.

Ở những show có tính cách thi đua, các nhà đạo diễn thường tạo ra một không khí mâu thuẫn, họ muốn cho người xem tưởng rằng có sự ganh ghét lẫn nhau giữa các thí sinh. Tuy nhiên, khi được hỏi, Calvin tâm sự: “Những thí sinh rất dễ thương. Mình chẳng việc gì phải ghét nhau. Đó là cuộc thi, nên ai cũng phải cố gắng!” Calvin nói thêm, anh không có thiện cảm với ông Isaac Mizrahi, người điều khiển chương trình. Tưởng cũng cần nhắc lại, Isaac là một nhà thiết kế thời trang khá nổi tiếng trong dòng chính. Nhưng chẳng vì thế mà Calvin chịu khuất phục trước Isaac. Anh bất cần, anh nói thẳng những suy nghĩ của mình trên TV. “Tên tuổi của Isaac được truyền thông đánh bóng. Thật sự ông không phải là người tài hoa. Những kiểu mẫu của ông chẳng có gì đặc biệt, nó chỉ nói lên sự nghèo nàn, đơn điệu của chính cá nhân ông.” Calvin cũng rất hay đụng độ với cô người mẫu Iman. Khi nhắc đến thế giới thời trang và người mẫu, sẽ là một thiếu sót lớn nếu không nhắc tới Iman. Cô là biểu tưởng của sắc đẹp người da màu. Chẳng những thế, cô còn là vợ của nhạc sĩ nổi tiếng David Bowie. Có lẽ sẽ có rất nhiều người trong cuộc đời chỉ mơ ước một lần được gặp Iman. Vậy mà Calvin, chẳng những không hề bị choáng ngợp bởi sự thành công của Iman, mà anh còn tỏ thái độ bất đồng ý kiến với cô trong suốt 3 tháng trời. Tuy nhiên, khi chương trình Ultimate Collection chấm dứt, anh lại chia xẻ nhiều điều tốt đẹp về Iman. Đó cũng là một nét đẹp nơi cá tính của Calvin.

Calvin Tran cũng là một trong những người đại diện cho Arts Institute. Nếu xem TV thường xuyên, chúng ta có thể bắt gặp Calvin trong những quảng cáo của Arts Institute.

Hiện nay Calvin rất bận rộn, anh chăm lo cho 3 tiệm chuyên về thời trang của mình. Anh làm việc suốt tuần nhưng cũng dành nhiều thời gian cho bạn bè. Bạn của anh, những khuôn mặt tài hoa khá quen thuộc, như chef Hung Huynh, người từng đoạt danh hiệu “Top Chef” trong chương trình truyền hình của Bravo và Thắng Đào, biên đạo múa Ballet Austin, người sắp sửa đem đến cho giới thưởng ngoạn Orange County một show vũ nhạc Ballet đặc sắc “Vết Lăn Trầm” vào tuần tới 8 tháng 10 tại Rose Center Theater.

Sau bao nhiêu năm định cư tại Hoa Kỳ, người Việt Nam đã hãnh diện vì sự xuất hiện của những gương mặt trẻ trong sinh hoạt dòng chính. Riêng đối với tôi, tôi không dám mơ ước được trở thành cô Cinderella của Calvin Tran. Tôi chỉ mong sao, một ngày nào đó khi đặt chân đến New York, việc đầu tiên là tôi sẽ tìm đến nhà hàng Catch của chef Hung Huynh, vì tại đây tôi sẽ có rất nhiều hy vọng được chụp chung một tấm hình với 3 nhân vật tài hoa: Calvin Tran, Thang Dao, và Hung Huynh.

Và, đương nhiên tôi phải la lên “Here go hell come”- cộng thêm với điệu bộ, rất xảnh xẹ, rất “dễ g..h..é..t” và rất...CALVIN.

 


Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
13 Tháng Tám 20225:01 CH(Xem: 10)
Từ lúc tậu được smartphone, gần như ngày nào, M cũng gửi e-mail cho tôi
10 Tháng Tám 20229:19 SA(Xem: 61)
Sau những ngày mưa, trời đất quang đãng, tôi định đi ra phố loanh quanh đâu đó cho qua một buổi sáng cuối tuần.
06 Tháng Tám 20221:23 CH(Xem: 117)
Bao năm rồi vẫn lơ lửng ở đó một chút đường vương ở tơ sen.
05 Tháng Tám 20229:53 SA(Xem: 99)
Con người hai lần hạnh phúc nói về hạnh phúc của mình giữa những tiếng nấc và hai hàng nước mắt lã chã.
01 Tháng Tám 202210:10 SA(Xem: 135)
Tôi yêu mê nàng cả khi trong mất mát trộn lẫn những đêm khuya đèn sách.
29 Tháng Bảy 20224:28 CH(Xem: 117)
Con Nga đứng đằng sau, ngó cái lưng bắt đầu còng xuống của người cha, nghe gió thổi qua lòng mê miết, nghĩ mình ngu thiệt, mình nuôi hận người ấy làm chi đây, mình trả đũa làm chi, đổi lấy cái gì...
27 Tháng Bảy 202211:19 SA(Xem: 209)
Chàng làm thơ thở dài “Mong cô ấy yên nghỉ vì Du biết anh chỉ thương có mình em thôi mà"
23 Tháng Bảy 20226:16 CH(Xem: 165)
Chuyện ăn là quy luật sinh lý khiến cho thiếu ăn thì người ta có thể chết, chứ chưa nghe nói thấy ai chết vì thiếu đọc cả.
22 Tháng Bảy 20229:55 SA(Xem: 154)
Tôi nhất định tin rằng không chỉ xương da mà sách còn có linh hồn và linh hồn ấy bất tử…
21 Tháng Bảy 202210:18 SA(Xem: 153)
Từ ngày ông ngồi trên chiếc ghế nhựa xanh thấp lè tè, không có lưng dựa, trong một quán ăn bình dân ở Hà Nội để trình diễn màn ăn bún chả Hà nội cùng ông đầu bếp lừng danh Anthony Bourdain thì thiên hạ gọi món ăn có hàng trăm năm tuổi của đất kinh kỳ là “bún chả Obama”.
Du Tử Lê Thơ Toàn Tập/ Trọn bộ 4 tập, trên 2000 trang
Cơ sở HT Productions cùng với công ty Amazon đã ấn hành Tuyển tập tùy bút “Chỉ nhớ người thôi, đủ hết đời” của nhà thơ Du Tử Lê.
Trường hợp muốn có chữ ký tác giả để lưu niệm, ở Việt Nam, xin liên lạc với Cô Sóc, tel.: 090-360-4722. Ngoài Việt Nam, xin liên lạc với Ms. Phan Hạnh Tuyền, Email:phanhanhtuyen@gmail.com
Ở lần tái bản này, ngoài phần hiệu đính, cơ sở HT Productions còn có phần hình ảnh trên dưới 50 tác giả được đề cập trong sách.
TÁC GIẢ
(Xem: 15095)
Năm 2007, nhờ công lao và sự hy sinh trời biển (theo tôi,) của nhà văn và, cũng là nhà thơ Trần Hoài Thư
(Xem: 14045)
Có thể nhiều người quên rằng trước khi trở thành họa sĩ nổi tiếng, có tranh được trưng bày tại nhiều bảo tàng viện quốc tế, họ Lê vốn là một nhà thơ.
(Xem: 12212)
Trong lịch sử tân nhạc Việt, dường như không có một nhạc sĩ nào nổi tiếng ngay với sáng tác đầu tay, ở tuổi niên thiếu, khi chỉ mới 14, 15 tuổi, như trường hợp Cung Tiến
(Xem: 30845)
Bài thơ đầu tiên (?) của Tô Thùy Yên được giới thiệu trên Sáng Tạo, gây tiếng vang lớn và, dư âm của nó, kéo dài nhiều năm sau, là “Cánh đồng con ngựa chuyến tàu” viết tháng 4 năm 1956.
(Xem: 401)
Nhưng tôi vẫn yêu (yêu lắm,) việc làm của bạn. Bởi vì, với tôi, tự thân đời sống bạn tôi, đã là một trường khúc
(Xem: 125)
Ra hải ngoại ngay từ 1975, cho đến nay ông là tay bút cựu trào hiếm hoi vẫn còn viết, viết hay cho đến ngày tháng chót.
(Xem: 178)
Tôi cười. Đúng là dutule! Rõ ràng nhà thơ đã tự “chẩn đoán” ra cái bệnh của thơ mình.
(Xem: 14038)
Tôi là người lúc nào cũng ao ước rằng cộng đồng Việt Nam ở hải ngoại của chúng ta mỗi ngày một trù phú trên mọi phương diện,
(Xem: 7414)
Đầu mùa Dã quỳ nở năm nay, Du Tử Lê lặng lẽ trở lại Pleiku, miền đất mà ông đã gửi gắm một thời thanh niên của mình ở đấy.
(Xem: 4891)
Nói như Orchid Lâm Quỳnh, không có cái gọi là “better place” cho bố, vì bố đã rất ấm áp, bình an trong ngôi nhà đó. Thiên đàng ở đâu thì kệ nó chớ!
(Xem: 14911)
Tình Sầu Du Tử Lê - Thơ: Du Tử Lê - Nhạc: Phạm Duy - Tiếng hát: Thái Thanh
(Xem: 4350)
Nhưng, khi em về nhà ngày hôm nay, thì bố của em, đã không còn.
(Xem: 4713)
Thơ Du Tử Lê, nhạc: Trần Duy Đức
(Xem: 5258)
Thời gian vừa qua, nhà thơ Du Tử Lê có nhận trả lời phỏng vấn hai đài truyền hình ở miền nam Cali là SET/TV và V-Star-TV.
(Xem: 5280)
Triển lãm tranh của Du Tử Lê, được tổ chức tại tư gia của ông bà Nhạc Sĩ Đăng Khánh-Phương Hoa
(Xem: 25602)
Tôi gọi thơ Du Tử Lê là thơ áo vàng, thơ vô địch, thơ về đầu.
(Xem: 19653)
Nhà báo Vũ Ánh phỏng vấn Du Tử Lê 11-2013
(Xem: 17180)
12-18-2009 Nhà thơ Du Tử Lê phỏng vấn nhạc sĩ Thân Trọng Uyên Phươn
(Xem: 20679)
Khi gối đầu lên ngực em - Thơ Du Tử Lê - Nhac: Tịnh Hiếu, Khoa Nguyễn - Tiếng hát: Đồng Thảo
(Xem: 18439)
Người về như bụi - Thơ: Du Tử Lê - Nhạc: Hoàng Quốc Bảo - Tiếng hát: Kim Tước
(Xem: 17190)
Hỏi chúa đi rồi em sẽ hay - Thơ: Du Tử Lê - Nhạc: Hoàng Thanh Tâm - Tiếng hát: Tuấn Anh
(Xem: 14657)
Khái Quát Văn Học Ba Miền - Du Tử Lê, Nguyễn Mạnh Trinh, Thái Tú Hạp
(Xem: 13835)
2013-03-30 Triển lãm tranh Du Tử Lê - Falls Church - Virginia
(Xem: 13959)
Nhạc sĩ Đăng Khánh cư ngụ tại Houston Texas, ngoài là một nhạc sĩ ông còn là một nha sĩ
(Xem: 12834)
Triển Lãm Tranh Du Tử Lê ở Hoa Thịnh Đốn
(Xem: 12455)
Triển lãm Tranh và đêm nhạc "Giữ Đời Cho Nhau" Du Tử Lê đã gặt hái sự thành công tại Seattl
(Xem: 19579)
Nhà báo Lê Văn là cựu Giám Đốc đài VOA phần Việt Ngữ
(Xem: 26811)
ngọn cây có những trời giông bão. ta có nghìn năm đợi một người
(Xem: 31540)
Cung Trầm Tưởng sinh ngày 28/2/1932 tại Hà Nội. Năm 15 tuổi ông bắt đầu làm thơ,
(Xem: 22919)
Tên thật Nguyễn đức Quang, sinh năm 1944 tại Sơn Tây. Theo gia đình vào Nam năm 1954
(Xem: 24928)
ơn em thơ dại từ trời/theo ta xuống biển vớt đời ta trôi/ơn em, dáng mỏng mưa vời
(Xem: 27739)
Nhạc sĩ Đăng Khánh cư ngụ tại Houston Texas, ngoài là một nhạc sĩ ông còn là một nha sĩ
(Xem: 27256)
Nhan đề đầu tiên của ca khúc “Hạnh phúc buồn,” là “Trong tay thánh nữ có đời tôi.”
(Xem: 22902)
Bác sĩ Bích Liên tốt nghiệp cử nhân Khoa học tại Đại Học UCI (1982), Tiến sĩ Y Khoa Đại học UCI (1987
Khách Thăm Viếng
839,367