Câu hỏi của Hai Trầu
Kính chào bác sĩ & nhà văn Hoàng Chính,
Đọc được câu trả lời của bác sĩ về tình yêu và hạnh phúc với Lưu Diệu Vân, tôi chợt nhớ ra ca dao miền Nam có câu:
"Gió đưa gió đẩy bông trang,
Bông búp về nàng, bông nở về anh"
Bác sĩ nghĩ sao về ý nghĩa câu ca dao này, thưa bác sĩ ?
Xin chân thành cảm ơn bác sĩ nhiều lắm.
Trân trọng,
Hai Trầu
***
Hoàng Chính trả lời:
Thưa tác giả Hai Trầu.
Rất nhiều dịp được đọc bài phỏng vấn của nhà văn Lương Thư Trung với các tác giả. Và lần nào các vị ấy cũng được khoảng không gian thênh thang của những câu hỏi để có thể giải bày. Riêng với Hoàng Chính, anh chỉ cho một câu. Mà lại cô đọng, đầy ngụ ý và dĩ nhiên là khó trả lời.
Gió đưa gió đẩy bông trang,
Bông búp về nàng, bông nở về anh.
Thưa nhà văn Hai Trầu - Lương Thu Trung, câu ca dao này – như vô số những câu ca dao trong ngôn ngữ Việt – làm cho người đọc bâng khuâng. Riêng tôi, tiếc là chưa có dịp “phải lòng” với câu ca dao ấy, và cũng chưa có dịp hái hoa Trang trao tặng bất kỳ ai.
Thông tin trên mạng bảo rằng bông Trang còn có tên Mẫu Đơn, là biểu tượng của sự đam mê và khát vọng. Ở một trang khác, người viết cho biết bông Trang thường trồng trong nghĩa trang và để cúng trên bàn thờ ngày rằm hay mùng một. Thực hư thế nào thì không biết, có điều loài hoa này chỉ quyến rũ tôi vì cái tên. Trang hay Mẫu Đơn đều hay và nhỏ bé, dễ thương. Tiếc là tôi chưa có dịp quen người nào mang tên Trang hay Mẫu Đơn để có cớ đi tìm hoa Trang trao tặng; dẫu biết rằng cái sự bông búp, bông nở nếu không phân biệt rạch ròi sẽ gây họa cho chính mình. Kể anh nghe chuyện này. Có cặp vợ chồng kia, sau khi anh chồng “lỡ” hung hăng với vợ, cô vợ báo cảnh sát rồi đem con vào nhà tạm trú phụ nữ. Anh chồng bị truy tố tội hành hung. Hôm lễ Tình Yêu, anh chồng tan sở về muộn (vì bận làm thêm giờ). Khi sực nhớ hôm ấy là ngày Valentine, anh vội vã ghé tiệm bán hoa lúc gần đóng cửa. Còn mấy bông hoa héo, chủ tiệm bán rẻ lại cho anh. Anh gói bó hoa héo rũ, tất tả đem lại nhà tạm trú phụ nữ, nhờ nhân viên xã hội trao giùm cho vợ.
Kết quả là cảnh sát bắt anh về đồn để tra vấn mấy tiếng đồng hồ. Câu hỏi duy nhất hằn trên trán anh như vết xâm bằng thứ mực không thể nào tẩy xóa: Anh tặng những bông hoa chết rũ ấy cho vợ với ngụ ý gì.
Tôi không ưa cái sự tặng hoa cho người khác phái (hoặc cho bất kỳ ai). Nó màu mè, công thức và… rẻ tiền. Hơn nữa hoa là thứ sớm nở tối tàn, ngoại trừ hoa ny lông. Ngày xưa quen cô bạn trường Dược tên là Hồng; khi được người bạn dẫn lại nhà, giới thiệu, không biết nên nói gì cho phải đạo, tôi đã buột miệng, “Có bông hồng nào không có gai không nhỉ?” Chao ơi là vụng về! Dẫu chỉ là câu mình nói thoáng qua, không chút ngụ ý, nhưng mối thù trong lòng cô gái cỏn lại rất lâu. Mãi về sau, khi ra trường, mỗi người một phương, mới hiểu ra được rằng cô ấy giận mình vì “Dám ví người ta là hoa ny lông!”
Vì vậy khi san sẻ (những thứ mình có và cả những gì mình không có) với người mình yêu, tôi thường chia một chút nắng, một chút mưa, hay một phần cơn gió như một lần đã viết, rất học trò, như thế này:
Xé cơn mưa bụi chia đều
nửa êm ấm: NHỎ
nửa đìu hiu: ANH.
Lạc đề thế cũng đủ. Nếu là bài luận văn, chắc sẽ được không điểm. Thôi thì xin trả lời thế này: Thưa nhà văn Hai Trầu - Lương Thư Trung, tôi không nghĩ gì về ý nghĩa câu ca dao ấy hết.
Trân trọng.




