Địa Ngục Nàng

18 Tháng Mười Hai 201312:00 SA(Xem: 2075)
Địa Ngục Nàng


D-: Có dễ cũng cả năm nay, tôi mới có một buổi sáng tự động dậy sớm như thế này. Hai đêm trước, thức cùng L.G.T., vật lộn với hai tờ báo, tưởng chừng không hoàn tất. Tinh thần tôi căng thẳng. Thân xác mê mê. Đêm khuya khi đứng lên, rời khỏi bàn máy, xương sống cứng đơ, đau buốt. Bước ra sân cỏ, sương đêm là là, hàng rào cao, ngọn đèn đường tít tắp, tôi bước lên nhà trên, cảm giác rất rõ: mọi người đã ngủ. Phải rồi, mọi người đã ngủ. Không còn ai đợi chờ tôi phút này. Cũng không còn ai, không một ai thấy tôi, trong giấc mơ họ. Đời sống, tương lai, vuột dần. Những ngón tay tôi bắt đầu héo khô, bắt đầu nhăn nhúm. Ngay quá khứ cũng ném tôi ra khỏi chúng. Hệt như tôi và quá khứ kia, hoàn toàn lạ mặt.

tadadoi-w-content

Tôi ngồi xuống, với ly cà phê đặt cạnh. Nắng ấm leo lên từng bậc cấp thềm nhà. Sau lưng tôi, căn nhà vắng lặng. Mẹ tôi ngồi salon, nhìn màn ảnh TV không tiếng. Tôi biết bà chăm chú nhưng sẽ chẳng một hình ảnh nào lọt vào tâm não bà. Tất cả đời sống bà, thuộc về Việt Nam. Đó là xã Vân Lâm, huyện Kim Bảng, tỉnh Hà Nam, nơi tôi được sinh ra đời. Đó là Hà Nội khi người anh cả của tôi trúng đạn máy bay của Pháp, chết ở Thanh Hóa. Đó là con đường Triệu Việt Vương, những đêm hè mẹ tôi nằm trên tấm đi văng khóc thầm, cùng tiếng vo ve của đàn muỗi đói, bám quanh tấm mùng buông thõng; khi chúng tôi đã rơi sâu vào giấc ngủ ngột ngạt. Đó là Hội An, rồi Đà Nẵng. Những ngày đầu di cư. Đó là Sài Gòn khi chúng tôi lớn. Anh D. bỏ học bổng của trường điện Phú Thọ, đi Thủ Đức. Tôi bỏ nhà ra đi. Con đường Trần Hưng Đạo, cư xá Hòa Bình. Hàng cây sao chạy thấu Chợ Lớn, ngược tới Nancy. Đó là Sài Gòn khi anh em chúng tôi thoát đi. Bà ở lại với anh D. trong tù. Chị T. lỡ dở, và những đứa con tôi, mười năm không cha, mẹ.

Mấy ngày gần đây, tôi bắt đầu thấy mình sai khi đưa mẹ tôi qua đây. Bà lẫn đến độ không còn nhận ra con, cháu. Sáng nào, mẹ tôi cũng đòi ra vườn bứt lá cam, mà, cứ đinh ninh đó là lá trầu không vàng tươi của cây trầu không, bà trồng trong miếng sân nhỏ ở Trương Minh Giảng. Suốt ngày, bà đòi tôi phải đưa bà đi thăm anh Q., dù ngàn lần chúng tôi nói, không có ai bên đó. Ở đây ai cũng phải đi làm, để sống. Không một ai ở nhà mà, có thể sống được trong cái xã hội này. Mẹ tôi giận lắm. Bà cho chúng tôi là bọn bất hiếu, bất mục. Bà xách giỏ lọm khọm ra đường đón xe... lam. Cuối cùng, không xe lam, bà trở vào nhà quên khuấy chuyện đòi đi. Bà thản nhiên như trước đó, không có chuyện gì hay, trong tâm trí mẹ tôi, bà đã đi xe lam, đã về Trương Minh Giảng, đã bứt lá trầu không, đã đi thăm các dì, các chú của chúng tôi (có người đã chết lâu) và, mới trở lại nhà.

Buổi sáng trời đất yên tĩnh. Cỏ cây yên tĩnh. Sự yên tĩnh mang ý nghĩa của hàng triệu thế kỷ đã đi qua như thế. Trời đất triệu năm xưa đã như thế. Chỉ có kiếp người hữu hạn. Chỉ có con người đổi thay. Đời sống đổi thay. Và, tôi một cọng rác, một nhánh lục bình bị dạt xua về một xó góc lãng quên, bằn bặt.

Buổi sáng thanh thản, buổi sáng nơi mỗi gốc hồng, gốc cam, miếng sân bị đào, chỗ lồi, chỗ lõm... Nhớ ngày nào mới dọn về, vườn sau um tùm, cỏ cao vượt đầu người, tôi tưới xăng đốt. Sở cứu hỏa hú còi chạy tới... Lòng tôi chùng lại, nước mắt tôi muốn chảy. Đã bảy năm, phải rồi, mới đó, đã bảy năm, phút chốc, đời sống tôi chỉ còn lại những nhánh cây trạng nguyên, khẳng khiu vươn lên, gần chạm nóc nhà, bụi chuối xác xơ, tơi tả. Bảy năm tôi còn lại một mình trong ngôi nhà này. Những căn phòng kia. Những bờ tường nọ. Bảy năm, một chớp mắt. Bảy năm biền biệt, trôi xuôi. Nhiều đêm, cầm hộp thuốc ngủ trên tay, tôi thèm một giấc ngủ dài, một giấc ngủ không bao giờ trở dậy. Nhiều đêm, đứng một mình trong phòng tắm, nhìn mặt mình trong tấm gương hoen ố, tấm gương không in một hình bóng, một khuôn mặt nào, ngoài tôi. Cầm lên lưỡi dao cạo, ép vào cổ tay, chỗ những sợi gân xanh xám nổi lên. Tôi nghĩ, chỉ cần nhấn mạnh sâu một chút, là xong. Xong hết. Tôi sẽ ngã xuống, một đống thịt xương vô nghĩa. Nhiều người sẽ thở ra, mừng rỡ. Số khác, sẽ tội nghiệp, sẽ chua xót. Có người sẽ đặt hoa trên mộ tôi. Có người sẽ khóc. Tôi hy vọng thế. Những bó hoa sẽ tàn. Giọt lệ thôi chảy. Mọi người tiếp tục sống. Sáng, tiếp tục mặc quần áo đẹp. Tiếp tục đánh phấn. Tiếp tục thoa son. Tiếp tục cười cho tươi, nói năng cho dí dỏm, dễ thương... Nhiều lắm, cũng chỉ dăm tháng, nửa năm, mọi người sẽ quên. Họ phải sống đời họ. Tôi hiểu thế. Cách gì khác được? Đời sống mà. Nhiều đêm, tôi nghĩ đến một sợi dây thòng lọng. Tôi nghĩ đến cái chết của Tam Ích. Tôi rất thích cái chết của người nhà văn này. Ông treo một sợi dây thừng trên cao. Ông đứng lên một chồng sách mà, chính ông là tác giả. Ông chui đầu vào cái thòng lọng, đạp nhẹ, chồng sách đổ xuống. Ông chưng hửng, trên cao. Sức nặng trì kéo cái thòng lọng xiết lại rất nhanh. Sự dẫy dụa khiến cái thòng lọng xiết lại nhanh hơn nữa. Nhiều tuần trôi qua, tôi bị ám ảnh về cách chết này. Tôi nghĩ, tôi sẽ chết như thế. Văn chương, tác phẩm, suy nghĩ, nỗ lực sáng tạo, tất cả đều vô nghĩa, một khi đời sống, cạn. Kiệt.

viemtoi_600-content

D-: Bạn tôi, tôi những tưởng mình không thể vượt qua được đêm Giáng sinh trong ngôi nhà im lặng và ẩm mốc này. Những ngày trước 24, tôi lo sợ một đêm Giáng sinh kinh hoàng sẽ đến. Mỗi ngày, mỗi giờ, mỗi phút đến gần, tôi càng giống như một con thú mất máu. Để chuẩn bị, tôi đã đi mua thêm một hộp thuốc ngủ. Tôi sẽ đón Giáng sinh bằng năm viên Valium. Tôi sẽ lên giường, sẽ đóng cửa, rút dây điện thoại vào lúc chập tối. Cả nhà đi vắng. Bọn trẻ và bà cụ sẽ qua anh Q.. Tôi một mình trong căn nhà mênh mông, chỉ chọn lựa ấy, mới giúp tôi qua khỏi trận “panic” đêm Noel.

Bạn tôi, vậy mà, bạn biết không, chín giờ tối, tôi lên giường. Giấc ngủ và cơn sốt dìm tôi sâu đáy vực. Trong bóng tối, tôi nằm mơ thấy mình bị một người đàn ông nào đó, bóp cổ. Tôi vùng vẫy. Tôi gào bạn, lạc giọng. Trong bóng đêm, tôi nghe được nhịp đập dồn dập của trái tim. Tỉnh dậy, tôi nhớ, bạn đang ở quá xa tôi. Bạn đã ở một phương trời khác. Bạn đã có cho bạn, một đời sống khác. Đời sống, đã biển đông. Và mỗi chúng ta, đã dạt trôi, một phía.

Tôi trở dậy, xuống bếp, tự rót lấy cho mình một ly nước lạnh. Ngồi vào chỗ ngồi cũ. Mở chiếc TV năm xưa. Dường như đó là đài số 2. Người ta đang chuẩn bị đại lễ Giáng sinh tại La Mã, Đức Giáo Hoàng John Paul đệ nhị chủ tế. Tôi biết, lúc này, triệu triệu con người trên thế giới cùng hướng về Vatican để chờ đón giờ Chúa ra đời cách đây đã 1985 năm... Tôi tự hỏi, giờ này bạn tôi đang làm gì? Bạn tôi ở đâu?

Bạn tôi, tôi ngồi như thế đến hai giờ sáng. Tôi ngồi như thế với lòng trống trải, quả tim đau quá khứ. Tôi ngồi như thế, một mình, giữa phòng khách. Tiếng nhạc, ồn ào của những căn nhà chung quanh vang tới. Tôi muốn khóc vì sự lẻ loi quá chừng đi, của mình.

Bạn tôi, giờ này tôi hiểu, tôi rất hiểu, thế nào là bóng đêm. Sự im lặng và tiếng chân của chính tôi, lục bục trên mặt thảm. Bạn tôi, tôi biết, lúc này, bao nhiêu triệu gia đình đang quây quần, đang hân hoan, rộn rã, thì, ở một xó góc lãng quên của thời gian, của trời đất, chỉ có một mình tôi. Trước sau gì, cũng chỉ một mình tôi.

Bạn tôi, tôi ngồi như thế, khi buổi lễ trực tiếp truyền hình chấm dứt. Tôi ngồi đến hơn hai giờ sáng. Tâm hồn chĩu nặng, thân xác chĩu nặng, chỉ có máu huyết trong tôi còn chậm chạp chảy. Tôi đứng lên lúc hai giờ ba mươi. Mở tủ lạnh, tìm một lát bánh, nướng lên. Miếng bánh cháy khét. Khói tỏa mù mịt. Tôi cắn miếng bánh đầu tiên sau một ngày không ăn cơm. Vị khét đắng chạy ngang lưỡi tôi. Tôi mang miếng bánh khét vào giường. Và nhắm mắt.

Du Tử Lê
(12-1985.)

 

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
16 Tháng Ba 202012:00 SA(Xem: 2791)
Những con sẻ nâu cũng ngậm tăm trong những chiếc ổ ken dưới những kẽ mái mà, những cọng rác rớt ngoài tổ bị gió táp, nhồi giận dữ.
03 Tháng Ba 202012:00 SA(Xem: 3458)
Vấn đề là khi sống, chúng ta có dám tách khỏi nguồn, thoát khỏi dòng, chọn lấy cho mình, đường bay độc lập?
24 Tháng Giêng 20206:55 SA(Xem: 3294)
Tôi vẫn nghĩ, nếu có những sự kiện đáng ghi nhớ, bị thời gian xóa nhòa hay đánh cắp một cách thô bạo, khi người ta bước vào tuổi già thì, cũng có những sự kiện, thời gian đã cho thấy sự bất lực của nó.
13 Tháng Giêng 202012:00 SA(Xem: 2801)
Tôi thấy (không nghe được,) ngọn lửa bùng lên trong lò thiêu. Và, tôi nghe (không thấy được,) nhiều tiếng nấc lênh đênh, la đà, bay ngang những mái đầu, cúi xuống.
13 Tháng Mười Một 201912:00 SA(Xem: 4349)
Pleiku, với tôi, chính là thành phố tự thân, có được cho riêng nó, cái nhan sắc đằm thắm. Kín đáo ấy. Mặc dù dư luận hay thành kiến, từng ghi nhận đó là nơi lưu đầy của những người kém may mắn.
22 Tháng Mười 201912:00 SA(Xem: 5117)
Chúng tôi thay nhau nhắc lại, những ngày tháng của các năm 1995, 1996, khi trung tâm Diễm Xưa của nữ ca sĩ Thái Xuân chính thức nhờ họ Đinh bắt tay vào việc
18 Tháng Mười 201912:00 SA(Xem: 3928)
Tôi không biết có phải những thỏi nước đá lạnh buốt, đan kết nhau như một tấm lưới lớn đã giải thoát tôi khỏi những vòi bạch tuộc của ác mộng;
25 Tháng Sáu 20193:45 CH(Xem: 1525)
Đã lâu, rất lâu, chẳng những không viết thư cho Dự, tôi còn tập quen với ý nghĩ “Dự chết rồi,” hay coi như, đời mình, chưa hề biết một người tên Dự
11 Tháng Ba 201912:00 SA(Xem: 6016)
Ở đâu, mưa cũng khua động ký ức tôi. Những khuấy động nhọn, sâu vùng tàn tro, tưởng vĩnh viễn, chôn vùi. Tưởng chừng hằng hằng, im ắng.
29 Tháng Tám 201812:00 SA(Xem: 4708)
Giống các bạn cùng tuổi, tôi theo gia đình di cư khỏi Hà Nội cuối năm 1954.
Cơ sở HT Productions cùng với công ty Amazon đã ấn hành Tuyển tập tùy bút “Chỉ nhớ người thôi, đủ hết đời” của nhà thơ Du Tử Lê.
Trường hợp muốn có chữ ký tác giả để lưu niệm, ở Việt Nam, xin liên lạc với Cô Sóc, tel.: 090-260-4722. Ngoài Việt Nam, xin liên lạc với Ms. Phan Hạnh Tuyền, Email:phanhanhtuyen@gmail.com
Ở lần tái bản này, ngoài phần hiệu đính, cơ sở HT Productions còn có phần hình ảnh trên dưới 50 tác giả được đề cập trong sách.
TÁC GIẢ
(Xem: 6152)
họ không chỉ là những viên gạch lót đường mà họ còn là những con én lẻ loi, tin rằng trong hoàn cảnh nào thì, mùa xuân rồi cũng sẽ tới.
(Xem: 8640)
Nhìn lại toàn cảnh 20 năm văn học, nghệ thuật miền Nam
(Xem: 16593)
Với tiêu chí tự đặt cho mình: “Nhạc phải cho hay, lời phải cho đẹp và ý nghĩa;” Từ Công Phụng đã đem đến cho giới thưởng ngoạn những tình khúc sang cả, mượt mà từ nhạc tới lời.
(Xem: 7364)
Nhân cách kẻ sĩ miền Nam của nhà văn Bình Nguyên Lộc, phần nào rửa được những vết nhơ của thiểu số người cầm bút miền Nam, ngay sau biến cố tháng 4-1975
(Xem: 30733)
Mặc dù, mỗi chúng ta, hằng ngày, bất cứ lúc nào, ở đâu, cũng có thể gọi được, tự làm lấy cho mình một ly cà phê sữa đá. Chỉ riêng Anh thì không. Chẳng bao giờ, chẳng bao giờ, nữa!
(Xem: 885)
Du Tử Lê là một trong những nhà thơ có nhiều tác phẩm được phổ nhạc được công chúng yêu chuộng.
(Xem: 947)
"không thể xóa hận thù – bằng máu người xối chảy“ (1969), và suốt đời Du Tử Lê đã cần mẫn xóa, bằng thơ.
(Xem: 847)
Tôi nghĩ ông là kẻ biết tìm hạnh phúc. Tìm cho đến hơi thở cuối cùng cuộc đời mình.
(Xem: 1178)
Nhiều người một thời phố cổ chùa Cầu, nay Bolsa Little Saigon giờ đây, có lẽ đã thấm buồn hơn, hiu hắt hơn vì vừa mất đi một hình bóng thân quen.
(Xem: 1099)
Qua bảy thất của anh rồi! Hôm nay chắc anh đã biết anh lên trời rồi TP nhỉ? 💦
(Xem: 11575)
Tình Sầu Du Tử Lê - Thơ: Du Tử Lê - Nhạc: Phạm Duy - Tiếng hát: Thái Thanh
(Xem: 877)
Nhưng, khi em về nhà ngày hôm nay, thì bố của em, đã không còn.
(Xem: 2039)
Thơ Du Tử Lê, nhạc: Trần Duy Đức
(Xem: 2462)
Thời gian vừa qua, nhà thơ Du Tử Lê có nhận trả lời phỏng vấn hai đài truyền hình ở miền nam Cali là SET/TV và V-Star-TV.
(Xem: 2425)
Triển lãm tranh của Du Tử Lê, được tổ chức tại tư gia của ông bà Nhạc Sĩ Đăng Khánh-Phương Hoa
(Xem: 22251)
Tôi gọi thơ Du Tử Lê là thơ áo vàng, thơ vô địch, thơ về đầu.
(Xem: 16810)
Nhà báo Vũ Ánh phỏng vấn Du Tử Lê 11-2013
(Xem: 14495)
12-18-2009 Nhà thơ Du Tử Lê phỏng vấn nhạc sĩ Thân Trọng Uyên Phươn
(Xem: 17767)
Khi gối đầu lên ngực em - Thơ Du Tử Lê - Nhac: Tịnh Hiếu, Khoa Nguyễn - Tiếng hát: Đồng Thảo
(Xem: 15757)
Người về như bụi - Thơ: Du Tử Lê - Nhạc: Hoàng Quốc Bảo - Tiếng hát: Kim Tước
(Xem: 14321)
Hỏi chúa đi rồi em sẽ hay - Thơ: Du Tử Lê - Nhạc: Hoàng Thanh Tâm - Tiếng hát: Tuấn Anh
(Xem: 12138)
Khái Quát Văn Học Ba Miền - Du Tử Lê, Nguyễn Mạnh Trinh, Thái Tú Hạp
(Xem: 11077)
2013-03-30 Triển lãm tranh Du Tử Lê - Falls Church - Virginia
(Xem: 11199)
Nhạc sĩ Đăng Khánh cư ngụ tại Houston Texas, ngoài là một nhạc sĩ ông còn là một nha sĩ
(Xem: 10427)
Triển Lãm Tranh Du Tử Lê ở Hoa Thịnh Đốn
(Xem: 10129)
Triển lãm Tranh và đêm nhạc "Giữ Đời Cho Nhau" Du Tử Lê đã gặt hái sự thành công tại Seattl
(Xem: 16768)
Nhà báo Lê Văn là cựu Giám Đốc đài VOA phần Việt Ngữ
(Xem: 23594)
ngọn cây có những trời giông bão. ta có nghìn năm đợi một người
(Xem: 28704)
Cung Trầm Tưởng sinh ngày 28/2/1932 tại Hà Nội. Năm 15 tuổi ông bắt đầu làm thơ,
(Xem: 20197)
Tên thật Nguyễn đức Quang, sinh năm 1944 tại Sơn Tây. Theo gia đình vào Nam năm 1954
(Xem: 21370)
ơn em thơ dại từ trời/theo ta xuống biển vớt đời ta trôi/ơn em, dáng mỏng mưa vời
(Xem: 25296)
Nhạc sĩ Đăng Khánh cư ngụ tại Houston Texas, ngoài là một nhạc sĩ ông còn là một nha sĩ
(Xem: 24045)
Nhan đề đầu tiên của ca khúc “Hạnh phúc buồn,” là “Trong tay thánh nữ có đời tôi.”
(Xem: 20317)
Bác sĩ Bích Liên tốt nghiệp cử nhân Khoa học tại Đại Học UCI (1982), Tiến sĩ Y Khoa Đại học UCI (1987
Khách Thăm Viếng
2,572,424