Chiều Buồn Đôi Cọng Cỏ

05 Tháng Năm 201412:00 SA(Xem: 1868)
Chiều Buồn Đôi Cọng Cỏ


Từ ngoài nhìn vào, nhà hàng có hình của một chiếc hộp cạc-tông màu gỗ cũ. Một đầu vuông vức, sâu trong phình. Theo các cụ ta ngày xưa thì đó là một căn nhà có hậu, rất tốt cho việc làm ăn. Chúng tôi tìm đến lúc buổi chiều đã ngả màu sữa đục, sương mù, là thấp trên những ngọn cây non mới được trồng để chia hai chiều ngược xuôi của con lộ. Phòng ăn nằm bên tay trái, nếu bạn bước vào từ phía cửa tay phải. Những ngọn nến cháy bập bùng trong những bát thủy tinh trong vắt. Những chiếc bàn im lìm, bất động, được phủ khăn màu lá mục. Trên cao, chùm cây trầu bà thả xuống, làm không khí căn phòng đã vắng vẻ, lại thêm lạnh lẽo, khuya khoắt. 

Nhóm người mới bước vào là ba người đàn ông. Họ hờ hững với một chút lờ đờ trong dáng đi. Không bảo nhau, họ cùng tiến đến chiếc bàn kê nơi góc trái của căn phòng. Những chiếc khăn ăn xếp nhọn, đặt bên muỗng nĩa sáng loáng. Người đàn ông lớn tuổi đưa mắt nhìn toàn diện... Hai người còn lại, lơ đãng mở tấm menu, một màu xanh dương, tiệp với khăn ăn. Cô tiếp viên tới. Họ gọi nước uống, nói cho thêm vài phút. “chúng tôi còn một người bạn nữa” Cô tiếp viên gật đầu, nụ cười thoáng chút ngượng nghịu. Có thể cô bối rối bởi đôi mắt nhìn đăm đăm của người đàn ông trẻ tuổi nhất trong bọn. 

Qua khung kính mờ ám hơi sương, những chiếc xe pha đèn chạy qua, không một tiếng động, giống những chiếc xe bằng nhựa của trẻ con vẫn chơi. Nước được đem ra. Người đàn ông lớn tuổi nói: “Tôi mới ở xa, trở về.” Người đàn ông trung niên kể về cái chết của một người làm thơ lớn tuổi. Người trẻ tuổi nhất nói: “Lần lượt rồi mọi người sẽ đi hết.” Phải rồi, mọi người sẽ đi hết, sân chơi sẽ bỏ không. Đó là những mất đi, chả bao giờ có được sự thay thế. Giữa lúc họ đang nói chuyện về những người vắng mặt, thì, người con gái bước vào. Cô mặc một chiếc váy đầm màu trắng, sọc xanh, đường chỉ ngang màu nâu rất nhạt. Cô khoác một chiếc áo da màu kem. Bên trong, chemise màu trắng, có đăng ten viền quanh cổ. Nàng cười. Nụ cười rạn vỡ cái không khí quạnh hiu, ẩm thấp và, khuya khoắt. Người đàn ông lớn tuổi, đứng lên, kéo ghế cho nàng ngồi. Buổi tối bắt đầu như thế, với một trận mưa thình lình. Một trận mưa quá khứ. Một trận mưa chỉ ướt, ướt hết, ướt đến rét tâm hồn người đàn ông trung niên. Đột nhiên người đàn ông này bảo: “Làm ơn tắt hộ tôi ngọn nến.” Người đàn ông lớn tuổi nói: “Chung quanh ta sẽ chỉ còn bóng tối.” Người đàn ông trung niên thở dài. Anh nói, giọng phân trần: “Tôi biết. Và cái vô lý của chúng ta chính là ở chỗ đó. Chúng ta quên rằng, chính bóng tối làm thành ánh sáng! Chúng ta sống trong hầm tối bao năm mà, vẫn ngủ mơ, nghĩ, chung quanh ánh sáng chan hòa. Với đời sống, người ta chỉ có thể sống ở một phía nào đó của nó.” Người đàn ông nhỏ tuổi cúi xuống bát nến đang rưng rưng chảy. Anh thổi tắt ngọn nến. Nói: “Để tôi đọc cho các anh nghe, một bài thơ cũ. Thơ của một người vắng mặt giữa chúng ta. Một bài thơ cũ. Bài thơ có thể hiểu theo nghĩa, bóng tối và, mùi hương: 

người buồn một cánh rừng
tôi buồn một dòng sông
đời buồn muôn kiếp trước
đêm buồn một cánh chim

đêm buồn một cánh chim
người buồn một đốm lửa
tôi buồn một mùi hương
chiều buồn đôi cọng cỏ

chiều buồn đôi cọng cỏ
người buồn một sớm mai
tôi buồn sân nắng cũ
mưa buồn trên mái ai?

mưa buồn trên mái ai?
tôi buồn như ghế ngồi
người buồn như bếp lạnh
tóc buồn rơi xuống vai

...

(Thơ Tình trang 159 - 160) 

Giọng đọc thơ của người đàn ông trẻ tuổi mỗi lúc một xa vắng, lạnh lẽo, thê thiết. Cuối cùng, anh nói: “tôi nghĩ đời sống được làm thành bởi những vắng, mất. Do đó, chỉ bóng tối mới thực là nơi chốn của chúng ta. Tôi mong người bạn vắng mặt hôm nay ở đây, còn rất đủ bóng tối, như chúng ta, để mà tiếp tục sống nốt.” Suốt từ lúc tới, người con gái không nói một lời nào. Nàng sững im, như một pho tượng. Nàng biến thành pho tượng hồi nào, chẳng ai hay. 

Bỗng dưng tôi nghe cồn cào ruột gan tựa có kẻ đang réo gọi tên mình tận một biển nào thăm thẳm. Ngay tự chập tối, cố nuốt những thìa cơm bã chát, tôi là người đầu tiên rời khỏi bàn ăn. 

Tôi lần mò trong bóng tối, bật nút điện. Chiếc chăn L.G.T. vẫn ngủ những ngày làm báo, trải suốt chiều dọc chiếc sofa, giống có một đứa trẻ nào nằm ngủ quên trong đó. Ngồi xuống chiếc ghế, tiếng máy chạy u u..., đời sống tôi chết lặng. Tôi nói một mình. Tôi nói với chiếc bàn / với chiếc máy / với bóng đêm đang rơi trên những đóa hoa Lilium và Begonias trồng dọc bức tường đã mười mấy năm cỏ cháy. Tôi gọi một mình. Tôi gào một mình, hệt như đêm lênh đênh trên biển. Tôi như một thuyền nhân sắp đắm giữa lòng nước xiết. Tôi như kẻ đã rơi và đang chìm sâu dưới một mặt nước lặng. Tôi gọi “yêu dấu.” “Yêu dấu.” “Yêu dấu.” Em ở đâu? Em ở đâu đêm nay? Có phải chúng ta đã mất nhau-đã mất nhau-đã mất nhau vĩnh viễn? Có phải em đã đời khác đêm xanh? Có phải em đã ngày vui, gió lớn? Có phải, có phải nhát dao em chém xuống, chém xuống, chém xuống... Em còn đợi chờ gì nữa? Có xá gì đâu một xác thân khô héo? Có xá gì đâu, một óc kiệt tim đen? Em hãy, đâm xuống nữa / xuống nữa / xuống nữa... ngực anh. Ngực anh, ôi nhát dao bén ngọt. 

1 giờ sáng: Bỗng dưng, không hiểu vì động lực nào, tôi muốn đi thăm B.. Đúng hơn, tôi đi tìm B.. Tôi đi tìm lại buổi chiều sương xuống hai vai, tôi đi tìm lại, một sớm mưa bay trên những mái nhà ngói đỏ. Tôi muốn đi tìm lại đôi mắt nắng, gió. Đôi mắt đêm thâu. Đôi mắt cuối kiếp. Bỗng dưng, không hiểu vì nguyên nhân nào, tôi trở lại ngôi nhà B. đã đi mất. Ở đó chỉ còn chiếc bàn ăn vuông, ngọn đèn vỡ. Miếng sân nhỏ, nơi những cây húng, cây rau dăm, cây xả đang lớn, hoang dại như những con mèo hằng ngày cào những móng chân dịu dàng của chúng nơi khung cửa kính. 

Căn nhà hút sâu. Căn nhà hoang vắng. Tôi tưởng tượng mình ngồi xuống một chiếc ghế gỗ có vai dựa, có tay vịn. Tôi tưởng tượng, ở đâu đó bước ra. B., xõa tung mái tóc. Nàng sẽ cầm lên bàn tay tôi gân guốc. Nàng sẽ vuốt ve làn da tôi khô nhám. Nàng sẽ xót xa. Nàng sẽ thương lắm. Thương vô cùng. Và cuối cùng thế nào, nàng cũng cầm lên những ngón tay tôi. Hôn chúng, như hôn những đứa em bé dại, sa cơ. Ở đó, tôi sẽ ngửi được mùi đêm. Mùi đêm qua hương của khóm hồng hàng xóm. Hương đêm dậy lên từ đất, có phân mèo, có phân trâu bò bón nơi những khóm húng, khóm xả. Tôi sẽ ngồi đó. Nơi chiếc ghế ấy (chắc chắn phải chiếc ghế đó, chỉ có thể là chiếc ghế đó mà thôi). Tôi sẽ vuốt tóc B. sẽ hỏi nàng, chúng ta đã xa nhau bao lâu? Tôi sẽ gọi B. bằng tên gọi riêng. Thí dụ: “chó con.” Chó con. Chó con yêu dấu. Tôi ngồi đó, sẽ nghĩ ra hàng chục tên khác nhau để gọi B.. Và, chỉ riêng B. biết. Nhưng ngôi nhà đã không còn B.. Chỉ có tôi ngồi lại với những cọng cỏ hoang mọc lan hai bên bờ tường ố, úa. Tôi biết muôn đời tôi không có B.. Bởi vì trước sau, B. chỉ là một tên gọi, ở ngoài nhân gian.

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
22 Tháng Mười Một 201712:00 SA(Xem: 10780)
Dù bây giờ, Việt Dzũng không còn nữa, nhưng những đóng góp, những đầu tư của Việt Dzũng cho tự do, nhân bản và tình người, sẽ mãi còn là những ngọn lửa ở được với mai sau.
26 Tháng Chín 201710:12 SA(Xem: 707)
“mất hay còn...” chính là nhan đề bài viết ngắn, như nén hương thắp cho sự nằm xuống của một hoạ sĩ, một nhà văn - - Và, hương thơm, gửi chị Lai Hồng, người bạn chung, của chúng ta.
25 Tháng Chín 201712:00 SA(Xem: 2430)
Tác giả "Mưa" đã trở về. Ông thực sự đã trở về sau khi đến cõi tạm này, với một mơ ước nhỏ nhoi, khiêm tốn.
01 Tháng Tám 20176:55 SA(Xem: 1494)
Tôi vẫn nghĩ, nếu có những sự kiện đáng ghi nhớ, bị thời gian xóa nhòa hay đánh cắp một cách thô bạo, khi người ta bước vào tuổi già thì, cũng có những sự kiện, thời gian đã cho thấy sự bất lực của nó.
17 Tháng Năm 201712:00 SA(Xem: 3655)
Tôi gặp lại Hội An / Chùa Cầu những ngày lũ. Lụt. Những ngày nước sông Thu Bồn dâng cao, xóa trắng đôi bờ.
26 Tháng Tư 20171:38 CH(Xem: 1129)
Thanh nói, Thanh quá buồn. Có thể nào cho Thanh một tối ngồi ở cà phê Hân, trước khi chúng ta sẽ không còn có được một điều gì cho riêng mình. Tôi đồng ý.
17 Tháng Tư 20171:06 CH(Xem: 1083)
Trong ánh nắng của một buổi chiều sắp tối, đứng nhìn bạn nghiêng đầu trên chiếc vespa cũ, lao đi như một mũi tên buồn, không biết hướng về đâu!?!
28 Tháng Ba 201712:00 SA(Xem: 12545)
Tự thân tiếng thơ này đã mang trong nó một lực hút mạnh mẽ. Một từ trường hình ảnh, ý tưởng, ngôn ngữ mới mẻ. Gây chấn động không chỉ giới cầm bút mà, luôn cả độc giả nữa.
28 Tháng Hai 201712:00 SA(Xem: 2521)
Tôi cố gắng để không biểu lộ một cảm xúc nào khi nói chuyện với D. qua điện thoại. Những hồi chuông ngân, reo, lục cục trong giọng nói của D., khiến tôi thấy mình như có tội.
09 Tháng Mười Một 201612:00 SA(Xem: 11805)
Mấy ngày vừa qua, tôi có nhiều điện thoại từ Seattle. Điện thoại của Võ Thành Đông
Cơ sở HT Productions cùng với công ty Amazon đã ấn hành Tuyển tập tùy bút “Chỉ nhớ người thôi, đủ hết đời” của nhà thơ Du Tử Lê.
Trường hợp muốn có chữ ký tác giả để lưu niệm, ở Việt Nam, xin liên lạc với Cô Sóc, tel.: 090-260-4722. Ngoài Việt Nam, xin liên lạc với Ms. Phan Hạnh Tuyền, Email:phanhanhtuyen@gmail.com
Ở lần tái bản này, ngoài phần hiệu đính, cơ sở HT Productions còn có phần hình ảnh trên dưới 50 tác giả được đề cập trong sách.
TÁC GIẢ
(Xem: 87)
Tôi rất thích tính chân thật, không làm dáng của họ Nguyễn, khi ông mở đầu phần dẫn nhập cho những bài thơ của mình
(Xem: 154)
Tuyển tập này, cũng nên được nhìn như một ghi nhận tình bạn lấp lánh, thuở họ còn đủ ba người.
(Xem: 211)
Khởi thủy khi tìm về nhạc Việt, Elvis Phương chỉ biết một bài duy nhất là ca khúc”Mộng dưới hoa”, thơ Đinh Hùng, nhạc Phạm Đình Chương!!!
(Xem: 233)
Trong sinh hoạt âm nhạc tại miền nam VN, 20 năm (1954-1975) rất nhiều người biết tên tuổi nhạc sĩ Ngọc Chánh.
(Xem: 44)
Đầu tháng 6-2018, tuyển thơ Khúc Thụy Du của nhà thơ Du Tử Lê ra mắt độc giả trong nước.
(Xem: 11778)
Đứng giữa gian hàng, trên một bục gỗ cao phủ khăn trắng nuốt, người thiếu nữ trông nổi bật hẳn lên với trang phục tuy rực rỡ sắc mầ
(Xem: 1115)
Theo thiển ý cá nhân tôi, thơ Du Tử Lê khá "hiền!"
(Xem: 5831)
“Ngay sau khi gặp ông, tôi đã bước sang “chặng đường ngỡ ngàng.” Không ngỡ ngàng sao được khi mà đứng bên ông
(Xem: 1378)
DU TỬ LÊ cũng là một nhân vật đặc biệt. Nhỏ hơn họ Trịnh vài tuổi. Gốc gác Phủ Lý, Hà Nam. Sống ở Hà Nội, trước khi theo gia đình di cư vào Nam.
(Xem: 137)
Thời gian vừa qua, nhà thơ Du Tử Lê có nhận trả lời phỏng vấn hai đài truyền hình ở miền nam Cali là SET/TV và V-Star-TV.
(Xem: 291)
Triển lãm tranh của Du Tử Lê, được tổ chức tại tư gia của ông bà Nhạc Sĩ Đăng Khánh-Phương Hoa
(Xem: 20042)
Tôi gọi thơ Du Tử Lê là thơ áo vàng, thơ vô địch, thơ về đầu.
(Xem: 14927)
Nhà báo Vũ Ánh phỏng vấn Du Tử Lê 11-2013
(Xem: 12445)
12-18-2009 Nhà thơ Du Tử Lê phỏng vấn nhạc sĩ Thân Trọng Uyên Phươn
(Xem: 15630)
Khi gối đầu lên ngực em - Thơ Du Tử Lê - Nhac: Tịnh Hiếu, Khoa Nguyễn - Tiếng hát: Đồng Thảo
(Xem: 13749)
Người về như bụi - Thơ: Du Tử Lê - Nhạc: Hoàng Quốc Bảo - Tiếng hát: Kim Tước
(Xem: 12216)
Hỏi chúa đi rồi em sẽ hay - Thơ: Du Tử Lê - Nhạc: Hoàng Thanh Tâm - Tiếng hát: Tuấn Anh
(Xem: 10238)
Khái Quát Văn Học Ba Miền - Du Tử Lê, Nguyễn Mạnh Trinh, Thái Tú Hạp
(Xem: 9523)
2013-03-30 Triển lãm tranh Du Tử Lê - Falls Church - Virginia
(Xem: 9614)
Nhạc sĩ Đăng Khánh cư ngụ tại Houston Texas, ngoài là một nhạc sĩ ông còn là một nha sĩ
(Xem: 8840)
Triển Lãm Tranh Du Tử Lê ở Hoa Thịnh Đốn
(Xem: 8463)
Triển lãm Tranh và đêm nhạc "Giữ Đời Cho Nhau" Du Tử Lê đã gặt hái sự thành công tại Seattl
(Xem: 9576)
Tình Sầu Du Tử Lê - Thơ: Du Tử Lê - Nhạc: Phạm Duy - Tiếng hát: Thái Thanh
(Xem: 14863)
Nhà báo Lê Văn là cựu Giám Đốc đài VOA phần Việt Ngữ
(Xem: 21129)
ngọn cây có những trời giông bão. ta có nghìn năm đợi một người
(Xem: 27029)
Cung Trầm Tưởng sinh ngày 28/2/1932 tại Hà Nội. Năm 15 tuổi ông bắt đầu làm thơ,
(Xem: 18501)
Tên thật Nguyễn đức Quang, sinh năm 1944 tại Sơn Tây. Theo gia đình vào Nam năm 1954
(Xem: 19617)
ơn em thơ dại từ trời/theo ta xuống biển vớt đời ta trôi/ơn em, dáng mỏng mưa vời
(Xem: 23875)
Nhạc sĩ Đăng Khánh cư ngụ tại Houston Texas, ngoài là một nhạc sĩ ông còn là một nha sĩ
(Xem: 21539)
Nhan đề đầu tiên của ca khúc “Hạnh phúc buồn,” là “Trong tay thánh nữ có đời tôi.”
(Xem: 17999)
Bác sĩ Bích Liên tốt nghiệp cử nhân Khoa học tại Đại Học UCI (1982), Tiến sĩ Y Khoa Đại học UCI (1987
Khách Thăm Viếng
1,839,468