
* Câu hỏi của độc giả Hiền Thục Nguyễn:
Tôi tình cờ được ở đâu đó, hình như báo trong nước, ông có nói rằng, hội họa đã cứu sống ông. Có thể tôi nhớ không chính xác lắm, nhưng đại ý là như vậy? Sự cứu sống hay cứu rỗi mà ông nói đến, tôi phải hiểu theo nghĩa nào? Tinh thần hay vật chất thưa ông? (Hiền Thục Nguyễn)
*Họa sĩ Lê Thánh Thư trả lời:
Thưa bạn Hiền Thục Nguyễn,
Tôi không phải là người được đào tạo để trở thành họa sĩ.
Tôi đến với hội họa như một định mệnh. Nó đã thay đổi số phận của tôi.
Vào thập niên 1980 của thế kỷ trước, thời điểm khởi đầu hội họa của tôi. Ở một căn gác thuê rộng chừng 2 mét vuông. Nóng hầm hập như lò bánh mì. Nơi đó, tôi sống như một tù nhân với màu sắc và giấy vẽ. Không tiền bạc. Không nghề ngỗng. Không hộ khẩu… Chỉ biết vẽ và vẽ trong đơn độc. Đấy là thời kỳ tôi sống tận đáy của cuộc đời này.
Triển lãm cá nhân đầu tiên của tôi năm 1989 tại Sài Gòn, tôi đã bán bức tranh đầu tiên 150USD cho môt cặp vợ chồng Hà Lan.
Sống khó và vẽ say, cứ tiếp tục đoạn đường đi bất tận cho đến ngày hôm nay.
Tôi ghi lại từ sổ cảm tưởng của phòng tranh đầu tiên, những chia sẻ của bằng hữu văn nghệ một thời gian khó:
Tặng Thư
Cô đơn mà can đảm
Can đảm với cô đơn
Và trái tim lửa cháy…
Tranh như thơ
Lạnh
Buồn!
2-1-1990
Nguyễn Phan Thịnh
Xem tranh Thư như nghe được âm điệu của thơ. Cũng như đọc thơ Thư như nhìn thấy sắc màu hòa hợp. Trong thơ có họa. Trong họa có thơ. Mong bạn ta vươn tới cái hài hòa tuyệt đối…
Phạm Chu Sa, 3.1.90
Đơn độc và khó khăn. Có lẽ vậy, vì màu sắc đã nói giúp tôi hơn khi đọc thơ Thư.
… như có đâu đây một mùi hương?
Thân mến
Huy Tưởng
Trưa 4.1.90
Gặp phòng tranh lần thứ 3. Hiểu nhiều và gần nhau hơn. Mong Thư sắp tới…
Mọi góp ý mình đã nói bằng lời với Thư. Rất vui với phòng tranh cùa Thư.
Thân ái
Nguyễn Đình Thuần
Phòng tranh thi sĩ
Cánh chim bay đi
Ngày trăng không thấy
Lơ lững này thơ
Trăng vẫn chực chờ
Lơ lững này thơ.
6.1.1990
CHÓE
Mười năm lăn lóc tìm thi họa
Một thủa xin quỳ lạy lê quân.
Nguyễn Tôn Nhan
1989
Anh đến thăm Thư
Thăm phòng tranh
Ở lại với tranh và Thư.
JOSEP HUỲNH VĂN
Đi, ngày hãy cứ đi
Thiên thu sương bóng vậy thì Thánh Thư.
Cung Tích Biền
It was a wonderful surprise and a great pleasure to discover your painting and to meet all your
great friends.
Art is most important for our future and I am happy to see that Vietnam is once again a land of
Artists, of poets, of writers.
Happy New Year
And thank you for everything.
Jacques BEKAERT
BBC- journalist
8.1.90
Cô độc
Nỗi buồn rờn rợn xanh
Qua lửa cọ
Cháy thành cô độc.
Gửi Thư
Lưu Hồng Cúc
Tôi bắt gặp ở đây, phòng tranh của anh Lê Thánh Thư, những màu lạnh mà tôi đã yêu từ thủa bé.
Xin mừng và chúc anh sáng tác thơ + tranh mạnh hơn nửa.
Một người bạn ‘quá đát”
Dương Trữ La
ngày thứ hai của năm 1990.
Môt phòng tranh rất dễ thương.
Cù Nguyễn, 89
Một phòng tranh đầy chất thơ.
Chúc Thư thành công.
Nguyễn Lương Vỵ, 31.12.89
Nếu nói có triển vọng
Thì còn sớm
Nếu dừng lại
Là mất mát.
Tình thân,
Phạm Nhã Dự, 89
Hội họa đã mang lại cho tôi ơn cứu rỗi.
Trong nghệ thuật có một điều đáng giá: Cái mà người ta không giải thích được.



