Lê Đình Đại, “Gió Từ Bàn Tay Mở” Hay, Những Tình Khúc Từ Một Trái Tim Nhân Ái, Lớn.

22 Tháng Sáu 201312:00 SA(Xem: 3492)
Lê Đình Đại, “Gió Từ Bàn Tay Mở” Hay, Những Tình Khúc Từ Một Trái Tim Nhân Ái, Lớn.

Và, Nguyễn Lương Việt.

giotuban-content

Nếu không kể những tác phẩm văn xuôi nhàn nhạt thì, cõi giới văn xuôi của những người trẻ trong nước cũng như hải ngoại, gần đây, có xu hướng nghiêng nặng về những nỗ lực trưng diễn ám ảnh và, phản ứng hóc hiểm, rồ, dại về dục tính!

Đó là số tác giả chủ trương cường điệu hóa những tình huống hoang tưởng một cách suồng sã. Chẳng những nó trái chiều nhân bản mà, còn quá đặc thù - - Hiểu theo nghĩa chỉ là sản phẩm của trí tưởng tượng, được đặt trên bục cao của cố gắng mê sảng, sơn phết những bức tranh nằm xa, (quá xa) biên độ đời thường.

Phải chăng vì thế, khi nhận, đọc tập truyện “Gió từ bàn tay mở” của Lê Đình Đại (một bác sĩ có trên mười năm tình nguyện chăm sóc bệnh nhân tâm thần ở Bệnh viện Tâm thần Hòa Khánh, Đà Nẵng); tôi đã phải tự che, chắn trước những trận gió cảm xúc rưng rưng tình người, họa hiếm, tác phẩm đem lại? (*)

Đọc “Gió từ bàn tay mở” (GTBTM) nhiều lần, tôi cảm tưởng họ Lê không chủ tâm đi vào cõi giới văn chương, như một kiếm tìm xa xỉ, phù phiếm cho vắn vỏi kiếp người. Dù mỗi con chữ trong những truyện ngắn và, cực ngắn của ông, đều xao xuyến nhịp đập nhân ái.

Lê Đình Đại viết dễ dàng, đơn giản mà cảm động. Tựa đó là những trang nhật ký, hay tự sự kể của một chứng nhân sống giữa những người điên. Thế giới khác. Một loại địa ngục có thực, trên mặt đất!

Từ đó, tôi nghĩ, họ Lê viết, như một nhu cầu tự cứu rỗi. Một lối thoát cho những cảnh đời đáy bùn, vực sâu ông chứng kiến hoặc, đã gia công cứu vãn!

Mỗi con chữ trên trang văn của Lê Đình Đại, không chỉ cho thấy nó được chắt ra từ lương tâm một thầy thuốc mà, còn từ trái tim từ bi, trong sáng. Dù không ít lần, hồi quang từ lòng nhân ái của họ Lê, lại làm thành những vết-thương-trầm-cảm! Khiến Lê Đình Đại phải đau lòng viết xuống:

…Bệnh tật như con tàu lao nhanh về phía trước, còn nền y học như kẻ bộ hành từng bước đuổi theo…” (GTBTM trang 41)

Và, Lê Đình Đại đã bậm môi thú nhận:

Đã bao năm trôi qua, đã bao lần tôi muốn bỏ nghề đi làm việc khác mà sao tôi vẫn ở đây?” (GTBTM, trang 26)

Tuy nhiên, không vì thế mà họ Lê có thể cởi áo. Quay lưng!

Tôi nghĩ, định mệnh Lê Đình Đại là định mệnh của ngọn nến (liu điu)! Định mệnh của kẻ đem ánh sáng (chấp chới) đến cuối đường hầm tuyệt vọng, cho những bệnh nhân tâm thần. Những con người dễ bị ghẻ lạnh, lãng quên!

Định mệnh đó, định mệnh Lê Đình Đại, kẻ mở rộng lòng tay (buông xả!) để nhận đón, chia sớt làn gió buồn / vui nhân thế:

Chao ôi! Khe khắt mà bao dung, cánh cửa sự sống từng khép chặt lại ngày nào giờ đây bỗng tung mở, chân trời mới ló dạng và hạnh phúc biết bao sự sống lại gọi về. Sự phục sinh đã về. Đôi mắt chị giờ đây lại được nhìn thấy con, thấy chồng và được khóc trong vòng tay của những người thân yêu nhất. Những ánh mắt lung linh, lung linh mãi.” (GTBTM, trang 44).

Hoặc ngắn gọn hơn:

Những bông hoa đẹp nở từ thẳm sâu cơ cực.” (GTBTM, trang 39).

Đó là lý do Lê Đình Đại không thể rời bỏ con đường “thương khó” đã chọn?

Dường như có một sợi dây vô hình, một tình yêu xanh thẳm níu giữ chân mình…và tại sao tôi lại yếu mềm đến thế! Hôm chia tay với Mừng, cái ngày xa xưa ấy trong mắt mình ngấn lệ…

“Giờ đây, tôi mới thực sự hiểu mình. Tôi biết tôi đang đi về phía ấy…Người đi về phía thâm trầm và thơ mộng…” (GTBTM, trang 26) 

Tôi không nghĩ tôi hiểu rốt ráo cụm từ “Người đi về phía thâm trầm và thơ mộng”! Nhưng tôi có thể quả quyết:

Đó là phía của những trái tim nhân ái lớn!.!

Những trái tim từ-ái lớn làm thành những lẵng-hoa-nhân-loại-thương-yêu. Quên mình, cho kẻ khác. 

Và, đó cũng là một trong những lý do khiến nhân gian còn tồn tại đến hôm nay?

Nếu đúng vậy, tôi nghĩ, Lê Đình Đại là nhà văn có chiều cao (rất cao), hơn những cây bút hớn hở tự móc, treo mình trên những hô hoán! Bỗ bã!

Tôi muốn ví những trang văn của họ Lê, như những tình khúc đi ra từ một trái tim nhân ái, lớn. 

Du Tử Lê

(Garden Grove, tháng 6-2013)

………………………………………………………………………………

(*): “Gió Từ Bàn tay Mở”, Văn Học xuất bản, gồm 15 truyện ngắn cho phần thứ nhất. Trong số này, có 3 truyện của nhà thơ Nguyễn Lương Nhựt, được Lê Đình Đại ghi lại, theo lời kể của Nguyễn.

(Tưởng cũng nên nói thêm, Nguyễn Lương Nhựt là bào đệ của nhà thơ Nguyễn Lương Vỵ, bào huynh của b.s. Nguyễn Lương Việt (bạn học, đồng nghiệp của Lê Đình Đại). Là một trong những bệnh nhân quen thuộc của Bệnh viện Tâm thần Hòa Khánh. Nguyễn Lương Nhựt là tác giả của hai câu thơ đắng lòng, viết mừng một bạn điên khỏi bệnh, trở lại được đời thường: “Mừng ơi! Bạn được làm người / hồn cây lá cũng vui cười xôn xao…” Phần thứ nhì, gồm 5 bút ký. Và, phần thứ ba, có 4 bài thơ. 

 

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
14 Tháng Mười Một 20189:32 SA(Xem: 64)
Đọc thơ Nguyễn Ngọc Hạnh, tôi không đọc bằng lý trí mà đọc bằng con tim, đọc ngất ngây say đắm, đa tầng..
05 Tháng Mười Một 20189:20 SA(Xem: 158)
Gần đây, tôi mới được đọc thi phẩm “Tôi Là Một Kẻ Khác” của nhà thơ Nhật Chiêu, kiêm dịch giả nổi tiếng hiện nay.
03 Tháng Mười Một 20189:27 SA(Xem: 118)
Tác giả Nguyễn Hoài Ân (hội viên hội VHNT Quảng Ngãi) vừa ra mắt tập thơ đầu tay Đi tìm ký ức
11 Tháng Mười 20189:54 SA(Xem: 159)
Trong phong trào Thơ Mới nói riêng và dòng chảy văn chương Việt Nam thời tiền chiến nói chung, nhiều cây bút miền Nam thường ít được nhắc đến.
10 Tháng Mười 20189:15 SA(Xem: 211)
Duy Trung là một con người từng trải, dẫu còn trẻ nhưng không vì thế mà anh dễ dãi, viết vội, đặc biệt là với thơ, anh chọn cho mình một con đường riêng, chắt lọc mà sâu sắc, hàm súc mà đầy đủ, mộc mạc mà thanh thoát.
06 Tháng Mười 20189:33 SA(Xem: 179)
Tôi muốn gọi “một nét thơ Trần Quốc Thực” vì lẽ: người thơ ấy chỉ chọn từng nét trong số phận, từng nét nhỏ trong đời người-những nét khía vào ta lặng thầm mà nhói buốt.
19 Tháng Chín 20188:34 CH(Xem: 578)
Nhưng dù “tóc xanh giờ điểm bạc” thì, tôi vẫn cầu mong và, hy vọng “Mùa Thu Xanh” của Phan Lan Hương sẽ mãi… xanh với thời gian. (*)
17 Tháng Chín 201811:42 SA(Xem: 222)
Ái Duy là cây bút nữ đã thành danh trên văn đàn từ thập niên 80 của thế kỷ 20, hiện sinh sống tại thành phố Nha Trang.
27 Tháng Tám 20189:15 SA(Xem: 342)
Với 62 bài trong gần 200 trang in, chủ yếu là thơ tự do và thơ văn xuôi,
31 Tháng Bảy 20189:12 SA(Xem: 1249)
Trong ghi nhận của tôi, chúng ta có nhiều người làm thơ hôm nay, cho thấy tính quyết liệt (nếu không muốn nói là dẫy dụa), để thoát khỏi bóng rợp, phủ rêu nhiều chục năm của thể thơ ấn tượng, tượng trưng, trừu tượng…
Cơ sở HT Productions cùng với công ty Amazon đã ấn hành Tuyển tập tùy bút “Chỉ nhớ người thôi, đủ hết đời” của nhà thơ Du Tử Lê.
Trường hợp muốn có chữ ký tác giả để lưu niệm, ở Việt Nam, xin liên lạc với Cô Sóc, tel.: 090-260-4722. Ngoài Việt Nam, xin liên lạc với Ms. Phan Hạnh Tuyền, Email:phanhanhtuyen@gmail.com
Ở lần tái bản này, ngoài phần hiệu đính, cơ sở HT Productions còn có phần hình ảnh trên dưới 50 tác giả được đề cập trong sách.
TÁC GIẢ
(Xem: 19006)
Nếu tính từ năm Đinh Hùng in “Mê Hồn Ca” 1954, cho tới “Đường Vào Tình Sử” 1961 thì hai thi phẩm cách nhau gần 7 năm trời.
(Xem: 22142)
Năm 1954, thi sĩ Hồ Dzếnh, giám đốc nhà xuất bản “Tiếng Phương Đông,” sau đổi lại là “Bình Minh,” cho in thi phẩm “Mê Hồn Ca” của Đinh Hùng.
(Xem: 21997)
Thi sĩ Đinh Hùng sinh ngày 3-7-1920 tại làng Trung Phụng, ngoại ô thành Hà Nội. Ngôi làng này nằm ngay sau lưng khu phố Khâm Thiên.
(Xem: 20144)
Cảm nghĩ của tôi về Đinh Hùng trước khi được tiếp xúc với ông, ở hai trạng thái thật dị biệt
(Xem: 385)
Nhạc phẩm đầu tiên ông sáng tác lúc mới 13 tuổi là bài ‘Mẹ Tôi’,
(Xem: 250)
Tôi rất cảm phục cách Thi Sĩ đặt tựa đề cho bài thơ, “đêm, treo ngược tôi: dấu chấm than!”
(Xem: 5504)
Du Tử Lê nói ông chỉ muốn im lặng. Trong phần hỏi-đáp rất ngắn dưới đây, nhà thơ Du Tử Lê có giải thích về sự im lặng của ông, với nhiều ngụ ý.
(Xem: 732)
Đầu tháng 6-2018, tuyển thơ Khúc Thụy Du của nhà thơ Du Tử Lê ra mắt độc giả trong nước.
(Xem: 12090)
Đứng giữa gian hàng, trên một bục gỗ cao phủ khăn trắng nuốt, người thiếu nữ trông nổi bật hẳn lên với trang phục tuy rực rỡ sắc mầ
(Xem: 1560)
Theo thiển ý cá nhân tôi, thơ Du Tử Lê khá "hiền!"
(Xem: 463)
Thời gian vừa qua, nhà thơ Du Tử Lê có nhận trả lời phỏng vấn hai đài truyền hình ở miền nam Cali là SET/TV và V-Star-TV.
(Xem: 544)
Triển lãm tranh của Du Tử Lê, được tổ chức tại tư gia của ông bà Nhạc Sĩ Đăng Khánh-Phương Hoa
(Xem: 20390)
Tôi gọi thơ Du Tử Lê là thơ áo vàng, thơ vô địch, thơ về đầu.
(Xem: 15202)
Nhà báo Vũ Ánh phỏng vấn Du Tử Lê 11-2013
(Xem: 12763)
12-18-2009 Nhà thơ Du Tử Lê phỏng vấn nhạc sĩ Thân Trọng Uyên Phươn
(Xem: 16022)
Khi gối đầu lên ngực em - Thơ Du Tử Lê - Nhac: Tịnh Hiếu, Khoa Nguyễn - Tiếng hát: Đồng Thảo
(Xem: 14063)
Người về như bụi - Thơ: Du Tử Lê - Nhạc: Hoàng Quốc Bảo - Tiếng hát: Kim Tước
(Xem: 12521)
Hỏi chúa đi rồi em sẽ hay - Thơ: Du Tử Lê - Nhạc: Hoàng Thanh Tâm - Tiếng hát: Tuấn Anh
(Xem: 10505)
Khái Quát Văn Học Ba Miền - Du Tử Lê, Nguyễn Mạnh Trinh, Thái Tú Hạp
(Xem: 9731)
2013-03-30 Triển lãm tranh Du Tử Lê - Falls Church - Virginia
(Xem: 9876)
Nhạc sĩ Đăng Khánh cư ngụ tại Houston Texas, ngoài là một nhạc sĩ ông còn là một nha sĩ
(Xem: 9063)
Triển Lãm Tranh Du Tử Lê ở Hoa Thịnh Đốn
(Xem: 8641)
Triển lãm Tranh và đêm nhạc "Giữ Đời Cho Nhau" Du Tử Lê đã gặt hái sự thành công tại Seattl
(Xem: 9931)
Tình Sầu Du Tử Lê - Thơ: Du Tử Lê - Nhạc: Phạm Duy - Tiếng hát: Thái Thanh
(Xem: 15086)
Nhà báo Lê Văn là cựu Giám Đốc đài VOA phần Việt Ngữ
(Xem: 21506)
ngọn cây có những trời giông bão. ta có nghìn năm đợi một người
(Xem: 27291)
Cung Trầm Tưởng sinh ngày 28/2/1932 tại Hà Nội. Năm 15 tuổi ông bắt đầu làm thơ,
(Xem: 18769)
Tên thật Nguyễn đức Quang, sinh năm 1944 tại Sơn Tây. Theo gia đình vào Nam năm 1954
(Xem: 19879)
ơn em thơ dại từ trời/theo ta xuống biển vớt đời ta trôi/ơn em, dáng mỏng mưa vời
(Xem: 24099)
Nhạc sĩ Đăng Khánh cư ngụ tại Houston Texas, ngoài là một nhạc sĩ ông còn là một nha sĩ
(Xem: 21849)
Nhan đề đầu tiên của ca khúc “Hạnh phúc buồn,” là “Trong tay thánh nữ có đời tôi.”
(Xem: 18237)
Bác sĩ Bích Liên tốt nghiệp cử nhân Khoa học tại Đại Học UCI (1982), Tiến sĩ Y Khoa Đại học UCI (1987
Khách Thăm Viếng
1,977,061