CHÂN TÍNH HẢI - Hạt Muối

25 Tháng Sáu 201312:00 SA(Xem: 3378)
CHÂN TÍNH HẢI - Hạt Muối

 

Đã ba ngày rồi Hạt Muối không tìm thấy đường về nhà. Thật sự Hạt Muối không biết nhà mình ở đâu để hỏi tìm đường về. Muối không còn nhớ những gì đã xảy ra cho mình. Nỗi hốt hoảng còn rõ trên nét mặt Muối. Khi choàng tỉnh dậy chỉ biết mình đang nằm trên tản đá này. Nắng gắt lắm làm hoa cả mắt. Chung quanh chẳng thấy một bóng người, chỉ có nắng lung linh, gió thổi trong hàng dương, cát trắng phau bao quanh chổ Muối đang nằm. Mắt quen dần với ánh nắng buổi trưa, Hạt Muối lỏm còm ngồi dậy, hai tay dụi mắt để nhìn cho rõ. Thì ra dưới chân Hạt Muối là biển xanh. Biển rộng mênh mông, Muôí không nhìn thấy bờ bến đâu cả. Một màu xanh mát tận đến chân trời. Những đợt sóng lăn tăn đang xô nhau chạy vào bờ như đuổi bắt nhau. Nhìn một hồi lòng Muối cảm thấy vui lây, nỗi sợ tan biến. Muối muốn leo xuống tản đá để đến gần biển hơn. Biết đâu mình làm quen với tụi sóng lăn tăn kia để chạy đuổi chơi. Niềm háo hức đầy ắp trong lòng Hạt Muối làm cho Muối quên rằng mình đâu có biết bơi, biết nổi, chạy nhảy tài tình trên mặt nước như tụi sóng. Sực tỉnh như vậy làm lòng Muối trùng xuống. Hạt Muối không muốn leo xuống nữa. Ngồi bó gối nhìn ra khơi lòng thèm thuồng được tự do tung tăng như tụi sóng ngạo mạng kia. Hạt Muối lại thấy nhớ nhà nhớ mẹ mình. Chắc bây giờ cha mẹ anh chị em mình đang trông chờ mình dữ lắm. Làm sao đây, Hạt Muối muốn hét lên thật to để cho ai đó gần đây biết mà đến giúp đưa mình về nhà. Mà nhà mình ở đâu? Câu hỏi cứ lẩn quẩn chạy đi chạy về trong đầu Hạt Muối. Mệt quá Muối không biết làm gì hơn là khóc. Khóc thật to. Một vài con chim lượn vòng quanh chổ Muối đang ngồi. Muối nhìn thấy rõ những cặp mắt tròn nhỏ tinh anh của chúng nhìn Muối. Muối muốn hỏi chúng đường về. Những con chim kêu lên mấy tiếng, lượn thêm mấy vòng nữa rồi sà xuống mặt nước thật nhanh. Hạt muối thèm được như chúng đang nổi trên mặt nước, nhấp nhô theo những đợt sóng. Chim và sóng như đang nói chuyện với nhau. À phải rồi chúng đang kể cho sóng nghe có một nhóc Muối đang ngồi khóc trên tản đá kia. Rõ ràng chúng đang kể chuyện mình vì Hạt Muối thấy tụi chim đang được sóng đưa vào gần bờ ngay dưới chân tản đá. Hạt Muối tức lắm nhưng không biét làm gì chúng. Hạt Muối mệt quá nằm xuống, hai bàn tay đan vào nhau làm gối, chân tréo chữ ngũ. Hạt Muối nhìn trời xanh. Xanh thật xanh, cao thật cao. Mặt trời lên cao ngang tầm mắt, hơi nóng hừng hực. Tản đá cũng đang bốc hơi. Hạt Muối nhắm mắt nằm như vậy không biết bao lâu, nghe gió thổi ra chiều mạnh hơn. Biển nghe tiếng rì rào của sóng càng lúc càng lớn. Một vài đợt sóng đập đến chân tản đá Muối đang nằm. Những giọt nước mát văng tung toé lên mặt lên người Muối.

dt_09_content-content

Hạt Muối vùng dậy vì như có ai gọi đúng tên mình: Hạt Muối ơi về đi. Mẹ và em đang chờ anh đây. Hạt Muối nhìn ngơ ngát về hướng tiếng gọi mình. Rõ ràng mình nghe tiếng gọi tên mình từ ngoài kia. Tiếng gọi có khi nghe gần như có người đang đứng dưới chân. Có khi Hạt Muối lại nghe ngoài khơi vọng vào. Lạ quá, sao không thấy ai hết ngoài những lớp sóng gào thét trong gió. Sóng bây giờ nhiều quá và lên cao. Nước tung toé trắng xóa. Những con chim bây giờ hết nằm trên mặt nước vì sóng dữ quá. Chúng chỉ bay lờn vờn theo những con sóng như kiếm mồi. Thỉnh thoảng Hạt Muối thấy chúng đâm thẳng vào những con sóng bạc đầu một lúc rồi bay vút lên. Hạt Muối giật mình khám phá ra tiếng gọi tên mình ngay trong những đợt sóng trắng. Nhìn chẳng thấy ai, chỉ toàn là sóng. Hay người gọi mình đang ẩn trong gió? Hạt Muối nhìn trời nhìn những ngọn dương liễu, chỉ nghe âm thanh vi vu trong lá, tiếng vù vù bên tai của gió. Không ai chịu xuất hiện cho mình thấy để nhờ đưa mình về nhà. Mà nhà mình ở đâu? Câu hỏi lại đến với Hạt Muối. Mệt quá Muối không thèm nghĩ ngợi nữa. Mặc cho tiếng gọi tên mình vẫn tiếp tục rõ mòn một phát ra từ những đợt sóng. Trời dần về chiều, gió lặng hơn, sóng nhẹ dần và tiếng gọi mình nghe xa xăm. Có lẽ trời tối rồi sóng gió bỏ cuộc chơi rượt bắt để chuẩn bị về nhà với mẹ. Ai cũng có nhà để về. Hạt Muối tủỉ thân, đôi mắt cay sè. Thì ra Hạt Muối đã khóc. Lại một đêm nữa Hạt Muối không có nhà để về.

Trong bóng tối của màng đêm Hạt Muối vẫn ngồi bất động nhìn về phía trước. Những lớp sóng bây giờ chỉ còn là tiếng rì rào. Hạt Muối không còn thấy sóng mà chỉ thấy những làn ánh sáng nhấp nhô lên xuống trên mặt biển đen ngòm. Ngồi bó gối chống hai tay lên cằm Hạt muối mơ màng đưa mắt nhìn bóng đêm. Gió hiu hiu, sóng vang vọng một âm điệu nhịp nhàn rạt rào. Hơi nóng ban ngày bị gió đẫy đi mất, Hạt Muối thấy tâm mình nhẹ nhàn hơn nhưng nỗi nhớ nhà không dứt. Hết ngồi lại nằm xuống. Mặt đá bắt đầu mát lạnh. Muối nhìn sao đêm lấp lánh rũ nhau từng bầy dạo chơi trên bầu trời. Tại sao ai cũng có anh em có bạn bè bên nhau, chỉ riêng mình cô đơn ngồi đây. Hạt Muối miên man nghĩ ngợi toàn những ý nghĩ làm Muối thêm tủi thân. Ban chiều thấy tụi sóng đùa nhau xô đẩy reo vui dưới kia, bây giờ lũ sao đêm kéo nhau tung tăng nhấp nháy trên cao. Hạt Muối muốn khóc, nhắm mắt cố không nhìn thấy gì hết, quên đi ngủ đi…

Hình như cò tiếng bước chân ai đi trên cát. Tiếng bước đi về phía mình. Hạt Muối quay nhìn về phía tiếng động, mong sao có người đến giúp đưa mình về nhà. Dưới ánh sao mờ mờ Hạt Muối thấy một bóng người to lớn đang đi đến gần mình. Muối nín thở chờ đợi nhưng cũng sờ sợ, không biết người đến giúp mình hay bắt mình đi. Hạt Muối nửa như muốn làm tiếng động cho người ấy biết có mình đang ngồi trên tản đá này, nửa muốn ngồi sụp vào sâu trong kẻ đá để không cho người ấy thấy. Nhưng Hạt Muối lại nghĩ đây là cơ hội ngàn vàng để mình có thể về nhà. Hạt Muối nghĩ vậy cho nên đánh liều đứng hẳn dậy và kêu to:

- Ông ơi! Xin ông giúp đưa cháu về nhà với mẹ. Người đàn ông vẫn lặng thinh đi đến. Hình như ông ta biết có mình ngồi đây trước khi mình lên tiếng. Hạt Muối nghĩ trong bụng như vậy và mừng thầm. Quả thực người đàn ông đi ngay đến bên Hạt Muối như quen biết Muối từ trước. Hạt Muối mở to đôi mắt kinh ngạc. Người đàn ông này to lớn hơn lúc mình thấy ở đằng xa rất nhiều. Hạt Muối đứng nhìn, há hốc miệng ra. Toàn thân vị này là màu vàng. Trong đêm đen mờ bóng sao nhưng Hạt Muối vẫn thấy được màu vàng tươi và như có phát ra ánh sáng óng ánh thật đẹp. Nụ cười! ôi chao nụ cười sao mà hiền quá chừng. Gương mặt cũng màu vàng sáng lung linh. Nhìn một hồi Hạt Muối cảm thấy an tâm và còn có cảm tình với người này. Hạt Muối như tìm được nguồn che chở rộng lớn. Coi kìa nụ cười hiền không bao giờ tắt trên môi. Đến lúc này Hạt Muối cũng chưa nghe người đàn ông này lên tiếng nói chuyện với mình. Hạt Muối tuy bắt đầu muốn gần gũi nhưng còn sợ vị này chưa nhận ra mình vì mình bé quá, hạt muối mà. Nhưng người khổng lồ đã ngồi xuống bên cạnh Muối. Đôi mắt cũng cười như miệng, hiền từ, tươi mát. Tự nhiên Hạt Muối sa người mình vào lòng bàn tay ấm áp của người khổng lồ đang chìa ra về phía Muối. Hơi ấm từ lòng bàn tay làm Hạt Muối không muốn nhúc nhích vì sợ phải bị người khổng lồ đẩy ra. Hạt Muối bạo dạng hơn hỏi:

- Ông ơi ông là ai? Ông đến đây giúp cháu về nhà phải không? tại sao ông biết cháu ngồi đây một mình vì ban đêm tối quá đâu có thấy cháu được.

Đến lúc này người khổng lồ mới lên tiếng:

  • Con muốn về đâu? Nhà cha mẹ con ở đâu?

Giọng nói nghe như chuông ngân, rõ ràng và vang lên. Muối cứ nghĩ người khổng lồ thường nói giọng gắt lắm. Giọng ông từ tốn như để cho Muối an lòng. Hạt Muối bắt đầu luống cuống bởi vì ngay đến mình cũng không biết ở đâu, tại sao mình có mặt ở đây. Nhưng không hiểu sao trong lòng Hạt Muối tin chắc rằng người khổng lồ hiền từ này biết mình ở đâu để đưa mình về. Hạt Muối ngây thơ đáp:

-Con không biết con ở đâu. Con không biết mình rời nhà từ lúc nào và tại sao lại ngồi đây một mình.

Rồi Hạt Muối kể lại những gì xãy ra chiều hôm nay khi những đợt sóng xô nhau vào bờ Muối nghe tiếng có người gọi mình xuống chơi với chúng và chúng sẽ đưa mình về nhà. Muối cũng kể rằng mình muốn nhập bọn với tụi sóng nhưng mình không biết bơi sợ chết đuối.

- À, mà ông là ai vậy? Hạt Muối bạo dạng lặp lại câu hỏi.

- Con thấy ra sao? Người ta toàn là màu vàng, mặc áo vàng phải không? Vậy con cứ gọi ông Người Vàng cũng được.

- Vậy thì hay quá, Hạt Muối reo lên. Con thích cái màu vàng ở người ông lắm, hình như nó phát ra ánh sáng nữa.

Ông Người Vàng cười không nói. Ông nhìn thẳng vào khoảng không sâu thẳm và tối đen phía trước mặt. Im lặng thật lâu, hình như ông đang suy nghĩ điều gì. Hạt Muối cũng ngồi im chờ đợi. Trong cái im lặng nhẹ nhàn giữa một Hạt Muối bé nhỏ và ông Người Vàng khổng lồ như có một niềm giao cảm thật sâu thật đậm đà. Hạt Muối không muốn khuấy động cái yên lặng này nữa. Tự nhiên Hạt Muối không muốn thúc dục ông Người Vàng trả lời câu hỏi của mình và không muốn bắt ông phải đưa mình về nhà nữa. Lạ quá trong cái đêm đen nhưng tâm hồn của Hạt Muối thấy như có một tia sáng của sự hiểu biết rằng mình sẽ về đến nhà an toàn. Có lẽ Hạt Muối có được sự tự tin từ dáng vẽ bình an trong sáng của Người Vàng. Hạt Muối liếc nhìn vào mặt Người Vàng. Thì ra ông ta đang cười với màng đêm. Nét mặt hiền từ không lộ một chút căng thẳng của lo âu. Chắc ông Người Vàng không biết buồn không biết lo lắng là gì. Hạt Muối không còn cảm giác lo sợ, cô đơn nữa khi ngồi bên ông Người Vàng. Hạt Muối muốn duy trì sự có mặt của ông Người Vàng, mong cho ông đừng rời xa mình. Muối muốn ông ở bên mình hoài hoài.

Hình như ông Người Vàng biết được những suy nghĩ của Hạt Muối, ông quay qua nhìn Hạt Muối mĩm cười:

- Ta sẽ đưa con về nhà.

Hạt Muối đến lúc này đã thật sự an tâm. Cuốì cùng mình cũng được về nhà với cha mẹ, tung tăng chạy nhảy với anh em cho nên Hạt Muối muốn ông Người Vàng ngồi kể chuyện với mình thật lâu. Hạt Muối cảm nhận nơi ông Người Vàng có trí óc khổng lồ như thân xác ông, mình sẽ biết được nhiều điều hay ho.

- Con muốn biết cha mẹ con là ai? Và được sinh ra từ hồi nào?

Ông Người Vàng không trả lời ngay câu hỏi của Hạt Muối.

- Ngày mai tụi sóng bạc đầu có kéo đến chơi và réo gọi con thì con mạnh dạng xuống chơi với chúng nó.

Hạt Muối trố mắt ngạc nhiên:

- Thì ra những tiếng gọi con chính là tụi sóng hả ông?

Ông Người Vàng mỉm cười im lặng đưa bàn tay ấm áp sờ lên đầu Hạt Muối.

Hạt Muối không thể nào hiểu được. Nhưng Muối tin ông Người Vàng không nói dối mình.

Một khoảng im lặng khác lại đến. Hạt Muối an tâm nhắm mắt ngồi bên ông Người Vàng đến một lúc thiếp đi lúc nào không biết. Khi tỉnh dậy không thấy ông Người Vàng đâu nữa, trời đã sáng trắng, mặt trời lên cao khoảng một cây sào. Thì ra Hạt Muối đêm qua nằm mơ một giấc mơ dài. Hụt hẩn. Chỉ là mộng thôi. Làm sao bây giờ? Bao nhiêu niềm hạnh phúc bên ông Người Vàng đều tan biến hết. Nỗi sợ hải trở về như trước. Trong giấc mơ Hạt Muối còn nghe rõ mòn mọt giọng ông Người Vàng bảo ngày mai nếu tụi sóng đến réo tên mình rủ xuống đi về nhà thì mình mạnh dạng theo tụi nó.

Hạt Muối không biết làm gì hơn là ngồi chờ tụi sóng đến. Hạt Muối tiếc nuối giấc mơ và thắc mắc tại sao ông Người Vàng không trả lời hết những câu hỏi của mình. nhất là ông không cho mình biết cha mẹ mình là ai, đang ở đâu và tại sao mình có mặt đơn độc ở tảng đá này. Ông chỉ nói “Ta sẽ đưa con về nhà”. À, phải rồi có lẽ ông ta là thần sóng cho nên ông bảo tụi sóng sẽ đưa mình về. Muối nằm chờ. Trời đã quá trưa, gió bắt đầu mạnh. Những cánh chim hôm qua cũng trở lại bay lượn trên đầu Hạt Muối. Muối nghe tiếng sóng rồi. Chúng kéo đến đó. Bật ngồi dậy Hạt Muối chờ chúng gọi mình. Quả không lâu lắm Muối nghe tiếng gọi còn xa xa ngoài khơi. Nghe lời dặn của ông Người Vàng Hạt Muối mạnh dạng hơn, không còn sợ như hôm qua. Muối đứng thẳng lên cho tụi sóng thấy mình còn ngồi đây.

Hôm nay trời vầng vũ, mây kéo đen ở một góc chân trời. Gió càng lúc càng mạnh. Biển động. Sóng cao liên tục vỡ òa trắng xóa trên cát. Hạt Muối nghe tiếng gọi dục giã tên mình. Muối mạnh dạng tìm cách leo xuống. Trong lòng tuy còn sợ nhưng biết chắc mình không còn cách nào để về nhà. Phải theo tụi nó, phải nhảy xuống bơi với tụi nó. Không biết bơi chắc tụi nó giúp mình nỗi trên nước và kéo mình đi. Đang miên man nghĩ ngợi, một con sóng cao vòi vọi vỡ trùm lên tảng đá. Hạt Muối điếng hồn, toàn là bóng đen phủ chụp cùng với tiếng ầm như trời long đất lỡ. Rồi hoàn toàn im bặt. Rồi hoàn toàn không còn biết gì nữa. Không biết bao lâu Hạt Muối hoàn hồn tỉnh từ từ. Cảm nhận đầu tiên Hạt Muối biết mình không chết đuối. Nhưng không biết những gì đã xãy ra cho mình, Hạt Muối thấy chung quanh hoàn toàn khác lạ. Tụi sóng kéo mình đi rồi bỏ mặc mình.Tìm không thấy tảng đá mấy ngày trước mình ở đó. Chung quanh toàn nước. Những loài cá màu sắc sặc sở đang bơi lội thảnh thơi quanh mình, chúng có vẻ không sợ Hạt Muối. Muối nhìn lên phía trên thấy có ánh sáng. Muối muốn trồi lên để xem. Lạ quá mình không cần bơi hoặc làm gì mà tự nhiên vẫn nỗi lên được. Cùng lúc Hạt Muối thấy chân mình chạm dưới đáy biển sâu, tay sờ được bờ cát trắng. Có lúc Hạt Muối thấy mình đang lênh đênh ngoài khơi xa, nước trời mênh mông. Muối sờ vào những hoang đảo không người. Hạt Muối muốn tới đâu thì tự nhiên tới đó ngay. Có những vùng toàn băng tuyết, có vùng mặt trời đỏ rực hâm nóng biển xanh. Hạt Muối phiêu du vào lòng biển sâu thấy nhiều giống cá kỳ lạ đủ màu sắc rực rỡ. Có những giống cá khổng lồ bơi lội chầm chậm, những giống cá li ti bơi từng đoàn hàng triệu con. Hạt Muối đùa chơi với chúng. Hạt Muối còn nghịch ngợm phiêu lưu vào những hang động sâu thẳm ánh sáng mặt trời không đến được vậy mà cũng có nhiều loại cá đủ màu tuyệt vời.

Hạt Muối mãi mê với những khám phá mình trông thấy. Vui quá Hạt Muối quên mất một điều: Có phải mình đã về đến nhà? Tại sao tâm mình an bình như thể mình đã về đến nhà, không còn một chút tâm trạng nôn nóng. Hạt Muối không còn nhớ cha mẹ nữa hình như cha mẹ đang có mặt với mình. Thân mình khi trước nhỏ xíu nằm trên tản đá bây giờ cảm thấy như to lớn không ngần mé, cùng một lúc ngắn ngủi mình cảm thấy có mặt muôn nơi. Tâm mình sao nhẹ quá chừng; những nỗi lo âu buồn tủi tan biến đâu mất. Nỗi niềm nhớ cha mẹ anh em không còn nữa. Lạ quá Ông Người Vàng không chỉ đường cho mình về nhà mà chỉ nói con sẽ về nhà, cứ theo tụi sóng về nhà. Những cảm giác an bình làm cho Hạt Muối thấy tâm mình bừng sáng lạ thường.

Chân tính hải

 

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
14 Tháng Mười Một 20189:42 SA(Xem: 48)
Như không có gì thay đổi qua thời gian dâu bể, trước mặt tôi và Aiko, có thể cả em tôi nữa, mặt trời đáp khẽ hướng đầu nguồn, loang khắp mặt sông xanh một màu cam rực rỡ, rồi mặt trời lặn hẳn, đỏ cam yếu dần chuyển tím ngát.
06 Tháng Mười Một 20189:42 SA(Xem: 283)
Mối tình của Thạch làm Tự bái phục. Thạch một vợ bốn con, tuổi gần năm mươi.
30 Tháng Mười 20189:55 SA(Xem: 130)
Ngày trước nơi đây là một thung lũng ven rừng sâu, nhánh của một con đường chiến lược thời chống Mỹ chạy ngang qua đây rồi đi mãi vào Nam,
24 Tháng Mười 20189:41 SA(Xem: 197)
Katy khẽ run dưới mặt nước khi vuốt ve những vết sẹo trên người anh, như lặng lẽ đếm bằng những ngón tay của cô.
15 Tháng Mười 20189:29 SA(Xem: 123)
Vậy là chồng chị Tư chết thiệt rồi. Nghe đâu chết vì ăn nhầm mấy cái nấm độc gì đó.
03 Tháng Mười 20189:32 SA(Xem: 389)
Tôi đi tập thể dục cũng chẳng bao giờ gặp lại ‘’con đen’’ nữa. Tôi không hiểu tại sao nó cũng biệt tăm như vậy.
17 Tháng Chín 20189:26 SA(Xem: 275)
Chiếc áo đầu tiên quý giá nhất trong gia đình tôi là một chiếc “Áo vua ban" .
29 Tháng Tám 20189:18 SA(Xem: 432)
Thì ra Hách thông minh hơn tôi hằng nghĩ.
27 Tháng Tám 20189:26 SA(Xem: 320)
Mạ, mỗi thứ có một số phận riêng của nó, cứ cố hết sức, và, chuyện thành bại, tùy hỉ nghe.
14 Tháng Tám 20188:56 SA(Xem: 2065)
Thường lệ, cứ đến ngày lễ Phật Đản, trời đổ mưa và vạn vật tươi mát.
Cơ sở HT Productions cùng với công ty Amazon đã ấn hành Tuyển tập tùy bút “Chỉ nhớ người thôi, đủ hết đời” của nhà thơ Du Tử Lê.
Trường hợp muốn có chữ ký tác giả để lưu niệm, ở Việt Nam, xin liên lạc với Cô Sóc, tel.: 090-260-4722. Ngoài Việt Nam, xin liên lạc với Ms. Phan Hạnh Tuyền, Email:phanhanhtuyen@gmail.com
Ở lần tái bản này, ngoài phần hiệu đính, cơ sở HT Productions còn có phần hình ảnh trên dưới 50 tác giả được đề cập trong sách.
TÁC GIẢ
(Xem: 19006)
Nếu tính từ năm Đinh Hùng in “Mê Hồn Ca” 1954, cho tới “Đường Vào Tình Sử” 1961 thì hai thi phẩm cách nhau gần 7 năm trời.
(Xem: 22142)
Năm 1954, thi sĩ Hồ Dzếnh, giám đốc nhà xuất bản “Tiếng Phương Đông,” sau đổi lại là “Bình Minh,” cho in thi phẩm “Mê Hồn Ca” của Đinh Hùng.
(Xem: 21997)
Thi sĩ Đinh Hùng sinh ngày 3-7-1920 tại làng Trung Phụng, ngoại ô thành Hà Nội. Ngôi làng này nằm ngay sau lưng khu phố Khâm Thiên.
(Xem: 20144)
Cảm nghĩ của tôi về Đinh Hùng trước khi được tiếp xúc với ông, ở hai trạng thái thật dị biệt
(Xem: 385)
Nhạc phẩm đầu tiên ông sáng tác lúc mới 13 tuổi là bài ‘Mẹ Tôi’,
(Xem: 250)
Tôi rất cảm phục cách Thi Sĩ đặt tựa đề cho bài thơ, “đêm, treo ngược tôi: dấu chấm than!”
(Xem: 5504)
Du Tử Lê nói ông chỉ muốn im lặng. Trong phần hỏi-đáp rất ngắn dưới đây, nhà thơ Du Tử Lê có giải thích về sự im lặng của ông, với nhiều ngụ ý.
(Xem: 732)
Đầu tháng 6-2018, tuyển thơ Khúc Thụy Du của nhà thơ Du Tử Lê ra mắt độc giả trong nước.
(Xem: 12090)
Đứng giữa gian hàng, trên một bục gỗ cao phủ khăn trắng nuốt, người thiếu nữ trông nổi bật hẳn lên với trang phục tuy rực rỡ sắc mầ
(Xem: 1561)
Theo thiển ý cá nhân tôi, thơ Du Tử Lê khá "hiền!"
(Xem: 463)
Thời gian vừa qua, nhà thơ Du Tử Lê có nhận trả lời phỏng vấn hai đài truyền hình ở miền nam Cali là SET/TV và V-Star-TV.
(Xem: 544)
Triển lãm tranh của Du Tử Lê, được tổ chức tại tư gia của ông bà Nhạc Sĩ Đăng Khánh-Phương Hoa
(Xem: 20390)
Tôi gọi thơ Du Tử Lê là thơ áo vàng, thơ vô địch, thơ về đầu.
(Xem: 15202)
Nhà báo Vũ Ánh phỏng vấn Du Tử Lê 11-2013
(Xem: 12763)
12-18-2009 Nhà thơ Du Tử Lê phỏng vấn nhạc sĩ Thân Trọng Uyên Phươn
(Xem: 16022)
Khi gối đầu lên ngực em - Thơ Du Tử Lê - Nhac: Tịnh Hiếu, Khoa Nguyễn - Tiếng hát: Đồng Thảo
(Xem: 14063)
Người về như bụi - Thơ: Du Tử Lê - Nhạc: Hoàng Quốc Bảo - Tiếng hát: Kim Tước
(Xem: 12521)
Hỏi chúa đi rồi em sẽ hay - Thơ: Du Tử Lê - Nhạc: Hoàng Thanh Tâm - Tiếng hát: Tuấn Anh
(Xem: 10505)
Khái Quát Văn Học Ba Miền - Du Tử Lê, Nguyễn Mạnh Trinh, Thái Tú Hạp
(Xem: 9731)
2013-03-30 Triển lãm tranh Du Tử Lê - Falls Church - Virginia
(Xem: 9876)
Nhạc sĩ Đăng Khánh cư ngụ tại Houston Texas, ngoài là một nhạc sĩ ông còn là một nha sĩ
(Xem: 9063)
Triển Lãm Tranh Du Tử Lê ở Hoa Thịnh Đốn
(Xem: 8641)
Triển lãm Tranh và đêm nhạc "Giữ Đời Cho Nhau" Du Tử Lê đã gặt hái sự thành công tại Seattl
(Xem: 9932)
Tình Sầu Du Tử Lê - Thơ: Du Tử Lê - Nhạc: Phạm Duy - Tiếng hát: Thái Thanh
(Xem: 15086)
Nhà báo Lê Văn là cựu Giám Đốc đài VOA phần Việt Ngữ
(Xem: 21506)
ngọn cây có những trời giông bão. ta có nghìn năm đợi một người
(Xem: 27291)
Cung Trầm Tưởng sinh ngày 28/2/1932 tại Hà Nội. Năm 15 tuổi ông bắt đầu làm thơ,
(Xem: 18769)
Tên thật Nguyễn đức Quang, sinh năm 1944 tại Sơn Tây. Theo gia đình vào Nam năm 1954
(Xem: 19879)
ơn em thơ dại từ trời/theo ta xuống biển vớt đời ta trôi/ơn em, dáng mỏng mưa vời
(Xem: 24099)
Nhạc sĩ Đăng Khánh cư ngụ tại Houston Texas, ngoài là một nhạc sĩ ông còn là một nha sĩ
(Xem: 21849)
Nhan đề đầu tiên của ca khúc “Hạnh phúc buồn,” là “Trong tay thánh nữ có đời tôi.”
(Xem: 18237)
Bác sĩ Bích Liên tốt nghiệp cử nhân Khoa học tại Đại Học UCI (1982), Tiến sĩ Y Khoa Đại học UCI (1987
Khách Thăm Viếng
1,977,068