TRẦN THỊ NGH. - Mãn Dục

12 Tháng Tám 201312:00 SA(Xem: 5753)
TRẦN THỊ NGH. - Mãn Dục

 

1. Sát thủ máu lạnh

Tôi lấy hết sức bình sinh đâm Yu một nhát trí mạng vào vị trí của túi áo bên trái, vắt vẻo trên miệng túi là cây bút nguyên tử màu xanh dương có in chữ Norfolk Hotel màu trắng; không chắc đã nhắm trúng tim nhưng rõ ràng con dao gọt trái cây đã lút cán. Cánh tay phải bỗng rũ liệt sau cố gắng quá mức, phải dùng cả hai tay, ở thế quỳ, tôi khom người tới trước để lấy trớn rồi bật ngược ra sau mới có thể rút con dao ra khỏi cái rãnh dài hơn 3 phân nơi máu phọt như nước bung từ ống dẫn bị bể. Tôi nhìn Yu quẫy mạnh chân, giẫy giật 4 cái trước khi bất động. Máu vui mừng xối xả như mạch giếng được đào trúng. Cả một vùng cỏ chỗ Yu nằm sâm sấp bị nhuộm sẫm. Mùa này nắng chan chát, nhiều vạt cỏ đã ngả úa. Màu cỏ vàng vàng xanh xanh được phủ đỏ cho ra sắc tím than, gần giống màu măng cụt của chiếc áo sơ-mi Yu đang mặc. Màu tím bầm này có ánh lên chất huyết, dưới nắng hè 1 giờ trưa những lá cỏ bỗng tua tủa đẹp. Máy ảnh kỹ thuật số lấy Yu trọn vị trí trung tâm, nằm gọn gàng 80 độ nghiêng trong khung hình, hậu cảnh là nắng cận cảnh là cỏ.

md_01_0-content

Yu, photongh

Đây là cái góc hẻo lánh lý tưởng mát rượi bóng tilleul nằm ké né trên đảo Reuilly, nơi chúng tôi thường ngồi lan man những hôm trời xanh ngó bâng quơ ra mặt nước hồ Daumesnil trong văng vắt. Có khi tuột tất tần tật, cả hai nằm phơi nắng cho đến tận xế sau khi đã tọng một bụng thức ăn mang theo. Trong dạ dày của Yu hiện giờ có xà lách trộn dầu giấm, cà chua, thịt nguội, surimi, bánh mì, nước cam Andros pha Valium 5, một quả táo, 2 trái đào và một trái chuối. Lấy khăn giấy lau sạch con dao inox hiệu Cumesa bỏ lại vào giỏ, tôi men ra mí nước rửa tay, khỏa khỏa làn nước vừa bị nhuộm hồng làm dậy những gợn sóng nhỏ. Vòng nước lăn tăn lan ra rồi chìm nghỉm vào mảng trời xanh phản chiếu trên mặt hồ. Yu sẽ nằm ở đây, như Rip Van Winkle của Irving. Mười giờ đêm nắng mùa hè mới thực sự tắt. Đêm ở rừng Vincennes như thế nào nhỉ? Những con vịt sẽ lên bờ rỉa lông rồi ngủ, cây cỏ xào xạc gió khuya. Dưới trăng cảnh vật chắc hẳn càng đẹp rụng rời. Nằm đó đi, và chờ ngày cuối tuần nhé Yu, khi các kiều nữ xinh đẹp tung tăng ra đảo Reuilly mặc áo hai mảnh tắm nắng chèo thuyền, các nàng sẽ phát giác một chàng Rip áo quần tươm tất nằm ngủ say sưa trên cỏ.

Tôi gom các thứ lặt vặt, xách cái giỏ đã nhẹ hẫng đi tà tà ra chiếc cầu nối đảo với đường Ceinture dẫn ra trạm xe điện Porte Dorée. Từ đây lấy ligne 8 về đến terminus Pointe du Lac mất 20 phút. Từ ga, để tiết kiệm 1.30 euros cho 3 trạm xe buýt tôi sẽ đi bộ về Bouglione. Kinh nghiệm di chuyển hàng ngày cho biết, với tâm lý ổn định tốc độ trung bình sẽ mất 30 phút, hớt hơ hớt hải 20 phút, hoảng loạn chạy việt dã 15 phút. Chặng này không đẹp, thiếu bóng cây, cỏ dại mọc cao viền hai bên lề phần đường dành cho người đi bộ, chốc chốc phất phơ vài đóa anh túc đỏ cam trông yểu ợt như cánh bướm lả. Nắng hè tạt rát lưng lúc đi buổi sáng cũng như lúc về buổi chiều. Mùa đông thì thôi, càng ngán ngẩm.

Bây giờ là 3 giờ 20 phút chiều thứ sáu 2 tháng 8. Tâm lý ổn định. Tôi bấm đồng hồ, xong đi thong dong theo đường Pompadour; từ ga Pointe du Lac đến trạm buýt Euro Parc 10 phút, Euro Parc-Stade de Bonneuil 10 phút, Stade de Bonneuil-Messidor 10 phút. Nếu đi buýt, xuống trạm Messidor phải cuốc ngược lại Jean Rostand một tí để quẹo phải Bouglione 3 phút. Tac! 3 giờ 50 phút! Lách cách mở cửa hầm chứa thùng rác các loại, tôi xắn hú họa con Cumesa vào một bọc rác màu đen, lẩn thẩn tự hỏi sao mình không vứt nó dọc đường. Dào, chỉ là một con dao gọt trái cây dài 30 cm tính cả lưỡi lẫn cán giá 5 euros một bộ 6 con ai chả có. Khóa cửa hầm rác, tôi đứng nhìn bao quát khu chung cư. Êm đềm. Ban-công các căn hộ của tòa nhà đối diện nắng chói chang. Các ô cửa được kéo mành kín mít. Nhà xeo xéo tầng 2 có đám hoa gì đo đỏ rũ rượi bắt mê.

 

md02_0-content

 

Phải tắm một phát mới được. Thuốc gội đầu DOP có lòng đỏ trứng, sữa tắm Marseillais mùi chanh. Trước khi đi ngủ, Yu thường uống một ly sữa nóng có đập vào một quả trứng tươi lấy cả lòng trắng, nặn thêm vài giọt chanh. Nhoẹt! Uống gì thấy ớn, đơn giản chỉ để biết tác dụng khác nhau giữa trong uống và ngoài thoa. Khác nhau thấy rõ! Tóc tôi mượt, da tôi thơm. Còn Yu ngày càng kết tủa ở nội tạng.

Chỉ khi ngồi sấy mớ tóc ướt mới gội tôi mới thắc mắc không biết Yu chết chưa nhỉ. Nhát dao có thể không chạm vào chỗ tôi muốn, nhưng với giấc ngủ Andros pha Valium 5 ở góc đảo tịch mịch và dòng suối đỏ miên man chảy cho đến khi cơ thể chỉ còn một màu trắng bệch, sau một đêm, Yu ít có cơ may mò về đường Bouglione. Nhìn kỹ tấm ảnh tôi chụp Yu mà coi. Dẫu có ông đi qua bà đi lại khu vực này, ai sẽ nhận ra màu đỏ lẫn trong màu măng cụt của áo và màu nâu của đất chứ? Tôi đến đứng trước gương chải lại tóc cho đúng nếp rồi rướn người tới ngó sục vào đôi mắt đang đăm đăm nhìn trả của kẻ đối diện.

Tôi chứ ai! Một người đàn bà vẫn còn yêu đắm đuối bản thân, vừa chi 200 euros cho 3 cái áo hiệu Laklook, đã đổi sáp khử mùi từ X-men hàm hồ dùng chung với Yu sang Sanex mời mọc của riêng tôi, đang dự định cắt đi 4 phân tóc, sắp rảo qua Versailles để xem các tác phẩm điêu khắc trên thân cây của Giuseppe Penone. Cũng đang lăm le một suất chiếu Les Insaisissables/Now You See Me, ở MK2, một phim hợp tác Pháp-Mỹ của Louis Leterrier. Riêng Yu thì tôi không còn muốn nữa. Một vẻ đẹp hoàn hảo từ hai gien trội của di truyền. Tóc nâu dày tỉa khéo hai bên mang tai kéo xuống 4 phân giao thoa nhịp nhàng với màu xanh râu đã cạo còn chừa lún phún đủ định dạng một quai hàm đầy nam tính. Nhưng thôi, cám ơn.

Thành thật mà nói, tôi có khuynh hướng xử tử mọi vấn đề bằng cách làm cho nó chết đi hoặc biến mất. Đã từng mang con chó chung sống 15 năm đi thiêu khi nó hãy còn thở vì không muốn nhìn thấy nó chết già. Đã chặt phăng cây hoa lài Thái Lan đang bừng bừng ra hoa để tiêu diệt bọn sâu rọm. Đã đột ngột bỏ việc có lương hậu ở Sanofi để dứt khoát với cha già dịch trưởng phòng. Tuyệt giao với mọi liên hệ huyết thống khi đánh hơi thấy mùi tranh chấp. Đập tan nát một bình gốm chỉ để lấy miểng dát vào thủ cấp tấm ảnh lớn chụp kẻ phản bội. Với Yu, làm sao thiêu, chặt, bỏ, tuyệt giao hay đập tan nát. Đã đành Yu gắn kết và bền bỉ, nhưng không phải là không thể bóc tách.

Sau mỗi cuộc thanh toán mang tính chất tổng vệ sinh thường là cảm giác thống khoái. Tôi sẽ quét mắt qua toàn cảnh, đậu lại ở một góc đẹp của khung hình, thơ thới trước không gian yên ắng, hoặc đột ngột cuộn trào cảm xúc chỉ bởi một cánh bướm tơi tả, một giàn hoa rũ rượi hay một cảnh tượng hoang tàn. Con chó, cây hoa lài, cha già dịch, bình gốm, kẻ phản bội…, chưa là yếu tố cấu thành tội ác. Lần này tôi đã tước đi một sinh mệnh, sao cảm giác chẳng khác chi lúc chém phựt một cành cây?

OOO

Chà! Giết Yu xong, kéo được hơn 3 trang có cả ảnh nạn nhân nằm sóng soài trên cỏ mặc áo sơ-mi màu măng cụt rồi tịt ngòi không biết tại sao giết. Chẳng lẽ kết truyện bằng cách cho nhân vật nữ quả quyết tuyên bố sẽ giữ bí mật này cho đến lúc bị hỏi cung, mà cũng chưa chắc sẽ tiết lộ, bởi nó là một niềm đau, một nỗi nhục. Đau chỗ nào hay nhục đến đâu để độc giả tự giải mã. Rõ ràng hư cấu không phải chuyện dễ làm; phải có cảm hứng từ … ư, đại khái khoảng 50% sự thật, phải sống hẳn trong bối cảnh án mạng hoặc ít nhất lấp ló ở cự ly gần. Bởi vậy phục James Hadley Chase hết biết! Nghe đồn tác giả chưa bao giờ sống ở Mỹ, chỉ ngồi một chỗ dùng bản đồ để chọn bối cảnh cho các cuộc hành quyết đẫm máu, thường khi là Florida với Paradise City nơi mà qua hàng trăm tác phẩm, Chase đã hạ độc thủ hàng ngàn lần, hoặc dao hoặc súng hoặc thuốc độc hoặc dây thừng hoặc tai nạn dàn cảnh, hoặc đơn giản chỉ là một thế võ hiểm hóc làm gẫy cổ hay chấn thương cột sống. Bộ 3 truyện ngắn có tựa chung Tu me suivras dans la tombe/Theo tao xuống lỗ do nhà Gallimard xuất bản năm 2012 cho thấy Chase - dù đã qua đời 28 năm trước - vẫn còn ăn khách, với 50 tác phẩm đã được chuyển thể thành phim.

Hôm nay chủ nhật. Yu đã nằm ở đảo Reuilly từ trưa thứ sáu. Cố mà nghĩ xem Yu là ai, là gì. Tại sao cho nó chết tức tưởi ngay đầu truyện? Nó không có cơ hội để phân trần gì sao? Nữ sát thủ đông phương sương mờ hay huyền bí đông âu? Khi hết muốn gì, nàng chặt bụp rồi phủi tay như một tên giết người máu lạnh trong xi-nê? Hai nhân vật này đang cư ngụ bất hợp pháp vùng Bonneuil cách Bois de Vincennes 20 phút đường xe điện không tính chặng đi bộ? Chỉ là một tấm ảnh chụp lén, làm sao phanh phui ra cho đủ một cuộc đời?


2. Nghệ sĩ múa rối

Sau khi cho cô gái tắm gội sạch sẽ, sấy tóc soi gương, thậm chí để nàng bâng khuâng hoa cỏ hết một lát, tôi bảo thôi đi chỗ khác chơi vài hôm đi. Yu thì cứ cho nằm ở cái góc khuất trên đảo Reuilly. Đã đến lúc phải nghỉ mệt; lẽo đẽo theo bọn này miết vữa cả người. Sau buổi cơm tối quấy quá món sườn non nấu nui, tôi ngả người ra ghế dựa, vừa xỉa răng vừa xem TV mục tin tức buổi tối trên kênh TF2. Tay phát thanh viên tóc xịt keo sắc lẻm, môi mép dẻo quẹo đang tía lia tường thuật ngày bạo động đẫm máu với hơn 500 xác chết ở Cairo. Chưa qua được bản tin thứ hai thì Yu mò về. Gần như quát, hắn hỏi:
 - Ka đâu?
Ngó bộ dạng hắn kìa. Mái tóc nâu bù xù, quai hàm bạnh ra xanh um cả râu, ngực áo sơ-mi màu măng cụt loang một khoảnh nâu đen quanh túi bên trái. Nách hở. Cây bút nguyên tử màu xanh dương có in chữ Norfolk Hotel màu trắng chắc rớt mất rồi. Tôi hạ volume TV rồi chậm rãi nói:
 - Trông cậu ghê quá, y như một tên du thủ du thực. Rất nên rửa ráy thay đồ rồi nhá cái gì đi. Ba cái thứ cậu xực hồi trưa thứ sáu tiêu ra phân từ lâu rồi.
Tôi vừa nói vừa móc ra từ trong túi gói Marlboro, chưa kịp bật quẹt, đã bị hắn dùng tay hất cho một cái rõ mạnh.
 - Đi ra ban-công mà hút. Ka không chịu được mùi thuốc lá bám trên đồ đạc trong nhà. Tôi nhớ ông bảo đã bỏ hút rồi mà!
 - Nghĩ lại rồi, công trình tập luyện 40 năm nay, bỏ uổng! Vẫn còn quan tâm đến Ka ư? Nàng đã lụi cho cậu một dao trí mạng, bỏ nằm chò co trên bãi cỏ ngoài đảo rồi đi về nhà gội đầu…
Không để cho tôi dứt lời, Yu gầm lên:
 - Ka? Láo khoét! Ông nghe đây. Hôm nay tôi với ông phải ăn thua đủ mới được! Ông có biết làm thế nào tôi lết được về đến đây không?
 - Biết. Sau khi tráng miệng bằng một trái táo, hai quả đào và một trái chuối, trong giấc ngủ nửa say nắng nửa say cái gì không biết, cậu bỗng nghe nhói một cái đau điếng, nhưng chịu, không mở mắt ra được. Hai mí díu như bị ghim xuống hốc mắt bằng một hàng đinh gút. Tai ù ù, cậu nghe lờ mờ tiếng nước khỏa cách đấy không xa. Toàn thân như bị liệt, cậu cứ nằm như vậy, mặt hơi úp sấp, mũi ngửi được mùi cỏ và mùi đất, ngực nóng rát, hơi nhoèn nhoẹt…
Hắn như bị cuốn bởi câu chuyện của chính mình, đột nhiên kéo ghế ngồi đối diện, vô thức tham gia:
 - Đúng vậy. Không biết bao lâu sau thì tôi vật ngửa được người ra. Cố nhướng hai mí mắt nặng như đeo chì, tôi ngơ ngác nhìn màu trời chạng vạng rồi nhìn quanh. Không thấy Ka đâu. Mằn mò chỗ nóng rát trên ngực tôi hoảng kinh phát giác ra mình đã bị chảy máu. Chỗ túi áo bên trái có một vết rạch khoảng 3 phân, nách áo cũng rách ngoác, mở nút ra thấy bên dưới chỗ túi bị rạch một vết cắt sâu sâu như bị vật bén trượt ngang thật mạnh; máu đã đong khô xung quanh, vết xước còn ri rỉ rin rít.
 - Tất nhiên là cậu làm sao biết được chuyện gì đã xảy ra, cũng không biết đầu mình tưng tưng vì bị cho uống Andros có pha thuốc ngủ; cậu không thể tưởng tượng mình đã bị đâm trượt một nhát chí tử đến nỗi con dao đi ngọt xớt từ túi áo xuyên qua nách áo, cắm lút cán xuống đất. Mạng cậu lớn thật, nhờ gặp phải tên sát nhân nghiệp dư, lụi xéo xẹo trong lúc cậu đang trong tư thế nằm nghiêng!
 - Quái quỷ! Kẻ nào đã làm chuyện ấy?
 - Ka chứ ai!
 - Ka? Thú thật là lúc ấy tất cả những suy nghĩ của tôi đều tập trung vào một điểm: Ka. Nhưng mọi thứ trong đầu cứ đứt rã ra như những sợi chỉ mục, không thể nối ráp lại thành một hình thù gì cả. Từ đảo Reuilly tôi loanh quanh mãi mới tìm ra được chiếc cầu nối đảo với đường Ceinture, vừa loạng choạng bước vừa mê thiếp từng chập.
 - Có người thấy cậu ra được đến ga xe điện Porte Dorée, ngồi dựa ngửa ở bến, bỏ hai chuyến rồi mới ngả nghiêng leo lên chuyến thứ ba; may mà mà cậu đi đúng hướng Créteil không thì đã lưu lạc về phía Balard rồi.
 - Làm sao mà ông biết được những chuyện đó?
 - Vì thằng cha thấy cậu liêu xiêu tối thứ sáu là tôi chứ ai nữa? Có điều tôi không hiểu tại sao đã mò về được đến tận nhà, cậu lại quay trở ra bỏ đi biệt đến hôm nay chủ nhật mới đáo về, bộ dạng tả tơi như chiến sĩ ngã ngựa. Ở nhà một mình mấy hôm nay sướng quá trời, không phải vướng víu đôi nhân tình khùng!!!!
Yu đứng bật dậy chỉ tay vào mặt tôi:
 - Bẻm mép! Chính ông đã gắn Ka vào đời tôi, bắt nàng yêu tôi đắm đuối, buộc nàng hi sinh cho một thằng bá vơ sống nhờ vào trợ cấp thất nghiệp, chọn thay nàng hiệu nước hoa và thuốc gội đầu, o bế cho nàng càng lúc càng xinh đẹp, tiêu diệt lòng kiêu hãnh của thằng đàn ông nơi tôi, nhưng lại ép chúng tôi chung sống, cùng với ông mới chết chứ! Thú thật là đêm thứ sáu, khi lê chân về được nhà tôi đinh ninh sẽ gặp Ka, dự định sẽ bàn bạc với Ka tìm cách thoát ra khỏi tay … hừ, nói sao nhỉ, nghệ sĩ múa rối; tôi sẽ cam đoan với nàng về một cuộc sống chung đảm bảo hơn, riêng tư hơn, êm ả hơn, lâu dài hơn. Nhưng tôi thấy gì? Ông đang ngồi chễm chệ trong ghế bành xem TV, miệng phì phèo thuốc lá, ra chiều thảnh thơi. Biết tỏng rồi, do bản thân ông đã già nua cảm xúc, cạn kiệt ham muốn nên đã hút cạn những say đắm nơi nàng. Ông bất lực trước hư cấu, tự ti với Chase, ganh ghét Patricia Cornwell và tất cả các tác giả cùng thể loại. Không biết làm sao để xử tử tôi cho rảnh nợ, ông bày ra buổi dã ngoại ở đảo Reuilly, ấn vào tay nàng con dao gọt trái cây rồi phán: giết nó đi! Sôi máu nhìn thấy ông an nhiên tự tại, tôi đã quay người ra cửa, còn ngửi thấy mùi cơ thể nàng quanh quất trong căn nhà quen thuộc. Trong hai ngày qua tôi trở lại đảo, đơn giản chỉ để tìm lại Ka. Tôi đã nằm ở chính bãi cỏ đó, soi sáng lại tất cả những điều ấy.
 Thật ngạc nhiên trước sự lưu loát của thằng bá vơ. Vì sao bỗng dưng hắn minh mẫn, thậm chí tỉnh táo nhận ra mối tình của chính mình, mà thật ra là quà tặng của tôi chứ đâu. Nhưng do còn vướng chút tình si, Yu khó thể ý thức được Ka đang lắng nghe hắn bằng lỗ tai của tôi. Thằng này dữ. Chậc, khi chấm cái cạch để kết truyện, tôi đã định cho hắn nằm chết dí ở góc đảo đó luôn rồi. Làm bộ trầm ngâm, tôi từ tốn nói:
 - Chớ nóng giận. Cậu ngồi xuống đi, và phải uống một tí gì mới được – vừa nói tôi vừa với tay lấy chai porto Ferreira đang uống dở - mà này, có lần tôi cho cậu mượn đọc Mouche/Love Of Seven Dolls của Paul Gallico, nhớ không? Cậu vẫn biết là tình yêu dành cho Mouche không phải đến từ 7 con búp-bê múa rối chứ? Có ông bầu Coq ở đàng sau cái sạp của gánh hát. 
 

tranthingh_03-content


 - Aaaaaahhhh…… – vẫn giữ tư thế đứng đối diện, hắn giơ thẳng hai cánh tay lên, vừa hung hăng vung vẫy vừa gầm như rên – đừng mang văn thơ ra nói chuyện với tôi. Trong một lần trả lời phỏng vấn, khi được nhà báo hỏi các nhân vật bị ông rủ vào tác phẩm một cách rất bị động, khi không thích trò chơi của ông nữa, làm thể nào họ có thể chủ động bước ra? Ông đã trả lời vớ vẩn ra sao ông nhớ chứ - giả giọng rè nicotin của một lão quá trung niên, hắn diễn, lặp lại đúng y từng chữ một – Tôi sẽ rủ họ ra. Sẽ không ai gặp lại họ nữa, chỉ còn một hình ảnh để lại làm kỷ niệm, mà hình ảnh thì bây giờ có photoshop rồi. Có thể anh cho là tôi nói phét chứ hầu hết họ đều vui vẻ ở lại chơi và thích gặp lại chính mình trong một bối cảnh và hoàn cảnh khác. Ai cũng thích soi gương. Tôi nè, không có ảo tưởng về bản thân nhưng gặp vũng nước mất vệ sinh cũng soi mặt trong đó, đơn giản chỉ để coi mình vằn vện ra sao.

Tôi chưa kịp có phản ứng gì thì hắn đã đoạt lấy chai porto trong tay tôi rồi bổ lên cái đầu đã thưa tóc của…. a hèm…nghệ sĩ múa rối. Rượu chảy ròng ròng ướt cả mặt, len xuống xương bả vai, cổ rồi ngực. Chưng hửng thấy tôi vẫn ngồi trơ trơ, chợt bắt gặp ánh nhìn ngao ngán của Ka trong mắt tôi, hắn lại hươi cao nửa phần chai lởm chởm đang còn nhỏ giọt, vẻ quyết tâm muốn hạ thủ một cú ra gì lồ lộ trên từng cơ mặt đã vặn vẹo méo xệch như tượng sáp đang nóng chảy; gằn từng tiếng, hắn tuyên án:
 - Một hình ảnh để lại làm kỷ niệm! Đi mà soi gương đi, đồ nghệ sĩ! 

tranthingh_04-content

Trần Thị NgH
Bonneuil, 08.2013

 

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
15 Tháng Mười 20189:29 SA(Xem: 4)
Vậy là chồng chị Tư chết thiệt rồi. Nghe đâu chết vì ăn nhầm mấy cái nấm độc gì đó.
03 Tháng Mười 20189:32 SA(Xem: 264)
Tôi đi tập thể dục cũng chẳng bao giờ gặp lại ‘’con đen’’ nữa. Tôi không hiểu tại sao nó cũng biệt tăm như vậy.
17 Tháng Chín 20189:26 SA(Xem: 158)
Chiếc áo đầu tiên quý giá nhất trong gia đình tôi là một chiếc “Áo vua ban" .
29 Tháng Tám 20189:18 SA(Xem: 318)
Thì ra Hách thông minh hơn tôi hằng nghĩ.
27 Tháng Tám 20189:26 SA(Xem: 194)
Mạ, mỗi thứ có một số phận riêng của nó, cứ cố hết sức, và, chuyện thành bại, tùy hỉ nghe.
14 Tháng Tám 20188:56 SA(Xem: 1999)
Thường lệ, cứ đến ngày lễ Phật Đản, trời đổ mưa và vạn vật tươi mát.
28 Tháng Bảy 20189:59 SA(Xem: 210)
Người ta hỏi Út nữa lớn lên làm gí? Không ngần ngại nhỏ nói lớn lên làm ca sĩ.
25 Tháng Bảy 20189:02 SA(Xem: 373)
Tôi có những mối cảm hoài với Net, một chút buồn thương, một chút ân nghĩa, một chút giận hờn.
24 Tháng Bảy 20189:39 SA(Xem: 225)
Bước xuống núi rồi mà tiếng oai linh lẫn trong lời gió lá cứ gờn gợn trong tôi một nỗi u hoài trước ngàn cơn gió thổi qua đây!
23 Tháng Bảy 20189:08 SA(Xem: 1289)
Trời đất đặt để sông có nguồn, cây có gốc. Người đời gọi nguồn gốc!Có nguồn, tất có nước. Có gốc, tất có rễ.
Cơ sở HT Productions cùng với công ty Amazon đã ấn hành Tuyển tập tùy bút “Chỉ nhớ người thôi, đủ hết đời” của nhà thơ Du Tử Lê.
Trường hợp muốn có chữ ký tác giả để lưu niệm, ở Việt Nam, xin liên lạc với Cô Sóc, tel.: 090-260-4722. Ngoài Việt Nam, xin liên lạc với Ms. Phan Hạnh Tuyền, Email:phanhanhtuyen@gmail.com
Ở lần tái bản này, ngoài phần hiệu đính, cơ sở HT Productions còn có phần hình ảnh trên dưới 50 tác giả được đề cập trong sách.
TÁC GIẢ
(Xem: 100)
Nhạc phẩm đầu tiên ông sáng tác lúc mới 13 tuổi là bài ‘Mẹ Tôi’,
(Xem: 143)
Thanh Thúy, như một hiện tượng gom được cả thực và phi thực.
(Xem: 137)
Trong số hàng chục nghệ sĩ từng bày tỏ tình yêu một chiều với Thanh Thúy,
(Xem: 225)
Nhiều người nói, Trịnh Công Sơn không phải là người đầu tiên gieo cầu nhắm vào Thanh Thúy.
(Xem: 459)
Rất nhiều người vẫn còn nhớ 4 câu thơ tuyệt tác của nhà thơ Hoàng Trúc Ly, viết tặng Thanh Thúy
(Xem: 5350)
Du Tử Lê nói ông chỉ muốn im lặng. Trong phần hỏi-đáp rất ngắn dưới đây, nhà thơ Du Tử Lê có giải thích về sự im lặng của ông, với nhiều ngụ ý.
(Xem: 625)
Đầu tháng 6-2018, tuyển thơ Khúc Thụy Du của nhà thơ Du Tử Lê ra mắt độc giả trong nước.
(Xem: 12029)
Đứng giữa gian hàng, trên một bục gỗ cao phủ khăn trắng nuốt, người thiếu nữ trông nổi bật hẳn lên với trang phục tuy rực rỡ sắc mầ
(Xem: 1461)
Theo thiển ý cá nhân tôi, thơ Du Tử Lê khá "hiền!"
(Xem: 6139)
“Ngay sau khi gặp ông, tôi đã bước sang “chặng đường ngỡ ngàng.” Không ngỡ ngàng sao được khi mà đứng bên ông
(Xem: 385)
Thời gian vừa qua, nhà thơ Du Tử Lê có nhận trả lời phỏng vấn hai đài truyền hình ở miền nam Cali là SET/TV và V-Star-TV.
(Xem: 465)
Triển lãm tranh của Du Tử Lê, được tổ chức tại tư gia của ông bà Nhạc Sĩ Đăng Khánh-Phương Hoa
(Xem: 20307)
Tôi gọi thơ Du Tử Lê là thơ áo vàng, thơ vô địch, thơ về đầu.
(Xem: 15132)
Nhà báo Vũ Ánh phỏng vấn Du Tử Lê 11-2013
(Xem: 12677)
12-18-2009 Nhà thơ Du Tử Lê phỏng vấn nhạc sĩ Thân Trọng Uyên Phươn
(Xem: 15933)
Khi gối đầu lên ngực em - Thơ Du Tử Lê - Nhac: Tịnh Hiếu, Khoa Nguyễn - Tiếng hát: Đồng Thảo
(Xem: 13988)
Người về như bụi - Thơ: Du Tử Lê - Nhạc: Hoàng Quốc Bảo - Tiếng hát: Kim Tước
(Xem: 12456)
Hỏi chúa đi rồi em sẽ hay - Thơ: Du Tử Lê - Nhạc: Hoàng Thanh Tâm - Tiếng hát: Tuấn Anh
(Xem: 10452)
Khái Quát Văn Học Ba Miền - Du Tử Lê, Nguyễn Mạnh Trinh, Thái Tú Hạp
(Xem: 9685)
2013-03-30 Triển lãm tranh Du Tử Lê - Falls Church - Virginia
(Xem: 9816)
Nhạc sĩ Đăng Khánh cư ngụ tại Houston Texas, ngoài là một nhạc sĩ ông còn là một nha sĩ
(Xem: 9025)
Triển Lãm Tranh Du Tử Lê ở Hoa Thịnh Đốn
(Xem: 8600)
Triển lãm Tranh và đêm nhạc "Giữ Đời Cho Nhau" Du Tử Lê đã gặt hái sự thành công tại Seattl
(Xem: 9821)
Tình Sầu Du Tử Lê - Thơ: Du Tử Lê - Nhạc: Phạm Duy - Tiếng hát: Thái Thanh
(Xem: 15039)
Nhà báo Lê Văn là cựu Giám Đốc đài VOA phần Việt Ngữ
(Xem: 21432)
ngọn cây có những trời giông bão. ta có nghìn năm đợi một người
(Xem: 27226)
Cung Trầm Tưởng sinh ngày 28/2/1932 tại Hà Nội. Năm 15 tuổi ông bắt đầu làm thơ,
(Xem: 18710)
Tên thật Nguyễn đức Quang, sinh năm 1944 tại Sơn Tây. Theo gia đình vào Nam năm 1954
(Xem: 19830)
ơn em thơ dại từ trời/theo ta xuống biển vớt đời ta trôi/ơn em, dáng mỏng mưa vời
(Xem: 24042)
Nhạc sĩ Đăng Khánh cư ngụ tại Houston Texas, ngoài là một nhạc sĩ ông còn là một nha sĩ
(Xem: 21765)
Nhan đề đầu tiên của ca khúc “Hạnh phúc buồn,” là “Trong tay thánh nữ có đời tôi.”
(Xem: 18168)
Bác sĩ Bích Liên tốt nghiệp cử nhân Khoa học tại Đại Học UCI (1982), Tiến sĩ Y Khoa Đại học UCI (1987
Khách Thăm Viếng
1,947,544