VÕ DIỆU THANH - Ngày mai cho con

07 Tháng Mười 201312:00 SA(Xem: 18091)
VÕ DIỆU THANH - Ngày mai cho con

 

Mí quyết định ưng người đàn ông xứ lạ. Lục không hiểu. Mới mấy hôm trước, nghe Lục bàn kế hoạch đi làm kiếm tiền gởi về trả nợ cho ba má, Mí đã xúc động nói không thành tiếng: “Em cám ơn anh, mình không cần giàu sang, chỉ cần anh bảo bọc em…” Lục thấy mình dư sức làm được điều đó.

Mí về kể với má về Lục. Má nói “Ừ thằng đó được. Nó hiền, thiệt thà” – “Hồi đó ba có hiền vậy không má?” – “Ừ… cũng hiền. Mà con trai xứ này thằng nào không như vậy”.

Mí bước ra nhà trước nhìn ba. Ông nằm, giang hai chân hai tay, không phải đang mơ màng mà đang ngất ngây… Khi cưới nhau Mí sẽ gầy gò như má. Lục sẽ ngồi mâm với những người đàn ông cùng xóm. Nếu Mí không hiền như má, mặt nặng mày nhẹ thì sẽ có những cuộc ẩu đả. Khi tiếng kêu khóc của vợ con còn chưa lắng xuống, người trụ cột của gia đình sẽ lăn ra giữa nhà hiên ngang ngáy pho pho. Mặc kệ đám chủ nợ chửi nhoi ngoài cổng. Nợ đó má lén lút mượn nuôi chị em Mí. Ba không dính gì tới chúng. Ba vô can với năm đứa con đang nheo nhéo đòi ăn.

Mí cảm thấy sự kinh sợ, căm ghét, chán ngán trào đầy mắt má khi nhắc về ba. Nhưng họ vẫn sống với nhau tỉnh queo, hy sinh hạnh phúc vì con. Chị em Mí được gì trong cuộc hy sinh này?

Mí sẽ có chồng ngoại quốc. Không tình yêu cũng được. Con Mí có thể cũng như Mí, không được nhìn thấy hạnh phúc của cha mẹ. Nhưng nó sẽ có một người cha nhiều tiền. Còn hơn là có chồng tại xứ, tình thì lợt lạt, tiền thì lôi thôi…

Lục đón đường Mí “anh nghe nói nhiều cô lấy chồng nước ngoài thê thảm lắm, em chịu không nổi đâu”. Mí nhích môi. Vậy chớ làm vợ xứ này thì sung sướng sao? May cũng được, rủi cũng không sao. Dun rủi thành Thúy Kiều qua tay đủ loại đàn ông cũng được. Một đồng bên đó rất có giá, có thể làm cuộc đổi đời, cho Mí, cho mẹ, cho em. Cho quá nhiều người, nhất là cho con. Chẳng phải chỉ cần tiền cưới, Mí đã giúp ba mẹ trả dứt nợ đó sao!

Mí có nghe ở đâu đó câu nói “có những chuyện khó mấy cũng phải quên đi”. Lục nói gì đáng lẽ phải quên sạch một lần khi dứt áo, vậy mà Mí lại nhớ không thiếu câu nào, cả cái câu Lục nói hôm đám cưới Mí: “Mí đi đi, chừng nào chịu hết nổi về nghe! Tôi đợi Mí, đợi tới chết. Tôi không giống ba em”.

Cô lắc đầu, cúi xuống hôn con, hôn miết miết… Làm gì có, chắc là cưới vợ mất tiêu rồi! Vậy mà lúc nằm nghe hơi thở dồn dập của A Trung đổ trên người, lúc cấn thai, lúc đau trở dạ, lúc nuôi con… Mí lại cứ nghe câu nói ấy âm ấm, ngòn ngọt… Xa rồi, câu nào của Lục vọng lại cũng như được kết bằng máu của hắn.

Canh bạc đời Mí tính ra cũng không tệ. Nhà A Trung là một biệt thự hai tầng, có vú nuôi, có của gia bảo. Mí đâu có muốn gì nữa, cũng không còn gì để mất. Tuy A Trung hơi sần sượng một chút, phốp pháp một chút và đôi mí mắt hum húp, khó mà nhìn thấy rõ ánh mắt ấy đang vui hay đang giận.

A Trung cũng đâu có quan trọng Mí có thương anh ta hay không. A Trung chỉ bận tâm soi cặp mắt bum búp vào ví của Mí, lục lọi thư từ mấy đứa em gởi qua, kiểm tra giấy chuyển tiền. Mí thản nhiên ôm ghì con mà hôn. Như người đang bị đắm thuyền giữa biển ôm cứng lấy cái phao mà không biết sau trận sóng này, nó sẽ đưa cô tới bến bờ nào…

Mí đã dựa dẫm vào con trai. Nó còn nhỏ xíu, chưa biết nói nhưng đã mang trong người một sứ mạng không ai thay thế được.

Con trai của Mí không giống cha, nó giống Mí như tạc, giống đôi mắt có hàng lông mi quớt ngược. Đứng từ xa thấy mắt đã nhận ra người. Đôi môi hồng chẻ một đường nhỏ ở giữa, cười lên là người đối diện mất tất cả ý chí. Cái cằm cũng chẻ một rãnh nhỏ. A Trung không hề muốn mất nụ cười đó. Nhưng nụ cười đó trên môi Mí thì anh ta không mua được. Điều đó làm anh ta giống như người đói lùa lia lịa cơm nhai ngấu nghiến lại cắn trúng sạn, ê ẩm tới óc.

 

10 Tháng Tư 20261:46 CH(Xem: 49)
Vào những năm cuối đời, vua Gia Long chỉ dụ Bộ Hộ điều tra tài nguyên thảo mộc của nước nhà.
05 Tháng Tư 202612:03 CH(Xem: 101)
Tóm lại, không nên để người cao tuổi mắc thêm những bệnh... vô duyên!
31 Tháng Ba 202612:06 CH(Xem: 184)
Ôi, cả một hành trình học chui trong kế hoạch bí mật của bác Dĩ, mẹ Tuân.
20 Tháng Ba 202611:59 SA(Xem: 455)
thấy cây kiểng còi mình còn săn sóc, ổng nông nỗi vậy bỏ luôn sao đành.
15 Tháng Ba 202611:45 SA(Xem: 449)
Thằng Đức đang chăm chú đứng đái ở bìa rừng khi Thái rón rén đến bên cạnh.
10 Tháng Ba 202612:08 CH(Xem: 505)
Yasmin, cô gái Thái Lan gốc Mã Lai, nhìn sang tôi tủm tỉm cười khen biển Việt Nam đẹp lắm.
05 Tháng Ba 20262:31 CH(Xem: 518)
Hồi xưa ở nhà, nội và má tôi hay xài cái gióng treo lủng lẳng trong nhà để đựng các nồi thức ăn,
20 Tháng Hai 20268:31 SA(Xem: 384)
Joe cũng biết là Anna rất yêu anh, cô sẽ yêu anh hơn nữa, khi cô biết anh để tóc dài cho Mẹ anh, cô chắc sẽ không còn so đo “sợi ngắn, sợi dài” nữa.
10 Tháng Hai 20265:01 CH(Xem: 656)
Già thì khổ, ai cũng biết. Sanh lão bệnh tử! Nhưng già vẫn có thể sướng.
05 Tháng Hai 20268:36 SA(Xem: 884)
Một gương mặt kỳ lạ với những nếp nhăn xếp đều từng lớp làm tôi cảm tưởng mặt bà lợp bằng những nếp nhăn đó.
Du Tử Lê Thơ Toàn Tập/ Trọn bộ 4 tập, trên 2000 trang
Cơ sở HT Productions cùng với công ty Amazon đã ấn hành Tuyển tập tùy bút “Chỉ nhớ người thôi, đủ hết đời” của nhà thơ Du Tử Lê.
Trường hợp muốn có chữ ký tác giả để lưu niệm, ở Việt Nam, xin liên lạc với Cô Sóc, tel.: 090-360-4722. Ngoài Việt Nam, xin liên lạc với Ms. Phan Hạnh Tuyền, Email:phanhanhtuyen@gmail.com
Ở lần tái bản này, ngoài phần hiệu đính, cơ sở HT Productions còn có phần hình ảnh trên dưới 50 tác giả được đề cập trong sách.
TÁC GIẢ
(Xem: 14292)
Mừng sinh nhật 93 tuổi của nhà văn Doãn Quốc Sỹ
(Xem: 15496)
Võ Phiến là một trong những nhà văn hàng đầu của 20 năm VHNT miền Nam, giai đoạn 1954-1975.
(Xem: 13419)
ca khúc này, là một thứ kinh-nguyện-riêng của những người yêu nhau, bất hạnh. Trong số những người yêu nhau, bất hạnh, có anh C. của chúng tôi.
(Xem: 14108)
Để khuây khỏa nỗi buồn của cảnh đời tỵ nạn, nhạc sĩ Đan Thọ đã học cách hòa âm nhạc bằng máy computer.
(Xem: 24737)
Tôi, nhiều lần được thấy chị bước ra sân khấu, dịu dàng với nụ cười trẻ thơ, đứng giữa một Mai Hương, đằm thắm, một Kim Tước trầm, tịnh - - hợp ca, những ca khúc được coi là bất tử của nền tân nhạc Việt Nam, trên, dưới năm mươi năm
(Xem: 58)
Thơ Du Tử Lê gieo vào tâm hồn người đọc một cảm giác lâng lâng đầy suy tư, ông được xem như nhà thơ Tình do cả đời đắm đuối hệ lụy vì thơ.
(Xem: 18641)
thưởng thức thơ Du Tử Lê để từ đó chúng ta cùng vươn tới cảm thông với ánh sáng, với hương thơm muôn đời của Chân-Thiện-Mỹ
(Xem: 6869)
Tên tuổi bác Lê, tôi biết đã lâu nhưng chả bao giờ nghĩ có thể, có dịp nào gặp, chứ đừng nói được trò chuyện, với một người mà mình hằng ngưỡng mộ.
(Xem: 1378)
Đêm tưởng niệm thi sĩ Du Tử Lê được một nhóm bạn trẻ yêu thơ ông tự nguyện đứng ra tổ chức.
(Xem: 1687)
Hạnh phúc cho những người có được để mà "cám ơn em, xin cảm ơn hạnh phúc này".
(Xem: 22289)
Tình Sầu Du Tử Lê - Thơ: Du Tử Lê - Nhạc: Phạm Duy - Tiếng hát: Thái Thanh
(Xem: 11096)
Nhưng, khi em về nhà ngày hôm nay, thì bố của em, đã không còn.
(Xem: 13055)
Thơ Du Tử Lê, nhạc: Trần Duy Đức
(Xem: 10819)
Thời gian vừa qua, nhà thơ Du Tử Lê có nhận trả lời phỏng vấn hai đài truyền hình ở miền nam Cali là SET/TV và V-Star-TV.
(Xem: 15325)
Triển lãm tranh của Du Tử Lê, được tổ chức tại tư gia của ông bà Nhạc Sĩ Đăng Khánh-Phương Hoa
(Xem: 34696)
Tôi gọi thơ Du Tử Lê là thơ áo vàng, thơ vô địch, thơ về đầu.
(Xem: 23128)
12-18-2009 Nhà thơ Du Tử Lê phỏng vấn nhạc sĩ Thân Trọng Uyên Phươn
(Xem: 29388)
Khi gối đầu lên ngực em - Thơ Du Tử Lê - Nhac: Tịnh Hiếu, Khoa Nguyễn - Tiếng hát: Đồng Thảo
(Xem: 26748)
Người về như bụi - Thơ: Du Tử Lê - Nhạc: Hoàng Quốc Bảo - Tiếng hát: Kim Tước
(Xem: 25809)
Hỏi chúa đi rồi em sẽ hay - Thơ: Du Tử Lê - Nhạc: Hoàng Thanh Tâm - Tiếng hát: Tuấn Anh
(Xem: 23792)
Khái Quát Văn Học Ba Miền - Du Tử Lê, Nguyễn Mạnh Trinh, Thái Tú Hạp
(Xem: 20724)
2013-03-30 Triển lãm tranh Du Tử Lê - Falls Church - Virginia
(Xem: 22374)
Nhạc sĩ Đăng Khánh cư ngụ tại Houston Texas, ngoài là một nhạc sĩ ông còn là một nha sĩ
(Xem: 19388)
Triển Lãm Tranh Du Tử Lê ở Hoa Thịnh Đốn
(Xem: 18200)
Triển lãm Tranh và đêm nhạc "Giữ Đời Cho Nhau" Du Tử Lê đã gặt hái sự thành công tại Seattl
(Xem: 29392)
Nhà báo Lê Văn là cựu Giám Đốc đài VOA phần Việt Ngữ
(Xem: 36092)
ngọn cây có những trời giông bão. ta có nghìn năm đợi một người
(Xem: 37128)
Cung Trầm Tưởng sinh ngày 28/2/1932 tại Hà Nội. Năm 15 tuổi ông bắt đầu làm thơ,