Trò chuyện trên mạng với Nhà thơ Trịnh Sơn - kỳ 08

31 Tháng Mười Hai 201312:00 SA(Xem: 1985)
Trò chuyện trên mạng với Nhà thơ Trịnh Sơn - kỳ 08

*Câu hỏi của JohnHuynh:


Theo dõi sinh hoạt của Trịnh Sơn, tôi có cảm tưởng Trịnh Sơn đi nhiều, gặp gỡ rất nhiều văn nghệ sĩ cũ mới. Vậy hai sự kiện đi nhiều và gặp gỡ nhiều có tác động gì trong thi ca cũng như cảm nhận riêng của Trịnh Sơn hay không?



*Trịnh Sơn trả lời:

Nếu chỉ đi, có lẽ trong tôi không có một Trịnh Sơn đang hân hoan mở lòng cùng quý độc giả.

Một hành trình, nếu chỉ để ngắm nhìn, tìm hiểu, chụp ảnh hoặc ghi lại những vẻ đẹp, cảnh sắc. Như một cuộc du lịch. Chẳng có nghĩa lý gì.

Tại sao một cuộc du hí và một cuộc di tản lại khác nhau? Tôi đi để tìm hiểu điều này. Tôi bắt gặp EM. Remarque làm cả cuộc lưu đày. Hạnh phúc và muộn phiền. Đau thương và oán hận. Dằn vặt và từ bi. Tôi bắt gặp Thomas Hardy trốn đám đông điên loạn bằng cách chạy vào tâm của nó. Hố đen của con người là sâu nhất. Tôi bắt gặp Sylvain Tesson ẩn dật tự chữa lành vết thương bên bờ hồ Baikal băng giá. Đếm từng cây số, địa danh trên đường du lịch chỉ là một cách làm cho thời gian hoang phế…

Vâng, tôi gặp nhiều lắm. Đôi khi, tôi cảm giác mình phân thân, chia năm xẻ bảy để đi cùng những ảo vọng đời mình. Có lúc, sẵn sàng làm một cuộc thoát ly triệt để. Cảm nhận mọi thứ trên đường bằng va chạm tâm trí. Không cần nhìn thấy, không cần sờ mó vào, không cần chung chạ. (Tình yêu, là một cuộc ly loạn lớn, với tôi. Tôi hành lạc với nỗi cô đơn của chính mình. Ngay trong trái tim người tình).

Bạn bè tôi, họ cũng đi nhiều. Mỗi người một cách, nhưng đều gặp nhau ở chỗ kỳ lạ nhất của chuyến viễn vông, vốn ngu ngốc và xa xỉ so với nền giáo dục, luân lý ở Việt Nam vài chục năm nay, là gặp nhau. Nghĩa là, gặp lại chính mình. Hoặc kẻ đã từng là mình, hoặc sẽ là mình. Kể cả, chẳng bao giờ là mình. Bọn thanh niên sống giữa thế kỷ ồ ạt hẩm hiu thế hệ tôi thích chí gọi nhau “bụi đời” với “giang hồ”. Đã từng nhiều lần nắm tay nhau mà đi chết. Như Thế hệ bỏ đi những năm 60-70 ở Mỹ.

Thế hệ bỏ đi ấy, đến nay, vẫn còn ảnh hưởng và ý nghĩa trọn vẹn, như những anh hùng đích thực. Chúng tôi chia sẻ nhau lý tưởng rất giản đơn, rằng, bản anh hùng ca thiêng liêng nhất phải được hát bằng tiếng người, âm thanh của máu nóng và sắc màu của phân ly. Chứ không phải bằng sức mạnh của khí tài, hoàn cảnh, lòng can đảm hay bất cứ triết thuyết, lý do nào ngoại tâm. Chúng tôi hứng chịu và sợ hãi trước những cuộc hành quân của ý thức. Họ đang xâm lược và bị xâm lược trong chính họ.

Thi ca của tôi ư? Dường như, thơ chẳng dính dáng gì đến chuyện “đi nhiều” cả. Thơ là đứng lại và nằm xuống. Tự chôn mình dưới tất cả cát bụi dọc đường. Nghĩa đen và nghĩa bóng. Có nghĩa và vô nghĩa.

Tôi chưa hề phung phí dù chỉ một dấu chấm cho bất cứ con đường nào. Dù là con đường đẹp nhất. Tôi ghét sự phán xét. Với tôi, con đường luôn mở ra. Không thể trông chờ hy vọng hoặc nghi hoặc thất vọng nó. Nó, con đường mà bạn đang trải qua, mới có quyền gõ những nhát búa quyết định xuống thân phận bạn.

Bạn đã bị/được con đường của bạn gõ nặng gõ nhẹ mấy lần rồi? Tôi, không nhớ nổi. Chẳng buồn nhớ. Con đường ấy, như tên một bài viết nhỏ đã lâu, Không đợi chờ kiếp nào khác:

“Không có con đường dài nhất
Và mọi con đường không có nơi bắt đầu không có nơi kết thúc
Hạnh phúc em ơi hạnh phúc
Là bước chân thấm mệt
 
Không đợi chờ để bắt đầu một kiếp nào khác
Em ơi cùng tôi
Bắt đầu kiếp sau của mình, nếu có
Ngay bây giờ”


(Không đợi chờ kiếp nào khác – TS)
Xin cảm ơn ông/bà John Huynh đã quan tâm đến chuyện “đi nhiều” của tôi. Câu hỏi quen quen lạ lạ.
Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
27 Tháng Mười Một 201512:00 SA(Xem: 1622)
Thưa ông, hôm nay tôi có mấy câu hỏi nhỏ gửi cho ông đây. Đó là tôi có đọc “Khói trắng thiên đường” của ông và thấy ông có ghi lại một vài đoạn thơ của ông. Tôi rất thích mấy đoạn thơ ngắn ấy. Vậy ông có thể vui lòng cho tôi biết:
05 Tháng Mười Một 201512:00 SA(Xem: 1943)
Hầu như mọi người đều nhận thấy tiểu thuyết hay truyên dài của ông thường dựa trên những dữ kiện thực. Phần hư cấu có rất ít. Vậy cá nhân ông đánh giá thế nào về những truyện hoàn toàn được xây dựng trên hư cấu?
06 Tháng Mười 201512:00 SA(Xem: 2222)
Tôi theo dõi gần như khá đầy đủ những tác phẩm ông đã xuất bản. Do đấy, tôi được biết ông từng gặp khó khăn với một vài tác phẩm của mình. Vậy thì đứng trước những khó khăn ấy ông đã có thái độ nào?
07 Tháng Tám 201512:00 SA(Xem: 2616)
ông sẽ nói đôi điều về tình ái với bạn đọc chứ? Nó xuất hiện, xoa dịu, chữa lành những bi kịch khác ra sao, nó có nhất thiết tồn tại trong một tác phẩm không, và liều lượng, vai trò của nó như thế nào góp vào thành công của tác phẩm
24 Tháng Bảy 201512:00 SA(Xem: 2567)
Có người cho rằng truyện ngắn là một mảnh của truyện dài ngắt ra. Ông có đồng ý với quan niệm này hay ông có quan niệm khác? Nếu ông có quan niệm khác thì xin ông trả lời rõ ràng cho tôi được hiểu.
09 Tháng Bảy 201512:00 SA(Xem: 2800)
Ông Du Tử Lê nói, ông là người rất giầu có về vốn sống. Từ đó tôi có 4 câu hỏi nhỏ mong ông trả lời đó là:
02 Tháng Bảy 201512:00 SA(Xem: 2329)
Tôi có mua và đã đọc cuốn “Khói trắng thiên đường” của ông. Câu hỏi của tôi là ông có thể cho tôi biết là có bao nhiêu phần trăm sự thật trong truyện này?
25 Tháng Sáu 201512:00 SA(Xem: 3162)
Nhà văn Đào Hiếu sinh tại Tây Sơn, tỉnh Bình Định. Tốt nghiệp cử nhân văn chương, đại học Văn khoa Sài Gòn 1972. Sau năm 1975, ông công tác tại báo Tuổi Trẻ và nhà xuất bản Trẻ... Cùng gia đình, ông hiện sống tại Sài Gòn
24 Tháng Năm 201512:00 SA(Xem: 2644)
Thưa ông: Những đề tài đó có xuất phát từ những cảm nghiệm cá nhân của ông không? Nếu có thì chừng bao nhiêu phần trăm?
04 Tháng Năm 201512:00 SA(Xem: 2881)
Kim Loan : Thưa anh, theo tôi nghĩ, người viết phiếm như ông thì bất cứ lúc nào, đi đâu cũng lắng tai nghe, thâu nhận...để rồi về viết. Như thế đời sống lúc nào cũng lăm lăm dòm ngó mọi chuyện để viết, thế thì chán chết. Chẳng lúc nào mình sống thoải mái, phải không thưa anh?
Cơ sở HT Productions cùng với công ty Amazon đã ấn hành Tuyển tập tùy bút “Chỉ nhớ người thôi, đủ hết đời” của nhà thơ Du Tử Lê.
Trường hợp muốn có chữ ký tác giả để lưu niệm, ở Việt Nam, xin liên lạc với Cô Sóc, tel.: 090-260-4722. Ngoài Việt Nam, xin liên lạc với Ms. Phan Hạnh Tuyền, Email:phanhanhtuyen@gmail.com
Ở lần tái bản này, ngoài phần hiệu đính, cơ sở HT Productions còn có phần hình ảnh trên dưới 50 tác giả được đề cập trong sách.
TÁC GIẢ
(Xem: 95)
Tôi rất thích tính chân thật, không làm dáng của họ Nguyễn, khi ông mở đầu phần dẫn nhập cho những bài thơ của mình
(Xem: 157)
Tuyển tập này, cũng nên được nhìn như một ghi nhận tình bạn lấp lánh, thuở họ còn đủ ba người.
(Xem: 215)
Khởi thủy khi tìm về nhạc Việt, Elvis Phương chỉ biết một bài duy nhất là ca khúc”Mộng dưới hoa”, thơ Đinh Hùng, nhạc Phạm Đình Chương!!!
(Xem: 237)
Trong sinh hoạt âm nhạc tại miền nam VN, 20 năm (1954-1975) rất nhiều người biết tên tuổi nhạc sĩ Ngọc Chánh.
(Xem: 57)
Đầu tháng 6-2018, tuyển thơ Khúc Thụy Du của nhà thơ Du Tử Lê ra mắt độc giả trong nước.
(Xem: 11778)
Đứng giữa gian hàng, trên một bục gỗ cao phủ khăn trắng nuốt, người thiếu nữ trông nổi bật hẳn lên với trang phục tuy rực rỡ sắc mầ
(Xem: 1118)
Theo thiển ý cá nhân tôi, thơ Du Tử Lê khá "hiền!"
(Xem: 5832)
“Ngay sau khi gặp ông, tôi đã bước sang “chặng đường ngỡ ngàng.” Không ngỡ ngàng sao được khi mà đứng bên ông
(Xem: 1378)
DU TỬ LÊ cũng là một nhân vật đặc biệt. Nhỏ hơn họ Trịnh vài tuổi. Gốc gác Phủ Lý, Hà Nam. Sống ở Hà Nội, trước khi theo gia đình di cư vào Nam.
(Xem: 137)
Thời gian vừa qua, nhà thơ Du Tử Lê có nhận trả lời phỏng vấn hai đài truyền hình ở miền nam Cali là SET/TV và V-Star-TV.
(Xem: 291)
Triển lãm tranh của Du Tử Lê, được tổ chức tại tư gia của ông bà Nhạc Sĩ Đăng Khánh-Phương Hoa
(Xem: 20043)
Tôi gọi thơ Du Tử Lê là thơ áo vàng, thơ vô địch, thơ về đầu.
(Xem: 14927)
Nhà báo Vũ Ánh phỏng vấn Du Tử Lê 11-2013
(Xem: 12445)
12-18-2009 Nhà thơ Du Tử Lê phỏng vấn nhạc sĩ Thân Trọng Uyên Phươn
(Xem: 15631)
Khi gối đầu lên ngực em - Thơ Du Tử Lê - Nhac: Tịnh Hiếu, Khoa Nguyễn - Tiếng hát: Đồng Thảo
(Xem: 13750)
Người về như bụi - Thơ: Du Tử Lê - Nhạc: Hoàng Quốc Bảo - Tiếng hát: Kim Tước
(Xem: 12216)
Hỏi chúa đi rồi em sẽ hay - Thơ: Du Tử Lê - Nhạc: Hoàng Thanh Tâm - Tiếng hát: Tuấn Anh
(Xem: 10244)
Khái Quát Văn Học Ba Miền - Du Tử Lê, Nguyễn Mạnh Trinh, Thái Tú Hạp
(Xem: 9523)
2013-03-30 Triển lãm tranh Du Tử Lê - Falls Church - Virginia
(Xem: 9614)
Nhạc sĩ Đăng Khánh cư ngụ tại Houston Texas, ngoài là một nhạc sĩ ông còn là một nha sĩ
(Xem: 8840)
Triển Lãm Tranh Du Tử Lê ở Hoa Thịnh Đốn
(Xem: 8463)
Triển lãm Tranh và đêm nhạc "Giữ Đời Cho Nhau" Du Tử Lê đã gặt hái sự thành công tại Seattl
(Xem: 9578)
Tình Sầu Du Tử Lê - Thơ: Du Tử Lê - Nhạc: Phạm Duy - Tiếng hát: Thái Thanh
(Xem: 14863)
Nhà báo Lê Văn là cựu Giám Đốc đài VOA phần Việt Ngữ
(Xem: 21133)
ngọn cây có những trời giông bão. ta có nghìn năm đợi một người
(Xem: 27030)
Cung Trầm Tưởng sinh ngày 28/2/1932 tại Hà Nội. Năm 15 tuổi ông bắt đầu làm thơ,
(Xem: 18502)
Tên thật Nguyễn đức Quang, sinh năm 1944 tại Sơn Tây. Theo gia đình vào Nam năm 1954
(Xem: 19617)
ơn em thơ dại từ trời/theo ta xuống biển vớt đời ta trôi/ơn em, dáng mỏng mưa vời
(Xem: 23875)
Nhạc sĩ Đăng Khánh cư ngụ tại Houston Texas, ngoài là một nhạc sĩ ông còn là một nha sĩ
(Xem: 21539)
Nhan đề đầu tiên của ca khúc “Hạnh phúc buồn,” là “Trong tay thánh nữ có đời tôi.”
(Xem: 18000)
Bác sĩ Bích Liên tốt nghiệp cử nhân Khoa học tại Đại Học UCI (1982), Tiến sĩ Y Khoa Đại học UCI (1987
Khách Thăm Viếng
1,839,911