
Tranh Đinh Cường
Một Mình ! Tôi Ngủ Nằm Nghiêng
Chiều giường - đo thiếu trăm năm
tôi kê gối lệch tôi nằm nghiêng lưng
chăn thu đắp mảnh lừng chừng
cao / nguyên / nhũ đỏ / thấp / rừng / rũ nâu
nghiêng đèo dốc lượn về đâu
cồn dâng mấy lớp khe sâu mấy tầng
Máu dồn da thịt nghiêng thân
tay nghiêng hứng giọt trong ngần triết / minh
đất trời nghiêng cõi bình sinh
tôi xiêm áo lại nghiêng mình tạ tôi
Chiều giường đo một đo đôi
đêm nay tôi ngủ nghiêng chơi . .
một mình
Cũng Một Nửa!
Nửa em và một nửa anh
ghép đi ghép lại hoá thành
nửa nhau
nửa này hỏi nửa kia đâu
thừa mong ngóng lại bù đau đớn vào
Nửa anh là nửa ngọt ngào
yến châu nửa chén hồng đào nửa ly
ghép vào
nửa ở nửa đi
chia ra
anh nửa từ bi mang về
Nửa em là nửa u mê
mảnh tình chân cũng
nửa quê
nửa thành
lòng vàng
môi đỏ
mắt xanh
trái tim cũng nửa :
nửa anh
nửa chồng
Bây giờ ???
một nửa nằm không !!!
nhớ
bao nhiêu nửa
lông bông giữa đời.



