NGÔ DUY KHƯƠNG -

11 Tháng Tám 201412:00 SA(Xem: 3233)
NGÔ DUY KHƯƠNG -



dc_01_content-content

Nhớ 

Bao lâu rồi mình không hôn em nhỉ
Ôi bờ môi khát nhớ những bờ môi
Thương lưỡi mềm quay quắt nỗi đơn côi
Và hơi thở không còn ai giữ lại 

Những đam mê của một thời vụng dại
Đâu , đâu rồi suối tóc anh đắm say?
Chỉ còn giấc mơ của những ngón tay
Mong lại được cuộn mình trong tóc mướt 

Nhưng mộng ước mãi chỉ là mộng ước
Ánh mắt xưa giờ đã quá xa xăm
Biết bao giờ chạm lại những tháng năm
Nơi anh đắm trong tình em trong vắt 

Nụ hôn xưa giờ chỉ là vết cắt
Cứa lòng anh trong những buổi chiều mưa
Làm sao đón chuyến tàu về ngày xưa
Nơi nụ hôn, một lần..là mãi mãi 

March, 8-2011 

 

 

Thằng hề

Anh biết rằng ngày đó rồi cũng đến
Em sẽ về cùng người ấy yêu thương
Anh chỉ là gánh xiếc rong dọc đường
Nơi em nhỏ tìm nụ cười trong trẻo

Ừ thằng hề thì muôn đời vẫn thế
Vẫn hồn nhiên như những kẻ vô tâm
Nào ai biết những nỗi niềm lặng câm
Rơi lẫn khuất sau mặt nạ cười ấy

Mai em đi, gánh xiếc cũng ra đi
Thằng hề ở lại sân khấu cuộc đời
Nụ cười em gái vẫn hiện muôn nơi
Sao mặt nạ cười bỗng dưng rơi mất?

Chỉ còn lại một gương mặt rất thật
Mắt vẫn đăm về một chốn xa xôi
Ở nơi ấy người em gái của tôi
Còn nhớ đến thằng hề ngày xưa cũ?

July, 08 - 2010


 

Khi em không còn yêu anh 

Khi em không còn yêu anh
Đôi mắt xanh trên cành cũng ngã màu vàng úa
Bởi nhánh rễ yêu thương đã không vươn đến được
Nơi mạch ngầm cảm xúc vẫn chảy hàng đêm 

Khi em không còn yêu anh
Chẳng ai còn nghe tiếng anh nói nữa
Không phải vì mọi lời đều vô nghĩa
Bởi sợi dây môi ai thắt tự bao giờ 

Khi em không còn yêu anh
Đôi tai xưa cũng đã khép lại rồi
Dẫu khúc xuân ca với những nốt chim hót trên dòng kẻ sợi nắng
Cũng chẳng có nghĩa gì bởi đã vắng tiếng em 

Và em ơi khi ta đã mất nhau
Mắt anh vàng, môi chặt, tai khép lại
Anh vẫn sống một cuộc đời nhẫn nại
Với một tâm hồn đã ngây dại vì em.

Apr, 10-2010 

 

Con Đường


Buổi sáng, một thằng nhóc rong chơi trên một con đường rộng, nhiều cỏ và hoa. Nó vừa đi vừa ngắm vừa hít thở khí trời, trông rất thảnh thơi. Đôi lúc nó bị vấp ngã vì mãi ngắm, nhưng nó đứng dậy ngay lập tức và tiếp tục đi, thậm chí nó không để ý rằng nó đang chảy máu và cái vấp ngã vừa rồi có thể để lại cho nó một vết sẹo. Nó không quan tâm vì quanh bên nó còn biết bao thứ để khám phá. Nó cũng không cần biết phía cuối con đường là gì. Trời ngày càng nóng dần.

Buổi trưa, một thằng thanh niên cắm đầu chạy như bị ma đuổi.Con đường hắn chọn khá hẹp và hắn không bao giờ ngoáy đầu lại. Vì chạy nhanh quá, nên hắn rất thường vấp ngã. Có lúc hắn đứng dậy ngay. Cũng có lúc hắn nằm cạnh lề đường một lúc rõ lâu. Có lẽ vì hắn vừa thấm mệt và vừa say nắng. Trời nắng gắt dữ dội. Hắn luôn tưởng tượng về một viễn cảnh nào đó ở cuối con đường. 

Buổi chiều, một gã đàn ông trung niên đang cố lê từng bước nặng nề. Người gã đầy những vết thẹo. Con đường rất hẹp. Gã đang gắng sức kéo một chiếc xe ở phía sau lưng. Trên đó có nhiều thứ rất quí đối với gã. Thỉnh thoảng gã có nhìn hai bên đường, nhưng dường như là ghen tị và để mơ ước giá gì gã có thể bỏ chiếc xe lại và đi một mình.Chỉ là thỉnh thoảng thế thôi. Gã vẫn cần mẫn kéo xe. Trời đang tối dần.

Buổi tối, một ông cụ ngồi một mình trong nghĩa trang. Ông cụ ngồi nhìn những ngôi mộ xung quanh và con đường ông đã đi để đến đấy. Ông mỉm cười. Và ông tắt thở. 

Feb,11-2010

 

Một Câu Chuyện

 

Hôm nay tôi ngồi vào bàn và muốn viết một điều gì đấy, một truyện ngắn chẳng hạn, tôi nghĩ thế. Và tôi bắt đầu. 

Hôm nay tôi rất buồn. 

Tôi dừng lại và nghĩ. Sao lại là “Hôm nay” ? Hôm qua và mấy hôm trước tôi cũng rất là buồn mà,và ngày mai hay ngày kia nữa có chắc là nỗi buồn sẽ hết. Sao lại có thể ích kỉ mà nhốt nỗi buồn chỉ trong “Hôm nay” chứ? Ai cũng cần tự do mà, và chắc chẳn nó cũng thế. Tôi viết lại. 

Tôi rất buồn. 

Và rồi tôi lại nghĩ, sao lại có chữ “rất” ở đấy nhỉ? Tôi đang muốn gì chứ? Muốn cho cả thế giới này biết tôi đang sầu khổ buồn đau lắm sao? Nếu thế thì chữ “rất” kia làm sao mà đủ? Thật là dư thừa. 

Tôi buồn. 

Vẫn có cái gì đó không ổn. Sao lại có “Tôi” ở đây chứ? Tôi chả thấy mình ở đâu cả. Tôi chỉ thấy xung quanh mình, ngập tràn, bất tận là nó: Nỗi buồn. Làm gì còn thứ gì khác hiện hữu ở đây nữa? 

Buồn. 

Ah, rõ ràng là phi lý, tôi lại phát hiện ra, sao lai có cái dấu “.” ở cuối câu kia chứ? Nó đã kết thúc đâu mà tôi lại vội vàng đặt cái dấu “.” ngu ngốc kia? Hay là đặt dấu “…” như thể rằng nó vẫn đang tiếp diễn? Vẫn không ổn, vì như thế vẫn không diễn tả được cái nỗi buồn nó đang bay lên, lấp đầy mọi thứ. 

Buồn 

Có lẽ như thế đã ổn. Một tên gọi cho một thứ đang dần trở nên bất tử. Và…, thật buồn cười, đây mới là điều buồn cười nhất tôi nhận ra. Tôi dĩ nhiên không thể nào bắt được nỗi buồn, và càng không thể giữ nó chỉ trong một tên gọi. Vậy là tôi đang viết một câu chuyện để diễn tả một thứ đang hòa mình vào tất cả những sự vật xung quanh, len lõi vào tất cả mọi tế bào, phân tử, nguyên tử hay hạt Quark và thậm chí là những thứ nhỏ hơn nữa mà loài người chưa biết được,như thể nó sẽ là một phần bất diệt trong thế giới này…chỉ bằng một tên gọi. Thế chẳng phải cái tên gọi đó là cái vỏ rỗng tuếch hay sao?

Thế là cuối cùng tôi có được một câu chuyện. Câu chuyện của tôi như sau: 

Ngô Duy Khương.

 

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
12 Tháng Mười Hai 20189:26 SA(Xem: 60)
Sớm mai tôi gọi người yêu dấu/ Thay lời cầu nguyện Chúa trên cao/ Sương lạnh không che màu nắng mới/ Hoa vàng sót lại của chiêm bao
11 Tháng Mười Hai 201810:05 SA(Xem: 46)
nổi loạn/ phố/ thản nhiên chứa hàng triệu sự sống sinh sôi trong lòng mình/ kể cả tiếng guitar ngấn lệ
10 Tháng Mười Hai 20189:45 SA(Xem: 71)
Thơ của Lê Thị Ngọc Nữ, NP phan, Biển Cát
05 Tháng Mười Hai 201810:00 SA(Xem: 122)
đã rơi từ khi nào/ không thề xác tín được/ nụ hôn luôn bí mật hiện đang phiêu du
04 Tháng Mười Hai 201810:26 SA(Xem: 111)
Thơ của Biển Cát và Lê Kim Thượng
01 Tháng Mười Hai 20189:16 SA(Xem: 154)
Sóng về đâu chẳng biết/ Vỗ mãi một âm quên (*)
30 Tháng Mười Một 20189:40 SA(Xem: 411)
Thơ của Quảng Tánh Trần Cầm, Ánh Nguyệt, *Lê Thanh Hùng
28 Tháng Mười Một 20189:33 SA(Xem: 134)
Thơ của Trần Yên Hòa, *Lê Kim Thượng
27 Tháng Mười Một 20189:25 SA(Xem: 121)
Thơ của: NP phan, Trần Quốc Toàn
26 Tháng Mười Một 201810:05 SA(Xem: 107)
Thơ của Nguyễn Minh Phúc, Đỗ Trọng, Biển Cát, Phan Cát Tường
Cơ sở HT Productions cùng với công ty Amazon đã ấn hành Tuyển tập tùy bút “Chỉ nhớ người thôi, đủ hết đời” của nhà thơ Du Tử Lê.
Trường hợp muốn có chữ ký tác giả để lưu niệm, ở Việt Nam, xin liên lạc với Cô Sóc, tel.: 090-260-4722. Ngoài Việt Nam, xin liên lạc với Ms. Phan Hạnh Tuyền, Email:phanhanhtuyen@gmail.com
Ở lần tái bản này, ngoài phần hiệu đính, cơ sở HT Productions còn có phần hình ảnh trên dưới 50 tác giả được đề cập trong sách.
TÁC GIẢ
(Xem: 19586)
Ký sự văn nghệ dưới đây của nhà thơ Du Tử Lê, viết về thi sĩ Đinh Hùng, được trích từ tác phẩm “Năm Sắc Diện, Năm Định Mệnh” do nhà Tao Đàn Saigon, ấn hành tháng 6 năm 1965.
(Xem: 20354)
Nói đến những hoạt động của thi sĩ Đinh Hùng mà không nói tới ban Tao Đàn, theo tôi là một thiếu sót lớn.
(Xem: 19101)
Nếu tính từ năm Đinh Hùng in “Mê Hồn Ca” 1954, cho tới “Đường Vào Tình Sử” 1961 thì hai thi phẩm cách nhau gần 7 năm trời.
(Xem: 22213)
Năm 1954, thi sĩ Hồ Dzếnh, giám đốc nhà xuất bản “Tiếng Phương Đông,” sau đổi lại là “Bình Minh,” cho in thi phẩm “Mê Hồn Ca” của Đinh Hùng.
(Xem: 22182)
Thi sĩ Đinh Hùng sinh ngày 3-7-1920 tại làng Trung Phụng, ngoại ô thành Hà Nội. Ngôi làng này nằm ngay sau lưng khu phố Khâm Thiên.
(Xem: 366)
Tôi rất cảm phục cách Thi Sĩ đặt tựa đề cho bài thơ, “đêm, treo ngược tôi: dấu chấm than!”
(Xem: 5604)
Du Tử Lê nói ông chỉ muốn im lặng. Trong phần hỏi-đáp rất ngắn dưới đây, nhà thơ Du Tử Lê có giải thích về sự im lặng của ông, với nhiều ngụ ý.
(Xem: 833)
Đầu tháng 6-2018, tuyển thơ Khúc Thụy Du của nhà thơ Du Tử Lê ra mắt độc giả trong nước.
(Xem: 12144)
Đứng giữa gian hàng, trên một bục gỗ cao phủ khăn trắng nuốt, người thiếu nữ trông nổi bật hẳn lên với trang phục tuy rực rỡ sắc mầ
(Xem: 1641)
Theo thiển ý cá nhân tôi, thơ Du Tử Lê khá "hiền!"
(Xem: 529)
Thời gian vừa qua, nhà thơ Du Tử Lê có nhận trả lời phỏng vấn hai đài truyền hình ở miền nam Cali là SET/TV và V-Star-TV.
(Xem: 602)
Triển lãm tranh của Du Tử Lê, được tổ chức tại tư gia của ông bà Nhạc Sĩ Đăng Khánh-Phương Hoa
(Xem: 20445)
Tôi gọi thơ Du Tử Lê là thơ áo vàng, thơ vô địch, thơ về đầu.
(Xem: 15244)
Nhà báo Vũ Ánh phỏng vấn Du Tử Lê 11-2013
(Xem: 12823)
12-18-2009 Nhà thơ Du Tử Lê phỏng vấn nhạc sĩ Thân Trọng Uyên Phươn
(Xem: 16086)
Khi gối đầu lên ngực em - Thơ Du Tử Lê - Nhac: Tịnh Hiếu, Khoa Nguyễn - Tiếng hát: Đồng Thảo
(Xem: 14131)
Người về như bụi - Thơ: Du Tử Lê - Nhạc: Hoàng Quốc Bảo - Tiếng hát: Kim Tước
(Xem: 12583)
Hỏi chúa đi rồi em sẽ hay - Thơ: Du Tử Lê - Nhạc: Hoàng Thanh Tâm - Tiếng hát: Tuấn Anh
(Xem: 10585)
Khái Quát Văn Học Ba Miền - Du Tử Lê, Nguyễn Mạnh Trinh, Thái Tú Hạp
(Xem: 9772)
2013-03-30 Triển lãm tranh Du Tử Lê - Falls Church - Virginia
(Xem: 9933)
Nhạc sĩ Đăng Khánh cư ngụ tại Houston Texas, ngoài là một nhạc sĩ ông còn là một nha sĩ
(Xem: 9105)
Triển Lãm Tranh Du Tử Lê ở Hoa Thịnh Đốn
(Xem: 8680)
Triển lãm Tranh và đêm nhạc "Giữ Đời Cho Nhau" Du Tử Lê đã gặt hái sự thành công tại Seattl
(Xem: 9997)
Tình Sầu Du Tử Lê - Thơ: Du Tử Lê - Nhạc: Phạm Duy - Tiếng hát: Thái Thanh
(Xem: 15145)
Nhà báo Lê Văn là cựu Giám Đốc đài VOA phần Việt Ngữ
(Xem: 21585)
ngọn cây có những trời giông bão. ta có nghìn năm đợi một người
(Xem: 27337)
Cung Trầm Tưởng sinh ngày 28/2/1932 tại Hà Nội. Năm 15 tuổi ông bắt đầu làm thơ,
(Xem: 18818)
Tên thật Nguyễn đức Quang, sinh năm 1944 tại Sơn Tây. Theo gia đình vào Nam năm 1954
(Xem: 19937)
ơn em thơ dại từ trời/theo ta xuống biển vớt đời ta trôi/ơn em, dáng mỏng mưa vời
(Xem: 24145)
Nhạc sĩ Đăng Khánh cư ngụ tại Houston Texas, ngoài là một nhạc sĩ ông còn là một nha sĩ
(Xem: 21917)
Nhan đề đầu tiên của ca khúc “Hạnh phúc buồn,” là “Trong tay thánh nữ có đời tôi.”
(Xem: 18302)
Bác sĩ Bích Liên tốt nghiệp cử nhân Khoa học tại Đại Học UCI (1982), Tiến sĩ Y Khoa Đại học UCI (1987
Khách Thăm Viếng
1,999,230