LÊ ĐÌNH - Trên suối tóc còn xanh

27 Tháng Mười Một 201412:00 SA(Xem: 2622)
LÊ ĐÌNH - Trên suối tóc còn xanh

   

Khi nàng vùng chạy khỏi buồng bệnh thì cơn mưa giông ào ào trút xuống, cuốn phăng theo dòng nước những bông phượng đỏ thắm. Có điều gì thuộc về định mệnh khắt khe đến nỗi gắn lên nàng – người con gái đẹp như thiên thần – căn bệnh nghiệt ngã. Nàng chạy, chạy mãi về đâu để lộ tấm thân ngà ngọc. Mà chao ôi! Chỉ có tạo hóa mới tạo ra được vẻ đẹp thánh thiện đó.

-Thiên Ngân chạy kìa!

Cho đến lúc các bệnh nhân cất tiếng la inh ỏi, tôi mới sực tỉnh rồi lao vút theo nàng.

Đã bao nhiêu bộ đồ, đã bao lần chúng tôi bắt nàng mặc vào, thế mà không có bộ nào Ngân không xé hoặc vứt ra cửa sổ. Áo quần trở nên vô nghĩa, với nàng hình như còn là một kẻ thù.

Nàng huơ tay, múa chân, quỳ xuống bất động giữa vườn hoa hồng. Mái tóc ướt mềm xõa lên bờ vai trong cơn mưa gió. Đôi mắt buồn dịu vợi nhìn về xa vắng như khấn nguyện điều gì huyền bí.

Có những khoảnh khắc thiêng liêng suốt đời làm ta xao xuyến…

Có những bóng hình chỉ một lần lưu luyến ngàn năm…

Bàng hoàng, sửng sốt, mộng hay là thực? Tôi cúi xuống, bàn tay tôi run run khẽ nắm tay nàng rồi từ từ đỡ nàng đứng dậy. Tôi dìu nàng về. Nàng bước theo thẫn thờ, hoang dại. Ôi! Tôi cứ ngỡ mình đang sống giữa cảnh hoang sơ từ muôn triệu năm về trước… Đang vu vơ, mơ màng thì tôi đi tới phòng trưởng khoa lúc nào không hay:

- Thưa bác sĩ, bệnh nhân Ngân lên cơn kích động, cởi bỏ áo quần, vừa chích ba ống an thần nhưng vô hiệu.

Từ nhiều tuần nay, một lượng thuốc chống loạn thần và chống trầm cảm rất lớn đưa vào Thiên Ngân, nhưng cơn bệnh vẫn còn kịch liệt. Bác sĩ trưởng khoa đích thân điều trị, không giấu vẻ lo ngại, đắn đo một lát rồi bảo tôi:

-Thêm hai ống thuốc nữa.

Chích xong nàng dịu lại, nằm yên trong bộ đồ trắng. Lúc này Ngân đẹp một cách hồn nhiên, yên ả. Mắt nàng nhắm lại, vẻ buồn vụt bay.

Đêm nay, bước vào phiên trực, bóng trăng hạ tuần chênh chếch mà sao không gian lại trở nên u tịch, tự dưng tôi thấy lòng mình buốt lạnh. Hình như có điều gì chẳng lành! Đã mười năm trong nghề, tiếp cận hàng ngày với thế giới phức tạp và kỳ dị này, vậy mà người điên luôn luôn bí ẩn. Tôi kiểm tra hơn hai trăm bệnh nhân, tôi nhìn Thiên Ngân một lần nữa. Nàng đang ngủ, ánh trăng luồn qua khung cửa soi sáng bóng nàng. Ôi! Biết bao giờ nàng mới hồi phục. Tôi thầm nghĩ rồi quay về phòng trực. Đêm đã khuya, khó ngủ, tôi choàng dậy, tha thẩn dọc vườn hoa. Dưới ánh trăng, những bông hồng vừa nở sáng nay càng diễm ảo. Tôi đứng đó, trầm tư và lặng lẽ rất lâu… Tự dưng trong mắt tôi, vẻ đẹp của những đóa hoa hồng trở nên xa xăm như thế nào, mờ mờ như thế nào và dường như ẩn chứa điều gì thật mong manh, dễ vỡ. Tôi cảm thấy buồn buồn, rồi quay về. Bỗng từ buồng bệnh từng đợt âm thanh ập tới, mỗi lúc mỗi dồn dập:

- Không!... Không!...

- Trời ơi! Lại tiếng của nàng!

Hằng đêm, tiếng thét của Thiên Ngân như xé từng thớ không gian, vọng lại từ thinh không nghe rờn rợn. Mà buồn, mà tha thiết, mà huyền ảo. Hình như nàng dồn hết sinh lực cho những âm thanh của riêng mình mà trong một khoảnh khắc của đời nàng, nàng còn giữ lại.

Ai hỏi, hỏi gì, kiên trì đến mấy nàng cũng không hé một lời. Đối diện nàng như đối diện với hư vô, lặng thinh, trống vắng, vậy mà trong cơn mê sảng nàng thét lên cuồng nộ, phũ phàng.

Có điều gì thiêng liêng buông lìa trong chuỗi âm thanh đứt quãng, bẽ bàng dội từng đợt về miền quá khứ.

Ngày đó, bên dòng sông êm đềm, thơ mộng, gia đình nàng đang sống bình yên thì đột nhiên mẹ nàng phát bệnh. Bà tự dưng hoảng sợ lạ thường, sợ gia đình tan nát, sợ quê hương giặc giã tràn về. Nửa đêm, bà gọi tên chồng, tên con rồi thiếp đi trong ác mộng. Một lần, bà vùng dậy, huơ tay hét lớn: “Thiên Ngân… Thiên Ngân…”. Hoảng sợ, nàng ôm chầm mẹ nức nở. Cảnh nhà rối tung. Cha nàng tìm thầy chạy chữa khắp nơi, đi hết am này miếu nọ. Không đỡ, buộc lòng ông phải đưa vợ vào bệnh viện. Ngày ngày ông đạp xe hơn ba mươi cây số xuống thăm và chăm sóc vợ sau khi đã cuốc đất, vỡ rẫy. Một lần, ông băng qua cổng bệnh viện với cà mèn cơm đem cho vợ, thì một chiếc xe U-oát phóng tới cán lên người ông. Ông thét lên: “Trời ơi! Sao tức tưởi thế này!”, rồi bất tỉnh. Tài xế là một sĩ quan vừa lái xe vừa nghe tường thuật bóng đá!

Chao ôi! Đã bao năm rồi mà tiếng thắng xe rít lên ngày đó còn nghe rờn rợn bên tai, vết trượt xe dài hơn mười mét, đen sì, tưởng chừng còn bám chặt giữa lòng đường quốc lộ.

Trong tích tắc, tiếng còi xe cấp cứu hú lên inh ỏi chở ông thẳng vào trung tâm phẫu thuật thành phố, bỏ lại đám đông đang nhốn nháo, bàng hoàng. Bảy bình máu, ba cuộc đại phẫu tiến hành trong ba ngày dưới những đôi tay phẫu thuật lành nghề, nhưng các tạng phủ bị vỡ, giập một cách nghiêm trọng. Đến rạng sáng ngày thứ tư thì giọt máu cuối cùng trên đường truyền ngừng lại, cắt đứt vĩnh viễn sự sống một con người tận tụy, thủy chung. Ông cao gần một mét tám, dáng phong sương rắn rỏi, tóc xoắn bồng bềnh nghệ sĩ. Nằm bên cạnh ông dưới gầm xe U-oát hôm đó là đôi dép Nhựt đứt, cột dây thép làm quai và cái mũ cũ vá chằng chịt, ngả màu. Lúc quan tài vùi sâu vào lòng đất, có bà mẹ già còng lưng chống gậy khóc con, có người anh ruột cụt hai chân lết quanh mộ khóc em và đàn con dại nháo nhác, nháo nhác như gà lẻ mẹ khóc cha.

Đất trời như tối sầm lại, dòng sông phút chốc tưởng ngừng trôi.

Tai họa ập xuống ngút trời, Ngân quỵ ngã bao lần rồi gượng dậy. Mẹ Ngân đứng ngồi không yên, chiều chiều bà ra hiên ngóng chồng. Mới hôm nào ông luôn ở cạnh bà mà giờ đây ngỡ như biệt tích. Bà đâm nghi rồi chìm vào linh cảm. Từ ngày cha chết, Ngân trở nên lúng túng. Mẹ đã không thấy mặt cha lần cuối, rồi mỗi bữa xuống thăm, đau đớn nhất là Ngân phải tháo cất khăn tang. Trong khi mẹ cứ nằng nặc đòi về, mà nói dối cầm chân thì không được nữa, mà nói thật thì mẹ chết mất! Làm sao bây giờ?

Một hôm, tay bưng bát cháo, Ngân vừa đi vừa suy nghĩ điều gì thì bước tới giường mẹ lúc nào không hay.

-Tại sao con khóc? – Mẹ Ngân bất giác phát hiện.

-Dạ…

Ngân ấp úng đánh rơi bát cháo ngã vào lòng mẹ, bật khóc. Bà ôm Ngân sững sờ, bất tỉnh.

Ngân thét lên:

-Cứu mẹ tôi!... Cứu mẹ tôi!...

Khẩn cấp, toàn kíp trực vào cuộc. Hai giờ sau, bà hồi tỉnh và được đặt trong sự theo dõi nghiêm ngặt kèm những loại thuốc an thần cực mạnh…

Đối với bà, không có ngày ra viện, bà trở về trong tang tóc, ngậm ngùi.Từ đó bà ray rứt, ân hận. Giá như ngày trước không ngã bệnh, thì đâu đến nông nỗi này. Bà như cây trốc gốc, thẫn thờ, héo hon. Ông chết quá kinh hoàng, tinh thần bà sụp đổ, sống mà như đã chết, không làm gì được, cảnh nhà trở nên khó khăn, túng bẩn. Con bà từng đứa bỏ học, cố gắng làm lụng, cố an ủi bà nhưng đành chịu. Chấn thương tinh thần đã đẩy bà xuống vực, khó mà cứu vãn.

Nhìn mẹ, nhìn em, Ngân không cầm được nước mắt. Quanh năm chân lấm, tay bùn vẫn thiếu trước, hụt sau. Thương mẹ, thương em nhưng nàng đành bất lực. Đêm đêm nức nở một mình mà nước mắt đâu làm vơi nỗi khổ. Quê hương chừ không nuôi nổi con người.

Đêm mãn tang cha, nàng ra bờ sông ngồi khóc, khóc cho phận mình sao sớm bẽ bàng. Dòng sông Thu bồng bềnh trong nước mắt, những kỷ niệm ngày thơ lần lượt hiện về… Nàng nhớ da diết những ngày tung tăng cắp sách đến trường trên những chuyến đò xuôi ngược, nhúng tay trong làn nước mát rượi tình quê… Nhớ những đêm trăng sáng lung linh đi hái trộm nhãn lồng, kéo ra bờ sông, giành nhau í ới, dậy cả góc trời… Rồi lớn lên, bạn bè đứa đi lấy chồng, đứa đã có con… Nàng cũng là một con người mà tựa như cái bóng, bước lẻ loi bên cạnh cuộc đời. Nàng bỗng thấy tuyệt vọng. Sông ơi! Có thấu tỏ lòng ta?

Đêm xuống càng khuya, đầu xóm văng vẳng tiếng gà gáy sáng. Một vài ánh đèn khi tỏ, khi mờ hắt lại từ những chiếc ghe chài. Thỉnh thoảng, tiếng gõ cá khua kêu từng hồi rồi không gian lại rơi vào tĩnh lặng. Bến vắng lành lạnh. Trên trời, một ngôi sao băng vụt tắt. Nàng đứng dậy, đi ra sát bờ, tháo chiếc khăn tang, rưng rưng nước mắt, thả xuống dòng sông. Sông mang theo một kỷ vật, trôi, trôi mãi…

Thế rồi, một sớm tinh mơ, lúc trời còn chưa tỏ mặt người, Ngân lặng lẽ bỏ nhà, bỏ quê ra thành phố. Chao ôi! Nàng còn quá ngây thơ, trinh trắng để hiểu muộn màng rằng, thành thị có một bộ mặt, thôn quê có cả một tâm hồn.

Tựa cánh bèo trôi dần xa bến cũ, nàng mỏng manh trước cạm bẫy cuộc đời

Một đêm… Nàng rơi vào bàn tay của quỷ…

Trong đau đớn, hãi hùng, nàng lê từng bước về phòng rồi gục khóc. Giọt lệ trinh nguyên Thượng đế không ban cho lần nữa trong đêm phán xử cuối cùng. Căn phòng trọ rùng mình nghiêng ngả. Khúc hát ngày thơ xa xót vọng về. “Thế là hết, mẹ ơi!”. Đêm đó có người con gái bơ vơ, lạc lõng giữa thành phố xa lạ rồi quỵ ngã bên đường. Hàng phượng vĩ từng đêm khép lá, lao xao trong gió. Những bông phượng đỏ thắm, nghiêng nghiêng, rụng xuống bên nàng. Trên suối tóc còn xanh… Một cánh hoa tan tác…

Bình minh lên, những người bộ hành đưa nàng vào bệnh viện, trong cơn mê sảng nàng quằn quại thốt lên: “Không… Không…” Rồi ngất lịm.

“Có những cái điên của người điên làm người tỉnh thêm tỉnh. Người điên là những người mất tất cả nhưng còn lại linh hồn. Hãy đến với họ - góc khuất bi trángcủa cuộc đời. Và, ở đó, trong khổ hạnh chênh vênh giữa hai bờ vực - ảo, con sẽ tìm ra lời giải cho câu hỏi lớn: Con người?”.

Tôi nhớ lại lời thầy. Tôi nhớ Thiên Ngân. Thấm thoát đã bốn năm rồi, vậy mà, hình bóng của nàng, âm thanh của nàng cứ còn ray rứt mãi trong tôi. Biết là bao âm thanh và cuồng nộ. 

Lê đình 

(Mùa thu 1993)

 

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
15 Tháng Mười 20189:29 SA(Xem: 2)
Vậy là chồng chị Tư chết thiệt rồi. Nghe đâu chết vì ăn nhầm mấy cái nấm độc gì đó.
03 Tháng Mười 20189:32 SA(Xem: 264)
Tôi đi tập thể dục cũng chẳng bao giờ gặp lại ‘’con đen’’ nữa. Tôi không hiểu tại sao nó cũng biệt tăm như vậy.
17 Tháng Chín 20189:26 SA(Xem: 158)
Chiếc áo đầu tiên quý giá nhất trong gia đình tôi là một chiếc “Áo vua ban" .
29 Tháng Tám 20189:18 SA(Xem: 318)
Thì ra Hách thông minh hơn tôi hằng nghĩ.
27 Tháng Tám 20189:26 SA(Xem: 194)
Mạ, mỗi thứ có một số phận riêng của nó, cứ cố hết sức, và, chuyện thành bại, tùy hỉ nghe.
14 Tháng Tám 20188:56 SA(Xem: 1999)
Thường lệ, cứ đến ngày lễ Phật Đản, trời đổ mưa và vạn vật tươi mát.
28 Tháng Bảy 20189:59 SA(Xem: 210)
Người ta hỏi Út nữa lớn lên làm gí? Không ngần ngại nhỏ nói lớn lên làm ca sĩ.
25 Tháng Bảy 20189:02 SA(Xem: 373)
Tôi có những mối cảm hoài với Net, một chút buồn thương, một chút ân nghĩa, một chút giận hờn.
24 Tháng Bảy 20189:39 SA(Xem: 225)
Bước xuống núi rồi mà tiếng oai linh lẫn trong lời gió lá cứ gờn gợn trong tôi một nỗi u hoài trước ngàn cơn gió thổi qua đây!
23 Tháng Bảy 20189:08 SA(Xem: 1289)
Trời đất đặt để sông có nguồn, cây có gốc. Người đời gọi nguồn gốc!Có nguồn, tất có nước. Có gốc, tất có rễ.
Cơ sở HT Productions cùng với công ty Amazon đã ấn hành Tuyển tập tùy bút “Chỉ nhớ người thôi, đủ hết đời” của nhà thơ Du Tử Lê.
Trường hợp muốn có chữ ký tác giả để lưu niệm, ở Việt Nam, xin liên lạc với Cô Sóc, tel.: 090-260-4722. Ngoài Việt Nam, xin liên lạc với Ms. Phan Hạnh Tuyền, Email:phanhanhtuyen@gmail.com
Ở lần tái bản này, ngoài phần hiệu đính, cơ sở HT Productions còn có phần hình ảnh trên dưới 50 tác giả được đề cập trong sách.
TÁC GIẢ
(Xem: 98)
Nhạc phẩm đầu tiên ông sáng tác lúc mới 13 tuổi là bài ‘Mẹ Tôi’,
(Xem: 143)
Thanh Thúy, như một hiện tượng gom được cả thực và phi thực.
(Xem: 137)
Trong số hàng chục nghệ sĩ từng bày tỏ tình yêu một chiều với Thanh Thúy,
(Xem: 225)
Nhiều người nói, Trịnh Công Sơn không phải là người đầu tiên gieo cầu nhắm vào Thanh Thúy.
(Xem: 459)
Rất nhiều người vẫn còn nhớ 4 câu thơ tuyệt tác của nhà thơ Hoàng Trúc Ly, viết tặng Thanh Thúy
(Xem: 5349)
Du Tử Lê nói ông chỉ muốn im lặng. Trong phần hỏi-đáp rất ngắn dưới đây, nhà thơ Du Tử Lê có giải thích về sự im lặng của ông, với nhiều ngụ ý.
(Xem: 625)
Đầu tháng 6-2018, tuyển thơ Khúc Thụy Du của nhà thơ Du Tử Lê ra mắt độc giả trong nước.
(Xem: 12029)
Đứng giữa gian hàng, trên một bục gỗ cao phủ khăn trắng nuốt, người thiếu nữ trông nổi bật hẳn lên với trang phục tuy rực rỡ sắc mầ
(Xem: 1461)
Theo thiển ý cá nhân tôi, thơ Du Tử Lê khá "hiền!"
(Xem: 6139)
“Ngay sau khi gặp ông, tôi đã bước sang “chặng đường ngỡ ngàng.” Không ngỡ ngàng sao được khi mà đứng bên ông
(Xem: 385)
Thời gian vừa qua, nhà thơ Du Tử Lê có nhận trả lời phỏng vấn hai đài truyền hình ở miền nam Cali là SET/TV và V-Star-TV.
(Xem: 465)
Triển lãm tranh của Du Tử Lê, được tổ chức tại tư gia của ông bà Nhạc Sĩ Đăng Khánh-Phương Hoa
(Xem: 20307)
Tôi gọi thơ Du Tử Lê là thơ áo vàng, thơ vô địch, thơ về đầu.
(Xem: 15132)
Nhà báo Vũ Ánh phỏng vấn Du Tử Lê 11-2013
(Xem: 12677)
12-18-2009 Nhà thơ Du Tử Lê phỏng vấn nhạc sĩ Thân Trọng Uyên Phươn
(Xem: 15933)
Khi gối đầu lên ngực em - Thơ Du Tử Lê - Nhac: Tịnh Hiếu, Khoa Nguyễn - Tiếng hát: Đồng Thảo
(Xem: 13988)
Người về như bụi - Thơ: Du Tử Lê - Nhạc: Hoàng Quốc Bảo - Tiếng hát: Kim Tước
(Xem: 12456)
Hỏi chúa đi rồi em sẽ hay - Thơ: Du Tử Lê - Nhạc: Hoàng Thanh Tâm - Tiếng hát: Tuấn Anh
(Xem: 10452)
Khái Quát Văn Học Ba Miền - Du Tử Lê, Nguyễn Mạnh Trinh, Thái Tú Hạp
(Xem: 9685)
2013-03-30 Triển lãm tranh Du Tử Lê - Falls Church - Virginia
(Xem: 9816)
Nhạc sĩ Đăng Khánh cư ngụ tại Houston Texas, ngoài là một nhạc sĩ ông còn là một nha sĩ
(Xem: 9025)
Triển Lãm Tranh Du Tử Lê ở Hoa Thịnh Đốn
(Xem: 8600)
Triển lãm Tranh và đêm nhạc "Giữ Đời Cho Nhau" Du Tử Lê đã gặt hái sự thành công tại Seattl
(Xem: 9821)
Tình Sầu Du Tử Lê - Thơ: Du Tử Lê - Nhạc: Phạm Duy - Tiếng hát: Thái Thanh
(Xem: 15039)
Nhà báo Lê Văn là cựu Giám Đốc đài VOA phần Việt Ngữ
(Xem: 21432)
ngọn cây có những trời giông bão. ta có nghìn năm đợi một người
(Xem: 27226)
Cung Trầm Tưởng sinh ngày 28/2/1932 tại Hà Nội. Năm 15 tuổi ông bắt đầu làm thơ,
(Xem: 18710)
Tên thật Nguyễn đức Quang, sinh năm 1944 tại Sơn Tây. Theo gia đình vào Nam năm 1954
(Xem: 19830)
ơn em thơ dại từ trời/theo ta xuống biển vớt đời ta trôi/ơn em, dáng mỏng mưa vời
(Xem: 24042)
Nhạc sĩ Đăng Khánh cư ngụ tại Houston Texas, ngoài là một nhạc sĩ ông còn là một nha sĩ
(Xem: 21765)
Nhan đề đầu tiên của ca khúc “Hạnh phúc buồn,” là “Trong tay thánh nữ có đời tôi.”
(Xem: 18168)
Bác sĩ Bích Liên tốt nghiệp cử nhân Khoa học tại Đại Học UCI (1982), Tiến sĩ Y Khoa Đại học UCI (1987
Khách Thăm Viếng
1,947,515