LÊ MINH HÀ - Một nửa tôi là nhà quê

07 Tháng Sáu 201512:00 SA(Xem: 3648)
LÊ MINH HÀ - Một nửa tôi là nhà quê

Sẽ vẫn thế, khi mà tôi cứ nhớ.

Nhớ những đứa bạn chơi chung và nhiều hơn là những đứa không chơi. Lạ vậy.

Cái Điểm là một trong những đứa cứ ám tôi thế. Thật ra nó là chị họ của tôi. Nhưng trong khi bố nó là bác Huyền chưa nhận con thì cả làng vẫn chỉ coi nó là con hoang của một người đàn bà chửa buộm và tôi vẫn mày tao chí tớ với nó. Nhà Điểm ở xóm trên. Tôi học cùng khối lớp 4 với nó. Cả khối có hai lớp học ở phòng sát nhau, qua mùa hè bức tường trát dứng bị những đôi trai gái nào đêm hôm buồn tình rủ nhau vào đó đạp tan hoang, đến năm học mới bọn tôi hè nhau đạp nốt. Trò quay lưng vào nhau mà học, thầy cô quay mặt vào nhau mà giảng bài, lúc thầy cáu cô cười trò chịu không biết thầy cô cười với mình cáu với mình hay cáu với nhau cười với nhau. Học trò cấp 1 trường làng, lớp 4 có nhõn hai lớp, chẳng láng giềng thì họ hàng, kiểu gì chả quen tên quen mặt.

Cái Điểm thì tôi còn thích nhìn mặt nữa vì xinh lắm. Đến năm lên cấp 2, Mỹ gia tăng đánh phá, trường chia nhỏ lớp, phải đi xuống tận bãi sông cuối làng đào hầm dựng lán và chúng tôi chung lớp thì ngày nào Điểm cũng phải đi qua ngõ nhà tôi. Trò nhà quê đi học muộn, Điểm chắc phải hơn tôi vài tuổi, lúc đó tóc đã dày đã đen và đã biết chải mượt lắm, cặp đẫy cái cặp ba lá dài đến tận thắt lưng. Bà bảo mẹ con nó sống cũng gieo neo, nhưng nó chả có vẻ gì con nhà khó. Da trắng, mắt bồ câu rất sáng, mũi dọc dừa, miệng không nhỏ không to, môi đỏ không dày quá không mỏng quá trên một gương mặt giờ đàn bà con gái nghiến răng bỏ tiền thuê người cắt gọt đập mài xương hàm mới có, vú mới chũm cau nhưng đã thấy dáng người rồi thanh mảnh lắm. Nói thật là nó không có cái vẻ của người gồng gánh, chẳng biết gái làng quan họ đẹp thế nào, nhưng nứt mắt đọc truyện không dành cho tuổi, tôi toàn hình dung họ giông giống cái Điểm, chỉ khác nỗi biết í i hừ hôi hừ yêu và được yêu.

Lúc đó thì tôi trẻ ranh biết gì là yêu. Nhưng bọn cùng học thì chắc hơi hơi biết, vì chúng nó thích cái trò ve vẻ vè ve cái vè ai đấy đọc toáng lên chế nhau lắm. Mấy đứa con gái mười ba mười bốn như Điểm thể nào cũng có nhà để mắt ngấm nghé dấm trước cho thằng con mới chỉ biết tỏ vẻ hơn đời bằng trò leo thành cầu chổng bòi lao xuống sâu rồi hí hóp trồi lên hay túm đuôi trâu trèo phắt lên lưng rồi dạng chân đứng hùng dũng đi vào ngõ. Nhưng bà, có lần gặp bọn tôi đi học về, nghe Điểm chào thì về lại chép miệng cảm thương "con bé này rồi ra khổ“. Lân la nghe hóng chuyện người lớn, tôi hiểu rằng lớn lên cái Điểm còn đẹp nữa, nhưng mà sẽ khó lấy chồng làng. Mẹ nó, nghe nói đẹp lắm dẫu là chân tười chân héo, phải lòng ông bác họ tôi một đời trai trẻ học ở Hà Nội, nghe nói rất tay chơi, bị ông vờn quyến thế nào đó mà sinh ra nó. Ông bác sau 1954 về làng, đi đâu cũng đánh mỗi bộ áo quần nâu phẳng phiu không dính một mảy bùn hay vết nhựa chuối, mặt lành lạnh và rất đẹp, cái đẹp thanh tú di truyền qua cho Điểm. Ông chẳng vợ con gì, sống chung với gia đình ông anh nhưng ăn riêng bằng thu nhập của cái vườn to vật trồng toàn một loại chuối ngự thân cao ngòng ngay chỗ lô cốt Pháp xây. Khổ, hai anh em con nhà danh giá bậc nhất tổng một thời mà đến lúc đó phải ở nhờ cái nhà hương hỏa của ông chú ruột là ông nghè Móm. Thế nên hai bác hay cãi nhau lắm, bọn tôi toàn đi xem. Đến cái lúc trạm thủy văn rời đi nơi khác, bố cái Điểm mua lại nhà của trạm. Nhà biệt lập với láng giềng, cửa ra vào mở ra đê che mắt người bằng tán nhãn còng, cửa sổ hai bề mở ra vườn chuối, còn chỗ bể nước thì áp vào lưng lô cốt. Cảnh một người đàn ông có tuổi nhưng chưa lên lão sống một mình thế có cái gì tồi tội, dù rằng bộ điệu rất lạnh đâm ra hách của bác Huyền làm chẳng ai dám thương ông. Đi học kiểu gì cũng phải qua đó, cái Điểm toàn bỏ chúng tôi đâm đầu chạy. Chúng tôi sợ bố nó một, nó sợ mười. Đến cái hôm bác Huyền đứng ở gốc nhãn còng gọi ra "Điểm!“ lúc nó chạy qua, cả làng có chuyện bàn tán. Bọn tôi đi sau nó, chẳng nghe được bác ấy bảo gì nó, chỉ thấy Điểm mặt tái dại líu ríu đi theo bác Huyền vào nhà. Từ ấy, tháng đôi ba lần, cả những ngày nghỉ học lại thấy Điểm vào đó, dọn dẹp quét quáy nhà cửa, đi chợ đi búa. Bà gặp Điểm, nghe nó chào, về kể chuyện mừng rỡ lắm. Lại hóng, thì biết là bác Huyền đã nhận Điểm là con. Con gái nhà quê, chọn vợ chọn chồng cho con người ta tính đến cả tông ti, chịu phận con hoang, chỉ còn mỗi cách đi thoát li, mà thoát li lí lịch cũng phải thế nào, đâu có dễ, không thì may gặp ai đó người dưng quê xa thì mới có thể lấy chồng. Điểm được bố nhận là con, thế là nó có tương lai rồi đấy.

Cũng trạc tuổi Điểm ngày đó, cũng người xóm trên còn có một đứa nữa nhưng mà tôi không chơi. Xinh như Điểm, nhưng lông mày đậm, mắt sắc hơn, nom dữ dữ. Mà cũng có thể vì cái hôm tôi bị nó đuổi chạy bán sống bán chết thì mặt nó đang đỏ bừng bừng nên tưởng thế. Nó tên là Hồng. Học trên tôi một lớp. Nào tôi có biết gì về nó. Chỉ tại mấy thằng nhãi ranh cùng xóm trêu chòng và không cự nổi cơn điên giận của nó mà tôi phải vạ. Nhưng chỉ chiều đó thì tôi hiểu vì sao cái Hồng má đỏ bừng bừng vừa nước mắt nước mũi giàn dụa gào lên chửi, vừa dám nhặt đất cục ném tôi lúc đó đã chạy vào nhà chị Lễ - chị vẫn tết mũ rơm cho tôi. Bố chị Lễ là bí thư đảng ủy xã mà cái Hồng dám đứng ở bờ đê quăng đất vào đầu hồi nhà bác ấy chửi loạn lên. Giá mà bố mẹ nó còn sống, thì chắc sẽ có người ngăn nó. Nhưng trước đó ít ngày, bố nó đương là phó chủ nhiệm hợp tác xã bị đồn tham ô. Hồi ấy tội ấy to lắm. Thấy kể bố nó từ lúc chưa có nó đã nhiều lần xin nhập ngũ mà không được, vì có cái bằng sơ cấp trung cấp kế toán, xã giữ không cho đi. Ra trước cuộc họp, bố nó lặng im nghe mọi lời lên án, rồi chỉ nói độc một câu "tôi thề không tơ hào của bà con một hạt thóc nào“. Đêm ấy, bố mẹ cái Hồng cùng treo cổ. Chẳng có một bản án nào, chẳng có một lời minh oan nào. Chị em cái Hồng nheo nhóc sống cùng nhau. Tôi ra Hà Nội, hè năm sau về nghe nói cái Hồng học hết lớp 7, lại thay chị nó xã đã cho đi công trường đâu đó chăm bẵm hai đứa em. Rồi không bao giờ tôi kịp nhớ để hỏi thăm về nó nữa mỗi bận về làng.

Cái Điểm sau này rút cục cũng lấy chồng người quê xa, về ở hẳn với bác Huyền, chăm bố già và lo đợi chồng thỉnh thoảng mới đảo về. Còn cái Hồng, chẳng biết chị em nó có còn là người làng không nữa.

Berlin 4.05.2015

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
17 Tháng Sáu 202112:30 CH(Xem: 42)
Bà con cô bác thay vì ngó cái hòm, lại ngậm ngùi nhìn bà Chu giơ bàn tay đã trổ đồi mồi lên vẫy vẫy khi xe lăn bánh.
31 Tháng Năm 20214:43 CH(Xem: 134)
Ăn quả nhớ kẻ trồng cây, kẻ trồng… vaccine mà chúng ta đang vui mừng được lụi chính là những nhà khoa học đã ngày đêm miệt mài trong phòng thí nghiệm.
29 Tháng Năm 20212:02 CH(Xem: 144)
Tất cả còn lại trong lòng nàng là một sự trống rỗng khủng khiếp, một sự tiếp nối những buồn nản thường xuyên, chạy dài như những con đường sắt.
26 Tháng Tư 20215:18 CH(Xem: 294)
Nếu lấy con số đáng tin nhất của Ủy Hội Unesco Việt Nam, 180 triệu sách nội địa và 200 ngàn sách ngoại ngữ nhập cảng, liệu nhà cầm quyền cộng sản đã đốt đi được bao nhiêu sách của miền Nam qua các chiến dịch đốt sách?
24 Tháng Tư 20215:21 CH(Xem: 385)
Tôi không viết chiếc áo tơi mà cái áo tơi là nó có lý của nó.
20 Tháng Ba 20215:39 CH(Xem: 524)
Cô Sinh về làm dâu nhà lão Kiền đã mấy năm nay.
10 Tháng Ba 20214:30 CH(Xem: 983)
Có ai bảo rằng, chữ nghĩa tự nó không nói ra điều lẳng lơ?
28 Tháng Hai 20213:24 CH(Xem: 782)
Như những cô học trò nhỏ, áo trắng điệu đà tha thướt. Tôi còn có thêm giọng nói êm êm, thanh thoát và dịu dàng.
26 Tháng Hai 20214:33 CH(Xem: 716)
Sắp đến giờ thư viện đóng cửa, Đạo đi loanh quanh trong quầy trao đổi sách,
16 Tháng Hai 20213:10 CH(Xem: 1609)
Khi chợt nghĩ tới số 60, tôi nhắm mắt uống thêm 3 hớp cafe một lúc. Trôi xuống cổ tôi là cái nóng cháy và đắng ngắt của ly cafe vừa sôi, không đường, sữa.
Du Tử Lê Thơ Toàn Tập/ Trọn bộ 4 tập, trên 2000 trang
Cơ sở HT Productions cùng với công ty Amazon đã ấn hành Tuyển tập tùy bút “Chỉ nhớ người thôi, đủ hết đời” của nhà thơ Du Tử Lê.
Trường hợp muốn có chữ ký tác giả để lưu niệm, ở Việt Nam, xin liên lạc với Cô Sóc, tel.: 090-260-4722. Ngoài Việt Nam, xin liên lạc với Ms. Phan Hạnh Tuyền, Email:phanhanhtuyen@gmail.com
Ở lần tái bản này, ngoài phần hiệu đính, cơ sở HT Productions còn có phần hình ảnh trên dưới 50 tác giả được đề cập trong sách.
TÁC GIẢ
(Xem: 2578)
Nhạc phẩm đầu tiên ông sáng tác lúc mới 13 tuổi là bài ‘Mẹ Tôi’,
(Xem: 12884)
Ông là một nhà văn nổi tiếng của miền Nam. Tuy nhiên, những người biết ông qua chương trình phát thanh “Nhạc chủ đề” (trên đài Saigon, cùng với nhạc sĩ Vũ Thành An), lại nhiều hơn, những người biết ông qua văn chương. (Còn Tiếp)
(Xem: 16771)
Chúng ta cùng biết, Nhà thơ Lê Đạt là một trong những kiện tướng của phong trào Nhân Văn Giai Phẩm, giữa thập niên 50
(Xem: 16108)
Không biết tôi điên chưa, khi tới ngày hôm nay, tôi vẫn không thể nghĩ: Nguyên Sa đã chết!
(Xem: 11176)
Nhìn lại toàn cảnh 20 năm văn học, nghệ thuật miền Nam
(Xem: 8)
Tôi chỉ gặp ông dăm ba lần, cũng như những cuộc gặp gỡ của các cá nhân nhà văn Việt Nam khác, nhưng câu chuyện về cuộc đời này và về thơ ca dài gấp ngàn lần thời gian những cuộc gặp gỡ của những cá nhân nhỏ bé trước vũ trụ vô tận này.
(Xem: 333)
Du Tử Lê tên thật là Lê Cự Phách, sinh năm 1942 tại Hà Nam, miền Bắc Việt Nam.
(Xem: 479)
Lắng nghe một đoạn, tôi nhận ra giai điệu quen thuộc. Đó là một sáng tác của Từ Công Phụng phổ từ thơ Du Tử Lê, Ca khúc "Trên Ngọn Tình Sầu."
(Xem: 442)
Khi anh chết/ Không đem anh ra biển/ Mà chôn anh vào/ Huyệt mạch của quê hương
(Xem: 612)
Xin gửi lời cảm ơn muộn màng đến linh hồn Thi Nhân Du Tử Lê về bài học ẩn dụ trong thơ để "môi còn muối mặn"... đến ngàn sau!
(Xem: 12999)
Tình Sầu Du Tử Lê - Thơ: Du Tử Lê - Nhạc: Phạm Duy - Tiếng hát: Thái Thanh
(Xem: 2712)
Nhưng, khi em về nhà ngày hôm nay, thì bố của em, đã không còn.
(Xem: 3358)
Thơ Du Tử Lê, nhạc: Trần Duy Đức
(Xem: 3857)
Thời gian vừa qua, nhà thơ Du Tử Lê có nhận trả lời phỏng vấn hai đài truyền hình ở miền nam Cali là SET/TV và V-Star-TV.
(Xem: 3746)
Triển lãm tranh của Du Tử Lê, được tổ chức tại tư gia của ông bà Nhạc Sĩ Đăng Khánh-Phương Hoa
(Xem: 23655)
Tôi gọi thơ Du Tử Lê là thơ áo vàng, thơ vô địch, thơ về đầu.
(Xem: 18001)
Nhà báo Vũ Ánh phỏng vấn Du Tử Lê 11-2013
(Xem: 15756)
12-18-2009 Nhà thơ Du Tử Lê phỏng vấn nhạc sĩ Thân Trọng Uyên Phươn
(Xem: 19081)
Khi gối đầu lên ngực em - Thơ Du Tử Lê - Nhac: Tịnh Hiếu, Khoa Nguyễn - Tiếng hát: Đồng Thảo
(Xem: 16910)
Người về như bụi - Thơ: Du Tử Lê - Nhạc: Hoàng Quốc Bảo - Tiếng hát: Kim Tước
(Xem: 15524)
Hỏi chúa đi rồi em sẽ hay - Thơ: Du Tử Lê - Nhạc: Hoàng Thanh Tâm - Tiếng hát: Tuấn Anh
(Xem: 13194)
Khái Quát Văn Học Ba Miền - Du Tử Lê, Nguyễn Mạnh Trinh, Thái Tú Hạp
(Xem: 12151)
2013-03-30 Triển lãm tranh Du Tử Lê - Falls Church - Virginia
(Xem: 12273)
Nhạc sĩ Đăng Khánh cư ngụ tại Houston Texas, ngoài là một nhạc sĩ ông còn là một nha sĩ
(Xem: 11441)
Triển Lãm Tranh Du Tử Lê ở Hoa Thịnh Đốn
(Xem: 11123)
Triển lãm Tranh và đêm nhạc "Giữ Đời Cho Nhau" Du Tử Lê đã gặt hái sự thành công tại Seattl
(Xem: 18098)
Nhà báo Lê Văn là cựu Giám Đốc đài VOA phần Việt Ngữ
(Xem: 25103)
ngọn cây có những trời giông bão. ta có nghìn năm đợi một người
(Xem: 29920)
Cung Trầm Tưởng sinh ngày 28/2/1932 tại Hà Nội. Năm 15 tuổi ông bắt đầu làm thơ,
(Xem: 21342)
Tên thật Nguyễn đức Quang, sinh năm 1944 tại Sơn Tây. Theo gia đình vào Nam năm 1954
(Xem: 23164)
ơn em thơ dại từ trời/theo ta xuống biển vớt đời ta trôi/ơn em, dáng mỏng mưa vời
(Xem: 26267)
Nhạc sĩ Đăng Khánh cư ngụ tại Houston Texas, ngoài là một nhạc sĩ ông còn là một nha sĩ
(Xem: 25477)
Nhan đề đầu tiên của ca khúc “Hạnh phúc buồn,” là “Trong tay thánh nữ có đời tôi.”
(Xem: 21542)
Bác sĩ Bích Liên tốt nghiệp cử nhân Khoa học tại Đại Học UCI (1982), Tiến sĩ Y Khoa Đại học UCI (1987
Khách Thăm Viếng
2,809,001