BÌNH ĐỊA MỘC - Dăm bài thơ.

16 Tháng Sáu 201512:00 SA(Xem: 2311)
BÌNH ĐỊA MỘC - Dăm bài thơ.

 

hè về 

hè về con nít của tôi
nhảy cò cò bỏ quên đôi dép cùn
góc sân dỉu dả vệt bùn
lăn quăn chiếc lá gió dùn thời gian 

hè về bống bống bang bang
viên bi bắn chệch chạy sang hàng rào
rưng rưng vai áo gai cào
sợ mẹ la trốn bờ ao suốt ngày

hè về con nít loay hoay
ngắt bông bụt đỏ biện bày cổ quân
dăm ba đứa lại quây quần
chụm đầu nhổm đít đánh vần câu thơ

hè về lúng liếng giấc mơ
giật mình níu tiếng gà tơ gáy nhầm
bàn tay con gái ai cầm
lần đầu tiên đứng vái thầm đừng buông

hè về tội lắm nỗi buồn
thời con nít đứa cởi truồng tắm mưa
chạy vòng quanh hết ngày xưa
bàn chân chạm trái đất vừa chênh chao ...

 

đời khùng

đập tét đít con đề ra trật lất 
chị buông chiều xõa biếc giấc mơ xanh
má hồng ném thững thừ qua ngõ gạch 
rêu đa tình xăm thủng gót chân sen

trưa kẽo kẹt cơ hồ tre nhún nhẩy 
gió chùng chình là lụa lướt trời mây
chim quyên đổ não nùng đồng khô hạn 
cạch lăn đùng lũ trẻ chạy lông nhông

thằng rể cộc nhát gừng con vợ dại 
đất bán rồi cạy cục gốc mù u
nhét hạt đậu chẻ đôi vầng trăng khuyết 
đợi giao mùa biến tấu khúc đồng dao

em bỏ học nửa chừng đi làm mướn 
chiều quay đầu chạm cuộc rượu liêu xiêu
mảnh vườn nhỏ đẫy đùn bao số phận 
vốn quê nghèo nợ khoét lỗ chân trâu

người xa xứ lâu ngày về làng cũ 
giẫm tan tành bóng nắng ngã rưng rưng
tiếng tu hú nửa chừng vang đứt quãng
vắt bên đường vỡ vụn ánh tà huy

đêm lạch tạch côn trùng hoang tặc lưỡi 
gốc rạ đồng ếch nhái nhảy loanh quanh
câu thơ cũ chong đèn soi tóc bạc
chổng mông lên viết tiếp chữ đời khùng!

 

không đề tháng sáu

rốt cuộc rồi phải bỏ ra
chiếc líp sợi sên cái lốp mòn không xài được
chỉ có điều vất đi lại tiếc
nên đành lòng tự phế liệu cuộc chơi

những loại đồng nát rải rơi
ném vào đâu cũng sợ môi trường ô nhiễm nặng
xới lại bao điều cũ kỹ
sẽ mới dần trong chính mắt ta

vết thương lòng lành lặn thịt da
thời gian càng lâu vết sẹo càng mờ dần khi có thể
trách chi đêm trời chuyển
rã rời đau y hệt phút lâm bồn

chuyến xe đời bon bon
chở theo bao nhiêu khuôn mặt người vuông tròn mếu mó
chạnh buồn mỗi khi hỏng hóc
chợt vui lúc thanh thản nghỉ ngơi

rốt cuộc rồi cũng đến nơi
kê chiếc bàn lệch hẳn một bên gọi là chung số phận
nhặt con ốc vặn vào khung lận đận
tạo thăng bằng nâng bước ta đi …

 

mười lăm năm đi dạy

cỏ ven đường chẳng chịu tàn
cứ xanh như thể gái đang xuân thì
rộn ràng mỗi bước em đi
mỗi mai lên cũng như khi chiều về

ngày mưa thì rất dầm dề
nghe chừng rất lạnh và tê tái tái lòng
nước như con nợ lòng vòng
cuốn theo em ngược lên dòng thời gian

mưa qua rồi nắng ngập tràn
bụi ven đường bắt đầu bàng bạc bay
từng làn gió cũng loay hoay
cũng mang theo ít nhiều ngày hanh hao

mười lăm năm tưởng chiêm bao
tưởng như vừa mới hôm nào, hôm qua
cúc ven đường nở ngàn hoa
phấn son em cũng nhạt nhòa từ lâu

mười lăm năm tưởng đẩu đâu
mới vừa đây đã bên cầu chơi vơi
học trò lũ lượt xa khơi
còn em vẫn một mình bơi sông chiều …

 

thức đàn bà

thức đàn bà lẩy bẩy trong em
hơ bàn tay lên cái nắng tháng tư không đủ ấm
giọt nước mắt hóa thành vương miện
đội nỗi buồn ngọn cỏ cú miên man

bến sông xưa nắng cả dát vàng
ông lái đò tháp thời gian vào mái chèo gãy khúc
cánh lục bình lờ đờ theo số phận
sóng vẫy vùng mặc cả hoàng hôn

bóng tre già khuất nẻo cô thôn
mùa đỗ chín chia ước mơ thành vuông đời đen đỏ
em trốn giữa thực hư thời con gái
đợi anh về làm vợ thử một đêm

thức đàn bà len lỏi trong em
mảnh trăng mười bốn găm vết thương đến kỳ tái phát 
ngọn gió hoang cuối đường lầm lạc
vào miền xanh con gái ngỡ ngàng

ngày mới đến hoa cỏ rộn ràng
con ong vẽ một đường vòng quanh giàn mướp
lời nhạc sến ru nỗi lòng khắc khoải
chìm trong em lặng lẽ thức đàn bà

 

chuyện bây giờ mới kể

có những chuyện bây giờ mới kể
cộng rơm vàng trước lúc hóa phận tro
cũng đã xanh hàng trăm ngày cốt để
cho đòng đòng căng sữa hạt thóc no

chiếc áo cũ trước khi thành mớ giẻ
khoác vào người cho đủ ấm ngày đông
đôi giày rách chau mày thân dâu bể
mang vào đời đâu dễ tháo dây oan

mảnh vườn xưa con chim chuyền làm tổ
trước khi bay bỏ ngỏ tiếng hót mừng
vài bụi chuối phất phơ cơn bão tố
chụm đầu nghe dăm bảy quả chín lừng

có những chuyện bây giờ ngồi kể lại
gót sen em một thuở dấu chân phèn
đồng sâu hút vãn mùa tu hú gọi 
về ăn cơm đứt quãng giọng trai nghèo

bầy con nít ngồi khoanh tay chờ đợi
chiếc mo cau rớt thủng ngõ trưa gầy
chưa kịp kéo tuổi thơ đà trượt mất
đôi dép cùn một chiếc giấu sau lưng …

 

thổn thức tiếng ve

tiếng ve nghe rất chi gần
nấp nơi đâu cũng ran lần lần ta
con đường thôn bóng tre ba
bốn năm đứa túm tụm à í ơi

tiếng ve khẽ chạm lại thời
chạy ùa khỏi cánh đồng phơi nắng vàng
chia phe đánh giặc giữ làng
bên nào thua cõng mây ngàn diêu dao

tiếng ve se giấc chiêm bao
ngắt bông phượng kết vòng trao tay người
sân trường rộn rã môi cười
tan vào gió cuốn bay mười phương xa

tiếng ve theo gót phong ba
cùng cơm áo dắt díu qua tháng ngày
chiều chiều nâng cốc rượu say
hai li cạn một li đầy cụng nhau

tiếng ve be bé vườn sau
nơi bời bời gió thốc nhàu áo xưa
em ngồi nghiêng nỗi nhớ vừa
rơi ra từ nét mực chưa ngả màu …

tháng 5, 2015

bình địa mộc

 

Ý kiến bạn đọc
17 Tháng Sáu 20157:00 SA
Khách

em ngồi nghiêng nỗi nhớ vừa
rơi ra từ nét mực chưa ngả màu
chúc mừng bácMộc với niềm vui không hề nhỏ trên Dutule.com!
Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
05 Tháng Mười Hai 201810:00 SA(Xem: 92)
đã rơi từ khi nào/ không thề xác tín được/ nụ hôn luôn bí mật hiện đang phiêu du
04 Tháng Mười Hai 201810:26 SA(Xem: 79)
Thơ của Biển Cát và Lê Kim Thượng
01 Tháng Mười Hai 20189:16 SA(Xem: 118)
Sóng về đâu chẳng biết/ Vỗ mãi một âm quên (*)
30 Tháng Mười Một 20189:40 SA(Xem: 363)
Thơ của Quảng Tánh Trần Cầm, Ánh Nguyệt, *Lê Thanh Hùng
28 Tháng Mười Một 20189:33 SA(Xem: 114)
Thơ của Trần Yên Hòa, *Lê Kim Thượng
27 Tháng Mười Một 20189:25 SA(Xem: 117)
Thơ của: NP phan, Trần Quốc Toàn
26 Tháng Mười Một 201810:05 SA(Xem: 94)
Thơ của Nguyễn Minh Phúc, Đỗ Trọng, Biển Cát, Phan Cát Tường
22 Tháng Mười Một 20188:24 SA(Xem: 149)
Về với phố ta tìm đêm lãng mạn/ vần thơ đưa mềm mượt phím dương cầm/ khúc thu xưa trỗi bừng cơn khát vọng/ phố - em và anh hát khúc trăm năm.
21 Tháng Mười Một 20185:01 CH(Xem: 110)
Sáng nay ra phố thăm đời/ Phố chào tôi hỏi lâu rồi ở đâu?/ Bâng khuâng nhìn rặng trúc đào/ Dường như mình ở nơi nào rất xa...
21 Tháng Mười Một 201810:36 SA(Xem: 160)
Thơ của Nhật Quang, Huỳnh Sơn Vũ, Trần Hoàng Vy, Nguyễn Lạc, Nguyễn Văn Chín
Cơ sở HT Productions cùng với công ty Amazon đã ấn hành Tuyển tập tùy bút “Chỉ nhớ người thôi, đủ hết đời” của nhà thơ Du Tử Lê.
Trường hợp muốn có chữ ký tác giả để lưu niệm, ở Việt Nam, xin liên lạc với Cô Sóc, tel.: 090-260-4722. Ngoài Việt Nam, xin liên lạc với Ms. Phan Hạnh Tuyền, Email:phanhanhtuyen@gmail.com
Ở lần tái bản này, ngoài phần hiệu đính, cơ sở HT Productions còn có phần hình ảnh trên dưới 50 tác giả được đề cập trong sách.
TÁC GIẢ
(Xem: 19554)
Ký sự văn nghệ dưới đây của nhà thơ Du Tử Lê, viết về thi sĩ Đinh Hùng, được trích từ tác phẩm “Năm Sắc Diện, Năm Định Mệnh” do nhà Tao Đàn Saigon, ấn hành tháng 6 năm 1965.
(Xem: 20319)
Nói đến những hoạt động của thi sĩ Đinh Hùng mà không nói tới ban Tao Đàn, theo tôi là một thiếu sót lớn.
(Xem: 19085)
Nếu tính từ năm Đinh Hùng in “Mê Hồn Ca” 1954, cho tới “Đường Vào Tình Sử” 1961 thì hai thi phẩm cách nhau gần 7 năm trời.
(Xem: 22199)
Năm 1954, thi sĩ Hồ Dzếnh, giám đốc nhà xuất bản “Tiếng Phương Đông,” sau đổi lại là “Bình Minh,” cho in thi phẩm “Mê Hồn Ca” của Đinh Hùng.
(Xem: 22142)
Thi sĩ Đinh Hùng sinh ngày 3-7-1920 tại làng Trung Phụng, ngoại ô thành Hà Nội. Ngôi làng này nằm ngay sau lưng khu phố Khâm Thiên.
(Xem: 342)
Tôi rất cảm phục cách Thi Sĩ đặt tựa đề cho bài thơ, “đêm, treo ngược tôi: dấu chấm than!”
(Xem: 5570)
Du Tử Lê nói ông chỉ muốn im lặng. Trong phần hỏi-đáp rất ngắn dưới đây, nhà thơ Du Tử Lê có giải thích về sự im lặng của ông, với nhiều ngụ ý.
(Xem: 805)
Đầu tháng 6-2018, tuyển thơ Khúc Thụy Du của nhà thơ Du Tử Lê ra mắt độc giả trong nước.
(Xem: 12128)
Đứng giữa gian hàng, trên một bục gỗ cao phủ khăn trắng nuốt, người thiếu nữ trông nổi bật hẳn lên với trang phục tuy rực rỡ sắc mầ
(Xem: 1625)
Theo thiển ý cá nhân tôi, thơ Du Tử Lê khá "hiền!"
(Xem: 509)
Thời gian vừa qua, nhà thơ Du Tử Lê có nhận trả lời phỏng vấn hai đài truyền hình ở miền nam Cali là SET/TV và V-Star-TV.
(Xem: 594)
Triển lãm tranh của Du Tử Lê, được tổ chức tại tư gia của ông bà Nhạc Sĩ Đăng Khánh-Phương Hoa
(Xem: 20434)
Tôi gọi thơ Du Tử Lê là thơ áo vàng, thơ vô địch, thơ về đầu.
(Xem: 15230)
Nhà báo Vũ Ánh phỏng vấn Du Tử Lê 11-2013
(Xem: 12803)
12-18-2009 Nhà thơ Du Tử Lê phỏng vấn nhạc sĩ Thân Trọng Uyên Phươn
(Xem: 16073)
Khi gối đầu lên ngực em - Thơ Du Tử Lê - Nhac: Tịnh Hiếu, Khoa Nguyễn - Tiếng hát: Đồng Thảo
(Xem: 14115)
Người về như bụi - Thơ: Du Tử Lê - Nhạc: Hoàng Quốc Bảo - Tiếng hát: Kim Tước
(Xem: 12574)
Hỏi chúa đi rồi em sẽ hay - Thơ: Du Tử Lê - Nhạc: Hoàng Thanh Tâm - Tiếng hát: Tuấn Anh
(Xem: 10567)
Khái Quát Văn Học Ba Miền - Du Tử Lê, Nguyễn Mạnh Trinh, Thái Tú Hạp
(Xem: 9759)
2013-03-30 Triển lãm tranh Du Tử Lê - Falls Church - Virginia
(Xem: 9927)
Nhạc sĩ Đăng Khánh cư ngụ tại Houston Texas, ngoài là một nhạc sĩ ông còn là một nha sĩ
(Xem: 9094)
Triển Lãm Tranh Du Tử Lê ở Hoa Thịnh Đốn
(Xem: 8675)
Triển lãm Tranh và đêm nhạc "Giữ Đời Cho Nhau" Du Tử Lê đã gặt hái sự thành công tại Seattl
(Xem: 9981)
Tình Sầu Du Tử Lê - Thơ: Du Tử Lê - Nhạc: Phạm Duy - Tiếng hát: Thái Thanh
(Xem: 15135)
Nhà báo Lê Văn là cựu Giám Đốc đài VOA phần Việt Ngữ
(Xem: 21574)
ngọn cây có những trời giông bão. ta có nghìn năm đợi một người
(Xem: 27332)
Cung Trầm Tưởng sinh ngày 28/2/1932 tại Hà Nội. Năm 15 tuổi ông bắt đầu làm thơ,
(Xem: 18807)
Tên thật Nguyễn đức Quang, sinh năm 1944 tại Sơn Tây. Theo gia đình vào Nam năm 1954
(Xem: 19925)
ơn em thơ dại từ trời/theo ta xuống biển vớt đời ta trôi/ơn em, dáng mỏng mưa vời
(Xem: 24129)
Nhạc sĩ Đăng Khánh cư ngụ tại Houston Texas, ngoài là một nhạc sĩ ông còn là một nha sĩ
(Xem: 21896)
Nhan đề đầu tiên của ca khúc “Hạnh phúc buồn,” là “Trong tay thánh nữ có đời tôi.”
(Xem: 18285)
Bác sĩ Bích Liên tốt nghiệp cử nhân Khoa học tại Đại Học UCI (1982), Tiến sĩ Y Khoa Đại học UCI (1987
Khách Thăm Viếng
1,992,968