VÂN PHI - Một khoảng trời thơ.

30 Tháng Sáu 201512:00 SA(Xem: 1806)
VÂN PHI - Một khoảng trời thơ.

 


Ngàn năm bụi phủ linh hồn


Này lời nguyền ngàn năm trong mầm đá
Của mê man thành quách Vijaya
Những nữ tiên hiện ẩn giữa sương tà
Và tiếng gió rít gào bên tháp cổ

Này sợi mây riết ghềnh trong thớ nhớ
Những gai đâm vào cổ tích mịt mù
Mộ đá Chàm đã hóa những hoang vu
Và bí ẩn vàng Hời nghiệt ngã…

Tàu Mekong ướp hồn trong băng giá
Dưới biển sâu năm tháng hãi hùng
Và trăm năm làm thân khách lạ
Báu vật Chiêm thành sâu giấc miên mung

Này Hồng Hải trùng khơi phiêu lãng
Những âm ba thiên cổ dội về
Và đêm nay, tháp Bạc có trơ vơ
Khi mảnh trăng kiêu kì hôn đỉnh tháp.

Ta trầm tự, cơ duyên dung hạp?
Nghe thiên thu mộ gió giấc sâu nồng
Hỡi linh hồn từ tiền kiếp về không?
Cho ta thấy điệu Chaligia huyền thoại.

Hỡi Shiva, mang gì vào bóng tối
Mà ngàn năm nghe phủ bụi cô đơn…

An Nhơn, 27/05/2015 

 


Em có trở về

Em có trở về sông Côn 
nhắc lại thuở tóc tém trèo me ngược cồn cát vàng trắng hạ
mùa ngô đồng xanh lá
mùa ta mới biết thương...

Em! Có trở về ngõ lấm bụi đường
nhánh mù u đơm bông rụng hạt
mình đã vẽ trái tim nhau lên cát
nghe bổi hổi nhịp phù sa...

Em! Có nhớ cánh đồng chiều mình cắt cỏ cùng ba
ba bảo, vài năm nữa sẽ cho chúng mình kết duyên đôi lứa
đôi má em đỏ hây hây như ngày đông hong bên bếp lửa
cười thẹn thùng, anh cũng mắc cỡ kéo sợi cỏ rơi hoang

Em! Có trở về sông Côn
nghe tiếng sóng vỡ chân mây nhắc ngày hò hẹn
cây cầu bắt ngang nối liền hai bến
anh sẽ cõng em qua mùa cỏ lau trắng mướt triền quê

Em! Có trở về sông xưa
con cá trắm cắn đọt rau lang thả tràn giọt nắng
con nước cuốn em đi đã qua bao mùa dòng sông nơi anh chẳng còn phẳng lặng
mười năm, hồn vỡ liêu xiêu...

Em, có trở về sông Côn
hãy đến với anh bằng cơn mưa đầu hạ
nghe gió cõng nắng chiều
nghe con bướm trắng lạc bầy đậu trên chùm hoa tim vỡ
… nhắc lại những mùa yêu.

 

Hạnh phúc trổ mầm từ phía cô đơn
  
Anh vốn dĩ chẳng thuộc về em
cũng chẳng là của riêng ai cả
em đã ngộ nhận chăng
khi sự thiết thân bỗng dưng xa lạ
anh nói gì đi! hỡi người...từng là tất cả của em.

Em nằm nghe gió giũ những cành mềm
và khô rạc, ôi miền xa ký ức
cứ ngỡ trái tim anh yêu em rất thực
nhưng...
tất cả chỉ là ngộ nhận phải không anh?

Giấc mơ yêu chợt vụn vỡ tan tành
lâu đài cát sụt sùi nơi đầu sóng
có một thứ được gọi là niềm tin đã bị ai vùi lấp
em sẽ sống sao giữa thế gian này?

Chân khỏa triền say
bụi sóng ghẹo trêu bám mềm tóc rối
thủy triều dâng...nhịp tim hấp hối
em khóc
trắng giọt buồn vỡ nắng cay cay...

Em sẽ kể anh nghe câu chuyện chiều nay
họ đọc trên blog radio, "viết nỗi đau lên cát"
giọt nước mắt cuối cùng dành cho anh và... em sẽ khác
sẽ thôi thương, thôi nhớ người à

Những tháng năm nào ta đã đi qua
có nuối tiếc
có hờn ghen phải không anh một thời khờ dại
cảm ơn những đúng sai của ngày hôm qua
và tạm biệt nhé tình yêu không bao giờ quay trở lại
em sẽ xóa nhòa tất cả những ngộ nhận về anh

Bình minh
sợi nắng cong níu ngọn cỏ xanh
đọt sóng hương trầm tan mắt gió
em chợt nhận ra một điều bé nhỏ
có những hạnh phúc đơn sơ mà mỗi ngày đều trổ mầm từ phía cô đơn...

 

Nơi đây tuyết rơi, quê mình một mùa gió trắng.  

này dải đất miền Trung ơi đã hai năm rồi ta chưa về lại
Vancouver mùa này tuyết trắng
ở quê mình, mùa nắng gió hanh hao… 

ta đi từ xóm nghèo
làm kẻ tha hương
có lúc nước mắt rơi đọng ngưng thành tuyết
ta nhớ mẹ gánh gồng
cánh đồng chiều gốc rạ trơ khô từ ngày con đi biền biệt
nhớ đứa em còn bé dại ngây ngô. 

ba à, bên này lạnh lắm đôi bàn tay có đôi lúc con thấy chơ vơ
thèm bếp lửa quen những đêm tháng tám
cơn mưa đầu mùa gió run rét đạm
gia đình mình ngồi dưới bếp nướng khoai 

tháng sáu bên này trắng những hạt tuyết rơi
con nghe nói quê mình nắng dữ
nội có còn nhớ thằng cháu ngày xưa sau bao năm nó làm người xa xứ
thuở bé vẫn hay vòi tiền mỗi khi nội gọi nhổ tóc sâu 

con vẫn mong ngày về
tắm dưới cơn mưa ngâu
phụ ba mẹ qua những tháng năm cơ hàn khốn khó
hôn lại dòng sông Côn ngàn năm sóng vỗ
ba mẹ à,
rồi con sẽ về ươm hạnh phúc trổ mầm từ mảnh đất khô cằn nắng hạ miền Trung…

 

Ai làm con phải mồ côi 

con thèm giấc ngủ tròn nôi
ai mang con bỏ chợ trời thế gian
kiến vàng gánh gạo đầu non
nẩy lưng rơi hạt nhân gian xuống đời
mẹ mang con bỏ chợ trời
sương đông lảy động tơi bời bể dâu
mai này con biết tìm đâu
à ơi câu hát nát nhàu tuổi thơ
với tay chạm nỗi bơ vơ
hàng mi rong ướt thấm về khóe môi
ai làm con phải mồ côi
vành nôi ngơ ngác…lạc lời mẹ ru 

 

Tự khúc

Bến cũ mười năm thả sóng trôi sông
đò không khách, đêm đêm trăng vỡ
ủ kỷ niệm xưa say trong mắt lệ
ông lái đò buồn
buông nhành trúc câu trăng…

Còn đâu những hẹn hò thuở ấy bến My Lăng
em hẹn mùa sau theo chàng về bên ấy
mười ngón tay đan
con đò chiều miên man là vậy
hạnh phúc neo mình trên nhịp thở đôi môi… 

 Ngày đó có còn ông lái đò ơi?
rượu đã lên men mười năm hò hẹn
đợi mãi ánh trăng non mà sao chẳng đến
ông lái đâu rồi
sao chẳng chở trăng về neo lại bến xưa? 

Sóng vỗ vào mây thành những cơn mưa
nay bến cũ đìu hiu
ly cà phê hoài niệm
qua lối hẹn xưa, hoa giấy ngủ mê ủ mình trong sắc tím
dòng sông âm thầm riết ký ức vào thơ…

Bến My Lăng, An Nhơn, 30-3-2014 

  

Tháng bảy tìm mưa

Tháng Bảy...đội nón đi rông những cơn mưa
Lội bì bõm dưới đồng mùa gặt
Vô tư ầu ơ...vẽ mưa đáy mắt
Lang thang đầu nguồn ngắm hoa cải bên sông.
Tháng Bảy ngây ngô
Bong bóng phập phồng
Con chim non rét run rúc vào lòng mẹ
Một chút quen thôi mà sao ấm thế
Theo con cả cuộc đời, bình yên ấy không quên
Tháng Bảy, mưa về nặng trĩu hạt hơn
Lũ cá rô tung tăng vùng mình chừng thích thú
Đàn chim kéo nhau tìm về nơi trú ngụ
Cô bé láng giềng tinh nghịch...nháy mắt rủ tắm mưa
Tháng Bảy, gió về lạnh lắm ký ức xưa
Mưa chẳng thôi rơi, mẹ nấu canh chua với cá rô đồng con bắt
Bếp lửa đêm quen, hòn than đỏ rực
Sưởi ấm chút gì của ngày nhớ...tuổi thơ tôi.
Tháng Bảy mùa về thiêm thiếp buồn vui
Ở bên kia sông, con bác Ba mới cưới
Anh Sáu làng bên đôi mắt buồn rười rượi
Vì lỡ thương thầm cô gái bên sông...
Tháng Bảy, mùa vàng cải nắng đơm bông
Dì Năm báo tin ông Tư vừa mất
Có cơn mưa nào vỡ trong tim rất thật
Thành điệu khúc hương đồng theo ta suốt trăm năm.

 

Bước chân liêu xiêu ngã vỡ trời chiều

tôi mục rỗng lòng mình
thai ngén đứa con của quỷ
với những vần điệu du dương ủy mị
như những giọt nước mắt của kẻ sát nhân
đứa con của tôi hay là chính tôi giữa cõi miên trần
vật vã những yêu thương, khai hoang những luống sâu hốc tối
để cấy vào lòng đêm những hoang mang vời vợi
hút ánh sáng mặt trời trơ trọi qua mùa trở dạ hoài hoang
ôi, đứa con
của những mùa trốc lở
hút tủy sương mà mãi chẳng thành người
đứa con đã bị bỏ rơi
có mẹ là bóng tối
có bố là mặt trời
một thằng bố đi hoang suốt đời khiến con mình biến thành quỷ dữ
suốt đời chỉ biết hút tinh tủy sương khơi…
ôi đứa con của những tháng ngày không biết vui
năm bữa say, hai bữa ngất ngất đời chông chênh nhịp gió
rồi điên gào
rồi lõa thể hồn mình với tháng năm đày đọa
bước chân liêu xiêu ngã vỡ trời chiều… 

 

Đứa con xa xứ 
  
em đi về bến lặng
rũ hương khóc cuộc lưu ly
em đi về phía gió
bỏ lại sau cả tuổi xuân thì 

này cô gái tuổi em mười sáu
xa quê hương xa mẹ xa cha
xa giàn tigôn hoa vỡ bên hiên nhà
xa áo trắng thơ ngây, em làm đứa con xa xứ...

cô gái ơi, hương tóc mây ngàn say lòng người lữ thứ
chốn mưu sinh đô hội cõi đời
lần đầu tiên xa nhà...em khóc
nấc nghẹn ngào thành hai tiếng...Mẹ ơi!

Sài Gòn, phố che chân mây rong dài sợi nắng
chẳng như quê mình thênh thang gió neo cánh đồng xanh
em, cô gái quê lên chốn thị thành
vẫn vất vả đôi bàn tay bé...
ừ! dẫu ở nơi đâu thì em vẫn thế
sống thẳng ngay, chân chất thấm đượm nghĩa tình
giữa cạm bẫy xô bồ lòng vẫn kiên trinh
mặc cho năm tháng sói mòn đời bạc thếch

đã bao lần nước mắt rơi giữa cô đơn mỏi mệt
em tự an ủi mình phải mạnh mẽ hơn xưa
gửi về mẹ tháng lương đầu em còn nhớ lắm
niềm vui kia nhắc mãi đến bây giờ...

vậy mà đã 8 năm rồi cô gái nhỉ
nơi thôn quê ba mẹ tuổi xế chiều
một ngày nắng trốn những vòm mây ký ức
em vẫy tay chào phố về với những thương yêu... 

về thôi em
ngày xanh gió lộng
về thôi em
bếp nóng hiên nhà
em nhặt cánh sầu đông đặt lên giàn tim vỡ
cúi nhặt đời mình từ đôi mắt mẹ mong...

 

Hương mùa

hồn ai neo giữa cõi này
chiều nay phố bỗng ủ đầy hơi sương
ngô nghê hát khúc vô thường
vin sợi gió, tìm hương thuở nào
con tim thôi những thét gào
hồn ơi trắng những miền lao đao tình
đêm, khát vỡ bình minh
mùa rơi hương sữa trở mình chơi vơi
ta nâng một chén phù khơi
uống hương tháng chín ướp vời vợi thu  

Vân Phi

 

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
16 Tháng Bảy 20189:13 SA(Xem: 3)
Thơ của các tác giả: Lê Kim Thượng, Nguyễn Văn Phong, Tàn Chiến Cuộc
11 Tháng Bảy 20188:57 SA(Xem: 129)
Thơ của 2 nhà thơ Huỳnh Sơn Vũ và Nguyễn An BÌnh
09 Tháng Bảy 20189:04 SA(Xem: 148)
Thơ của các taci1 giả: Nguyễn minh phúc, Chân Tính Hải, Trần Dzạ Lữ
07 Tháng Bảy 201810:12 SA(Xem: 176)
Thơ của các tác giả: NP Phan, Trần Đức Tín, Nhật Quang
05 Tháng Bảy 20181:34 CH(Xem: 106)
Thơ bay mất biệt tăm hơi/ Rời xa khỏi chốn chợ đời vô tâm/ Người than lỡ - kẻ than lầm
04 Tháng Bảy 20189:45 SA(Xem: 207)
Ôm tình cúi xuống ngực thơm/ Đôi môi khép lại hương trầm dội vang
03 Tháng Bảy 201810:33 SA(Xem: 180)
Em hát ru đời em giữa bộn bề phố thị/ Khúc ru đượm buồn ngân vọng xa xăm
02 Tháng Bảy 20189:45 SA(Xem: 72)
tôi nhớ anh/ người bạn tận xứ nẫu/ mấy lần tha hương ta gặp nhau cuối trời tổ quốc
27 Tháng Sáu 201810:37 SA(Xem: 165)
Thơ của nhà thơ Nguyễn An Bình và Bích Thoa.
26 Tháng Sáu 20189:57 SA(Xem: 135)
khi em mang giấc mơ ra đi trong ngày an nhiên nắng/ Anh đã đánh mất đứa trẻ trong mình từ thuở xưa xa
Cơ sở HT Productions cùng với công ty Amazon đã ấn hành Tuyển tập tùy bút “Chỉ nhớ người thôi, đủ hết đời” của nhà thơ Du Tử Lê.
Trường hợp muốn có chữ ký tác giả để lưu niệm, ở Việt Nam, xin liên lạc với Cô Sóc, tel.: 090-260-4722. Ngoài Việt Nam, xin liên lạc với Ms. Phan Hạnh Tuyền, Email:phanhanhtuyen@gmail.com
Ở lần tái bản này, ngoài phần hiệu đính, cơ sở HT Productions còn có phần hình ảnh trên dưới 50 tác giả được đề cập trong sách.
TÁC GIẢ
(Xem: 155)
Bây giờ, trại đảo buồn chỉ còn trong trí nhớ rụng rơi, mờ nhạt…
(Xem: 173)
Dường như thảm kịch đất nước, lẽ sống / chết đã khiến Trần có một trái tim lớn hơn tuổi thật của mình, rất nhiều.
(Xem: 191)
Tôi cho Đinh Trường Chinh đã rất tinh tế khi ghi nhận rằng, đôi khi “sự thân thiết có thể đến từ những thứ nhỏ nhặt…”
(Xem: 168)
Tôi rất thích tính chân thật, không làm dáng của họ Nguyễn, khi ông mở đầu phần dẫn nhập cho những bài thơ của mình
(Xem: 253)
Tuyển tập này, cũng nên được nhìn như một ghi nhận tình bạn lấp lánh, thuở họ còn đủ ba người.
(Xem: 207)
Đầu tháng 6-2018, tuyển thơ Khúc Thụy Du của nhà thơ Du Tử Lê ra mắt độc giả trong nước.
(Xem: 11853)
Đứng giữa gian hàng, trên một bục gỗ cao phủ khăn trắng nuốt, người thiếu nữ trông nổi bật hẳn lên với trang phục tuy rực rỡ sắc mầ
(Xem: 1202)
Theo thiển ý cá nhân tôi, thơ Du Tử Lê khá "hiền!"
(Xem: 5908)
“Ngay sau khi gặp ông, tôi đã bước sang “chặng đường ngỡ ngàng.” Không ngỡ ngàng sao được khi mà đứng bên ông
(Xem: 1447)
DU TỬ LÊ cũng là một nhân vật đặc biệt. Nhỏ hơn họ Trịnh vài tuổi. Gốc gác Phủ Lý, Hà Nam. Sống ở Hà Nội, trước khi theo gia đình di cư vào Nam.
(Xem: 187)
Thời gian vừa qua, nhà thơ Du Tử Lê có nhận trả lời phỏng vấn hai đài truyền hình ở miền nam Cali là SET/TV và V-Star-TV.
(Xem: 342)
Triển lãm tranh của Du Tử Lê, được tổ chức tại tư gia của ông bà Nhạc Sĩ Đăng Khánh-Phương Hoa
(Xem: 20100)
Tôi gọi thơ Du Tử Lê là thơ áo vàng, thơ vô địch, thơ về đầu.
(Xem: 14976)
Nhà báo Vũ Ánh phỏng vấn Du Tử Lê 11-2013
(Xem: 12494)
12-18-2009 Nhà thơ Du Tử Lê phỏng vấn nhạc sĩ Thân Trọng Uyên Phươn
(Xem: 15687)
Khi gối đầu lên ngực em - Thơ Du Tử Lê - Nhac: Tịnh Hiếu, Khoa Nguyễn - Tiếng hát: Đồng Thảo
(Xem: 13808)
Người về như bụi - Thơ: Du Tử Lê - Nhạc: Hoàng Quốc Bảo - Tiếng hát: Kim Tước
(Xem: 12284)
Hỏi chúa đi rồi em sẽ hay - Thơ: Du Tử Lê - Nhạc: Hoàng Thanh Tâm - Tiếng hát: Tuấn Anh
(Xem: 10296)
Khái Quát Văn Học Ba Miền - Du Tử Lê, Nguyễn Mạnh Trinh, Thái Tú Hạp
(Xem: 9565)
2013-03-30 Triển lãm tranh Du Tử Lê - Falls Church - Virginia
(Xem: 9676)
Nhạc sĩ Đăng Khánh cư ngụ tại Houston Texas, ngoài là một nhạc sĩ ông còn là một nha sĩ
(Xem: 8897)
Triển Lãm Tranh Du Tử Lê ở Hoa Thịnh Đốn
(Xem: 8507)
Triển lãm Tranh và đêm nhạc "Giữ Đời Cho Nhau" Du Tử Lê đã gặt hái sự thành công tại Seattl
(Xem: 9638)
Tình Sầu Du Tử Lê - Thơ: Du Tử Lê - Nhạc: Phạm Duy - Tiếng hát: Thái Thanh
(Xem: 14911)
Nhà báo Lê Văn là cựu Giám Đốc đài VOA phần Việt Ngữ
(Xem: 21226)
ngọn cây có những trời giông bão. ta có nghìn năm đợi một người
(Xem: 27078)
Cung Trầm Tưởng sinh ngày 28/2/1932 tại Hà Nội. Năm 15 tuổi ông bắt đầu làm thơ,
(Xem: 18555)
Tên thật Nguyễn đức Quang, sinh năm 1944 tại Sơn Tây. Theo gia đình vào Nam năm 1954
(Xem: 19659)
ơn em thơ dại từ trời/theo ta xuống biển vớt đời ta trôi/ơn em, dáng mỏng mưa vời
(Xem: 23923)
Nhạc sĩ Đăng Khánh cư ngụ tại Houston Texas, ngoài là một nhạc sĩ ông còn là một nha sĩ
(Xem: 21593)
Nhan đề đầu tiên của ca khúc “Hạnh phúc buồn,” là “Trong tay thánh nữ có đời tôi.”
(Xem: 18049)
Bác sĩ Bích Liên tốt nghiệp cử nhân Khoa học tại Đại Học UCI (1982), Tiến sĩ Y Khoa Đại học UCI (1987
Khách Thăm Viếng
1,856,595