CHÂN TÍNH HẢI - Tình Người

07 Tháng Bảy 201512:00 SA(Xem: 3185)
CHÂN TÍNH HẢI - Tình Người

 

Tiếng súng xa dần thành phố, những đoàn người lê thê lếch thếch di tản ở đầu cuộc chiến bây giờ cũng lần lượt trở về. Chiến trường im tiếng súng, tiếng khóc lại nỗi lên nhiều hơn vì bà con họ hàng không tin tức của người thân mất tích, sống chết vất vưởng đâu đó trong rừng sâu, biên địa. Sự chống trả của Quân lực VNCH thật ngoạn mục, người Mỹ cảm phục sự quả cảm và thông minh của người dân Việt ngay từ những trận đánh hồi Tết Mậu Thân, nay càng thể hiện rõ hơn ở mùa hè này. Những trận đánh cấp sư đoàn các tướng lãnh Việt trực tiếp chỉ huy đã lật ngược tình thế, nhất là các trận đánh ở phía Bắc và biên giới. Những địa danh Charlie, Dakto, Daksut, A Sao A Lưới, Ba Lòng, Hạ Lào...Cổ thành Quảng Trị đã tạo nên “Mùa Hè Đỏ Lữa”, những cái chết đẹp và âm thầm của những trai thời chiến đã thể hiện trong những ca khúc một thời làm mũi lòng người hậu phương. Bên cạnh những người được vinh danh đa số là những chàng trai chết âm thầm nhưng cũng rạng rỡ không kém.

 

Cuộc chiến không đến với Pleiku nhưng Pleiku tiếp nhận những hậu quả của cuộc chiến. Ngày ngày những chuyến bay tải thuơng tải xác về quân y viện tấp nập. Bạn bè từ chiến trường về kể cho nghe những ngày đêm địa ngục; đang sống mà tưởng như đang sống ở địa ngục. Xác bạn xác thù nằm chung một hố, gác chân nhau nằm chết như ôm nhau ngủ ngon lành. Có thằng VC non choẹc chạy lạc vào khu rừng mình đóng quân, nó sợ quá đứng như trời trồng, khẩu súng cầm tay nó vất xuống đất quay lui chạy lũi vào rừng. Thấy tội nghiệp không ai buồn bắn nó. Chẳng bao lâu nó quay lại hai tay đưa lên cao, miệng há hốc, xin đầu hàng hồi chánh. Hỏi nó sao không chạy đi? nó trả lời thật tội nghiệp: em chạy nhưng không thấy các anh bắn theo nên em quay lại đầu hàng vì khát quá đói quá...

Người lính nhảy dù bị thương nằm tại quân y viện kể tiếp:

-Người chết người bị thương nằm chung. Chết không nhúc nhích đã đành, bị thương cũng không cựa mình nỗi, đau đớn đến tê dại nhưng vẫn tỉnh táo để đêm đêm nghe những tiếng rên rỉ, những tiếng gọi tên người thương, người yêu, những tiếng xin nước thê thảm. Không nghe ai xin ăn mà chỉ xin uống. Kinh hoàng nhất trong đêm đen im lặng đến lạnh mình lại nghe lác đác những tiếng súng của những người tự kết liễu đời mình. Cả tháng bom đạn trút lên đầu, ngày cũng như đêm tai điếc mắt loà nhưng sao chẳng sợ, mà đêm như đêm trên bãi tha ma này những tiếng nổ lẻ loi như làm điếng người. Tuyệt vọng chọn cái chết. Những tiếng súng không vô tình này không phải là tiếng oán trách. Ở chiến địa chẳng ai oán trách ai, thì giờ đâu mà nghĩ đến phải trái. Những tiếng súng lẻ loi muốn nói rằng chết đi vào địa ngục còn đở hơn bây giờ.Tiếng súng rời rạc trong đêm bắt mình như sống trong chờ đợi. Chờ gì? chờ những tiếng nổ sắp xãy ra. Cái khoảng thời gian chờ đợi đó mới là kinh hồn; kinh hồn đến nỗi không chịu đựng được nữa buộc miệng chửi thề thật to.

- ĐM. đứa nào có giỏi thì bò tới đây bắn tao trước rồi muốn làm gì thì làm.

 

Em thấy đó, anh nhớ mình viết lại rất trung thực những gì người thương binh kể cho anh nghe. Hôm đó có cả bạn bè cùng đi.

Mới đầu chuyện đi thăm thương binh chỉ có mục đích xem thử bạn bè của mình có ai về nằm đây, nghe ngóng tin một người bạn cùng khoá, đơn vị bị tan hàng ở Dakto. Mỗi lần lên thăm được nghe một mẫu chuyện nhỏ đầy tình người trong cuộc chiến tranh tàn khốc. Những câu chuyện làm thích nghe và tò mò hơn làm mình chiều nào sau giờ làm việc cũng rủ bạn bè lên đây.

Mỗi ngày Tình Người mỗi dài thêm. Chiều nào lên cũng thấy người mới đến. Những chuyến trực thăng lên xuống không ngừng tiếng trên bãi đáp bên cạnh quân y viện. Bước qua trại khác, trại dành cho sĩ quan. Không còn một chiếc giường nào trống, giường nào cũng điệp màu xanh trắng; xanh là bộ đồ bệnh viện, trắng là băng vải quấn quanh đầu, chân tay, mình mẫy. Giường nào cũng lủng lẳng những chai dịch chuyền. Phòng sĩ quan có phần thoáng hơn vì giường kê rộng hơn, sạch sẽ. Một thương binh đầu trùm kín mít bởi băng trắng chỉ chừa hai mắt mũi và miệng. Ông ta nằm coi bộ cái giường ngắn hơn ông nên hai chân phải gác lên gối kê trên thành giường, hai bàn chân ló ra ngoài. Hai tay hình như cũng không cử động được vì bị bó bột. Ở thành giường thấy ghi tên họ và cấp bậc. Ông ta đang ngủ hay bị thuốc an thần chống đau. Rải rác trong phòng nhiều người thăm nuôi, phần lớn là từ những nơi khác đến. Họ là những người vợ, hay thân nhân. Riêng người sĩ quan này không thấy ai bên giường. Có lẽ thân nhân chưa biết tin, có thể chưa lên kịp. Biết bao nhiêu lý do để đoán. Cở dáng người ông nằm, chức vụ cũng đoán được ông khoảng trung niên, chắc cũng đã vợ con. Không biết ông có tủi thân.

Một chiếc xe jeep với dấu hiệu cánh chim bay của không quân đậu trước cửa, viên sĩ quan bước vào đi bên cạnh hai người đàn bà, cả hai ăn mặc giản dị nhưng không che dấu được vẻ đài các trung lưu. Họ đều trực chỉ đến ngay giường người sĩ quan. Viên sĩ quan đứng nghiêm đưa tay chào. Không biết ông có trông thấy gì không. Tất cả đều lặng lẽ đến bên giường. Người đàn bà nắm bàn tay ông nước mắt chảy ròng rồi cúi sát người xuống thì thầm gì đó với ông.

Người đàn bà kia đứng một hồi rồi theo viên sĩ quan đi ra xe. Họ đi qua phòng khác. Không, chiếc xe trực chỉ nhà xác. Thảm cảnh chiến tranh. Trong hai người đàn bà đài các cùng chung tình cảnh nhưng hai trạng huống khác nhau. Oái ăm..."

Chân Tính Hải

(Vòng Sân Cát)

 

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
30 Tháng Mười Hai 20211:15 CH(Xem: 210)
Tôi yêu lắm bài “Ngày Về” của Hoàng Giác.
23 Tháng Mười Hai 202111:23 SA(Xem: 192)
Cậu ngước mặt lên trời, than: “Người ngu mắc nạn, thường hay đổ thừa cho thiên mệnh.”
14 Tháng Mười Hai 20218:46 SA(Xem: 288)
Ông từ Pháp trở về làng và không bao giờ ra khỏi làng mình cho tới khi chết.
08 Tháng Mười Hai 20215:35 CH(Xem: 221)
Khi tôi đến Thiền viện thì cơn mưa vừa tạnh. Nắng vàng tỏa rực trên mặt Hồ Tuyền Lâm. Tôi không hẹn trước, chỉ đi cầu may. Có duyên thì gặp, không thì vô duyên vậy.
07 Tháng Mười Hai 20218:39 SA(Xem: 260)
Cuộc sống thực sự là một chuỗi những ký ức buồn bã, da diết, khổ đau đầy những suy tưởng nhưng lúc nào cũng ngân vang cả trong bóng tối.
03 Tháng Mười Hai 20218:18 SA(Xem: 234)
Trước mộ B, lần nào, tôi cũng chỉ hỏi duy nhất một câu: "B ơi, sao lại chết đúng ngày sinh nhật của mình?"
25 Tháng Mười Một 20212:55 CH(Xem: 275)
Dung băn khoăn suy nghĩ, lăn lộn trên giường đã hơn một tiếng đồng hồ. Đáng lẽ nàng phải đi chợ mua đồ ăn nấu cơm chiều, nhưng hôm nay có cớ để cho nàng giận dữ, nên định đâm liều một bữa xem sao.
21 Tháng Mười Một 202110:25 SA(Xem: 275)
Hơn hai mươi năm, đến sáng nay Nhật mới chợt hiểu vì sao mình lại có ác cảm với những người đeo kính trắng.
30 Tháng Mười 20211:59 CH(Xem: 577)
Sau này nhớ lại, tôi tự hỏi trước buổi thăm đó, ông ngoại đã làm gì tôi, khắc khảm kiểu chi mà thằng nhỏ không chút bối rối nào khi đứng trước người đàn bà mảnh khảnh.
22 Tháng Mười 20215:31 CH(Xem: 569)
Vào một tiệm ăn Việt, mở tờ thực đơn, nếu có món bún măng vịt là có tôi.
Du Tử Lê Thơ Toàn Tập/ Trọn bộ 4 tập, trên 2000 trang
Cơ sở HT Productions cùng với công ty Amazon đã ấn hành Tuyển tập tùy bút “Chỉ nhớ người thôi, đủ hết đời” của nhà thơ Du Tử Lê.
Trường hợp muốn có chữ ký tác giả để lưu niệm, ở Việt Nam, xin liên lạc với Cô Sóc, tel.: 090-360-4722. Ngoài Việt Nam, xin liên lạc với Ms. Phan Hạnh Tuyền, Email:phanhanhtuyen@gmail.com
Ở lần tái bản này, ngoài phần hiệu đính, cơ sở HT Productions còn có phần hình ảnh trên dưới 50 tác giả được đề cập trong sách.
TÁC GIẢ
(Xem: 5900)
ca khúc này, là một thứ kinh-nguyện-riêng của những người yêu nhau, bất hạnh. Trong số những người yêu nhau, bất hạnh, có anh C. của chúng tôi.
(Xem: 6591)
Nhu cầu tìm về với đồng hương máu mủ, với ruột thịt nguồn cội, vẫn là một nhu cầu thiêng liêng không thể phủ nhận.
(Xem: 4818)
Theo họa sĩ Phạm Tăng thì, từ tế-bào đầu tiên là cái tôi nguyên thủy, ông đi dần tới sự tập hợp của hàng triệu tế bào tuần tự nẩy sinh,
(Xem: 4586)
Đó là một số ghi nhận của các tác giả về thế giới tạo hình của danh họa Phạm Tăng
(Xem: 5184)
Tôi không ngoa ngôn đâu, tôi tự hào là người đầu tiên mở được con đường để người xem tranh có thể tham dự vào bức tranh của tôi…
(Xem: 2837)
trong biết bao nhiêu lần âm thầm nói lời chia biệt từng thân thương, gia đình, bằng hữu,… lần này là thật.
(Xem: 2507)
Tôi đã thảng thốt khi nghe tin Du Tử Lê qua đời, từ cú điện thoại một người bạn làm thơ và làm báo.
(Xem: 10165)
"Anh Mai Thảo có lần vừa cười vừa bảo tôi bằng một giọng điệu rất Mai Thảo rằng: 'thơ tình của hắn như thế mới là thơ tình chứ!
(Xem: 4712)
Cách gì, thì Bố con mình cũng sẽ không đi Ambulance với nhau một lần nào nữa!
(Xem: 525)
Hai năm rồi, kể từ ngày bà viết lên hai chữ “về trời” để báo với cỏ cây, nhân thế, rằng, ông đã tạm biệt chỗ “nhân gian không thể hiểu,”
(Xem: 13860)
Tình Sầu Du Tử Lê - Thơ: Du Tử Lê - Nhạc: Phạm Duy - Tiếng hát: Thái Thanh
(Xem: 3583)
Nhưng, khi em về nhà ngày hôm nay, thì bố của em, đã không còn.
(Xem: 4078)
Thơ Du Tử Lê, nhạc: Trần Duy Đức
(Xem: 4588)
Thời gian vừa qua, nhà thơ Du Tử Lê có nhận trả lời phỏng vấn hai đài truyền hình ở miền nam Cali là SET/TV và V-Star-TV.
(Xem: 4579)
Triển lãm tranh của Du Tử Lê, được tổ chức tại tư gia của ông bà Nhạc Sĩ Đăng Khánh-Phương Hoa
(Xem: 24671)
Tôi gọi thơ Du Tử Lê là thơ áo vàng, thơ vô địch, thơ về đầu.
(Xem: 18979)
Nhà báo Vũ Ánh phỏng vấn Du Tử Lê 11-2013
(Xem: 16575)
12-18-2009 Nhà thơ Du Tử Lê phỏng vấn nhạc sĩ Thân Trọng Uyên Phươn
(Xem: 19934)
Khi gối đầu lên ngực em - Thơ Du Tử Lê - Nhac: Tịnh Hiếu, Khoa Nguyễn - Tiếng hát: Đồng Thảo
(Xem: 17828)
Người về như bụi - Thơ: Du Tử Lê - Nhạc: Hoàng Quốc Bảo - Tiếng hát: Kim Tước
(Xem: 16352)
Hỏi chúa đi rồi em sẽ hay - Thơ: Du Tử Lê - Nhạc: Hoàng Thanh Tâm - Tiếng hát: Tuấn Anh
(Xem: 13963)
Khái Quát Văn Học Ba Miền - Du Tử Lê, Nguyễn Mạnh Trinh, Thái Tú Hạp
(Xem: 12913)
2013-03-30 Triển lãm tranh Du Tử Lê - Falls Church - Virginia
(Xem: 13098)
Nhạc sĩ Đăng Khánh cư ngụ tại Houston Texas, ngoài là một nhạc sĩ ông còn là một nha sĩ
(Xem: 12228)
Triển Lãm Tranh Du Tử Lê ở Hoa Thịnh Đốn
(Xem: 11782)
Triển lãm Tranh và đêm nhạc "Giữ Đời Cho Nhau" Du Tử Lê đã gặt hái sự thành công tại Seattl
(Xem: 18923)
Nhà báo Lê Văn là cựu Giám Đốc đài VOA phần Việt Ngữ
(Xem: 26030)
ngọn cây có những trời giông bão. ta có nghìn năm đợi một người
(Xem: 30803)
Cung Trầm Tưởng sinh ngày 28/2/1932 tại Hà Nội. Năm 15 tuổi ông bắt đầu làm thơ,
(Xem: 22077)
Tên thật Nguyễn đức Quang, sinh năm 1944 tại Sơn Tây. Theo gia đình vào Nam năm 1954
(Xem: 24047)
ơn em thơ dại từ trời/theo ta xuống biển vớt đời ta trôi/ơn em, dáng mỏng mưa vời
(Xem: 27073)
Nhạc sĩ Đăng Khánh cư ngụ tại Houston Texas, ngoài là một nhạc sĩ ông còn là một nha sĩ
(Xem: 26445)
Nhan đề đầu tiên của ca khúc “Hạnh phúc buồn,” là “Trong tay thánh nữ có đời tôi.”
(Xem: 22266)
Bác sĩ Bích Liên tốt nghiệp cử nhân Khoa học tại Đại Học UCI (1982), Tiến sĩ Y Khoa Đại học UCI (1987
Khách Thăm Viếng
3,032,227