NGUYỄN LƯƠNG VIỆT - Lại một mùa bông hồng trắng.

17 Tháng Chín 201512:00 SA(Xem: 2519)
NGUYỄN LƯƠNG VIỆT - Lại một mùa bông hồng trắng.


Thế gian này ai cũng có mẹ!

Ở với mẹ già đôi khi cũng là cái duyên. Nhiều đám tang hắn đã thường thấy rất nhiều người, thậm chí tóc đã bạc trắng, khóc thương Mẹ. Và nức nở rằng "Mẹ ơi, con chẳng chăm Mẹ được ngày nào". Họ khóc thật, nói thật. Nhưng biết làm sao hơn được nữa, chuyện đã qua rồi! Thời gian và hiện tượng thì không thể níu lại được. Bởi vậy, còn được gặp nhau trên trái đất này, là may lắm rồi!

Nhớ hồi còn nhỏ, ở xóm cũ, có ông Dệnh là dân tản cư từ quê, làm nghề gánh thuê cho hàng chợ. Nhà chỉ có một mẹ già và ông. Ông Dệnh không có vợ, chắc cũng tại vì dáng người thô kệch của ông, chân tay thì khẳng khiu, đặc biệt hàm răng thì hết chỗ tả, hô hổng và lộn xộn hết cỡ, đi đâu nói cũng thều thào đầy nước dãi. Ấy vậy mà trông ông thật hồn nhiên, thoải mái. Hắn nhớ nhất mỗi chiều chập choạng tối, ông Dệnh đi ngang qua nhà, tay cầm chiếc đòn gánh và bọc đồ ăn tối cho mẹ, ông nghêu ngao sang sảng ngọng nghịu “kừng nghi ây kui cũng khống gới mẹ, gới cuộc ời" (chừng ni đây tui cũng sống với mẹ, với cuộc đời).

Hắn lại có được cái duyên đó. Ở và sống cùng, trông nom mẹ đã bốn năm. Nhờ vậy hắn mới biết và thấu hiểu phần nào. Người già không phải như người trẻ, và cũng không hẳn là hoá nhi! Có đôi lần hắn tự hỏi "một mai mình có giống như mẹ rứa không?" Mẹ vẫn còn minh mẫn hơn người khác dù đang ở tuổi 90, nhưng nhiều lúc cũng lẩn thẩn gạn hỏi nhiều lần vì một chuyện, đôi khi cũng ích kỷ như bao người mẹ quê ngày xưa, một đời khốn cực trăm bề. Cái ký ức và tính cách cũ khó mà phai mờ được. Thậm chí còn nhân lên, đôi khi phải làm cho người trẻ phát bực. Hắn thì hiểu rõ, nên nhiều khi cứ giỡn chọc, cười xoà cho qua chuyện để mẹ vui. Hoặc khó chịu lắm thì lặng thầm đi ngủ vì biết nói gì cũng không giải quyết được... Có phải giỏi và hiếu đễ chi mô! Chẳng qua, hắn là bác sĩ nên chuyện tâm lý người già cũng thấm hiểu đôi chút, nhất là chuyện rối loạn tâm thần tuổi già. Vậy mà có một lần vì quá nhọc công việc, lời mẹ lại khó nghe về chuyện nhân tâm, hắn bực bội quát lớn với những mong để Mẹ tỉnh tâm, thanh thoát tâm trạng tuổi già. Ngờ đâu... Mẹ im lặng rồi nói một câu ngắn gọn: Thôi thì Má về quê cho con yên! Hắn càng bực hung vì mẹ vô tình đả thương vào nỗi khát khao được chăm sóc mẹ của hắn. Hắn lầm bầm, bực dọc rồi đi ngủ.

Sáng sớm như mọi khi, nhưng hôm ấy trễ hơn nhiều, nên hắn phải đi làm gấp. Vội vã dắt xe máy ra cổng, không thấy mẹ ra mở cổng (đó là niềm vui đầu ngày của Mẹ). Chạnh lo! Bỗng có chuông điện thoại cầm tay reo liên tục. Hắn lật đật mở máy. Đầu kia vang giọng của ông anh con cậu sáu: "Ủa, Cô sao..." rồi ngắt máy. Chết rồi, hắn vội vã vào phòng của mẹ. Sao vắng quá! Ông anh họ gọi lúc nãy lại réo chuông điện thoại", nói:

“Hôm qua anh có ghé thăm Cô. Sáng nay anh định gặp chú, mà thôi chừ chú chạy ra ngoài đường ngã ba Kỳ Lý luôn nghe..." Lại tắt máy, kỳ lạ!

Hắn lại lo thêm! thôi rồi, hay là Má đã...Má bỏ đi thật sao? Hay đang bị chuyện gì ở ngã ba Kỳ Lý? Thôi đúng rồi, nguy rồi, hắn nghĩ. Sao lại thế này Má ơi...!? Hắn vội vã nổ máy chạy ra đầu đường, thấy một người giang tay đón hắn chỉ chỏ cười móm mém như Bùi Giáng ở Sài gòn trong những năm còn sống! Hắn chớp mắt nhiều lần, nhìn cho thiệt kỹ. Thì ra là mạ hắn! Hắn thở phào nhẹ nhỏm, dừng xe lại. Má vỗ tay vào lưng hắn:

" Bữa ni răng trễ ri con? Má ra đường chờ đánh lưng con đây. Tổ cha mi!"

Ui chao, Má ơi! con biết nói gì hơn. Lòng hắn tràn ngập niềm vui. Ơn trên còn thương hắn lắm! Hắn cười hiền rồi nói:

"Con đi làm nghe Má! "
Cái nắng sớm lung linh tràn trề nhựa sống đẹp đến lạ! Hắn suy nghĩ và lẩm bẩm:

"May quá. Hú hốn! Má ơi!"

 

Tam Kỳ, Mùa Vu Lan 2015
Nguyễn Lương Việt

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
15 Tháng Mười 20189:29 SA(Xem: 14)
Vậy là chồng chị Tư chết thiệt rồi. Nghe đâu chết vì ăn nhầm mấy cái nấm độc gì đó.
03 Tháng Mười 20189:32 SA(Xem: 264)
Tôi đi tập thể dục cũng chẳng bao giờ gặp lại ‘’con đen’’ nữa. Tôi không hiểu tại sao nó cũng biệt tăm như vậy.
17 Tháng Chín 20189:26 SA(Xem: 159)
Chiếc áo đầu tiên quý giá nhất trong gia đình tôi là một chiếc “Áo vua ban" .
29 Tháng Tám 20189:18 SA(Xem: 327)
Thì ra Hách thông minh hơn tôi hằng nghĩ.
27 Tháng Tám 20189:26 SA(Xem: 195)
Mạ, mỗi thứ có một số phận riêng của nó, cứ cố hết sức, và, chuyện thành bại, tùy hỉ nghe.
14 Tháng Tám 20188:56 SA(Xem: 2001)
Thường lệ, cứ đến ngày lễ Phật Đản, trời đổ mưa và vạn vật tươi mát.
28 Tháng Bảy 20189:59 SA(Xem: 212)
Người ta hỏi Út nữa lớn lên làm gí? Không ngần ngại nhỏ nói lớn lên làm ca sĩ.
25 Tháng Bảy 20189:02 SA(Xem: 375)
Tôi có những mối cảm hoài với Net, một chút buồn thương, một chút ân nghĩa, một chút giận hờn.
24 Tháng Bảy 20189:39 SA(Xem: 226)
Bước xuống núi rồi mà tiếng oai linh lẫn trong lời gió lá cứ gờn gợn trong tôi một nỗi u hoài trước ngàn cơn gió thổi qua đây!
23 Tháng Bảy 20189:08 SA(Xem: 1289)
Trời đất đặt để sông có nguồn, cây có gốc. Người đời gọi nguồn gốc!Có nguồn, tất có nước. Có gốc, tất có rễ.
Cơ sở HT Productions cùng với công ty Amazon đã ấn hành Tuyển tập tùy bút “Chỉ nhớ người thôi, đủ hết đời” của nhà thơ Du Tử Lê.
Trường hợp muốn có chữ ký tác giả để lưu niệm, ở Việt Nam, xin liên lạc với Cô Sóc, tel.: 090-260-4722. Ngoài Việt Nam, xin liên lạc với Ms. Phan Hạnh Tuyền, Email:phanhanhtuyen@gmail.com
Ở lần tái bản này, ngoài phần hiệu đính, cơ sở HT Productions còn có phần hình ảnh trên dưới 50 tác giả được đề cập trong sách.
TÁC GIẢ
(Xem: 117)
Nhạc phẩm đầu tiên ông sáng tác lúc mới 13 tuổi là bài ‘Mẹ Tôi’,
(Xem: 144)
Thanh Thúy, như một hiện tượng gom được cả thực và phi thực.
(Xem: 141)
Trong số hàng chục nghệ sĩ từng bày tỏ tình yêu một chiều với Thanh Thúy,
(Xem: 226)
Nhiều người nói, Trịnh Công Sơn không phải là người đầu tiên gieo cầu nhắm vào Thanh Thúy.
(Xem: 463)
Rất nhiều người vẫn còn nhớ 4 câu thơ tuyệt tác của nhà thơ Hoàng Trúc Ly, viết tặng Thanh Thúy
(Xem: 5352)
Du Tử Lê nói ông chỉ muốn im lặng. Trong phần hỏi-đáp rất ngắn dưới đây, nhà thơ Du Tử Lê có giải thích về sự im lặng của ông, với nhiều ngụ ý.
(Xem: 625)
Đầu tháng 6-2018, tuyển thơ Khúc Thụy Du của nhà thơ Du Tử Lê ra mắt độc giả trong nước.
(Xem: 12033)
Đứng giữa gian hàng, trên một bục gỗ cao phủ khăn trắng nuốt, người thiếu nữ trông nổi bật hẳn lên với trang phục tuy rực rỡ sắc mầ
(Xem: 1462)
Theo thiển ý cá nhân tôi, thơ Du Tử Lê khá "hiền!"
(Xem: 6140)
“Ngay sau khi gặp ông, tôi đã bước sang “chặng đường ngỡ ngàng.” Không ngỡ ngàng sao được khi mà đứng bên ông
(Xem: 387)
Thời gian vừa qua, nhà thơ Du Tử Lê có nhận trả lời phỏng vấn hai đài truyền hình ở miền nam Cali là SET/TV và V-Star-TV.
(Xem: 465)
Triển lãm tranh của Du Tử Lê, được tổ chức tại tư gia của ông bà Nhạc Sĩ Đăng Khánh-Phương Hoa
(Xem: 20308)
Tôi gọi thơ Du Tử Lê là thơ áo vàng, thơ vô địch, thơ về đầu.
(Xem: 15132)
Nhà báo Vũ Ánh phỏng vấn Du Tử Lê 11-2013
(Xem: 12680)
12-18-2009 Nhà thơ Du Tử Lê phỏng vấn nhạc sĩ Thân Trọng Uyên Phươn
(Xem: 15933)
Khi gối đầu lên ngực em - Thơ Du Tử Lê - Nhac: Tịnh Hiếu, Khoa Nguyễn - Tiếng hát: Đồng Thảo
(Xem: 13988)
Người về như bụi - Thơ: Du Tử Lê - Nhạc: Hoàng Quốc Bảo - Tiếng hát: Kim Tước
(Xem: 12456)
Hỏi chúa đi rồi em sẽ hay - Thơ: Du Tử Lê - Nhạc: Hoàng Thanh Tâm - Tiếng hát: Tuấn Anh
(Xem: 10452)
Khái Quát Văn Học Ba Miền - Du Tử Lê, Nguyễn Mạnh Trinh, Thái Tú Hạp
(Xem: 9685)
2013-03-30 Triển lãm tranh Du Tử Lê - Falls Church - Virginia
(Xem: 9816)
Nhạc sĩ Đăng Khánh cư ngụ tại Houston Texas, ngoài là một nhạc sĩ ông còn là một nha sĩ
(Xem: 9026)
Triển Lãm Tranh Du Tử Lê ở Hoa Thịnh Đốn
(Xem: 8602)
Triển lãm Tranh và đêm nhạc "Giữ Đời Cho Nhau" Du Tử Lê đã gặt hái sự thành công tại Seattl
(Xem: 9822)
Tình Sầu Du Tử Lê - Thơ: Du Tử Lê - Nhạc: Phạm Duy - Tiếng hát: Thái Thanh
(Xem: 15040)
Nhà báo Lê Văn là cựu Giám Đốc đài VOA phần Việt Ngữ
(Xem: 21433)
ngọn cây có những trời giông bão. ta có nghìn năm đợi một người
(Xem: 27227)
Cung Trầm Tưởng sinh ngày 28/2/1932 tại Hà Nội. Năm 15 tuổi ông bắt đầu làm thơ,
(Xem: 18711)
Tên thật Nguyễn đức Quang, sinh năm 1944 tại Sơn Tây. Theo gia đình vào Nam năm 1954
(Xem: 19830)
ơn em thơ dại từ trời/theo ta xuống biển vớt đời ta trôi/ơn em, dáng mỏng mưa vời
(Xem: 24042)
Nhạc sĩ Đăng Khánh cư ngụ tại Houston Texas, ngoài là một nhạc sĩ ông còn là một nha sĩ
(Xem: 21766)
Nhan đề đầu tiên của ca khúc “Hạnh phúc buồn,” là “Trong tay thánh nữ có đời tôi.”
(Xem: 18169)
Bác sĩ Bích Liên tốt nghiệp cử nhân Khoa học tại Đại Học UCI (1982), Tiến sĩ Y Khoa Đại học UCI (1987
Khách Thăm Viếng
1,948,172