Phan trang Hy và tiểu thuyết “Người hay là những cơn mơ mạo danh”.

23 Tháng Mười 201512:00 SA(Xem: 8170)
Phan trang Hy và tiểu thuyết “Người hay là những cơn mơ mạo danh”.

dutule.com (ngày 22 tháng 10-2015): Sáng tác mới nhất của nhà văn Phan Trang Hy là tiểu thuyết “Người hay là những cơn mơ mạo danh” (*)

Truyện của họ Phan mở vào với hai nhân vật: “Rớt”, và “tấm gương”. Tôi gọi “Tấm gương” trong “Người hay là những cơn mơ mạo danh” (NHLNCMMD) của Phan Trang Hy là một nhân vật vì, “tấm gương” trong truyện họ Phan đã như người bạn đồng hành với nhân vật “Rớt” của ông hoặc, như một người bạn thân thiết nhất, để “Rớt” không chỉ tâm sự mà qua “nhân vật” tấm gương này, Rớt còn có thể đi tìm định mệnh của mình. Một thứ định mệnh ngặt nghèo, bất ưng, như hầu hết những thân phận không chờ đợi của đa số kiếp người.

Ngay tự những dòng thứ nhất của NHLNCMMD, Phan Trang Hy viết:

“Rớt lại ngắm mình trong gương. Đến giờ, cô vẫn không thể tin tại sao cô lại xấu như quỷ. Mới hai mươi tuổi đời, cái tuổi đáng lẽ ra phải đầy những ước mơ của cuộc đời người, cái tuổi mà bất kỳ người con gái nào cũng tràn trề nhựa sống của thân thể tạo hóa đã cho. Nhưng ở cô thì ngược lại. Có thể như thế này sao, hỡi trời? Nhiều lần, rất nhiều lần cô nhìn mình trong gương và cô bật khóc. Và bây giờ cô vẫn khóc. Khóc cho gương mặt già nua trước tuổi của mụ đàn bà nào đó? Có phải gương mặt cô mang là của chính cô hay của một người nào khác? Gương mặt cô đây ư? Vô lý thật!” (NHLNCMMD, trang 5)

Gạt bỏ khía cạnh tâm lý đương nhiên đau đớn, khi một thiếu nữ ở tuổi hai mươi, vừa mở cánh cửa thanh xuân thân, tâm mới định dợm bước vào cõi xanh vườn đời thì, tấm gương đã cho cô thấy mặt trái của niềm tin; phũ phàng của bất hạnh - (bất hạnh phải thụ đắc, phải khứng nhận một một nhan sắc “xấu như quỷ”) - - Tôi nghĩ, khi đẩy nhân vật nữ của mình tới cực điểm của thất vọng, ở khía cạnh ẩn dụ, họ Phan dường muốn cho thấy (nêu lên) những vấn nạn như chiếc bóng bất hạnh khôn rời của một số phận? Hay tính thiêu hủy, ăn mòn gia tăng của lượng át-xít-ác-độc -thời- gian trên một (hay những) kiếp người?

Nó như hai mặt của một đồng tiền thanh xuân và ác quỷ. Cuộc tương tranh giữa ảo ảnh và hiện thực. Nó như một “trận địa chiến” khốc liệt giữa ánh sáng và bóng tối. Tương lai và vực thẳm. Cõi lập lòa ý thức và vô thức...

Chưa hết, vào sâu cõi giới truyện Phan Trang Hy, người đọc còn bắt gặp những hoán đổi vị trí cay nghiệt, liên tục giữa quá khứ và hiện tại. (Tôi muốn nói thời gian đã qua và thời gian sẽ tới). Cụ thể, sự hoán vị giữa bà chủ nhà, người cưu mang nhân vật Rớt – trong vai trò chủ / tớ, đổi sang vai trò van xin Rớt đừng lìa bỏ bà - - Vì, bà sẽ không thể sống khi không có Rớt! Phải chăng, qua ẩn dụ này, Phan Trang Hy còn muốn nói tới tương quan bất khả chia lìa giữa những con vật người sống giữa nhân quần, tập thể?

Cũng như sự xuất hiện (trong gương?) của các nhân vật Thi, tượng trưng cho phần tinh thần, thơ mộng. Như thằng Bạc, hay thằng Đế (tượng trưng cho bản năng:

“...Chạy vào lò vôi bên cạnh cầu, Rớt bắt gặp thằng Đế nằm trần truồng. Bên cạnh nó là chai rượt đã cạn. Áo quần nó vứt một nơi. Mặc sấm chớp. Mặc mưa xối xả. Đế vẫn nằm như không biết có gì trên đời. Ngoài trời sấm chớp nổi lên mỗi lúc một nhiều. Thằng Đế vẫn cứ nằm. Rớt lần đầu tiên nhìn thấy thằng người trần truồng. Cô nhìn trân trân vào thân thể Đế. Nhìn từng bộ phận trên thân thể nó. Một cảm giác thèm của lạ theo nước bọt, bắt cô phải nuốt...” (NHLNCMMD, trang 168)

Tựa mỗi thân phận không chỉ phải gánh vác định mệnh riêng mình mà, mỗi cá thể còn phải gánh vác, chia xót định mệnh đám đông - - Rộng hơn, định mệnh một dân tộc, một đất nước!?!

Nhưng, tựu trung, Rớt vẫn muốn được làm người, dù quỷ đói hay tiên thần. Tính nhân bản qua tiếng kêu rên thống thiết của Rớt, thể hiện qua đoạn văn dưới đây:

“Mày có phải là quỷ không hở Rớt? Hay mày là tiên hở Rớt? Có thể mày vừa là quỷ, vừa là tiên?

“- Không tôi muốn được là người! Ai biến tôi thành tiên? Ai biến tôi thành quỷ! Sao tôi không được làm người? Các người ác lắm! Tôi chỉ muốn thành người.” (NHLNCMMD, trang 96)

Ở đây, họ Phan khiến người đọc nhớ lại quan điểm con người có nửa phần thiên thần, nửa phần thú vật của triết gia Rene Decartes (?)

Và, nhân vật của họ Phan không chỉ muốn làm người mà “muốn thành người”!

Vẫn theo tôi, họ Phan, từ vị trí nhà văn qua tấm gương (nhân vật tĩnh mà rất biến hóa, sinh động) lại phóng chiếu từng chân tóc bất hạnh, như thể ông muốn đưa người đọc tới điểm cực đại của bất hạnh hay, nỗi cô đơn đá tảng của mỗi cá thể giữa nhân quần - - Mà, tâm bão của bi kịch đã phục sẵn ngay tự khởi đầu với ý thức bất lực trước những câu hỏi, không có câu trả lời.

Ở đây, qua những trang văn xuôi thao thiết bi kịch từng thân phận, người đọc gặp lại câu hỏi thường được cất lên trong văn chương của những nhà văn mang tâm thái thương đời và, thương người. Đó là hai câu hỏi căn bản: Con người sinh ra để làm gì? Khi chết sẽ đi về đâu?

Hai câu hỏi này, cùng với Rớt, Tấm Gương (tôi viết hoa) và những nhân vật khác, (cùng một bè, mảng) lênh đênh chìm, nổi bất lực, miệt mài trôi trên khúc sông đời dài gần hai trăm trang của NHLNCMMD.

Điều đáng nói là những nhân vật (cùng nghiệp duyên) với Rớt và Tấm Gương, cũng không thoát khỏi vòng kiềm tỏa ít, nhiều của lượng át-xít-ác-độc -thời- gian trên những kiếp người? Nó như một thứ thuộc tính đương nhiên của định mệnh. Hay đó mới là diện mạo, là chân dung đích thực và, cuối cùng của kiếp người?

Với tôi, trong một chừng mực nào đó, thì cách gì, tiểu thuyết NHLNCMMD cũng vẫn là tác phẩm tự thân có được cho nó độ sâu, đáng kể.

Du Tử Lê,

(Garden Grove, Oct. 2015)

_____________

(*) - Nhà văn Phan Trang Hy tên thật Phan Thanh Bình. Ông sinh năm 1956 tại Đại Lộc, Quảng Nam; hiện dạy học, viết văn tại Đà Nẵng. Tiểu thuyết NHLNCMMD do Hội Nhà Văn XB, với tranh bìa của Đinh Cường.

- Một chi tiết nhỏ, nhưng gây khó cho người viết bài này đó là: Bìa trước cũng như sau của tác phẩm ghi là “Người hay là những CƠN mơ mạo danh” – Trong khi tất cả các trang ruột thì lại ghi “Người hay là những GIẤC mơ mạo danh”. Chúng tôi chọn tên gọi, căn cứ theo mẫu bìa!

 

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
22 Tháng Năm 202212:37 CH(Xem: 288)
Cung Tích Biền là một biệt lệ. Càng bước gần tuổi tám mươi, bút lực của ông càng sung mãn
30 Tháng Tư 202210:43 SA(Xem: 485)
Còn chút nhớ về, xin hãy thử đến gặp ông, ở những giờ phút này, tại Gò Vấp, Sài Gòn.
17 Tháng Ba 202210:26 SA(Xem: 601)
Ngô Thế Vinh là một tên tuổi không xa lạ trên văn đàn miền Nam từ những năm 1960.
27 Tháng Hai 20224:27 CH(Xem: 671)
Sau này qua Mỹ, theo dò tin tức bạn bè, đồng môn, biết Trần Lư Nguyên Khanh chính là nhà báo, nhà văn Vương Trùng Dương
11 Tháng Hai 20229:44 SA(Xem: 624)
Nhà thơ Nguyễn Hoàng Anh Thư, từ Huế, gửi cho chúng tôi những bài thơ sau đây. Chị là một nhà thơ hiếm hoi ngay từ khi xuất hiện đã xác định cho mình lối đi riêng.
27 Tháng Giêng 202210:12 SA(Xem: 586)
Thơ Đinh Thị Như Thúy là cái nhìn vừa tỉnh táo vừa say mê đối với hiện thực.
15 Tháng Giêng 20229:24 SA(Xem: 648)
Không biết nên gọi Không Đứng Mãi Trong Tranh của Lê Chiều Giang là gì cho đúng?
19 Tháng Mười Hai 20213:25 CH(Xem: 664)
Lê Đình Tiến đã chọn thơ lục bát. Tôi nghĩ, nếu anh chọn một hình thức khác, anh có thể không hiện ra như anh đã hiện ra đầy ấn tượng.
15 Tháng Mười Hai 20212:55 CH(Xem: 706)
Ngô Tự Lập sinh tại Hà Nội. Tốt nghiệp Đại học hàng hải (Liên Xô, 1986), ông từng là thuyền trưởng Hải quân trước khi trở thành nhà văn.
12 Tháng Mười Hai 20217:22 SA(Xem: 652)
tôi kinh ngạc khám phá vẻ đẹp của tư tưởng Phạm Minh Châu qua Hiển Thị
Du Tử Lê Thơ Toàn Tập/ Trọn bộ 4 tập, trên 2000 trang
Cơ sở HT Productions cùng với công ty Amazon đã ấn hành Tuyển tập tùy bút “Chỉ nhớ người thôi, đủ hết đời” của nhà thơ Du Tử Lê.
Trường hợp muốn có chữ ký tác giả để lưu niệm, ở Việt Nam, xin liên lạc với Cô Sóc, tel.: 090-360-4722. Ngoài Việt Nam, xin liên lạc với Ms. Phan Hạnh Tuyền, Email:phanhanhtuyen@gmail.com
Ở lần tái bản này, ngoài phần hiệu đính, cơ sở HT Productions còn có phần hình ảnh trên dưới 50 tác giả được đề cập trong sách.
TÁC GIẢ
(Xem: 11984)
Trong lịch sử tân nhạc Việt, dường như không có một nhạc sĩ nào nổi tiếng ngay với sáng tác đầu tay, ở tuổi niên thiếu, khi chỉ mới 14, 15 tuổi, như trường hợp Cung Tiến
(Xem: 30674)
Bài thơ đầu tiên (?) của Tô Thùy Yên được giới thiệu trên Sáng Tạo, gây tiếng vang lớn và, dư âm của nó, kéo dài nhiều năm sau, là “Cánh đồng con ngựa chuyến tàu” viết tháng 4 năm 1956.
(Xem: 270)
Nhưng tôi vẫn yêu (yêu lắm,) việc làm của bạn. Bởi vì, với tôi, tự thân đời sống bạn tôi, đã là một trường khúc
(Xem: 12114)
Hay ước nguyện cuối cùng trước khi nhắm mắt, không chỉ của giới trẻ mà, của rất nhiều văn nghệ sĩ thời đó là, một lần được đứng dưới những ngọn đèn vàng của ga Lyon!
(Xem: 13802)
Trước khi theo đơn vị dư cư vào miền Nam, năm 1954, nhà văn Văn Quang bị động viên khóa 4 trường Sĩ quan Trừ bị Thủ Đức.
(Xem: 7291)
Đầu mùa Dã quỳ nở năm nay, Du Tử Lê lặng lẽ trở lại Pleiku, miền đất mà ông đã gửi gắm một thời thanh niên của mình ở đấy.
(Xem: 4720)
Nói như Orchid Lâm Quỳnh, không có cái gọi là “better place” cho bố, vì bố đã rất ấm áp, bình an trong ngôi nhà đó. Thiên đàng ở đâu thì kệ nó chớ!
(Xem: 427)
Du Tử Lê là Thi Sĩ Một Đời. Thi Sĩ Viết Hoa, tôi viết và biết về thi sĩ như thế. Ông không chỉ làm thơ. Ông sống với thơ. Sống bằng thơ. Thơ với ông là một.
(Xem: 3496)
trong biết bao nhiêu lần âm thầm nói lời chia biệt từng thân thương, gia đình, bằng hữu,… lần này là thật.
(Xem: 3186)
Tôi đã thảng thốt khi nghe tin Du Tử Lê qua đời, từ cú điện thoại một người bạn làm thơ và làm báo.
(Xem: 14699)
Tình Sầu Du Tử Lê - Thơ: Du Tử Lê - Nhạc: Phạm Duy - Tiếng hát: Thái Thanh
(Xem: 4205)
Nhưng, khi em về nhà ngày hôm nay, thì bố của em, đã không còn.
(Xem: 4582)
Thơ Du Tử Lê, nhạc: Trần Duy Đức
(Xem: 5138)
Thời gian vừa qua, nhà thơ Du Tử Lê có nhận trả lời phỏng vấn hai đài truyền hình ở miền nam Cali là SET/TV và V-Star-TV.
(Xem: 5145)
Triển lãm tranh của Du Tử Lê, được tổ chức tại tư gia của ông bà Nhạc Sĩ Đăng Khánh-Phương Hoa
(Xem: 25420)
Tôi gọi thơ Du Tử Lê là thơ áo vàng, thơ vô địch, thơ về đầu.
(Xem: 19542)
Nhà báo Vũ Ánh phỏng vấn Du Tử Lê 11-2013
(Xem: 17068)
12-18-2009 Nhà thơ Du Tử Lê phỏng vấn nhạc sĩ Thân Trọng Uyên Phươn
(Xem: 20552)
Khi gối đầu lên ngực em - Thơ Du Tử Lê - Nhac: Tịnh Hiếu, Khoa Nguyễn - Tiếng hát: Đồng Thảo
(Xem: 18300)
Người về như bụi - Thơ: Du Tử Lê - Nhạc: Hoàng Quốc Bảo - Tiếng hát: Kim Tước
(Xem: 17028)
Hỏi chúa đi rồi em sẽ hay - Thơ: Du Tử Lê - Nhạc: Hoàng Thanh Tâm - Tiếng hát: Tuấn Anh
(Xem: 14503)
Khái Quát Văn Học Ba Miền - Du Tử Lê, Nguyễn Mạnh Trinh, Thái Tú Hạp
(Xem: 13659)
2013-03-30 Triển lãm tranh Du Tử Lê - Falls Church - Virginia
(Xem: 13836)
Nhạc sĩ Đăng Khánh cư ngụ tại Houston Texas, ngoài là một nhạc sĩ ông còn là một nha sĩ
(Xem: 12742)
Triển Lãm Tranh Du Tử Lê ở Hoa Thịnh Đốn
(Xem: 12341)
Triển lãm Tranh và đêm nhạc "Giữ Đời Cho Nhau" Du Tử Lê đã gặt hái sự thành công tại Seattl
(Xem: 19458)
Nhà báo Lê Văn là cựu Giám Đốc đài VOA phần Việt Ngữ
(Xem: 26660)
ngọn cây có những trời giông bão. ta có nghìn năm đợi một người
(Xem: 31420)
Cung Trầm Tưởng sinh ngày 28/2/1932 tại Hà Nội. Năm 15 tuổi ông bắt đầu làm thơ,
(Xem: 22722)
Tên thật Nguyễn đức Quang, sinh năm 1944 tại Sơn Tây. Theo gia đình vào Nam năm 1954
(Xem: 24768)
ơn em thơ dại từ trời/theo ta xuống biển vớt đời ta trôi/ơn em, dáng mỏng mưa vời
(Xem: 27621)
Nhạc sĩ Đăng Khánh cư ngụ tại Houston Texas, ngoài là một nhạc sĩ ông còn là một nha sĩ
(Xem: 27105)
Nhan đề đầu tiên của ca khúc “Hạnh phúc buồn,” là “Trong tay thánh nữ có đời tôi.”
(Xem: 22770)
Bác sĩ Bích Liên tốt nghiệp cử nhân Khoa học tại Đại Học UCI (1982), Tiến sĩ Y Khoa Đại học UCI (1987
Khách Thăm Viếng
808,223