SONG THAO - Hồi

29 Tháng Mười Một 201512:00 SA(Xem: 1545)
SONG THAO - Hồi

 

Tôi vừa liên tiếp nhận được ba e-mail mời vào ký kháng thư. Cả ba e-mail đều do một người tên Ezra Levant của tổ chức The Rebel.media gửi. Cái thứ nhất mời ký để phản đối vụ một người tàn tật không được nhận vào thuê một chỗ trú ngụ tại một tòa nhà cho thuê giá rẻ của chính phủ. Nạn nhân là anh Austin Lewis, 21 tuổi, bị liệt. Anh nộp đơn xin một phòng ở tại tòa nhà của chính phủ tại đường Finch, thành phố Toronto. Đơn của anh bị bác với lý do anh không phải người theo đạo Hồi! Ngay trên đất nước Canada, nhà được xây bằng tiền thuế của dân Canada, vậy mà dân Canada tật nguyền không được ở, chỉ dành riêng cho dân theo Hồi giáo. Chuyện tréo cẳng ngỗng! Giới chức thành phố Toronto có biết chuyện này không? Họ biết rất rõ và còn ký một hợp đồng đặc biệt để giới chức của một đền thờ Hồi Giáo điều hành cơ sở này. Tác giả e-mail nhờ tôi phổ biến tin này cho mọi người và, nếu có thể, post lên Facebook cho mọi người rõ về một chuyện khó tin xảy ra ở Canada. Ngoài ra họ đã soạn một kháng thư trên trang mạng www.NonfidelsAllowed.com gửi cho Thị Trưởng Toronto John Tory phản đối chuyện tréo cẳng ngỗng này.

E-mail thứ hai mời ký thỉnh nguyện thư phản đối phán quyết của Chánh Án June Ross ở Edmonton. Bà này đã nới lỏng điều kiện kiểm soát Omar Khadr, nguyên tù nhân bị tình nghi hoạt động cho tổ chức khủng bố Al Qaeda. Theo trình bày của tổ chức The Rebel.media thì anh chàng này là một tên khủng bố cha truyền con nối. Cha của anh ta, ông Ahmed Khadr cũng là một tên khủng bố và là bạn thân của Osama bin Laden. Ông này bị giết trong một trận đụng độ với cảnh sát Pakistan. Mẹ và chị của anh cũng công khai ủng hộ Al Qaeda. Anh từng bị nghi là giết một quân nhân Mỹ tên Christopher Speer và đã từng bị giam ở trại tù Guantanamo của Mỹ dành giam giữ các tên khủng bố. Bà Chánh Án đã nới lỏng điều kiện tại ngoại của anh bằng cách tháo bỏ chiếc vòng điện tử đeo ở chân để kiểm soát đường đi nước bước của anh, đồng thời bãi bỏ việc cảnh sát theo dõi hoạt động trên computer của anh. Từ nay anh được quyền leo lên máy bay trong nội địa Canada.

E-mail thứ ba gửi ngày 15 tháng 9, nói về vụ Tòa Phá Án Liên Bang Canada đã phán quyết cho các phụ nữ Hồi giáo được mang khăn bịt mặt chỉ để hở hai con mắt trong buổi lễ tuyên thệ nhập quốc tịch Canada. Tòa nhận định việc cấm đoán là vi phạm với nguyên tắc cho các chuẩn công dân “sự tự do có thể trong các lễ nghi tôn giáo hoặc trong các dịp tuyên thệ long trọng”. Đây là chuyện đang gây sôi nổi trong mùa bầu cử tại Canada. Người phụ nữ đưa chuyện này ra pháp đình là bà Zynera Ishaq, 29 tuổi, người Pakistan, tín đồ cuồng nhiệt của đạo Hồi. Bà này tới định cư tại Mississauga vào năm 2008. Bà từ chối không tham dự lễ tuyên thệ nhập quốc tịch vì không tuân lệnh bỏ khăn bịt mặt ra. Ông Jason Kenney, nguyên Bộ Trưởng Bộ Di Dân Canada, người đã ban hành lệnh cấm che mặt trong lễ tuyên thệ nhập quốc tịch vào năm 2011, đã phản ứng: “Trong buổi lễ công cộng tuyên thệ lòng trung thành của một chuẩn công dân với đất nước mới, người ta phải hành động một cách công khai, hãnh diện với khuôn mặt không che giấu. Đa số dân chúng Canada đồng ý với chúng tôi. Bởi vậy chúng tôi mới ban hành lệnh này”. Thủ Tướng Stephen Harper lập tức nhảy vào cuộc khi đang vận động tranh cử, xác định nếu đảng Bảo Thủ của ông thắng cử vào ngày 19 tháng 10 sắp tới thì chính phủ của ông sẽ kháng án nội trong vòng 100 ngày. E-mail gửi cho tôi nhấn mạnh: “Cái áo burka phân biệt giới tính và mang nghĩa chèn ép, nó như một cái bao thân thể chỉ dùng cho phụ nữ. Nó được tạo ra để đặt người đàn bà vào vị thế phụ thuộc trong xã hội. Nó chỉ có mục đích kiểm soát như chiếc đai trinh tiết thời Trung Cổ nhưng đặt lên mặt phụ nữ. Nó là nỗi ô nhục trong bất cứ một quốc gia tự do nào. Vậy mà Tòa Phá Án Liên Bang của chúng ta yêu thích nó. (Nhân tiện chúng tôi xin nhắc lại là không có một dòng chữ nào trong kinh Koran bắt phụ nữ phải mang khăn che mặt. Đây thuần là một sáng chế chính trị của người Hồi giáo mà tòa án điên rồ của chúng ta bây giờ chấp nhận như một luật lệ của Canada)”.

Cả ba e-mail đều liên quan đến những tín đồ đạo Hồi và những hoạt động cùng ảnh hưởng của họ ở Canada. Nói tới Hồi giáo hình như là phải liên kết họ với những hoạt động khủng bố. Nhưng Hồi giáo có phải như vậy không? Tôi có anh bạn theo đạo Hồi thuần thành, thứ sáu nào cũng tới đền thờ cầu nguyện. Anh bảo đó là hành động ngu xuẩn của những tín đồ Hồi giáo quá khích. Đạo Hồi, theo anh, là con đường giải thoát anh cho là đúng đắn nhất.

Trong cuộc sống của chúng ta tại Canada hiện nay, chúng ta gặp gỡ những người theo đạo Hồi, hầu như hàng ngày. Ra phố ta dễ thấy những phụ nữ choàng chiếc khăn đặc trưng tôn giáo của họ trên đầu. Chuyện không lạ. Và cũng không có chi phải ầm ỹ vì các phụ nữ này phần lớn đều tươi cười cởi mở. Ngày nay, trong các thánh đường Thiên Chúa Giáo, chúng ta vẫn đôi khi thấy những phụ nữ lớn tuổi trùm khăn trên đầu mỗi khi tới dự thánh lễ. Trước đây trên bốn chục năm, trong các nhà thờ của Mỹ, tôi thấy hầu như tất cả các nữ tín đồ đều trùm khăn trên đầu khi dự lễ trong nhà thờ. Năm 1967, tôi tới thủ đô Washington, quen một bà bạn làm cho đài phát thanh VOA. Ngày Chủ Nhật đi lễ, bà luôn trùm khăn ren trắng trên đầu. Một cô từ Việt Nam qua công tác, cùng đi lễ với bà, không có khăn, bà nhất định cho mượn khăn bắt cô trùm đầu. Vậy thì chiếc khăn trên đầu các tín đồ Hồi giáo chỉ có cái tội sống lâu hơn chiếc khăn trên đầu các nữ tín đồ Thiên Chúa Giáo. Tôi nghĩ đó là một cách để tỏ lòng khiêm nhượng trước các đấng thần linh. Nhưng khăn bịt kín mặt chỉ để lộ hai con mắt như hiệp sĩ Zoro thì lại khác. Nó không thích hợp với đời sống công khai và cởi mở của các nước họ tới tạm cư. Các cụ nhà ta có câu “nhập gia tùy tục”. Họ không thuộc câu này.

Chính vì tới nơi tạm cư mà vẫn cứ khăng khăng giữ “tục” của mình, không nhân nhượng một chút xíu nào, nên vô tình những tín đồ Hồi giáo đã tạo một khoảng cách khá diệu vợi với người dân đất nước họ đang sống. Họ tạo thành một hàng rào ngăn cách, tách rời khỏi những người chung quanh. Và sự nhiệt thành với tôn giáo khiến họ có những hành động quá khích, coi những người không cùng tôn giáo với họ là “kẻ tà đạo”, không thể thân thiện và nhiều khi tới mức muốn trừ khử họ. Anh bạn theo Hồi giáo của tôi lắc đầu cho biết là Hồi giáo không dậy tín đồ có những hành động như vậy khi bị hỏi về những hành động giết chóc, chặt đầu dã man nhân danh Hồi giáo. Anh bạn tôi là người rất hiền nên không tin là những hành động quá khích của các tín đồ Hồi giáo là bản chất của tôn giáo của anh. Nhưng có những tín đồ Hồi giáo nghĩ khác anh.

Bác sĩ Tawfik Hamid, học giả người Ai Cập, đã viết trong bài “Từ Trái Tim của một Người Hồi Giáo” (From The Heart of a Muslim): “Tôi sinh ra là người Hồi Giáo và đã sống suốt cuộc đời như là một người Hồi Giáo. Sau những cuộc tấn công khủng bố man rợ khắp nơi trên địa cầu, do bàn tay của các anh em Hồi Giáo của tôi và sau quá nhiều hành vi bạo lực do người Hồi Giáo ở nhiều miền trên thế giới gây ra, là một người Hồi Giáo và là một con người, tôi cảm thấy có trách nhiệm phải nói ra sự thật để bảo vệ thế giới và cũng là bảo vệ người Hồi Giáo khỏi một tai họa có thể thấy trước và tránh cho thế giới một trận chiến giữa các nền văn minh. Tôi phải thừa nhận rằng giáo huấn hiện hành của Hồi Giáo tạo ra bạo hành và sự thù ghét chống lại những người không theo Hồi Giáo. Chúng ta là những người Hồi Giáo cần phải thay đổi. Cho tới nay chúng ta vẫn chấp nhận đa thê, chấp nhận việc đàn ông đánh đập đàn bà và giết chết những người đổi từ đạo Hồi sang đạo khác… Chúng ta đòi hỏi người ta tôn trọng tôn giáo của chúng ta trong khi chúng ta luôn luôn lớn tiếng nguyền rủa (bằng tiếng Ả-Rập) những người không theo đạo Hồi trong các giờ cầu nguyện ngày thứ sáu trong các giáo đường Hồi Giáo”.

Bà Wafa Sultan, bác sĩ y khoa ở Syria, là người Hồi giáo từ nhỏ, xin tị nạn tại Mỹ từ năm 1988. Năm 2006, bà được báo Time chọn là “một trong số 100 người có ảnh hưởng nhất trên thế giới”. Trong cuốn “A God Who Hates” bà cho biết là trong bản kinh “Fatiha” mà các tín đồ Hồi giáo đọc năm lần mỗi ngày có những đoạn nguyền rủa người Do Thái và tín đồ Thiên Chúa Giáo. Trong đoạn thứ nhất của kinh Koran đã mô tả người Do Thái là những người làm nổi cơn thịnh nộ của Chúa và tín đồ Thiên Chúa Giáo là những kẻ đi hoang. Việc lập đi lập lại những lời kinh như thế hàng ngày đã tạo ra tâm lý thù ghét người Do Thái và tín đồ Thiên Chúa Giáo từ khi còn thơ ấu cho tới khi nhắm mắt xuôi tay. Hậu quả là mỗi khi có dịp là sự thù ghét, giận dữ và ý muốn trả thù của họ bùng lên như núi lửa. Sự hận thù của họ nhắm vào tất cả các kẻ “tà đạo”, cũng như những kẻ “phản đạo”. Mệnh lệnh của Giáo Chủ là phải giết tất cả những kẻ ấy để vinh danh Chúa và để được một chỗ trên thiên đàng. Bà Wafa Sultan còn cho biết, trong một đoạn kinh có tên là “Cow” trong kinh Koran, bà đã đếm được 20 lần từ “giết”!

Sở dĩ những chuyện man rợ như chém giết, chặt đầu mà những tín đồ cuồng tín của đạo Hồi làm được là vì họ bị các giáo sĩ cực đoan, bảo thủ, luôn bám chặt vào những huấn lệnh của giáo chủ Mahomed từ 14 thế kỷ trước nhồi nhét vào đầu họ. Không may là hầu như trong các nước theo Hồi Giáo, đều có những giáo sĩ cực đoan hợp thành một nhóm quyền uy trên các tín đồ. Dĩ nhiên có những tín đồ bình thường không thể chấp nhận những huấn lệnh phi lý trong thời hiện tại. Anh bạn Hồi giáo của tôi chắc nằm trong khối tín đồ nhỏ nhoi này.

Thân nhân và bạn bè của tôi ở Pháp thường phàn nàn về sự bất lực của chính phủ Pháp trước khối người theo Hồi Giáo lộng hành tại Pháp. Tín đồ Hồi giáo chiếm khoảng 10% dân số Pháp. Họ có lợi thế vì những người Pháp trí thức trong giới chính trị thường có mặc cảm phạm tội về sự đối xử của họ với người dân các nước thuộc địa cũ nên họ dễ dãi nương tay với khối người Hồi Giáo, thường là những người từ các thuộc địa cũ di dân qua Pháp.

Blogger Huỳnh Ngọc Chênh từ Việt Nam qua thăm Pháp cũng đã thấy chuyện này: “Tôi tình cờ quen một ông Rệp trong quán bia. Sau vài lần cụng, tôi hỏi ông làm nghề gì, ông nói: Nghề làm chồng. Là sao? Tôi ngạc nhiên. Là làm chồng, đúng nghĩa đen. Ông ta cười tái khẳng định. Bạn tôi rất rành ông ta, cho biết thu nhập của ông ấy bằng lương kỹ sư dù không làm gì cả. Hóa ra là thế này. Người Pháp rất tôn trọng văn hoá, tôn giáo và thuần phong mỹ tục của người nhập cư. Người Hồi Giáo ở Pháp được quyền lấy bốn vợ như tập tục của họ ở quê nhà. Ông Rệp ấy sau khi có quốc tịch Pháp có thể về quê cưới vợ rồi bảo lãnh qua. He he giống y như Việt Nam ta. Nhưng khác ta là ông ấy có thể bảo lãnh qua đến bốn bà. Mỗi bà vợ ấy cứ đều đặn sinh ra cho ông ta chừng vài đứa con là ông ta sống khoẻ bằng tiền trợ cấp mà chẳng phải làm gì. Nếu ông ta chịu khó làm ra cho mỗi bà chừng năm đứa con thì ông ấy sẽ sống như ông hoàng...Nghe đến đây, tôi ham vào đạo Hồi quá đi mất. Có phải vì sự ưu đãi ấy mà Paris bây giờ tràn ngập người da màu? Bạn tôi khẳng định như vậy, vì người da trắng bản địa rất lười sinh đẻ còn người nhập cư như trên thì dại chi không đẻ. Ở các quận 1, 2, 3...còn ít thấy người da màu chứ về đến các quận 18, 19, 20 thì tràn ngập. Nhất là quận 18, vốn là thủ phủ của người Rệp. Tôi tối tăm cả mặt mày khi đến đây. Chẳng thấy ai đi làm cả, thấy ra đứng ngập cả hai bên lề phố hoặc các công viên. Không biết họ đứng đó làm gì. Tôi sợ quá, muốn có một tấm ảnh nhưng không dám đưa máy ảnh ra chụp. Lên ô tô chụp vài pô từ xa xa cho nó lành. Paris 18 là thế đó”.

Làn sóng người Hồi giáo từ Syria tị nạn qua các nước Âu châu đang là một vấn đề nổi cộm. Thế giới không thể làm ngơ không cứu giúp. Nhiều nước đã mở rộng biên giới cho người tị nạn vào. Tôi vừa được coi một vài hình ảnh sống động. Một đoạn video quay được ở biên giới Áo cho thấy từng nhóm ba người mặc đồng phục đi phân phát thực phẩm cho những người tị nạn. Người cứu giúp tươi cười mời mọc nhưng những người tị nạn, phần lớn là nam giới, ngồi bất động, ánh mắt thiếu thân thiện, không thèm nhận đồ cứu trợ. Thỉnh thoảng có vài em nhỏ ra lấy thực phẩm. Sau đó các gói thực phẩm bị ném bừa bãi trên các thảm cỏ. Một video khác quay tại một thành phố ở Ý. Các người tị nạn tức giận phá phách trên đường phố. Họ đập bể các bảng tên đường, xe cộ, điện thoại công cộng và thậm chí cả các thùng rác. Các khu phố họ đi qua đều tơi tả như vùa qua một trận bão. Nếu không chính mắt coi những thước phim này tôi không thể tin đó là sự thực.

Cuộc di dân này, bà thày bói Baba Vanga đã nói từ khuya. Bà này người Bulgaria, sanh vào cuối tháng 1 năm 1911. Sức khỏe của bà rất kém khi chào đời nhưng khi lớn lên bà là một thiếu nữ có mái tóc vàng, đôi mắt xanh khá đẹp. Cuộc đời bà qua một khúc quanh khi bà bị một ngọn cuồng phong nhấc bổng bà bay lên và ném bà xuống một cánh đồng. Bụi và cát phủ đầy mắt khiến bà không mở được mắt. Chữa trị không ăn thua chi nên người ta phải mổ mắt của bà. Gia đình không đủ tiền nên chỉ chữa qua loa. Bà bị mù! Năm 1925, bà được đưa vào học tại trường mù. Bà học chữ Braille, dương cầm, đan lát, nấu ăn. Nhưng năng khiếu về bói toán đã làm bà nổi danh. Lúc thế chiến thứ hai đang tiếp diễn, người ta đua nhau tới hỏi bà về tin tức những người thân ngoài trận tiền, còn sống hay đã chết, nếu chết thì chết ở đâu. Ngày 8 tháng 4 năm 1942, đích thân nhà vua Boris Đệ Tam của Bulgaria tới thăm viếng bà. Bà mất vào ngày 11 tháng 8 năm 1996.

Bà tiết lộ là khả năng nhìn thấy tương lai của bà là do các vong vô hình giúp đỡ. Bà có thể đọc được cuộc đời của mỗi người tới với bà rõ ràng như coi một cuốn phim cuộc đời người đó từ khi sanh tới khi chết. Bà đã đoán trước cuộc sụp đổ của Liên Xô, thảm họa nguyên tử Chernobyl, ngày Stalin chết, ngày chìm của tàu ngầm Liên Xô Kursk, cuộc tấn công 9/11. Nhưng nhiều lần bà đã tiên đoán trật. Nổi bật nhất là tiên đoán Thế Chiến Thứ Ba xảy ra vào tháng 11 năm 2010 và chấm dứt vào tháng 10 năm 2014. Chúng ta đang ở thời điểm năm 2015 và vẫn đang chờ đợi cuộc chiến!

Về cuộc di dân của người Syria đang diễn ra, bà đã từng tiên tri vào thập niên 1980: “Rất nhiều người chịu đau khổ. Bất hạnh sẽ tràn đến từ khắp nơi, động chạm đến tất cả các dân tộc. Mọi người sẽ đi chân không, không giày dép, không quần áo, không nhiên liệu, không ánh sáng”. Người ta còn đồn đãi bà thấy trước cả nguyên nhân gây ra cuộc di dân tị nạn này là cuộc chiến tranh do phương Tây kích động tại khu vực Cận Đông và Bắc Phi. Vào năm 1978, bà tiên đoán: “Rồi sẽ tới thời khổ nạn, con người sẽ chia rẽ với nhau theo đặc điểm tôn giáo. Syria sẽ sụp đổ dưới chân kẻ chiến thắng, nhưng kẻ chiến thắng lại là kẻ không xứng đáng”. Người ta cho là “kẻ chiến thắng không xứng đáng này” chính là Nhà Nước Hồi Giáo ISIS.

Cuộc khủng hoảng hiện nay về người tị nạn Syria đã khiến châu Âu bối rối, chia rẽ, như lời bà Vanga tiên đoán: “Những gì đã hợp nhất rồi sẽ tan rã thành từng mảnh. Điều này sẽ xảy ra ngay sát cạnh nước Nga”. Bà phán tiếp: “Những cơn mưa phóng xạ sẽ khiến Bắc Bán Cầu không còn cả động vật lẫn cây cối. Tiếp đó, người Hồi giáo sẽ phát động cuộc chiến tranh hóa học chống lại những người dân châu Âu còn sống sót, phần lớn nhân loại sẽ nhiễm ung nhọt, ung thư da và các chứng bệnh da khác”. Cuối cùng, theo bà thày bói Vanga, “năm 2043 người Hồi giáo sẽ làm chủ châu Âu”!

Từ nay tới năm 2043, chỉ vỏn vẹn 28 năm nữa! 

 

10/2015

(Trích trong cuốn Phiếm 17 vừa được Amazon phát hành)

 

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
14 Tháng Năm 20189:21 SA(Xem: 137)
Căn nhà của cha mẹ tôi dựng trên một khu đất rộng, chung quanh có hàng rào, là những cây chè tàu được cắt ngay hàng thẳng lối, có cổng ra vào được xây cao, có bức tường thành bằng quánh bao bọc.
10 Tháng Năm 201810:50 SA(Xem: 504)
Mùi bùn non từ cửa sông theo gió chướng cuối năm lộng về khiến tôi ngây ngây mùi nhớ!
02 Tháng Năm 20181:59 CH(Xem: 131)
Tôi gặp nàng trên con đường đất đỏ chạy ngoằn ngoèo qua những chân đồi miền Yên Kỳ Phú Thọ.
23 Tháng Tư 201810:18 SA(Xem: 159)
Chỉ còn một tuần nữa "cái ngày định mệnh" của một dân tộc lại trở về trong tâm tư của một người trai ba mươi tuổi / bốn mươi ba năm về trước.
17 Tháng Tư 201811:40 SA(Xem: 206)
Trên bàn đá trong căn chồi, chạng vạng như lọt thỏm bên những dấu bàn cờ tướng.
26 Tháng Ba 201812:12 CH(Xem: 1238)
Trăng Chòm Xoài (1) chếch ngả về Tây. Tôi mơ màng nghe loáng thoáng chị Hai ru con:
24 Tháng Ba 20189:30 SA(Xem: 206)
Thu Hà tấp xe vào bên lề phải phía đối diện với trường của Trân, con trai nàng rồi ngừng hẳn lại.
14 Tháng Ba 20189:19 SA(Xem: 205)
Trải dài dưới chân dãy Hy Mã Lạp Sơn, cao nguyên Dharamsala là một thành phố nhỏ thanh bình, trong xanh ẩn mình trong những cánh rừng thông cao vút bạt ngàn.
28 Tháng Hai 201812:08 CH(Xem: 192)
Câu chuyện của Ninh Chữ và Tùng tôi đã đặt Tùng trong hai phạm trù để tìm hiểu tâm ý của chàng ta
27 Tháng Hai 20181:41 CH(Xem: 205)
Như những ngọn gió thi sĩ Huy Cận: Phất phơ... buồn tự ngày xưa thổi về!
Cơ sở HT Productions cùng với công ty Amazon đã ấn hành Tuyển tập tùy bút “Chỉ nhớ người thôi, đủ hết đời” của nhà thơ Du Tử Lê.
Trường hợp muốn có chữ ký tác giả để lưu niệm, ở Việt Nam, xin liên lạc với Cô Sóc, tel.: 090-260-4722. Ngoài Việt Nam, xin liên lạc với Ms. Phan Hạnh Tuyền, Email:phanhanhtuyen@gmail.com
Ở lần tái bản này, ngoài phần hiệu đính, cơ sở HT Productions còn có phần hình ảnh trên dưới 50 tác giả được đề cập trong sách.
TÁC GIẢ
(Xem: 92)
ở truyện ngắn cuối cùng tập truyện của mình, Đinh Phụng Tiến đã hiển lộng khả năng dựng truyện, làm chảy nước mắt người đọc một-cách-tài-ba-trong-nhói-đau-từng-khúc-ruột của cá nhân ông, trước nhất?!?
(Xem: 97)
Thời đại ngày nay là thời đại của ba dòng thác cách mạng. Từ châu Á, châu Phi đến châu Mỹ la-tinh đang sôi sục tiến lên chủ nghĩa xã hội. Cái dạ dày bỏ qua mọi xu thế tất yếu này mà đòi được ăn đủ… "
(Xem: 133)
.Khi đọc tới dòng chữ cuối cùng của tác phẩm, được tác giả đặt tên là 'Hồi kết không có hậu', tôi chợt nhận ra 9 truyện ngắn trước đó, sự thực chính là 9… 'hồi' chứ không phải 9 truyện ngắn mà, 'hồi' nào cũng là 'hồi kết không…có hậu!'.
(Xem: 213)
Gấp lại tập “Ký” dầy 200 trang của họ Đinh, tôi cũng thấy tôi muốn ngỏ lời cảm ơn tác giả.
(Xem: 362)
Tôi nghĩ, thật hạnh phúc cho những độc giả của Đinh Quang Anh Thái qua tác phẩm “Ký”,
(Xem: 11703)
Đứng giữa gian hàng, trên một bục gỗ cao phủ khăn trắng nuốt, người thiếu nữ trông nổi bật hẳn lên với trang phục tuy rực rỡ sắc mầ
(Xem: 911)
Theo thiển ý cá nhân tôi, thơ Du Tử Lê khá "hiền!"
(Xem: 5747)
“Ngay sau khi gặp ông, tôi đã bước sang “chặng đường ngỡ ngàng.” Không ngỡ ngàng sao được khi mà đứng bên ông
(Xem: 1270)
DU TỬ LÊ cũng là một nhân vật đặc biệt. Nhỏ hơn họ Trịnh vài tuổi. Gốc gác Phủ Lý, Hà Nam. Sống ở Hà Nội, trước khi theo gia đình di cư vào Nam.
(Xem: 9831)
nhà văn, nhà thơ Du Tử Lê là một trong những thi sỹ có khá nhiều bài thơ được phổ nhạc kể từ những năm trước 1975 đến nay
(Xem: 69)
Thời gian vừa qua, nhà thơ Du Tử Lê có nhận trả lời phỏng vấn hai đài truyền hình ở miền nam Cali là SET/TV và V-Star-TV.
(Xem: 225)
Triển lãm tranh của Du Tử Lê, được tổ chức tại tư gia của ông bà Nhạc Sĩ Đăng Khánh-Phương Hoa
(Xem: 19994)
Tôi gọi thơ Du Tử Lê là thơ áo vàng, thơ vô địch, thơ về đầu.
(Xem: 14863)
Nhà báo Vũ Ánh phỏng vấn Du Tử Lê 11-2013
(Xem: 12375)
12-18-2009 Nhà thơ Du Tử Lê phỏng vấn nhạc sĩ Thân Trọng Uyên Phươn
(Xem: 15527)
Khi gối đầu lên ngực em - Thơ Du Tử Lê - Nhac: Tịnh Hiếu, Khoa Nguyễn - Tiếng hát: Đồng Thảo
(Xem: 13657)
Người về như bụi - Thơ: Du Tử Lê - Nhạc: Hoàng Quốc Bảo - Tiếng hát: Kim Tước
(Xem: 12152)
Hỏi chúa đi rồi em sẽ hay - Thơ: Du Tử Lê - Nhạc: Hoàng Thanh Tâm - Tiếng hát: Tuấn Anh
(Xem: 10193)
Khái Quát Văn Học Ba Miền - Du Tử Lê, Nguyễn Mạnh Trinh, Thái Tú Hạp
(Xem: 9471)
2013-03-30 Triển lãm tranh Du Tử Lê - Falls Church - Virginia
(Xem: 9550)
Nhạc sĩ Đăng Khánh cư ngụ tại Houston Texas, ngoài là một nhạc sĩ ông còn là một nha sĩ
(Xem: 8793)
Triển Lãm Tranh Du Tử Lê ở Hoa Thịnh Đốn
(Xem: 8421)
Triển lãm Tranh và đêm nhạc "Giữ Đời Cho Nhau" Du Tử Lê đã gặt hái sự thành công tại Seattl
(Xem: 9529)
Tình Sầu Du Tử Lê - Thơ: Du Tử Lê - Nhạc: Phạm Duy - Tiếng hát: Thái Thanh
(Xem: 14814)
Nhà báo Lê Văn là cựu Giám Đốc đài VOA phần Việt Ngữ
(Xem: 21055)
ngọn cây có những trời giông bão. ta có nghìn năm đợi một người
(Xem: 26983)
Cung Trầm Tưởng sinh ngày 28/2/1932 tại Hà Nội. Năm 15 tuổi ông bắt đầu làm thơ,
(Xem: 18449)
Tên thật Nguyễn đức Quang, sinh năm 1944 tại Sơn Tây. Theo gia đình vào Nam năm 1954
(Xem: 19562)
ơn em thơ dại từ trời/theo ta xuống biển vớt đời ta trôi/ơn em, dáng mỏng mưa vời
(Xem: 23831)
Nhạc sĩ Đăng Khánh cư ngụ tại Houston Texas, ngoài là một nhạc sĩ ông còn là một nha sĩ
(Xem: 21461)
Nhan đề đầu tiên của ca khúc “Hạnh phúc buồn,” là “Trong tay thánh nữ có đời tôi.”
(Xem: 17948)
Bác sĩ Bích Liên tốt nghiệp cử nhân Khoa học tại Đại Học UCI (1982), Tiến sĩ Y Khoa Đại học UCI (1987
Khách Thăm Viếng
1,811,387