NGUYỄN LƯƠNG VIỆT - Ẩn sĩ

07 Tháng Giêng 201612:00 SA(Xem: 3299)
NGUYỄN LƯƠNG VIỆT - Ẩn sĩ


Quê tôi có cây cầu tên là Bà Dụ, gần tháp Chiên Đàn. Hỏi nhiều người chưa ai hiểu hết được ý nghĩa cái tên đó. Và như thế, tự nhiên nó như một huyền sử tự bao giờ...
Trong đó có một chuyện kể rằng:

Khoảng hơn 200 năm trước- thời Quang Trung đánh Nam dẹp Bắc thì tại làng quê Thuận An, Tam An quê tôi có một cái chòi của hai vợ chồng bà Dụ dựng lên ngay chân cầu bắt ngang qua suối lớn. Chồng bà Dụ nghe đâu trước đó là một võ quan trong cuộc trường chinh Bắc tiến đại phá quân Thanh của Nguyễn Huê. Sau khi đánh tan quân nhà Thanh, ông ta ghé ngang chùa Bái Đính. Thấy cảnh vật và lịch sử Bái Đính của Ngài Thích Minh Không quá ngưỡng mộ, ông ta bèn xin sư trụ trì cho xuất gia quy y ngay tại đó và được sư thầy đặt cho pháp danh Thích Minh Ẩn. Trãi qua nhiều năm tu tập phât pháp, kinh kệ cũng như nghề bốc thuốc chữa bệnh cho dân, sư Minh Ẩn xin sư thầy xuống núi về quê Quán Rường Kỳ Mỹ Tổng Chiên Đàn tu tập hướng đạo chúng sinh.

Chùa Quán rường lúc xưa giờ đây không còn dấu tích. Tương truyền rằng sư Minh Ẩn là một cao tăng giỏi Phật pháp, thông kinh kệ và đặc biệt giúp dân như một pháp sư. Nghe đâu sư rất đẹp tướng, mắt mặt mày ngài cân phân toàn diện. Thưở đó, người ta đồn rằng hễ ai nghe sư Minh Ẩn giảng pháp thì căn duyên hoá lành tất thảy. Bởi vậy, nô nức xa gần thiện nam tín nữ kéo nhau về chùa nghe Pháp giảng như trẫy hội. Làng quê Quán Ruòng của cố Nội tôi ngày ấy an lạc đến không ngờ!
Tiếng lành đồn xa đến Hội an phố thị lúc bấy giờ. Có một cô gái con nhà gia giáo hiền lành, tư chất thông minh, được cha là thầy đồ dạy chữ tại nhà. Vì nghe tiếng và cảm tình Phật giáo nên đã trốn nhà vào vùng đất Tam An làm thuê để lên chùa Quán Rường nghe Phật pháp. Không hiểu vì đâu, ngày mỗi ngày từng lời giảng và đức độ của nhà sư đã khiến cô đem lòng thuơng mến. Gần như thời gian cô dành hết cho công việc giúp chùa. Cho đến ngày nọ, cô quyết định bạch thầy cho ở lại chùa để tu và lo phận sự cho chùa. Thời ấy, không có tăng đoàn cho nữ giới như bây giờ. Sư thầy khuyên bảo cô cứ như một cư sĩ mà thôi. Cho đến một ngày nọ, vì thương cảnh trời mưa không nơi tá túc của anh chàng trò nghèo trên đường thi hỏng trở về. Thế rồi, cơ sự đã xãy ra, người thiếu nữ ấy mang thai trong độ tuổi hừng hực tuổi thanh xuân. Nàng đến chùa quỳ dưới chân sư thổ lộ sự thật rồi gục khóc:

- Bạch thầy, con chết mất. Con không sống nỗi nữa Thầy ơi! Giá như Thầy cho con nương nhờ cửa Phật...

Nói rồi, nàng chạy vội về căn nhà tạm ở chân cầu. Trời đã khuya, trăng sao vằng vặc. Nàng nhìn trên bầu trời không biết đâu là sao của sư thầy, đâu là sao của mình. Chợt, một ánh sao rơi vút ngoài không trung. Nàng nhủ thầm: thôi, đúng rồi, phải vậy!

Dòng suối yên bình phẳng lỳ phản chiếu lấp lánh dưới ánh trăng. Nàng hồi tưởng tất cả quá khứ, và bỗng thấy sáng loà trong đôi dòng nước mắt, chói dần chói dần rồi trắng xoá...
Ở chùa, sư thầy đang tụng kinh bỗng nồi hương phựt cháy. Bằng linh cảm của một pháp sư, Thầy Minh Ẩn vụt chạy thật nhanh về phía dòng suối nơi có chòi nhà tạm. Bỗng mặt nước nơi chân cầu dợn lên dợn xuống.
Như một con rái cá, sư thầy lao xuống dòng nước, kẹp nách xách lên cô thí chủ hàng ngày. Xong xuôi đâu đó, sư thầy dặn dò tín nữ cẩn thận sau khi đã cứu sống bằng tay nghề của một thầy thuốc và một pháp sư.

- Con hãy chờ ta, trưa mai ta sẽ đến. Kể từ trưa mai ta sẽ ở cùng con trong chòi tranh này cho đến khi đứa bé sinh và bước đi con nhé!
- Bạch Thầy con có tội! Còn chùa, còn đạo hữu, còn tiếng tăm Phật pháp. Bạch Thầy con không thể...Thầy cứ để tự con, kiếp này không ở chùa tu được, con sẽ đợi kiếp sau. Xin Thầy cứ mặc con. Thầy đừng vì con mà mắc nạn, có tội với Phật.

Sư thầy mỉm cười độ lượng:
- A di đà Phật! Ta hiểu lòng con. Việc Đạo căn bản ở hành trì, tu tập con ạ! Việc của con ta đã quyết định như thế. Cứ bình tâm, lo sức khoẻ chờ trưa mai ta tới.

Nói xong, nhà sư vội vả trở về sắp xếp Phật sự, và giao lại cho đệ tử trông coi chùa, lễ Phật

Từ đó người dân quanh vùng thấy sư Minh Ẩn ngày ngày lên núi đốn củi đem ra chợ bán, rồi trở về mái chòi chân cầu cùng cô thí chủ.

Ngày lại ngày qua, tóc nhà sư dài ra càng rõ, đứa bé trong bụng cô thí chủ cứ lớn lên, cô thí chủ đẫy đà hơn, tươi trẻ hẳn. Ngày khai hoa nở nhuỵ cũng phải đến, một cậu bé kháu khỉnh ra đời. Và cứ thế, mái chòi ngày mỗi ngày lại rộn ràng tiếng trẻ con. Bà con khắp vùng vì nể tình sư thầy và mang máng chuyện tư riêng cũng dần dà lân la tìm đến thăm nom, động viên giúp đở. Nhà sư lúc bấy giờ tóc quá ngang vai, búi lên thành túm sau gáy trông chẳng khác gì lão tiều phu vạm vỡ. Nhiều đàn ông trai làng ngạc nhiên to nhỏ, nhà sư cứ nửa chừng công bố:

- Ta và cô ấy đã mắc duyên tiền kiếp nên phải vậy thôi.

Cho đến một ngày cậu bé biết đi, bi bô đủ chuyện. Đêm trăng hôm ấy, như cái đêm trăng định mệnh ngày trước, nhà sư cùng cô thí chủ ngồi bên bờ suối, và sư thầy trầm tỉnh buông lời:
- Ta đã hứa với lòng mình, và đến bây giờ con phải tự đi tiếp. Đất này có thể không phải là nơi dựng chùa cho nam giới tu hành. Con hãy nhớ lấy mà trì công tu tập để đời sau tuỳ duyên mà có chùa cho cho nữ giới nương tâm. Thằng bé con hãy đặt tên là Tiều Sĩ, tất cả đều tuỳ duyên. Ngày mai ta sẽ xa con mãi mãi, con có làm được những gì ta nói không?

Nàng quỳ xuống dưới chân nhà sư nay là lão tiều phu ngày đêm sống bên nàng thổn thức:
- Bạch Thầy con xin chịu, con phải làm được. Thầy lên đường vạn sự duyên lành, xin Thầy nhận cho con ba lạy

Vừa xong, nàng vụt chạy vào trong chòi nằm ôm con, ngậm miệng mà nước mắt cứ tuôn tràn Sư thầy phắt nhanh đứng dậy, nhìn xa xăm về hướng núi. Trăng bàng bạc, nhà sư vội vả vào trong xoa đầu thằng bé rồi nhanh chóng vác rựa vô rừng
Rồi từ đó, khắp vùng quê xung quanh lúc nào cũng thấy một người đàn ông đầu trọc có mặt hầu hết ở những nhà có người đau bệnh để chữa, và không ai biết ông ta an trú ở đâu. Cho đến một ngày, chàng thanh niên Tiều Sĩ phát hiện trong rừng sâu trên đỉnh Eo Gió có một bộ xương người ngồi xếp bằng mặt quay vô núi. Tiều Sĩ cẩn thận chôn cất bộ xương rồi trở về báo tin với mẹ.

Bà mẹ bật khóc rồi nói:
- Thiện tai, thiện tai! Người đó là cha con đó!

Và, từ đó người ta thấy Tiều Sĩ vào ở hẳn trong rừng bên nấm mộ đã chôn. Còn bà cụ thì cạo đầu hẳn, ngày đêm kệ kinh trong chòi và chết

Cho đến một ngày khi người dân phát dọn cái chòi cũ của bà thì có một cụ ông đẹp lão nói giọng đàng trong tìm đến, đề nghị với dân làng cho xây cây cầu qua dòng suối lớn và đặt tên là cầu Bà Dụ

Ngày hoàn thành, ông cụ nói rõ ràng với các bô lão trong làng:
- Sư Minh Ẩn và bà Dụ, cùng cậu con Tiều Sĩ là định mệnh tiền kiếp đấy các ông bà ạ! Minh Ẩn là ánh sáng kín, năng lượng tràn đầy, còn bà Dụ với ông thầy là vợ chồng Ẩn Dụ mà thôi, không phải vợ chồng thật đâu! Và Tiều Sĩ là một Ẩn Sĩ đốn củi. Ẩn Sĩ là một người chí sĩ ở ẩn. Tất cả ba cái tên là một chuỗi liên hệ tự nhiên như định trước. Các bô lão trong làng ồ to chợt hiểu, rồi hỏi lại:
- Vậy ông là ai?

Ông già đứng dậy bỏ đi, rồi vọng lai:
- Tôi là người đã tới đây ở lại một lần và trở lại nhiều lần mà không ở lại lần nào nữa. Thôi, chào tất cả, tôi đi đây.

Bao đời qua nghe đâu ở giữa hai đỉnh núi nhỏ vùng Tam Phước ngày nay có khoảng đất hẹp gọi là Eo Gió, và ở đó người dân từ lâu truyền lại có một ngôi chùa nhỏ đã không còn vết tích của ông Tiều Sĩ.

Và Quán Rường quê tôi giờ đây mới có một ngôi chùa do sư nữ trụ trì gọi là chùa An Mỹ. Các Cô tôi ngày ngày chăm lo Phật sự, xóm làng ngày càng vui đằm thắm trong tiếng chuông chùa mỗi chiều...

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
21 Tháng Chín 20217:26 CH(Xem: 167)
Ngày tôi nhỏ thiệt nhỏ, cỡ 5 hay 6 tuổi, Trung Thu năm nào gia đình cũng có bàn cỗ bày ngoài sân.
15 Tháng Chín 202110:17 SA(Xem: 193)
Tôi trở về Nhà Từ Đường sau 15 năm đi xa.
07 Tháng Chín 20217:16 CH(Xem: 248)
Cách đây bốn năm, đặt bước chân của người tị nạn xuống phi trường Tân Sơn Nhất,
05 Tháng Chín 20213:49 CH(Xem: 189)
tôi nhận thấy ngôn ngữ ông lão bán muối vẫn còn đứng đắn và kiểu cách như xưa, khi ngồi trò chuyện với người vợ mù ở trước cửa nhà tôi.
03 Tháng Chín 20214:15 CH(Xem: 262)
Nhưng đêm Sài Gòn đến đã làm đầy trong tôi sự thiếu thốn kia về cảm xúc, lấy lại cho tôi một thể quân bình trong nội tâm
21 Tháng Tám 20219:33 SA(Xem: 270)
Tôi đau đớn nhìn vai mẹ rung nhẹ. Đó là lần đầu tiên tôi hiểu thế nào là khóc trong lòng.
19 Tháng Tám 202112:43 CH(Xem: 326)
Đã rất nhiều lần, không đếm được là bao nhiêu, tôi đã ngồi thừ trước trang giấy, muốn viết về Mẹ. Thế rồi giấy vẫn trắng, ý vẫn nguyên, điều định viết mãi không thành.
15 Tháng Tám 202110:03 SA(Xem: 377)
Ngày còn nhỏ, tôi thường bám đuôi và nheo nhẻo với má nhiều câu vô vị, đại để: “Cuộc đời là gì vậy má?”
12 Tháng Tám 20213:24 CH(Xem: 241)
Tôi còn yêu Fin được đến ngày nay, đó chỉ vì tôi ở xa Fin, và không bao giờ tôi gặp Fin nữa
29 Tháng Bảy 202110:47 SA(Xem: 382)
Những chiếc bóng vẫn tới lui, chậm rãi thảng hoặc lướt lên bức rèm trắng.
Du Tử Lê Thơ Toàn Tập/ Trọn bộ 4 tập, trên 2000 trang
Cơ sở HT Productions cùng với công ty Amazon đã ấn hành Tuyển tập tùy bút “Chỉ nhớ người thôi, đủ hết đời” của nhà thơ Du Tử Lê.
Trường hợp muốn có chữ ký tác giả để lưu niệm, ở Việt Nam, xin liên lạc với Cô Sóc, tel.: 090-260-4722. Ngoài Việt Nam, xin liên lạc với Ms. Phan Hạnh Tuyền, Email:phanhanhtuyen@gmail.com
Ở lần tái bản này, ngoài phần hiệu đính, cơ sở HT Productions còn có phần hình ảnh trên dưới 50 tác giả được đề cập trong sách.
TÁC GIẢ
(Xem: 6045)
Nhu cầu tìm về với đồng hương máu mủ, với ruột thịt nguồn cội, vẫn là một nhu cầu thiêng liêng không thể phủ nhận.
(Xem: 4452)
Theo họa sĩ Phạm Tăng thì, từ tế-bào đầu tiên là cái tôi nguyên thủy, ông đi dần tới sự tập hợp của hàng triệu tế bào tuần tự nẩy sinh,
(Xem: 4190)
Đó là một số ghi nhận của các tác giả về thế giới tạo hình của danh họa Phạm Tăng
(Xem: 4795)
Tôi không ngoa ngôn đâu, tôi tự hào là người đầu tiên mở được con đường để người xem tranh có thể tham dự vào bức tranh của tôi…
(Xem: 4028)
Bầu trời Paris xám, tiếp tục nôn thốc những trận mưa nặng hạt hơn và, gió cũng giận dữ, ghim trong lòng nó nhiều hơn những mũi kim rét, buốt, khi chúng tôi trở lại trạm xe buýt ở quảng trường Bonneuil Sur-Marne.
(Xem: 4110)
Cách gì, thì Bố con mình cũng sẽ không đi Ambulance với nhau một lần nào nữa!
(Xem: 40)
Hai năm rồi, kể từ ngày bà viết lên hai chữ “về trời” để báo với cỏ cây, nhân thế, rằng, ông đã tạm biệt chỗ “nhân gian không thể hiểu,”
(Xem: 27)
Việc gì em phải khóc than?/ Hồi chuông/ Tiếng mõ/ Hương trầm thoảng bay…
(Xem: 12868)
Chúng tôi quen anh vào cuối năm 1972. Bạn tôi đem anh về
(Xem: 436)
Tôi chỉ gặp ông dăm ba lần, cũng như những cuộc gặp gỡ của các cá nhân nhà văn Việt Nam khác, nhưng câu chuyện về cuộc đời này và về thơ ca dài gấp ngàn lần thời gian những cuộc gặp gỡ của những cá nhân nhỏ bé trước vũ trụ vô tận này.
(Xem: 13433)
Tình Sầu Du Tử Lê - Thơ: Du Tử Lê - Nhạc: Phạm Duy - Tiếng hát: Thái Thanh
(Xem: 3243)
Nhưng, khi em về nhà ngày hôm nay, thì bố của em, đã không còn.
(Xem: 3731)
Thơ Du Tử Lê, nhạc: Trần Duy Đức
(Xem: 4287)
Thời gian vừa qua, nhà thơ Du Tử Lê có nhận trả lời phỏng vấn hai đài truyền hình ở miền nam Cali là SET/TV và V-Star-TV.
(Xem: 4229)
Triển lãm tranh của Du Tử Lê, được tổ chức tại tư gia của ông bà Nhạc Sĩ Đăng Khánh-Phương Hoa
(Xem: 24224)
Tôi gọi thơ Du Tử Lê là thơ áo vàng, thơ vô địch, thơ về đầu.
(Xem: 18588)
Nhà báo Vũ Ánh phỏng vấn Du Tử Lê 11-2013
(Xem: 16234)
12-18-2009 Nhà thơ Du Tử Lê phỏng vấn nhạc sĩ Thân Trọng Uyên Phươn
(Xem: 19574)
Khi gối đầu lên ngực em - Thơ Du Tử Lê - Nhac: Tịnh Hiếu, Khoa Nguyễn - Tiếng hát: Đồng Thảo
(Xem: 17447)
Người về như bụi - Thơ: Du Tử Lê - Nhạc: Hoàng Quốc Bảo - Tiếng hát: Kim Tước
(Xem: 15954)
Hỏi chúa đi rồi em sẽ hay - Thơ: Du Tử Lê - Nhạc: Hoàng Thanh Tâm - Tiếng hát: Tuấn Anh
(Xem: 13627)
Khái Quát Văn Học Ba Miền - Du Tử Lê, Nguyễn Mạnh Trinh, Thái Tú Hạp
(Xem: 12612)
2013-03-30 Triển lãm tranh Du Tử Lê - Falls Church - Virginia
(Xem: 12735)
Nhạc sĩ Đăng Khánh cư ngụ tại Houston Texas, ngoài là một nhạc sĩ ông còn là một nha sĩ
(Xem: 11887)
Triển Lãm Tranh Du Tử Lê ở Hoa Thịnh Đốn
(Xem: 11479)
Triển lãm Tranh và đêm nhạc "Giữ Đời Cho Nhau" Du Tử Lê đã gặt hái sự thành công tại Seattl
(Xem: 18570)
Nhà báo Lê Văn là cựu Giám Đốc đài VOA phần Việt Ngữ
(Xem: 25630)
ngọn cây có những trời giông bão. ta có nghìn năm đợi một người
(Xem: 30441)
Cung Trầm Tưởng sinh ngày 28/2/1932 tại Hà Nội. Năm 15 tuổi ông bắt đầu làm thơ,
(Xem: 21789)
Tên thật Nguyễn đức Quang, sinh năm 1944 tại Sơn Tây. Theo gia đình vào Nam năm 1954
(Xem: 23673)
ơn em thơ dại từ trời/theo ta xuống biển vớt đời ta trôi/ơn em, dáng mỏng mưa vời
(Xem: 26737)
Nhạc sĩ Đăng Khánh cư ngụ tại Houston Texas, ngoài là một nhạc sĩ ông còn là một nha sĩ
(Xem: 25924)
Nhan đề đầu tiên của ca khúc “Hạnh phúc buồn,” là “Trong tay thánh nữ có đời tôi.”
(Xem: 21969)
Bác sĩ Bích Liên tốt nghiệp cử nhân Khoa học tại Đại Học UCI (1982), Tiến sĩ Y Khoa Đại học UCI (1987
Khách Thăm Viếng
2,876,991