KHỔNG TRUNG LINH - Chiều Trên Bãi Hoàng Hôn.

19 Tháng Bảy 20165:19 CH(Xem: 2405)
KHỔNG TRUNG LINH - Chiều Trên Bãi Hoàng Hôn.

Nam với tay lấy chiếc mỏ lết đặt trên thành xe, cố gắng mở con ốc để thay nhớt. Càng mở, ốc

càng trơn, mấy cạnh bị lờn hết. Nam chợt nhớ tới chai WD-40 trong góc bếp, Nam nghĩ thầm

chắc phải xịt cho con ốc đỡ rỉ mới tháo nó ra được. Cầm chiếc mỏ lết trên tay, Nam lấy chiếc

khăn lau sạch rồi băng qua sân sau tiến vào bếp.

Đang bước nửa chừng, Nam bỗng nghe một tiếng ‘xoảng’ thật lớn. Nam hoảng hồn nhìn lại mới

biết mình vừa đi xuyên qua cánh cửa kính kéo ra, kéo vào còn đóng kín bưng! Mãnh vỡ của

khung cửa kiếng văng tung tóe trên sàn nhà. Nam nhìn xuống tay, rờ mặt, thấy máu lấm tấm bắt

đầu rịn ra từ những vết cắt. Nam buông mình xuống ghế thừ ra. Cách đó mấy hôm, Nam vội chở

con đi học, cửa ga ra chưa mở hết Nam đã rồ máy de xe, đuôi xe ủi bung cánh cửa bằng nhôm

làm móp hết một khúc phải kêu người đến sửa tốn mất gần trăm bạc. Con bé út ngồi trong xe

miệng há hốc chỉ lí nhí được vài tiếng:

-Bố ơi, bố từ từ lại!

Sáng hôm sau, trên đường về nhà từ trường của con út. Nam vừa lái xe vừa mồi thuốc. Vừa cúi

xuống bật quẹt, chưa thưởng thức được hơi thuốc đầu tiên trong ngày, Nam nghe cạch một tiếng.

Thấy động, Nam ngẩng lên nhìn, không thấy gì, thong dong lái xe về nhà. Một vài giây sau Nam

nghe tiếng còi xe vang chát chúa sau lưng, liếc nhìn kính chiếu hậu, Nam thấy một người đàn bà

Mễ Tây Cơ lái một chiếc xe vận tải nhỏ chạy bám sát theo đuôi xe mình. Bà vừa hét bằng tiếng

Anh, tiếng Tây Ba Nha, vừa bóp còi inh ỏi. Nam chạy chậm lại giơ tay ra dấu anh sẽ ngừng xe.

Bà đậu xe ngang với xe Nam tru tréo nói rằng Nam vừa quẹt vào xe chồng bà đậu bên đường rồi

tính chạy luôn, bà đã ghi được số xe và đã gọi cảnh sát. Nam thành thật xin lỗi và nói sẽ quay lại

chỗ xe chồng bà để dàn xếp. Vì vội đi làm, bà Mễ nguýt Nam một cái thật dài, tay nhá nhá mảnh

giấy rồi rồ máy xe đi khuất.

Nam vòng lại chỗ vừa xẩy ra ‘tai nạn’ thì thấy chủ xe đang đứng chỉ trỏ với hai nhân viên công

lực. Tấm kính chiếu hậu bên phía tài xế bị xe Nam húc văng xuống đường chỉ còn lại vài sợi

giây điện mầu đỏ, mầu đen treo lủng lẳng. Nam ra khỏi xe, từ tốn tiến về phía hai ông cảnh sát,

trình bằng lái, giấy bảo hiểm và nói anh không có ý chạy luôn vì chỉ thấy xe rung nhẹ tưởng là

không có chuyện gì. Hai ông cảnh sát công lộ khuyên Nam nên lái cẩn thận, rồi để hai chủ xe ở

lại tính toán với nhau xong họ lẳng lặng bỏ đi. Nam trao đổi số điện thoại, bằng lái và số bảo

hiểm với chủ xe rồi chậm rãi lái về nhà.

Đậu xe vào ga ra, Nam đi vòng quanh coi xe mình có hề hấn gì không. Đến lúc nhìn sang phía

tay phải, Nam mới phát giác ra chiếc kính chiếu hậu bên phía hành khách quệt phải xe ông Mễ

bể nát. Nam lấy đồ nghề mở tung nó ra, cũng may phần điện vẫn còn làm việc. Nam để kệ đó.

Mai mốt mang xe ra tiệm làm đồng khảo giá xem sửa mất bao nhiêu tiền. Nam nhìn chiếc xe thở

dài ngán ngẩm, Đuôi xe bị tróc sơn mấy đường, kính chiếu hậu không còn đồ bao bọc nhìn như

khúc xương cá vẫn còn ngoe nguẩy mỗi khi nhấn nút điều chỉnh.

Bảo hiểm xe kỳ này chắc lại tăng giá vì tài xế bất cẩn!

Nam ngồi bất động trong bếp khá lâu. Vợ Nam vừa giặt quần áo xong, xuống bếp định làm cơm

trưa ngày cuối tuần thấy chồng thẫn thờ vẫn chưa hiểu chuyện gì. Đến lúc nhìn xuống sàn thấy

kính bể tung tóe chị mới vỡ lẽ. Chị vội mở tủ thuốc lấy lọ thuốc sát trùng và ít bông gòn chấm

vết thương cho chồng. Chị vừa làm, nước mắt chị vừa ứa ra. Dạo này không hiểu sao Nam như

người mất hồn, quên trước quên sau. Lái xe thì quẹt bên này, va bên kia. Cửa ga ra chưa mở hết

đã rồ máy chạy ủi banh sập cả cánh cửa. Chị không biết nói sao, chỉ lặng lẽ lấy chổi quét sạch

mảnh thủy tinh trên sàn rồi gọi điện thoại nhờ ông thợ Việt Nam đăng quảng cáo trên báo Việt

ngữ đến thay dùm cánh cửa.

Nam nhìn vợ loay hoay giải quyết mấy việc lớn nhỏ cho mình, lòng anh chùng lại. Anh đứng dậy

cám ơn chị rồi cầm chai WD-40 lách mình ra sân nhất định mở bằng được con ốc. Quả thật ốc

lâu ngày bị rỉ, anh xịt thuốc chống rỉ rồi chờ vài giây sau mở ra ngon lành. Nam thay nhớt, thay

phin lọc dầu, xem xét lại các thứ rồi thu dọn sạch sẽ đồ nghề lau tay quay trở vô.

Anh nhìn đồng hồ thấy chưa tới một giờ chiều. Anh mang tất cả giấy tờ, hóa đơn thẻ tín dụng,

tiền xe, tiền internet, tiền điện thoại lưu động, tiền truyền hình cáp, tiền nhà, v.v.. ra bầy la liệt

trên bàn ăn. Anh sắp xếp chúng ra từng món rồi bắt đầu mở máy tính ra tính toán. Khoảng một

tiếng sau anh lấy điện thoại gọi cho văn phòng chương trình tiết kiệm hưu trí của hãng, đồng thời

anh mở luôn máy vi tính coi lại trương mục của mình để dễ bề nói chuyện.

Bao nhiêu tiền hưu trí anh để dành mấy mươi năm nay anh không dám đụng vô vì sợ bị đánh

thuế, và chờ cho đến khi về hưu mới dám lấy ra. Đâu ngờ con cái càng lớn, chi phí ngày càng

tăng. Nay đứa này cần tiền sửa xe, mai ghi danh lớp trên đại học, mua sách, mua thẻ đậu xe. Rồi

bốn bánh xe con bé đầu lòng cần thay vì đã mòn nhẵn thín, tuần tới thẻ lưu hành xe vợ anh hết

hạn, rồi kiểm tra khí thải, rồi tiền mua giầy, đồng phục bóng chuyền cho con út, đủ thứ chi phí

linh tinh. Lương căn bản của anh chị vừa đủ trả tiền nhà, xăng nhớt, thực phẩm, đồ gia dụng, tiền

ga, tiền nước, tiền điện, tiền rác, tiền hiệp hội chủ nhà (HOA). Lâu lâu có người mời ăn cưới, ăn

đám lại phải nhín ra từ trương mục tiết kiệm để chi dùng. Lo lắng quá, thời gian sau này anh như

người đi trên mây. Ai nói người Việt Nam đến từ xứ sở chiến tranh, nghèo khó, quen chịu đựng,

nội tâm vững chãi, không bị áp lực đòi sống của những xã hội tân tiến dày vò? Nghiền nát?

Đầu giây bên kia, cô nhân viên nhã nhặn chào hỏi. Nam đi thẳng vào vấn đề. Anh nói cần vay

khoảng vài chục ngàn trên tổng số tiền anh để dành. Cô xem lại và cho biết so với khoảng tiền

tiết kiệm, anh lấy ra được khoảng đó không trở ngại gì với điều kiện tiền lời là bao nhiêu phần

trăm, và mỗi kỳ lương anh phải trả lại bao nhiêu. Nam đồng ý, và yêu cầu cô chuyển tiền gấp

vào truơng mục của anh trong ngân hàng.

Ba hôm sau, Nam gọi khắp nơi thanh toán những món tiền còn nợ. Anh trả đứt hai chiếc xe, trả

hết hai thẻ tín dụng chính, thanh toán sạch những món nợ li ti như thẻ Macy’s, thẻ xăng Chevron,

trương mục Paypal. Anh đóng luôn truyền hình cáp Time Warner thay vào đó với ăng ten nhà;

đóng đường giây điện thoại nhà với AT&T bằng cách mua Magic Jack về xài với số điện thoại

cũ. Tính đi tính lại Nam thấy mình bớt chi tiêu và tiết kiệm được gần hai ngàn đồng một tháng kể

cả những thứ xa xỉ khác. Phần còn lại, anh ra tiệm kim hoàn mua ít ounces vàng Credit Suisse và

vài chục ounces bạc hình con ó của U.S. Mint chưa lưu hành bỏ hết vô hộp an toàn trong nhà

băng, sau khi đã cẩn thận ký giấy tờ nhường hết lại cho con cái nếu vợ chồng anh có mệnh hệ gì.

Anh cũng không quên ký một ngân phiếu bỏ vào phong bì gởi tặng cho cô nhi viện ở Việt Nam.

Làm xong công việc, Nam vươn vai thở dài khoan khoái. Bao nhiêu năm nay, anh để đời sống

làm chủ lấy mình thay vì mình làm chủ cuộc sống. Tiện tay, anh cầm lấy điện thoại gọi vào hãng

lấy cớ gia đình có việc khẩn cấp xin nghỉ có lương luôn một tuần.

Một buổi chiều thứ Sáu vợ Nam đi làm về, thấy chồng đứng chờ ở ga ra, chị ít khi thấy Nam

cười tươi như hôm nay. Không biết anh sửa xe lúc nào mà mấy dấu trầy trên đuôi xe biến mất,

khúc ‘xương cá’ bên phía hành khách được bọc lại và sơn cho đồng mầu. Anh bảo chị đi rửa mặt

cho khỏe rồi anh đưa chị ra biển hóng gió. Anh vừa lái xe vừa vỗ về bàn tay chị khoe: có người

bạn nói bãi Sunset lúc hoàng hôn đẹp và thơ mộng lắm, nhất là nếu đem theo vài cuốn sách hay,

dăm ổ bánh mì đặc biệt và vài ly cà phê đá.

Khổng Trung Linh

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
26 Tháng Giêng 202310:52 SA(Xem: 66)
Trên vách tường bóng cha cúi xuống, tiếng đàn bầu lại rung lên trong đêm, khắc khoải, đợi chờ...
23 Tháng Giêng 202310:45 SA(Xem: 58)
Hãy nhìn dương thế của chúng ta mà xem. Thật đáng tởm.
22 Tháng Giêng 202312:20 CH(Xem: 88)
Sau hơn sáu mươi năm, kể lại chuyện xưa, tôi chỉ còn biết mỉm cười!
11 Tháng Giêng 20239:04 SA(Xem: 184)
Tôi thầm gọi: Hoàng Sa ơi, hẹn ngày về lại Hoàng Sa!
22 Tháng Mười Hai 20224:19 CH(Xem: 234)
Đêm chùng như võng. Chị một mình trong căn buồng lạnh ngắt, chiếc áo anh treo trên móc chị cố tình không giặt, vậy mà đến nó cũng chẳng giữ được mùi anh.
20 Tháng Mười Hai 20225:34 CH(Xem: 166)
Người đến trước thất vọng ra về trước, người đến sau thất vọng ra về sau. "Tìm cái này" là cái gì thì không ai biết, nhưng cứ hy vọng có chút no ấm mờ mờ phía trước cũng đã hấp dẫn lắm
20 Tháng Mười Hai 202212:25 CH(Xem: 126)
Thuốc lá quê tôi không vĩ đại như Con đường thuốc lá của Erskine Caldwell; không hoành tráng như thuốc lá của làng Thanh Quýt nhưng cũng đủ cho những hoài niệm nao lòng với bao người con xa xứ!
13 Tháng Mười Hai 202212:00 SA(Xem: 35051)
Tự nghĩ mình có một mối tình đẹp, rất đẹp trong cuộc đời, vậy mà tôi không dám thổ lộ với ai. Nó vẫn thầm kín ở cùng tôi, rất lâu. Nó như mồi lửa diệu kỳ, phỏng rát tuổi hai mươi.
06 Tháng Mười Hai 202211:06 SA(Xem: 260)
Thứ đồ chơi duy nhất của chú tôi là cái kèn lá, chú tự cuốn như một con sâu.
26 Tháng Mười Một 20221:06 CH(Xem: 266)
Con Dứt trạc tuổi tụi chăn bò trong xóm, nhưng nó chẳng chơi với ai, nói đúng hơn là chẳng đứa nào chơi với nó.
Du Tử Lê Thơ Toàn Tập/ Trọn bộ 4 tập, trên 2000 trang
Cơ sở HT Productions cùng với công ty Amazon đã ấn hành Tuyển tập tùy bút “Chỉ nhớ người thôi, đủ hết đời” của nhà thơ Du Tử Lê.
Trường hợp muốn có chữ ký tác giả để lưu niệm, ở Việt Nam, xin liên lạc với Cô Sóc, tel.: 090-360-4722. Ngoài Việt Nam, xin liên lạc với Ms. Phan Hạnh Tuyền, Email:phanhanhtuyen@gmail.com
Ở lần tái bản này, ngoài phần hiệu đính, cơ sở HT Productions còn có phần hình ảnh trên dưới 50 tác giả được đề cập trong sách.
TÁC GIẢ
(Xem: 5426)
Trong sinh hoạt âm nhạc tại miền nam VN, 20 năm (1954-1975) rất nhiều người biết tên tuổi nhạc sĩ Ngọc Chánh.
(Xem: 8055)
Họ Phạm còn được nhìn nhận là người khai sáng môn Thể dục Khí công Hoàng Hạc, ở miền nam California.
(Xem: 1088)
Sau 1975, ở hải ngoại, Du Tử Lê tiếp tục hoạt động văn chương một cách sôi nổi
(Xem: 4204)
Theo tôi, một trong những “tín đồ sẵn sàng ‘tử đạo’ chữ nghĩa” có nhà văn Vĩnh Quyền
(Xem: 15797)
Năm 2007, nhờ công lao và sự hy sinh trời biển (theo tôi,) của nhà văn và, cũng là nhà thơ Trần Hoài Thư
(Xem: 9916)
“Ngay sau khi gặp ông, tôi đã bước sang “chặng đường ngỡ ngàng.” Không ngỡ ngàng sao được khi mà đứng bên ông
(Xem: 4361)
Thi ca lan tỏa không chỉ trong từng ngóc ngách của căn nhà ông ở
(Xem: 241)
Họ Lê viết ra với tất cả thành thực, không mầu mè, không dùng ngôn ngữ để lòe đời. Tôi cho đó là tấm lòng tử tế của Du Tử Lê đối với chữ nghĩa.
(Xem: 9387)
Tuy không phải làm bất cứ công việc nào trong nhà, nhưng Bố tôi bận lắm.
(Xem: 19053)
Bài thơ là ao ước của một người muốn được biển đón nhận thân xác mình một mai khi ông bước ra khỏi cuộc đời.
(Xem: 15544)
Tình Sầu Du Tử Lê - Thơ: Du Tử Lê - Nhạc: Phạm Duy - Tiếng hát: Thái Thanh
(Xem: 5094)
Nhưng, khi em về nhà ngày hôm nay, thì bố của em, đã không còn.
(Xem: 5243)
Thơ Du Tử Lê, nhạc: Trần Duy Đức
(Xem: 5709)
Thời gian vừa qua, nhà thơ Du Tử Lê có nhận trả lời phỏng vấn hai đài truyền hình ở miền nam Cali là SET/TV và V-Star-TV.
(Xem: 5896)
Triển lãm tranh của Du Tử Lê, được tổ chức tại tư gia của ông bà Nhạc Sĩ Đăng Khánh-Phương Hoa
(Xem: 26227)
Tôi gọi thơ Du Tử Lê là thơ áo vàng, thơ vô địch, thơ về đầu.
(Xem: 20227)
Nhà báo Vũ Ánh phỏng vấn Du Tử Lê 11-2013
(Xem: 17814)
12-18-2009 Nhà thơ Du Tử Lê phỏng vấn nhạc sĩ Thân Trọng Uyên Phươn
(Xem: 21339)
Khi gối đầu lên ngực em - Thơ Du Tử Lê - Nhac: Tịnh Hiếu, Khoa Nguyễn - Tiếng hát: Đồng Thảo
(Xem: 19099)
Người về như bụi - Thơ: Du Tử Lê - Nhạc: Hoàng Quốc Bảo - Tiếng hát: Kim Tước
(Xem: 17889)
Hỏi chúa đi rồi em sẽ hay - Thơ: Du Tử Lê - Nhạc: Hoàng Thanh Tâm - Tiếng hát: Tuấn Anh
(Xem: 15306)
Khái Quát Văn Học Ba Miền - Du Tử Lê, Nguyễn Mạnh Trinh, Thái Tú Hạp
(Xem: 14382)
2013-03-30 Triển lãm tranh Du Tử Lê - Falls Church - Virginia
(Xem: 14584)
Nhạc sĩ Đăng Khánh cư ngụ tại Houston Texas, ngoài là một nhạc sĩ ông còn là một nha sĩ
(Xem: 13567)
Triển Lãm Tranh Du Tử Lê ở Hoa Thịnh Đốn
(Xem: 13078)
Triển lãm Tranh và đêm nhạc "Giữ Đời Cho Nhau" Du Tử Lê đã gặt hái sự thành công tại Seattl
(Xem: 20256)
Nhà báo Lê Văn là cựu Giám Đốc đài VOA phần Việt Ngữ
(Xem: 27544)
ngọn cây có những trời giông bão. ta có nghìn năm đợi một người
Khách Thăm Viếng
920,464