HOÀNG VŨ THUẬT - Thơ

01 Tháng Giêng 20178:00 SA(Xem: 1146)
HOÀNG VŨ THUẬT - Thơ

 

TÔI MUỐN NÓI BẰNG TIẾNG NÓI TỔ QUỐC TÔI

 Hoàng Vũ Thuật là một tên tuổi quen thuộc trong sinh hoạt thi ca 20 năm của miền Nam, trước đây.
Sau một thời gian ngưng sáng tác, khi trở lại bàn viết, họ Hoàng không chỉ cho thấy sức sáng tạo và, chiều sâu trong cõi giới thi ca của ông; mà, ông còn cho thấy, ở mỗi thời kỳ, mỗi giai đoạn của cuộc trường chinh chữ, nghĩa, Hoàng Vũ Thuật luôn để lại những ấn tượng mạnh mẽ cho người đọc.
Mấy bài thơ mà chúng tôi hân hạnh giới thiệu dưới đây, là những... "chứng nhân" cho ghi nhận đó.
DTL.
(Jan. 2017)
    

.

Tôi hằng tin ngôn ngữ làm nên Tổ quốc

tiếng đầu tiên  

mẹ

hiền

nước

Việt

tiếng trầm hùng

& tiếng thiết tha

âm thầm hơn mọi lời ca

 

mẹ ra chợ

gánh theo mưa nắng

mồ hôi đẫm

mồ hôi

muối mặn

lá trầu tươi hình trái tim

trái cau hình giọt máu

lặn sâu trong lồng ngực lép nhọc nhằn

những âm thanh Tổ quốc kẽo kẹt

những âm thanh bền lâu

tôi hằng ôm ấp

 

tôi lớn khôn khi hiểu chiếc lưỡi cày

cày vào đất những dòng bí ẩn

trang sách

đồng làng

hàng hàng lúa chín

những lạch mương nước trắng muốt thân cò  

viết nhiều chương mùa màng tôi đọc

 

tôi nhìn Tổ quốc qua nét phấn người thầy

lối tắt chim bay

vòng quay tịnh tiến

nghe chuyện thần kỳ voi chín ngà gà chín cựa           

ngựa phi về trời

đôi hài tôi

mỗi bước đi vạn dặm

 

chiến tranh liên miên giặc dã liên miên

ông cha viết

Hịch Tướng Sĩ Văn

lại viết thêm

Bình Ngô Đại Cáo

còn viết nữa

chưa thôi

những âm thanh thao thức lòng người

 

Tổ quốc tôi mấy nghìn năm

sau tiếng ru

ấy là tiếng thét

lắm kẻ thèm thuồng dải đất chữ S

hệt dáng mẹ tôi  

không mỏi mệt bao giờ

 

Tổ quốc tôi

trong những nụ cười

người thân quen & người chưa kịp biết

một tiếng chào hơn mâm cỗ bày ra

cái bắt tay ấm bằng chăn nệm

Tổ quốc là thánh thiện

chị ngã em nâng

chị em như đũa có đôi

 

đôi khi

tôi muốn dấu Tổ quốc để không ai dòm ngó

đôi khi

tôi muốn nâng Tổ quốc

đặt vào mâm quả

nghi lễ bàn thờ tiên tổ

đem trưng bày giữa ngã bảy ngã ba      

ai cũng ngắm Tổ quốc như bông hoa lạ

mặt tôi cong lên kiêu hãnh với người qua

 

Tổ quốc tôi

vang vang lời hàng xóm

bát nước chè xanh sáng sớm gọi mời

trong cái tát

những tên lén lút

cướp đảo giữa ngày êm như trở bàn tay 

thầm thụt đêm đêm làm ô uế biển

 

Tổ quốc tôi

trong lời rủa những thằng ăn của đút

xé thịt da bán đứng cả rừng già

cây trăm tuổi

nằm mơ giấc mơ bóng mát

cao nguyên khô gầy  

nhớ hội bỏ mả cồng chiêng

những kẻ thắt com lê náu mình hang tối

một đi không trở lại

 

tôi yêu Tổ quốc này

nếu có người đưa ra cá cược

đổi nửa hành tinh bù thêm nửa vầng trăng

không

không không bạn ơi

lời nguyền xưa

ba miền

ruột thắt

Tổ quốc ngôi nhà bền vững âu vàng

 

tôi yêu Tổ quốc

như mẹ tôi yêu mảnh vườn chăm từng tấc đất

khi tôi chết

Tổ quốc bọc trong tấm áo choàng

muôn cành biếc

& những cỏ cây

chiếc áo đơn sơ tôi vẫn mặc ngày ngày                  

 

khi tôi chết

tôi cũng là Tổ quốc

được sống cùng sương

ruỗi rong

cùng gió

giọng điệu của dế kể chuyện canh khuya

ngôn ngữ phiêu du mây bạc

tôi lắng nghe

thiêng liêng nếu Tổ quốc kêu gọi

như người lính sẵn sàng

đứng bên đồng đội

chẳng ai thấy tôi có mặt trên đời

Tổ quốc vĩnh hằng thế đó bạn ơi.                                                         

 

 

                      

CHIẾC LÁ CUỐI MÙA

 

Anh xé tờ lịch cuối năm

cánh cửa vô biên không ngày không tháng

khép như lệ thường

trong tích tắc anh nhận biết hơi thở của lá

có một đốm hồng vừa nhú trên cao

niềm tin mọc rễ

 

đã bắt đầu ngày mới hai ta

đã bắt đầu hai ta làm kiếp lá

xanh như ngọc mềm như lụa

ta sẽ hát bài ca óng ánh hơn ánh sáng

cho người nghe và người không nghe

 

những vì sao rụng đầy đám cỏ

những tràng hạt lần hồi trong bàn tay nhà tu hành

những gót sen dấu sau cánh áo nhiệm mầu

những đứa bé ngậm chặt bầu vú mẹ

những vết thương liền da

bắp u con bò giống

anh biết đó là tiếng róc rách mùa đi

 

anh cũng tin lá chớp bờ rào

đôi hàng mi trước ngõ

hằng đêm vườn thêm quả chín

cây điền chỗ trống gà đẻ trứng đầu tiên

mặt tường phẳng phiu lam nham nét vẽ  

đêm chúa ra đời lạnh giá

tín hiệu hạnh phúc

 

những chiếc lá vắt qua mùa

qua đôi vai gầy guộc cuộc đời này

xứ sở mặt trời ngủ quên chưa kịp dậy.                                                              

 

 

MÙI

 

Ở đâu đó rất xa vừa nhìn thấy vừa không nhìn thấy

nghe được sờ được

 

dòng thác nóng ran hai bờ đêm

 

nguyên bản cuộc sống vốn thế

cơn sốt bất thần run bần bật

 

có thể viêm nhiễm sau cuộc phẫu có thể mới ra đời đã biến mất

có thể từ trời cao đổ xuống từ dưới đất trồi lên

 

mằn mặn nhàn nhạt hương một loài

hoa không tên gọi

 

mùi mưa mùi nắng mùi gió mùi cáu bẩn mùi nguyên trinh

mù kiệt quệ mùi phục sinh mùi mùa

 

mùi của mùi. 

  

 

NỬA ANH VÀ NỬA EM

 

Vắt ngang cơn nắng khét miền trung

chiếc lưỡi mềm 

chiếc lưỡi của tạo hóa gắn trong cổ họng con người

từng dòng từng dòng mải miết ngọt ngào

chảy như chưa bao giờ được chảy

rạo rực cỏ cây rạo rực mái nhà

những đám mây cúi xuống rã tan bên liếp cửa

hơi thở hổn hển âm thanh hổn hển niềm mong đợi hổn hển

hổn hển anh và hổn hển em

 

Ngược về quá khứ lũ trẻ chơi trốn tìm

ngược về quá khứ đi chợ về chợ

ngược về quá khứ những nhánh bông trang chọi nhau

em chịu thua

thôi đành dang dỡ

ra đứng bờ ao mình em thẩn thờ

hai mươi năm chưa dứt

một phút khôn nguôi hai phút khôn nguôi ba phút khôn nguôi

đời người khôn nguôi

ai lấy cắp tuổi thơ

ai

chỉ vọng lại lời em chuỗi hạt

 

Cái nóng vẫn không buông tha bốn mặt kinh thành

cuộc chiến tình yêu và lửa

những viên gạch năm trăm năm đỏ bừng đôi môi em

anh rao bán hàng cây nhạc ngựa

những chiến binh mang đao chật cứng con đường

qua ngã tư Nguyễn Huệ

những viên đá cất lên ngôn từ

rặng liễu rũ hay mái tóc em trút xuống Hương Giang

chặng cuối của bài ca vỡ trận

hai cánh tay dang như chúa Giê su đóng đinh trên cây thánh giá

 

Anh trở lại ngôi nhà không mái

phố phường chưa kịp đặt tên

bồ đề dày thêm lá mới

anh trở lại khi em đã xa

trên núi có bài thơ Tự Đức

tấm kính nát vụn sao không nhìn ra em

cánh cổng mở toang nào thấy dáng em

em là nước từ mùa đông qua mùa hạ

em là hoa thơm trong vườn Tùng Chi

em là gió dưới trời hun hút

 

Anh đem tháng ngày đặt cược với sóng bể dù chẳng còn rặng san hô cùng đàn cá lượn

anh đem tháng ngày bện hai đầu dây chiếc võng đay của mẹ

ru trái đất hai nửa hổn hển

nửa anh và nửa em.                                                                                                            

 

   

  

CHUYỆN CỦA NGHÌN NĂM TRƯỚC

 

Tặng Nguyễn Lãm Thắng

 

Sau rặng cây biển thì thào mùa mưa đến muộn

ông trở về căn phòng chật

đống sách thiếu chữ lẽ ra phải ném đi

nhưng ông mang vác nó hệt những báu vật trên vai

cuộc đời sinh ra thế

cái gì cũng có hình người lùn

không thể lùn thêm nữa

 

hôm qua Lãm nói với ông bao chuyện nhảm vỉa hè

Lãm bảo cái gì đáng nhớ ông ấy nhớ

cái gì ông quên nhớ để làm gì

nhớ kẻ đứng đái bên đường hơn người ngồi trong lâu đài mờ ảo

nước từ nơi đó có mùi thơm

nhớ bà cụ nằm đối diện liệt nửa người và cô con gái út tên Uyên

tóc bà sáng đêm mất điện

hôm qua không mưa trời oi bức

ông bơi trong chiếc bình trà nóng

bóng nàng rất cổ xưa mà lộng lẫy

ngôi sao cuối trời đánh rơi hạt giống xuống đất

ông nhẩm tính mười năm quả sẽ treo lủng lẳng chín vàng

lũ chim côi làm nơi trú bão

 

giờ ngoài kia biển vẫn cứ thì thào

sóng cô quạnh viết lên bờ bãi

muôn dòng chữ lăn tăn như nếp nhăn trên vầng trán ông

trải rộng và buồn thảm

những ngày sau

những ngày sau nữa

lũ còng bò ngang triền cát mặn ngơ ngác chong mắt nhìn

đấy là câu chuyện của nghìn năm trước.

 

                                               

                                                                                            

ĐÁM TANG CỦA BIỂN

 

Biển nằm im thở dốc

xác ve khô mùa hè

nắng hổn hển vai gầy cát bụi

những con mắt đói nhìn thăm thẳm

những con mắt trống trơ sa mạc

những con mắt không thể nhắm

nằm phơi trắng dã bãi ngang

 

ngàn con sóng bện trong vòm ngực

ngàn âm thanh nén chặt cửa miệng

ngàn bước chân buộc chéo trên đầu

ngàn cánh tay luồn sâu mái tóc

 

con thương mẹ

tháng ngày hạt dẻ

núi cát ngất trời                             

ngăn lại bão giông

trai gái làng yêu nhau rừng xây thành lũy

chợt gục xuống sau lưỡi dao cạm bẫy

con thương mẹ như thương tổ quốc

mạch nước ngầm trong vắt mấy nghìn năm

 

dậy đi biển ơi

dậy đi

chết là hết

máu sẽ không bao giờ còn nguyên vị mặn

rã tan theo mây bạc phương nào

 

con thương tổ quốc thời loạn lạc

giặc ở bên hông giặc ngủ trong nhà

con thương tổ quốc

chiếc đòn gánh hai đầu mưa sa

sao đường đi chênh vênh heo hút

vẹt mòn bàn chân mẹ

 

nước mắt trưa con bện dây neo

nước mắt chiều con đắp sóng mới

vành khăn đêm đúc thuyền bay vạn mũi tên đồng.

 

                                                                     

 

 

ĐẢO - MỘT - MÌNH

 

Ngọn nến anh mang theo cháy từ Tam Đảo

lửa của năng lượng tình ái

âm ỉ ngày và đêm

giọt máu cuối cùng lặn sâu bầu ngực

chiếc cầu bắc qua bóng tối

dòng sông ngừng chảy đã lâu đọng thành đá tảng

li ti cát trắng niềm mong đợi giọt nước mắt em

 

thành phố không vĩa hè không có người đi bộ không cây xanh

mùi cá thơm thập thò đậu lên vai áo

lẫn giữa mái ngói nham nhở

một căn nhà bã trầu

ngọn nến giờ là chủ nhân là thân xác là mặt trời của anh

tìm đâu con còng gió bạn bè quen thuộc

tìm đâu giọng nói nghìn lớp sóng trên cao

 

một nửa thành phố chết một nửa tinh cầu mọc rễ

em đặt tên Đảo-Một-Mình

ta xây lâu đài bằng vệt sao đầy đặn kiêu hãnh

giữa ngã ba đường những điều cấm kị

câu thơ thắt nút

thơ hay sợi dây vô hình khắc nghiệt

buộc anh và em và chằng chịt hờn ghen

 

em bảo không gian thời gian ranh giới những khái niệm

chẳng có gì là thật

sự thật đang bay đang bay đang bay

đôi cánh nhiệm màu

em trải mình trong chiếc áo mỏng màu rêu

ban mai trôi đi vội vã sang chiều

một vầng trăng nến sáng.

 

                                                                                         

            

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
22 Tháng Chín 20189:27 SA(Xem: 18)
Thơ của hai tác giả Phan Nghĩa và Trần Quốc Toàn.
17 Tháng Chín 20188:59 SA(Xem: 70)
Thơ của hai tác giả Lê Thị Ngọc Nữ và Phan Nam
28 Tháng Tám 20189:41 SA(Xem: 236)
Chân lãng du đi vào đất trời/ Chim hót vui trên cành hoa tươi/ Ta đến nơi hoa đào ngút ngàn/ Xuân đã qua nhưng còn ngát hương.
27 Tháng Tám 20189:03 SA(Xem: 222)
Thơ của Lê Kim Thượng, Np Phan, Miệt Thứ Lang
25 Tháng Tám 201811:16 SA(Xem: 283)
Thơ của Trần Dzạ Lữ, Huỳnh Sơn Vũ, Nhật Quang.
22 Tháng Tám 201810:31 SA(Xem: 213)
Thơ của: Nguyễn Hữu Phú, Đặng Xuân Xuyến
20 Tháng Tám 20189:10 SA(Xem: 163)
Nắng hung dữ tấn công mùa tháng Tám/ Rang phố người - cất lửa đốt rừng xanh/ Bọn thịt da nóng chảy mỡ đã đành/ Gỗ đá cũng bốc một trời khói xám.
18 Tháng Tám 20189:08 SA(Xem: 196)
Thơ của: Lê Kim Thượng, Huỳnh Sơn Vũ, Phan Nam, Trần Yên Hòa, Nguyễn Minh Phúc
15 Tháng Tám 20189:03 SA(Xem: 168)
Thơ của Trần Đức Tín, Nguyễn Nhã Tiên, Lục Hân
14 Tháng Tám 20189:26 SA(Xem: 682)
Ta gửi em một chút nắng hanh vàng/ Một chút nồng nàn của những ngày cuối hạ/ Gửi nỗi nhớ trong thu chiều nghiêng ngả
Cơ sở HT Productions cùng với công ty Amazon đã ấn hành Tuyển tập tùy bút “Chỉ nhớ người thôi, đủ hết đời” của nhà thơ Du Tử Lê.
Trường hợp muốn có chữ ký tác giả để lưu niệm, ở Việt Nam, xin liên lạc với Cô Sóc, tel.: 090-260-4722. Ngoài Việt Nam, xin liên lạc với Ms. Phan Hạnh Tuyền, Email:phanhanhtuyen@gmail.com
Ở lần tái bản này, ngoài phần hiệu đính, cơ sở HT Productions còn có phần hình ảnh trên dưới 50 tác giả được đề cập trong sách.
TÁC GIẢ
(Xem: 77)
Nhiều người nói, Trịnh Công Sơn không phải là người đầu tiên gieo cầu nhắm vào Thanh Thúy.
(Xem: 324)
Rất nhiều người vẫn còn nhớ 4 câu thơ tuyệt tác của nhà thơ Hoàng Trúc Ly, viết tặng Thanh Thúy
(Xem: 1143)
màu vàng rực rỡ của dã-quỳ đã dắt tay tôi trở lại Pleiku
(Xem: 315)
Hiện cư ngụ tại Âu Châu, đang là ứng viên tiến sĩ văn chương của đại học Lancaster, Anh Quốc
(Xem: 378)
Thành công cả về vật chất lẫn tinh thần của đại nhạc hội chủ đề “Chút tình trao nhau” vào dịp Tết năm 1996
(Xem: 5175)
Du Tử Lê nói ông chỉ muốn im lặng. Trong phần hỏi-đáp rất ngắn dưới đây, nhà thơ Du Tử Lê có giải thích về sự im lặng của ông, với nhiều ngụ ý.
(Xem: 537)
Đầu tháng 6-2018, tuyển thơ Khúc Thụy Du của nhà thơ Du Tử Lê ra mắt độc giả trong nước.
(Xem: 11972)
Đứng giữa gian hàng, trên một bục gỗ cao phủ khăn trắng nuốt, người thiếu nữ trông nổi bật hẳn lên với trang phục tuy rực rỡ sắc mầ
(Xem: 1396)
Theo thiển ý cá nhân tôi, thơ Du Tử Lê khá "hiền!"
(Xem: 6084)
“Ngay sau khi gặp ông, tôi đã bước sang “chặng đường ngỡ ngàng.” Không ngỡ ngàng sao được khi mà đứng bên ông
(Xem: 334)
Thời gian vừa qua, nhà thơ Du Tử Lê có nhận trả lời phỏng vấn hai đài truyền hình ở miền nam Cali là SET/TV và V-Star-TV.
(Xem: 423)
Triển lãm tranh của Du Tử Lê, được tổ chức tại tư gia của ông bà Nhạc Sĩ Đăng Khánh-Phương Hoa
(Xem: 20247)
Tôi gọi thơ Du Tử Lê là thơ áo vàng, thơ vô địch, thơ về đầu.
(Xem: 15092)
Nhà báo Vũ Ánh phỏng vấn Du Tử Lê 11-2013
(Xem: 12628)
12-18-2009 Nhà thơ Du Tử Lê phỏng vấn nhạc sĩ Thân Trọng Uyên Phươn
(Xem: 15870)
Khi gối đầu lên ngực em - Thơ Du Tử Lê - Nhac: Tịnh Hiếu, Khoa Nguyễn - Tiếng hát: Đồng Thảo
(Xem: 13943)
Người về như bụi - Thơ: Du Tử Lê - Nhạc: Hoàng Quốc Bảo - Tiếng hát: Kim Tước
(Xem: 12412)
Hỏi chúa đi rồi em sẽ hay - Thơ: Du Tử Lê - Nhạc: Hoàng Thanh Tâm - Tiếng hát: Tuấn Anh
(Xem: 10413)
Khái Quát Văn Học Ba Miền - Du Tử Lê, Nguyễn Mạnh Trinh, Thái Tú Hạp
(Xem: 9652)
2013-03-30 Triển lãm tranh Du Tử Lê - Falls Church - Virginia
(Xem: 9788)
Nhạc sĩ Đăng Khánh cư ngụ tại Houston Texas, ngoài là một nhạc sĩ ông còn là một nha sĩ
(Xem: 8988)
Triển Lãm Tranh Du Tử Lê ở Hoa Thịnh Đốn
(Xem: 8584)
Triển lãm Tranh và đêm nhạc "Giữ Đời Cho Nhau" Du Tử Lê đã gặt hái sự thành công tại Seattl
(Xem: 9769)
Tình Sầu Du Tử Lê - Thơ: Du Tử Lê - Nhạc: Phạm Duy - Tiếng hát: Thái Thanh
(Xem: 15005)
Nhà báo Lê Văn là cựu Giám Đốc đài VOA phần Việt Ngữ
(Xem: 21385)
ngọn cây có những trời giông bão. ta có nghìn năm đợi một người
(Xem: 27199)
Cung Trầm Tưởng sinh ngày 28/2/1932 tại Hà Nội. Năm 15 tuổi ông bắt đầu làm thơ,
(Xem: 18675)
Tên thật Nguyễn đức Quang, sinh năm 1944 tại Sơn Tây. Theo gia đình vào Nam năm 1954
(Xem: 19782)
ơn em thơ dại từ trời/theo ta xuống biển vớt đời ta trôi/ơn em, dáng mỏng mưa vời
(Xem: 24011)
Nhạc sĩ Đăng Khánh cư ngụ tại Houston Texas, ngoài là một nhạc sĩ ông còn là một nha sĩ
(Xem: 21711)
Nhan đề đầu tiên của ca khúc “Hạnh phúc buồn,” là “Trong tay thánh nữ có đời tôi.”
(Xem: 18138)
Bác sĩ Bích Liên tốt nghiệp cử nhân Khoa học tại Đại Học UCI (1982), Tiến sĩ Y Khoa Đại học UCI (1987
Khách Thăm Viếng
1,927,414