NGUYỄN NHÃ TIÊN - Mẹ & bản concerto trên dốc vắng

13 Tháng Hai 201712:05 CH(Xem: 1712)
NGUYỄN NHÃ TIÊN - Mẹ & bản concerto trên dốc vắng

Con đường phố núi quanh co và dốc ngược dẫn từ bờ hồ Xuân Hương lên đỉnh đồi Cô Giang độ dài chỉ tầm câu hát " đi dăm phút đã về chốn cũ", ấy vậy mà trong miên man mù sương trí nhớ,tôi như đứa trẻ lạc giữa bốn bề chập chùng vang hưởng gió hú thông reo.

Đà Lạt vào mùa xuân cũng tức là vào mùa gió lạnh đông bắc, có lẽ chính xác là bắt đầu từ vào dịp Noel kéo dài cho đến tháng ba năm sau. Thú thật, ngày xưa tuổi hoa niên tôi chẳng có nhiều mùa xuân Đà Lạt để nhớ ngoài những mùa xuân về ăn Tết với mẹ. Hầu như năm nào cũng vậy, tôi thu xếp việc học hành ở Sài Gòn về sớm hơn để phụ giúp mẹ cắt hoa mua từ các vườn cho mẹ gánh ra bán ở các chợ. Tôi đã không biết bao lần đầm đìa những cơn gió rét lạnh trên con đường dốc quanh co quen thuộc này, để đẩy bao chuyến xe chất đầy hoa tươi ra chợ phố cho kịp trước khi trời hừng sáng, bởi càng gần Tết lượng hoa tiêu thụ càng nhiều hơn. Thế nên với tôi, cái thứ gió lạnh cứa vào da thịt ấy, còn là gió nhớ, gió bạn đường, gió gieo vào ký ức vang hưởng những thanh âm mùa xuân ngọt ngào suốt con đường xa xưa một thời niên thiếu đi qua.

Căn nhà gỗ mẹ tôi nằm giữa lưng chừng đồi Cô Giang, xây hướng về phía bờ hồ Xuân Hương. Đà Lạt vào những năm sáu mươi của thế kỷ trước, cả vùng Cô Giang này còn là đồi hoang nối tiếp những đồi hoang. Từ sau trận lụt đại hồng thủy kinh hoàng năm Giáp thìn 1964, và tiếp theo khói lửa chiến tranh đến hồi khốc liệt, dân các tỉnh duyên hải miền Trung dần dần phiêu dạt lên thành phố cao nguyên này, từ đó ngọn đồi Cô Giang mới lác đác mọc lên dăm ba mái nhà ở quanh dưới chân đồi.

Làm nghề buôn bán rau hoa nên hàng ngày mẹ tôi phải lặn lội vào trong các vườn đồi để mua thu gom lại cho đủ từng chuyến hàng. Chắc chiu được lưng ít tiền vốn mang theo từ quê Quảng Nam vào, nên mẹ thường phải chịu thương chịu khó vào tận những mảnh vườn thật xa để lấy chút công vận chuyển làm lời. Vì chỉ chuyên buôn bán nhỏ lẻ rau hoa, lại thường phải mua trong các khu vườn đồi ở những vùng ngoại ô xa xôi, nên quanh năm mẹ phải thức khuya dậy sớm. Cho đến mùa hoa Tết, mẹ lại gần như phải thức trọn đêm này qua đêm khác, bởi hoa phải được cắt trong đêm khuya bó thành từng bó trước khi trời sáng để tránh cho hoa khỏi bị héo. Mà các khu vườn ngoại ô Đà Lạt thời ấy làm gì có điện thắp sáng tưng bừng như bây giờ. Thế nên củi thông chất từng đống, hoặc là đèn đuốc treo khắp vườn được đốt sáng lên để vừa thấy đường cắt hoa, vừa xua đi bớt cái giá lạnh, nhất là những đêm khuya gió đông bắc tràn ngập, Đà Lạt thường co ro trong giá rét run người. Vậy là Đà Lạt với tôi không chỉ là gió nhớ, gió bạn đường, mà còn đầy ắp trong ký ức bập bùng bao ánh lửa lung linh ngời sáng. Và có lẽ đấy là thứ lửa không bao giờ chịu tắt, cứ cháy đỏ mãi trong tâm tưởng của tôi trên những lối về chừng như vô tận.

Khi bạn nghe một câu thơ viết về Đà Lạt như thế này: " Nơi người cận kề người mây chen vào giữa", thì bạn có thể hiểu đấy là Đà Lạt của thời nào.

Vâng, đấy là thời Đà Lạt mây khói và con người, rừng và phố ăn ở chung chạ với nhau, thiên nhiên thân thiện với con người tưởng như không nơi đâu, không thời nào đẹp hơn thế nữa. Trong những gánh hoa trĩu nặng của mẹ tôi gánh từ vườn ra phố, cả những chuyến xe chất đầy hoa tươi tôi phụ mẹ đẩy từ các làng ngoại ô: Cô Giang, Thái Phiên, Chi Lăng, Đa Thiện...về cho kịp mỗi phiên chợ sớm, dường như lúc nào cũng có phần mây bay gió thổi kia chia bớt nỗi nhọc nhằn. Đến nỗi giờ đây mây khói chất chứa bao giấc mơ lãng mạn ấy đã hóa thành những hồi quang huyền ảo, để mỗi khi qua lại quãng dốc vắng này, thứ ánh sáng mơ hồ biết soi đường dỉ vãng kia lại chiếu rọi hiện lên trong tôi nguyên vẹn từng gương mặt thân yêu từng bấy lâu đã bị thời gian tước đoạt.

Hình như Hamlet trong kịch của William Shakespeare có nói một câu thế này: " Mọi lối đi vô tận đều không có trong thực nghiệm". Chẳng rõ nguyên bản đúng sai nhường nào, nhưng quả là con đường quanh co dốc ngược, từ bờ hồ lên Sương Nguyệt Ánh, đi qua một đoạn nhấp nhô Nguyễn Đình Chiểu là băng tới đỉnh đồi Cô Giang, chỉ ngần ấy thôi vậy mà lần này, lần khác, tôi đi hoài không hết ngày xưa.

Đứng trên đỉnh đồi Cô Giang bây giờ nhìn chung quanh thấy gần như phố phường đan kín. Mà cũng chẳng riêng gì ngọn đồi này nữa, sự chen chúc phố xá đua nhau mọc lên từng ngày, bao cánh rừng thông đan xen hài hòa trong phố càng ngày càng thu hẹp lại, có nơi xóa sạch không còn một dấu vết nào. Con đường vòng quanh bờ hồ Xuân Hương từng là niềm kiêu hãnh của Đà Lạt, trái tim của Đà Lạt, thế nhưng giờ đây thưa thớt bóng cây xanh, khắp con đường vòng quanh hồ chằng chịt những miếng vá. Người ta thường đổ vấy cảnh biển dâu là do thiên nhiên luôn tiềm ẩn bao hiểm họa khôn lường gây ra, nhưng có vẻ như sự biến đổi khí hậu ở Đà Lạt đang thì hiện tại nóng dần lên, phần can dự do con người góp phần làm nên xem ra cụ thể rõ ràng nhất.

Chừng như tôi đi quá xa trên những lối tìm về Đà Lạt của riêng mình, nhưng biết làm sao hơn trên những lối xưa đã bao vật đổi sao dời. Hẳn người Đà Lạt xưa không mấy ai không thuộc cách ví von, gọi Đà Lat là " petit Paris" ( tiểu Paris) - một cách so sánh khá là lãng mạn với Paris thủ đô ánh sáng của Pháp. Cho dù vậy, có thể xem đây là thước đo về cái đẹp và về văn hóa của Đà Lạt một thời nào đó chăng ?

Riêng tôi chẳng lấy gì để so sánh. Chầm chậm thả bước trên những lối nhớ lối quên vắng vẻ này, bỗng dưng tôi phát hiện ra từng ngọn gió - bạn đường muôn thuở của tôi, vẫn tiếng cổ phong vô tận của ngàn thông, một thứ concerto của thiên nhiên vĩ đại! Từ những tiết tấu vi vút làm lay động sương mù trên đồi cao kia, tôi lại thấy bao hình bóng thân yêu mơ hồ thoáng hiện. Lắng nghe sông suối âm thanh siêu việt ấy, tôi chợt liên tưởng đến câu chuyện của nhà văn Paustovsky, đoạn ông kể về người đầu bếp già mù lòa, trong cơn hấp hối nằm nghe tiếng nhạc của Mozart. Huyền nhiệm thay từ những thanh âm Mozart dồn dập đánh lên, ông thấy mùa xuân tươi xanh hiện ra cùng hình bóng của những người thân yêu bên mình.

Nơi con dốc vắng trong cánh rừng thông này làm gì có tiếng nhạc thiên tài Wolfgang Amadeus Mozart, mà chỉ đầy ắp tiếng vi vu bất tận của thông ngàn. Một thứ tiết tấu kỳ vĩ của thiên nhiên mà tôi gọi tên là bản concerto vô tận của gió. Bởi cũng từ những thanh âm xao xuyến huyền diệu kia, tôi lại thấy ai như bóng dáng mẹ mình lom khom giữa sương mù gồng gánh hoa tươi lần dò từng bước mơ hồ trên con dốc vắng.

Đà Lat, mùa xuân 2016

NNT

                             

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
11 Tháng Giêng 202112:32 CH(Xem: 187)
Thuở nhỏ tôi có hai thú đam mê: câu cá và coi đá banh. Cả hai cái thú này đều do cậu tôi bày vẽ cho.
02 Tháng Giêng 202110:53 SA(Xem: 160)
Chân yếu, đi đến những nơi lạ, ông thường mang theo cây gậy
29 Tháng Mười Hai 20202:16 CH(Xem: 183)
tôi yêu lắm những hành lang. Một hành lang khách sạn chạy qua những cửa buồng đánh số
24 Tháng Mười Hai 202012:03 CH(Xem: 224)
Thuở ấy, lúc Kha lên tám tuổi, đã quá tuổi đến trường, mới khai tâm đi học;
15 Tháng Mười Hai 20201:05 CH(Xem: 186)
Có phải đam mê câu thơ nổi tiếng của Phạm Thiên Thư “Sông này chảy một dòng thôi/ Mây đầu sông thẫm tóc người cuối sông” mà tôi cứ tất tả lên đường,
11 Tháng Mười Hai 202011:36 SA(Xem: 284)
Sài Gòn bây giờ trở lại, thấy mình trở thành một du khách trên một xứ sở hoàn toàn lạ lẫm. Tôi thương Sài Gòn và thương cho chính mình, đã hư hao một chốn để về.
03 Tháng Mười Hai 20201:29 CH(Xem: 317)
rốt cùng thì người trở lại vô hình chung hòng cùng đi với tôi tới cuối đời lại là người đàn bà điếc
28 Tháng Mười Một 20205:49 SA(Xem: 500)
Tuổi nhỏ tôi quấn quít, líu lo bên nhà Chị nhiều hơn với Mẹ.
19 Tháng Mười Một 202010:43 SA(Xem: 430)
Ở đó có một cô gái mù từ nhỏ. Những đêm trăng hạ cô thường ra sông tắm…
14 Tháng Mười Một 20201:25 CH(Xem: 450)
Trời ơi trong ba tháng mùa Đông, ngay cả cái lưng im lặng, cái dáng rất buồn đó, chị cũng không được nhìn thấy, mặc dù nó vẫn hiện hữu. Bất giác chị ôm mặt mình nấc lên.
Du Tử Lê Thơ Toàn Tập/ Trọn bộ 4 tập, trên 2000 trang
Cơ sở HT Productions cùng với công ty Amazon đã ấn hành Tuyển tập tùy bút “Chỉ nhớ người thôi, đủ hết đời” của nhà thơ Du Tử Lê.
Trường hợp muốn có chữ ký tác giả để lưu niệm, ở Việt Nam, xin liên lạc với Cô Sóc, tel.: 090-260-4722. Ngoài Việt Nam, xin liên lạc với Ms. Phan Hạnh Tuyền, Email:phanhanhtuyen@gmail.com
Ở lần tái bản này, ngoài phần hiệu đính, cơ sở HT Productions còn có phần hình ảnh trên dưới 50 tác giả được đề cập trong sách.
TÁC GIẢ
(Xem: 15411)
Bây giờ đã 24 năm kể từ ngày dòng văn học nghệ thuật miền nam Việt Nam bị bức tử.
(Xem: 7886)
Những người theo dõi sinh hoạt âm nhạc ở miền Nam Việt Nam vào giữa thập niên 1960...
(Xem: 2938)
Khi gặp Bùi Xuân Phái, thấy nhau, chúng tôi cùng bùi ngùi. Chúng tôi không nói được với nhau một lời nào!.! chỉ nhìn nhau. Mặc cho những giọt mắt già nua, hiếm hoi, lặng lẽ chảy…
(Xem: 15832)
dutule.com: Chúng tôi đăng lại, bài Du Tử Lê viết về bạn mình, nhà văn Nguyễn Xuân Hoàng, như món quà muộn, mừng Sinh Nhật anh.
(Xem: 10337)
Nhìn lại toàn cảnh 20 năm văn học, nghệ thuật miền Nam
(Xem: 172)
Tôi mượn câu thơ kết trong bài 'Đêm, nhớ trăng Sài Gòn' của Du Tử Lê để làm tựa cho bài viết này, bài viết về ông: Du Tử Lê - một nhà thơ có tầm ảnh hưởng lớn đối với văn chương Việt Nam.
(Xem: 638)
Tiểu luận của một học viên cao học (Giáo sư hướng dẫn:Phạm Ngọc Hiền)
(Xem: 629)
Có khi nào ông biết rằng những cuốn sách của ông luôn hiện diện trong không gian ấm áp thân thuộc của tôi?
(Xem: 573)
người buồn như thể chiều khô/ bờ im cỏ dại trời ô gió gần
(Xem: 526)
A Lê, sáng nay Sài Gòn mưa nên khá buồn, em cũng vừa đốt thêm cho anh điếu thuốc. Ngày mai ở Cali là ngày giỗ đầu, mộ anh chắc sẽ nhiều hoa và khói ấm.
(Xem: 12505)
Tình Sầu Du Tử Lê - Thơ: Du Tử Lê - Nhạc: Phạm Duy - Tiếng hát: Thái Thanh
(Xem: 2038)
Nhưng, khi em về nhà ngày hôm nay, thì bố của em, đã không còn.
(Xem: 2854)
Thơ Du Tử Lê, nhạc: Trần Duy Đức
(Xem: 3332)
Thời gian vừa qua, nhà thơ Du Tử Lê có nhận trả lời phỏng vấn hai đài truyền hình ở miền nam Cali là SET/TV và V-Star-TV.
(Xem: 3245)
Triển lãm tranh của Du Tử Lê, được tổ chức tại tư gia của ông bà Nhạc Sĩ Đăng Khánh-Phương Hoa
(Xem: 23126)
Tôi gọi thơ Du Tử Lê là thơ áo vàng, thơ vô địch, thơ về đầu.
(Xem: 17511)
Nhà báo Vũ Ánh phỏng vấn Du Tử Lê 11-2013
(Xem: 15264)
12-18-2009 Nhà thơ Du Tử Lê phỏng vấn nhạc sĩ Thân Trọng Uyên Phươn
(Xem: 18572)
Khi gối đầu lên ngực em - Thơ Du Tử Lê - Nhac: Tịnh Hiếu, Khoa Nguyễn - Tiếng hát: Đồng Thảo
(Xem: 16476)
Người về như bụi - Thơ: Du Tử Lê - Nhạc: Hoàng Quốc Bảo - Tiếng hát: Kim Tước
(Xem: 15022)
Hỏi chúa đi rồi em sẽ hay - Thơ: Du Tử Lê - Nhạc: Hoàng Thanh Tâm - Tiếng hát: Tuấn Anh
(Xem: 12762)
Khái Quát Văn Học Ba Miền - Du Tử Lê, Nguyễn Mạnh Trinh, Thái Tú Hạp
(Xem: 11735)
2013-03-30 Triển lãm tranh Du Tử Lê - Falls Church - Virginia
(Xem: 11798)
Nhạc sĩ Đăng Khánh cư ngụ tại Houston Texas, ngoài là một nhạc sĩ ông còn là một nha sĩ
(Xem: 11055)
Triển Lãm Tranh Du Tử Lê ở Hoa Thịnh Đốn
(Xem: 10755)
Triển lãm Tranh và đêm nhạc "Giữ Đời Cho Nhau" Du Tử Lê đã gặt hái sự thành công tại Seattl
(Xem: 17597)
Nhà báo Lê Văn là cựu Giám Đốc đài VOA phần Việt Ngữ
(Xem: 24537)
ngọn cây có những trời giông bão. ta có nghìn năm đợi một người
(Xem: 29452)
Cung Trầm Tưởng sinh ngày 28/2/1932 tại Hà Nội. Năm 15 tuổi ông bắt đầu làm thơ,
(Xem: 20884)
Tên thật Nguyễn đức Quang, sinh năm 1944 tại Sơn Tây. Theo gia đình vào Nam năm 1954
(Xem: 22412)
ơn em thơ dại từ trời/theo ta xuống biển vớt đời ta trôi/ơn em, dáng mỏng mưa vời
(Xem: 25928)
Nhạc sĩ Đăng Khánh cư ngụ tại Houston Texas, ngoài là một nhạc sĩ ông còn là một nha sĩ
(Xem: 24955)
Nhan đề đầu tiên của ca khúc “Hạnh phúc buồn,” là “Trong tay thánh nữ có đời tôi.”
(Xem: 21071)
Bác sĩ Bích Liên tốt nghiệp cử nhân Khoa học tại Đại Học UCI (1982), Tiến sĩ Y Khoa Đại học UCI (1987
Khách Thăm Viếng
2,725,061