PHƯƠNG UY - Thơ

31 Tháng Bảy 20179:49 SA(Xem: 3406)
PHƯƠNG UY - Thơ


Vắng 1


Trong những ngày cuối mùa hè này, cùng ngồi với tôi xuống đây đi em. Chúng ta đã đi quá xa mùa xuân cũ rồi, hãy dừng lại, ngồi giữa những tháng năm hoang tàn này, và chiêm bái lần nữa những điều đau đớn cuối cùng. Nơi chúng ta đi qua bằng trận mộng du của thế kỷ trước, đã không còn lưu trữ lại được gì cả. Người đàn bà xõa tóc của ngày hôm qua đã không thể trở về bằng lời triệu hồi của cánh đồng, dù rạ rơm vẫn tỏa đắp. Khi mùi hương của đóa tỷ muội sau mưa không thể ngát thêm để chảy tràn trề qua dịch não, lấn át trận viêm xoang lưu cữu của những tán cây ngấm nước mưa, thì chúng ta không thể nào phục chế cho những im lặng đã rơi vãi sau kì phân hủy đó.

" Hãy khuấy động không khí ẩm ướt này" tôi nói với tôi khi sự im lặng đã đi quá dài. Vết muỗi châm đêm qua không còn mang lại điều đau đớn hơn trong một buổi sáng đầy nắng. Thì cơn lạnh buốt gai óc tràn về trên những lọn tóc ngắn, trên gáy và trên đôi vai đã sớm mỏi mệt, cũng sẽ không cứu vãn được gì cho những tàn phai có tính toán sẳn, như những hợp âm mưa vẫn cứ trút trên mái nhà tháng tám. Ngồi xuống đây đi em.

Hãy ngồi xuống đây , em. Nơi bóng đêm sẽ ngự trị cho những mệt mỏi thường nhật. Mùi mắt lá sẽ tỏa hương cho những khúc cầu nguyện còn nguyên vẹn những ám thị xanh nhức nhối. Chúng ta hãy hát cho những cái chết đã đi qua cuộc đời mình., mùa xuân đã chết, mùa hè đã chết, tuổi trẻ đã chết, hi vọng đã chết... những ám vong trong ngục Azkaban cũng đã chết trên những trang sách ố vàng. Chúng ta chỉ còn hôm nay trong tay mình. Liệu những ngón tay gầy khô có giữ được gì cho em, cho tôi? Khi ngày hôm nay cũng đang nhích dần về quá khứ?

Rồi những cái bóng sẽ dịch chuyển về những khu rừng , mọi u buồn sẽ trở nên mốc meo trong những xanh xao của thời gian. Thời khắc chúng ta không còn cảm ứng được mọi bất trắc phù phiếm sẽ xảy đến. Chúng ta đã tìm ra nhau chưa?

Ngồi xuống đây đi em, trên những con sóng cuối cùng, bên những ngọn suối cuối cùng, hãy cùng tôi hát ca cho những tồn tại sót lại của ngày hôm nay. Trước khi dần tan ra trong những cơn áp thấp tháng tám, hãy nhảy múa với tôi bên ánh sáng của que diêm cuối cùng vẽ ra trong đêm trắng, tiếng hát lầm lũi một mình một ngày rồi úa tàn, đốm lửa que diêm sáng lên rồi cũng tàn, trong căn phòng vắng ấy, khúc luân vũ sau hết có được trỗi lên, với em, với tôi?



Vng 2

Tôi sẽ ngồi nhớ về em

Khi không còn đủ sức để viết nên những câu thơ nữa.

Những con chữ lạc loài vất vưởng dắt nhau đi trốn

Tôi đã hụt hơi

Sáng sẽ là tháng tám

Tôi ngồi vuốt ve những cánh hoa dị dưỡng đã chết khô đêm qua

Trên trang kinh mù lòa không lời cứu rỗi

Vòng chuỗi giật mình

Lời xưng tội bơ vơ

Tôi sẽ ngồi nhớ em

Giữa sự rỗng hoác mênh mông không hề mang gương mặt nào

Giữa những sâu thẳm và lạnh không hề mang bóng dáng nào

Giữa thời khắc câm- lặng- không- từ- bóng- tối nào

Vòng vô sắc nở ra những xoáy ngút gió.

Lúc này em ở đâu?

Tôi sẽ ngồi nghĩ về em

Về những kỷ niệm chỉ còn như một bản scan mờ

Chúng ta có bao nhiêu kỷ niệm về nhau?

Em đã quên chưa?

Giữa những sắc câm- lặng- mờ - mịt của quá khứ đã trôi qua như bản in lỗi Giữa những hồi ức của những tháng năm chơi vơi trên đường dẫn

Giữa những tình cảm neo đậu trên ánh xanh leo lét của màn hình điện thoại lúc nửa đêm

Những gì còn lại của chúng ta

chỉ - là - sự - dần - dần- biến - mất



Xưng ti

Có thể tôi đang tự lừa mình trong đêm chấp chới trốn chạy

Những ảo giác luôn luôn có sự mù lòa dẫn đường xuyên suốt những tối tăm của tưởng tượng

Có thể em đang lừa mình qua những đêm thăm thẳm trôi

Và rằng tôi có một vị trí nào đấy để dừng chân?

Có thể nơi thanh xuân vừa tắt nắng một hi vọng nảy mầm

Mặc dù không phải mầm xanh nào cũng xanh và tươi tốt

Có những nụ mầm chưa bao giờ thành cây và không phải tia sáng nào cũng tràn trề hi vọng

Những vòng lặp tròn xoay chỉ dẫn tới vô cùng

Cắt ngang một đoạn đường những đường chéo nhau trong không gian cũng quá lao lung

Có những giao nhau không phải là bến đậu.

Những bàn tay mỏi nhừ buổi tiệm cận tìm nhau

Đi qua cho hết những buổi ngày không nhau để rồi sẽ sợ một đêm gió rét. Những nhành đối nhau trên hyberpol làm gì có cùng giao điểm

Để trang trắng màn hình tôi treo tang cho những giấc mơ.

Chúng ta đã lướt qua nhau chưa?

Giữa những khoảnh khắc người tấp nập?

Hay là tôi đang tự lừa mình trong thương nhớ

Giữa những khúc ăn năn em chắp tay xin lời cứu rỗi

Dấu thánh buông rơi chuỗi thập tự lưu đày

Tôi nuốt ngược những hạt mầm chết yểu

" Xin Người đừng thứ tha con"

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
26 Tháng Giêng 20226:47 CH(Xem: 25)
chút sương sớm cho dịu dàng phố thị/ thêm nắng vàng cho thắm nụ hồng xuân
15 Tháng Giêng 20229:10 SA(Xem: 81)
Ta vụng dại, và cứ ngỡ an nhiên/ Đời quê kiểng, lẫn vào câu bát nhã
09 Tháng Giêng 20229:53 SA(Xem: 232)
Hôm nọ có người ghé bến sông/ Nói chuyện nhà bên đã gả chồng
08 Tháng Giêng 202211:00 SA(Xem: 116)
Người đi ngày ấy, người đi mãi/ Còn để trong lòng những tiếc thương
06 Tháng Giêng 20224:05 CH(Xem: 172)
Đã già sợi bấc mẹ ơi/ Đêm ba mươi tết một thời rất xa
06 Tháng Giêng 202210:18 SA(Xem: 109)
Trăng Phan Rí, vạnh tròn nỗi nhớ/ Sóng khẽ khàng, ru rặng phi lao
02 Tháng Giêng 20226:07 SA(Xem: 141)
mùi hương da thịt tích tụ trong tàn tro/ dáng lửa huyền ảo liên kết với tâm linh để bày trò lễ nghi mai táng
30 Tháng Mười Hai 20211:26 CH(Xem: 161)
Tôi đã gọi ly cà phê/ nước trời lá cây khô rãi bên lề đường không người quét dọn
24 Tháng Mười Hai 20218:30 SA(Xem: 215)
Về quê/ Gặp cháu dâu đầu ngõ
12 Tháng Mười Hai 20217:50 SA(Xem: 276)
Và anh đi/ vòng tay như nhà vắng/ khoé môi lười, cửa khép im im
Du Tử Lê Thơ Toàn Tập/ Trọn bộ 4 tập, trên 2000 trang
Cơ sở HT Productions cùng với công ty Amazon đã ấn hành Tuyển tập tùy bút “Chỉ nhớ người thôi, đủ hết đời” của nhà thơ Du Tử Lê.
Trường hợp muốn có chữ ký tác giả để lưu niệm, ở Việt Nam, xin liên lạc với Cô Sóc, tel.: 090-360-4722. Ngoài Việt Nam, xin liên lạc với Ms. Phan Hạnh Tuyền, Email:phanhanhtuyen@gmail.com
Ở lần tái bản này, ngoài phần hiệu đính, cơ sở HT Productions còn có phần hình ảnh trên dưới 50 tác giả được đề cập trong sách.
TÁC GIẢ
(Xem: 5910)
ca khúc này, là một thứ kinh-nguyện-riêng của những người yêu nhau, bất hạnh. Trong số những người yêu nhau, bất hạnh, có anh C. của chúng tôi.
(Xem: 6609)
Nhu cầu tìm về với đồng hương máu mủ, với ruột thịt nguồn cội, vẫn là một nhu cầu thiêng liêng không thể phủ nhận.
(Xem: 4829)
Theo họa sĩ Phạm Tăng thì, từ tế-bào đầu tiên là cái tôi nguyên thủy, ông đi dần tới sự tập hợp của hàng triệu tế bào tuần tự nẩy sinh,
(Xem: 4594)
Đó là một số ghi nhận của các tác giả về thế giới tạo hình của danh họa Phạm Tăng
(Xem: 5194)
Tôi không ngoa ngôn đâu, tôi tự hào là người đầu tiên mở được con đường để người xem tranh có thể tham dự vào bức tranh của tôi…
(Xem: 2851)
trong biết bao nhiêu lần âm thầm nói lời chia biệt từng thân thương, gia đình, bằng hữu,… lần này là thật.
(Xem: 2514)
Tôi đã thảng thốt khi nghe tin Du Tử Lê qua đời, từ cú điện thoại một người bạn làm thơ và làm báo.
(Xem: 10180)
"Anh Mai Thảo có lần vừa cười vừa bảo tôi bằng một giọng điệu rất Mai Thảo rằng: 'thơ tình của hắn như thế mới là thơ tình chứ!
(Xem: 4726)
Cách gì, thì Bố con mình cũng sẽ không đi Ambulance với nhau một lần nào nữa!
(Xem: 530)
Hai năm rồi, kể từ ngày bà viết lên hai chữ “về trời” để báo với cỏ cây, nhân thế, rằng, ông đã tạm biệt chỗ “nhân gian không thể hiểu,”
(Xem: 13864)
Tình Sầu Du Tử Lê - Thơ: Du Tử Lê - Nhạc: Phạm Duy - Tiếng hát: Thái Thanh
(Xem: 3597)
Nhưng, khi em về nhà ngày hôm nay, thì bố của em, đã không còn.
(Xem: 4085)
Thơ Du Tử Lê, nhạc: Trần Duy Đức
(Xem: 4594)
Thời gian vừa qua, nhà thơ Du Tử Lê có nhận trả lời phỏng vấn hai đài truyền hình ở miền nam Cali là SET/TV và V-Star-TV.
(Xem: 4587)
Triển lãm tranh của Du Tử Lê, được tổ chức tại tư gia của ông bà Nhạc Sĩ Đăng Khánh-Phương Hoa
(Xem: 24690)
Tôi gọi thơ Du Tử Lê là thơ áo vàng, thơ vô địch, thơ về đầu.
(Xem: 18982)
Nhà báo Vũ Ánh phỏng vấn Du Tử Lê 11-2013
(Xem: 16580)
12-18-2009 Nhà thơ Du Tử Lê phỏng vấn nhạc sĩ Thân Trọng Uyên Phươn
(Xem: 19950)
Khi gối đầu lên ngực em - Thơ Du Tử Lê - Nhac: Tịnh Hiếu, Khoa Nguyễn - Tiếng hát: Đồng Thảo
(Xem: 17834)
Người về như bụi - Thơ: Du Tử Lê - Nhạc: Hoàng Quốc Bảo - Tiếng hát: Kim Tước
(Xem: 16368)
Hỏi chúa đi rồi em sẽ hay - Thơ: Du Tử Lê - Nhạc: Hoàng Thanh Tâm - Tiếng hát: Tuấn Anh
(Xem: 13973)
Khái Quát Văn Học Ba Miền - Du Tử Lê, Nguyễn Mạnh Trinh, Thái Tú Hạp
(Xem: 12934)
2013-03-30 Triển lãm tranh Du Tử Lê - Falls Church - Virginia
(Xem: 13101)
Nhạc sĩ Đăng Khánh cư ngụ tại Houston Texas, ngoài là một nhạc sĩ ông còn là một nha sĩ
(Xem: 12248)
Triển Lãm Tranh Du Tử Lê ở Hoa Thịnh Đốn
(Xem: 11796)
Triển lãm Tranh và đêm nhạc "Giữ Đời Cho Nhau" Du Tử Lê đã gặt hái sự thành công tại Seattl
(Xem: 18933)
Nhà báo Lê Văn là cựu Giám Đốc đài VOA phần Việt Ngữ
(Xem: 26039)
ngọn cây có những trời giông bão. ta có nghìn năm đợi một người
(Xem: 30807)
Cung Trầm Tưởng sinh ngày 28/2/1932 tại Hà Nội. Năm 15 tuổi ông bắt đầu làm thơ,
(Xem: 22096)
Tên thật Nguyễn đức Quang, sinh năm 1944 tại Sơn Tây. Theo gia đình vào Nam năm 1954
(Xem: 24057)
ơn em thơ dại từ trời/theo ta xuống biển vớt đời ta trôi/ơn em, dáng mỏng mưa vời
(Xem: 27094)
Nhạc sĩ Đăng Khánh cư ngụ tại Houston Texas, ngoài là một nhạc sĩ ông còn là một nha sĩ
(Xem: 26462)
Nhan đề đầu tiên của ca khúc “Hạnh phúc buồn,” là “Trong tay thánh nữ có đời tôi.”
(Xem: 22273)
Bác sĩ Bích Liên tốt nghiệp cử nhân Khoa học tại Đại Học UCI (1982), Tiến sĩ Y Khoa Đại học UCI (1987
Khách Thăm Viếng
3,034,000