Võ Đình: “Mất Hay Còn, Chưa Hẳn Khác Nhau Đâu!”

26 Tháng Chín 201710:12 SA(Xem: 4767)
Võ Đình: “Mất Hay Còn, Chưa Hẳn Khác Nhau Đâu!”

- Lake City,Georgia, Chủ Nhật, 31 tháng 5 - 09:

Không nhớ đã bao lâu, tôi không có được cho mình, một buổi sáng yên tĩnh thân / tâm như sáng nay.

Buổi sáng ngửa mặt hứng những lượng nắng mật ong, theo trái thông khô, rớt sân sau ngôi nhà Xuyên Trà. Gió mang theo mùi lá mục, hơi mốc, ẩm của những con suối cạn, bách bộ dưới rừng bạch dương bên kia bờ lộ. Ngôi thánh đường của Hội Thánh Tin Lành Việt Nam Atlanta, (hàng xóm của bạn tôi,) đóng cửa. Nguyên khu nhà đầu dốc, tuồng cũng êm ả trôi theo tiếng động cơ rù rì của đôi ba chiếc xe, đổ dốc về phi trường...

VoDinh
Họa Sĩ Võ Đình


Trong lúc chờ Trần Quốc Công, chúng tôi cùng hút thuốc. Tôi nói với Xuyên Trà về niềm hạnh phúc, mỗi ngày được sống thêm. Được thấy cây, cỏ.

Thấy nắng, gió. Thấy thiên nhiên. Thấy bằng hữu. Tôi nói thêm, cũng thật là may mắn, khi còn đủ minh mẫn để nhớ người gần, kẻ xa. Nhớ luôn cả những người đã mất... Mặc dù, mấy lúc gần đây, chúng ta có phải gạch bỏ, hoặc ‘delete’ nhiều số điện thoại trong sổ, hay trong cell phone...

“Hạnh phúc thật nhỏ nhoi. Đơn giản?”

Xuyên Trà đáp:

“Vâng. Đúng thế.”

Anh đứng lên, bước vào nhà. Lúc trở ra, anh trao cell phone của anh cho tôi.

Bên đầu dây, bất ngờ, là Đinh Cường. Tôi càng bất ngờ hơn, khi Đinh Cường cho biết, anh đang ở Florida. “Bên cạnh Võ Đình.” Anh kể, Võ Đình đã bước vào giai đoạn cuối. Giống Trương Trọng Trác cách đây mấy tháng.

“... Mọi nhận biết chỉ còn ở tai nghe, bàn tay phải nắm tay người thân và bạn bè, mắt còn hé nhìn, môi còn gọi được tên. Nhưng hiện tại, thì khả năng hoạt động của bốn nơi đó, cũng đang mất dần. Tôi nghĩ, chỉ độ vài ba ngày nữa thôi...”

Đinh Cường nói.

Tôi trao máy lại cho Xuyên Trà. Anh hỏi tôi, chuyện gì? Ai vậy?

Tôi đáp:

“Họa sĩ Võ Đình!”

Những điếu thuốc khác được đốt thêm. Buổi sáng Lake City vẫn gửi những giải nắng mật ong theo những trái thông khô, rớt xuống sân sau nhà Xuyên Trà. Ngôi thánh đường của Hội Thánh Tin Lành Việt Nam, Atlanta, vẫn đóng cửa. Khu nhà đầu dốc vẫn trôi theo tiếng động cơ rù rì của đôi ba chiếc xe, đổ dốc về phi trường... Nhưng buổi sáng, bằng cách riêng của nó, cũng đã thình lình, lấy đi khỏi chúng tôi, chút hạnh phúc nhỏ nhoi, đơn giản.


- Garden Grove, California, Thứ Hai 1- 6-09:

Năm giờ chiều. Gió mang theo hơi nước (như phần dư thừa của một cơn mưa hay, rớt bão, đâu đó,) đi ngang thân thể tôi. Nguyễn Đình Thuần gọi. Báo tin:

“Anh Võ Đình đã mất!”

Tôi có lại cái bàng hoàng, như khi được tin Trương Trọng Trác qua đời. Ở cả hai trường hợp, tôi biết chắc chắn, ngày tôi mất họ, không xa. Nhưng, phải chăng, sự biết trước (dù chắc chắn đến đâu,) đôi khi, vẫn nghịch chiều xúc động?

Tôi bảo Thuần, bậy nào. Đinh Cường mới nói với tôi sáng qua, ít gì cũng sẽ được đôi ba ngày... Thuần quả quyết:

“Không. Chính anh Đinh Cường, từ Florida, gọi cho Thuần. Anh Võ Đình mất, lúc 6:20 chiều giờ miền Đông Florida, tức 3:20 chiều miền Tây Cali.”


Lần này, tôi không phải trả điện thoại cho ai. Chỉ có gió tiếp tục mang theo hơi nước (như phần dư thừa của một cơn mưa hay, rớt bão, đâu đó,) đi ngang thân thể tôi.

Buổi chiều, sau đấy, tôi nhận được điện thư của bạn tôi ở xa, hỏi tôi có biết tin Võ Đình? Thư ngắn. Rất ngắn. Chấm dứt bằng hai chữ “Tội nghiệp.”

Tôi không biết hai chữ “tội nghiệp” bạn tôi dành cho ai? Họa sĩ danh tiếng, Võ Đình, với những khung vải còn đợi chờ hình tượng? Nhà văn tài hoa, Võ Đình - - con tầm chưa nhả hết những sợi tơ vàng, lấp lánh? Hay nhà văn Trần Thị Lai Hồng, người bạn tri kỷ cuối đời họ Võ?

Không hỏi. Nhưng tôi nghĩ, bạn tôi, muốn nói: Cả hai.


-Lucille, Garden Grove, Thứ Năm, 4-6-09:

Tôi nhận được điện thư của bạn tôi, Đinh Cường (đã trở lại Virginia.) Nội dung (nguyên văn): “...Thứ Bảy, 6 tháng 6, thiêu xác Võ Đình, cũng là sinh nhật của Trần Thị Lai Hồng.”

Tôi rời bàn máy. Ra sân. Cho phép mình hút một điếu thuốc mới.

Trở vào. Tôi “reply” bạn tôi. Thay vì nói với bạn tôi, đại ý:

“Thật kỳ diệu! Tôi thấy như, ngay khi thân xác Võ Đình biến thành tro bụi, thì, đó cũng là lúc Võ Đình sinh ra, một lần nữa, trong chị Lai Hồng...”

Nhưng, tôi cho, điều ấy, không cần thiết, với bạn tôi. Tôi trả lời vắn tắt:

“Đinh Cường, Võ Đình: ‘Mất hay còn, chưa hẳn khác nhau đâu.’ ”


Bạn tôi đồng ý. Ông viết lại cho tôi hai câu thơ cũ:

“chúng ta cùng một thuyền / trôi dần vào bóng tối.” (*)

Tôi báo cho ông biết, 

Du Tử Lê,
(Calif. June 4 09)

(*)Đọc thêm “và, đinh cường .08;” trong thi phẩm “Mất hay còn, chưa hẳn khác nhau đâu,” H.T. productions XB. Calif., 2009. Tr. 73.

Ý kiến bạn đọc
06 Tháng Mười 20174:04 SA
Khách
Nếu như theo vè nói ngược thì ‘thiếu nhơn’ được tạm hiểu là bộ mặt ngạo mạng của ai đó, thì gần đây có vài kiểu chơi chữ tường xứng hơn cùng sự phát triển của internet. Tôi rất phục bài viết “minh định về con đường đấu tranh dân chủ” của ‘anh lãng’ ,nhưng xin lưu ý rằng “lãng” bằng “lang”+”ngã”. Một tay ở NXB hội nhà văn gần đây dùng bút danh “đãng cấu” thì ‘đãng’ có nghĩa là “đang ngã” cấu càn. Nên rất cần hiểu linh động mọi sự kiện để thấy được sự lãng phí của tiếng việt!
Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
07 Tháng Mười Hai 202212:00 SA(Xem: 4685)
Khi tôi tỉnh dậy, nắng đã òa, vỡ. Tôi không thể biết đích xác bình minh nứt vỏ từ lúc nào; chỉ trực cảm, đã lâu, dường rất lâu, tôi mới lại có một buổi sáng dậy muộn
07 Tháng Chín 20229:13 SA(Xem: 697)
Hôm mới về đây, tôi thù ghét Túy vô cùng. Tôi nhớ mãi ánh mắt ra điều kẻ cả, đàn anh của hắn, nhất là giọng nói kênh kiệu.
20 Tháng Bảy 202212:00 SA(Xem: 4697)
Thưa chị Kim Huệ, chị hãy hãnh diện, có một người chồng, như Nguyễn Hữu Khang.
22 Tháng Sáu 202212:00 SA(Xem: 6801)
Bạn tôi nói, bạn tôi muốn thay hai chữ “đời sau” bằng “làm thơ”. Bạn tôi giải thích với hai chữ này, bạn tôi tự nhủ, bạn tôi cũng đã vừa…“làm thơ” trong hoàn cảnh đang mê mê với công việc của mình!!!
22 Tháng Sáu 202212:00 SA(Xem: 7309)
Pleiku, với tôi, chính là thành phố tự thân, có được cho riêng nó, cái nhan sắc đằm thắm. Kín đáo ấy. Mặc dù dư luận hay thành kiến, từng ghi nhận đó là nơi lưu đầy của những người kém may mắn.
12 Tháng Mười Hai 202112:00 SA(Xem: 6947)
Vấn đề là khi sống, chúng ta có dám tách khỏi nguồn, thoát khỏi dòng, chọn lấy cho mình, đường bay độc lập?
05 Tháng Chín 20211:09 CH(Xem: 1826)
Một lần nữa, Chí Phèo, cho tôi được chúc: “Em đi bình an. May mắn”!!!
01 Tháng Bảy 202112:00 SA(Xem: 4778)
Mới chiều qua, sau khi thông báo về cái chết của cô HC, với bạn, chú đã bật khóc
21 Tháng Tư 202112:00 SA(Xem: 5104)
Tôi không biết có phải những thỏi nước đá lạnh buốt, đan kết nhau như một tấm lưới lớn, đã giải thoát tôi khỏi những vòi bạch tuộc của ác mộng;
07 Tháng Mười Một 20205:36 SA(Xem: 2539)
Vẫn, gió óng và, nắng mật trên những ngọn phong mùa thu, tháng Mười Một, San Jose, mái thấp.
Du Tử Lê Thơ Toàn Tập/ Trọn bộ 4 tập, trên 2000 trang
Cơ sở HT Productions cùng với công ty Amazon đã ấn hành Tuyển tập tùy bút “Chỉ nhớ người thôi, đủ hết đời” của nhà thơ Du Tử Lê.
Trường hợp muốn có chữ ký tác giả để lưu niệm, ở Việt Nam, xin liên lạc với Cô Sóc, tel.: 090-360-4722. Ngoài Việt Nam, xin liên lạc với Ms. Phan Hạnh Tuyền, Email:phanhanhtuyen@gmail.com
Ở lần tái bản này, ngoài phần hiệu đính, cơ sở HT Productions còn có phần hình ảnh trên dưới 50 tác giả được đề cập trong sách.
TÁC GIẢ
(Xem: 5495)
Trong sinh hoạt âm nhạc tại miền nam VN, 20 năm (1954-1975) rất nhiều người biết tên tuổi nhạc sĩ Ngọc Chánh.
(Xem: 8098)
Họ Phạm còn được nhìn nhận là người khai sáng môn Thể dục Khí công Hoàng Hạc, ở miền nam California.
(Xem: 1102)
Sau 1975, ở hải ngoại, Du Tử Lê tiếp tục hoạt động văn chương một cách sôi nổi
(Xem: 4233)
Theo tôi, một trong những “tín đồ sẵn sàng ‘tử đạo’ chữ nghĩa” có nhà văn Vĩnh Quyền
(Xem: 15820)
Năm 2007, nhờ công lao và sự hy sinh trời biển (theo tôi,) của nhà văn và, cũng là nhà thơ Trần Hoài Thư
(Xem: 9753)
Du Tử Lê, quả nhiên vẫn là một nhà thơ hiếm hoi. Anh vẫn một mình một cõi. Đó là một điều đặc biệt. Và đối với một thi sĩ, thì đó là một sự thành công.
(Xem: 9950)
“Ngay sau khi gặp ông, tôi đã bước sang “chặng đường ngỡ ngàng.” Không ngỡ ngàng sao được khi mà đứng bên ông
(Xem: 4387)
Thi ca lan tỏa không chỉ trong từng ngóc ngách của căn nhà ông ở
(Xem: 256)
Họ Lê viết ra với tất cả thành thực, không mầu mè, không dùng ngôn ngữ để lòe đời. Tôi cho đó là tấm lòng tử tế của Du Tử Lê đối với chữ nghĩa.
(Xem: 9459)
Tuy không phải làm bất cứ công việc nào trong nhà, nhưng Bố tôi bận lắm.
(Xem: 15579)
Tình Sầu Du Tử Lê - Thơ: Du Tử Lê - Nhạc: Phạm Duy - Tiếng hát: Thái Thanh
(Xem: 5111)
Nhưng, khi em về nhà ngày hôm nay, thì bố của em, đã không còn.
(Xem: 5267)
Thơ Du Tử Lê, nhạc: Trần Duy Đức
(Xem: 5734)
Thời gian vừa qua, nhà thơ Du Tử Lê có nhận trả lời phỏng vấn hai đài truyền hình ở miền nam Cali là SET/TV và V-Star-TV.
(Xem: 5936)
Triển lãm tranh của Du Tử Lê, được tổ chức tại tư gia của ông bà Nhạc Sĩ Đăng Khánh-Phương Hoa
(Xem: 26264)
Tôi gọi thơ Du Tử Lê là thơ áo vàng, thơ vô địch, thơ về đầu.
(Xem: 20277)
Nhà báo Vũ Ánh phỏng vấn Du Tử Lê 11-2013
(Xem: 17857)
12-18-2009 Nhà thơ Du Tử Lê phỏng vấn nhạc sĩ Thân Trọng Uyên Phươn
(Xem: 21384)
Khi gối đầu lên ngực em - Thơ Du Tử Lê - Nhac: Tịnh Hiếu, Khoa Nguyễn - Tiếng hát: Đồng Thảo
(Xem: 19124)
Người về như bụi - Thơ: Du Tử Lê - Nhạc: Hoàng Quốc Bảo - Tiếng hát: Kim Tước
(Xem: 17931)
Hỏi chúa đi rồi em sẽ hay - Thơ: Du Tử Lê - Nhạc: Hoàng Thanh Tâm - Tiếng hát: Tuấn Anh
(Xem: 15335)
Khái Quát Văn Học Ba Miền - Du Tử Lê, Nguyễn Mạnh Trinh, Thái Tú Hạp
(Xem: 14412)
2013-03-30 Triển lãm tranh Du Tử Lê - Falls Church - Virginia
(Xem: 14609)
Nhạc sĩ Đăng Khánh cư ngụ tại Houston Texas, ngoài là một nhạc sĩ ông còn là một nha sĩ
(Xem: 13601)
Triển Lãm Tranh Du Tử Lê ở Hoa Thịnh Đốn
(Xem: 13105)
Triển lãm Tranh và đêm nhạc "Giữ Đời Cho Nhau" Du Tử Lê đã gặt hái sự thành công tại Seattl
(Xem: 20289)
Nhà báo Lê Văn là cựu Giám Đốc đài VOA phần Việt Ngữ
(Xem: 27614)
ngọn cây có những trời giông bão. ta có nghìn năm đợi một người
Khách Thăm Viếng
926,411