ĐẶNG XUÂN XUYẾN, THÁI BẢO DƯƠNG ĐỲNH, NGUYỄN THỊ HỒNG ĐÀO - Thơ

15 Tháng Mười Một 20179:24 SA(Xem: 522)
ĐẶNG XUÂN XUYẾN, THÁI BẢO DƯƠNG ĐỲNH, NGUYỄN THỊ HỒNG ĐÀO - Thơ

NGUỒN CỘI

1
Bỏ lại đằng sau miền Trung mùa giông bão
Tàu chuyển bánh rùng rùng kéo ngược tôi về vùng rêu phong huyền thoại.
Phù sa đỏ quạch sông Hồng, sông La, sông Lam, sông Cầu khiến tôi ngợp thở
Gió miên man trên triền đồi Tam Đảo mùa thu khẽ rơi từng chiếc lá vàng.
Phiêu diêu trăng màu cổ tích.
Vi vu những sợi chuông tóc
Vi vu…
Còn đây bóng dáng tổ tiên ngày cầm bằng gạt nước mắt chia ly
Còn đây hun hút cánh nhạn lạc bầy một đi là không biết có còn ngày gặp lại
Trăm núi ngàn đèo tay dao tay bút
Xuôi về Nam!...
Hun hút mái đình sân rêu cột kèo bàn thờ tiên tổ
Hun hút cánh đồng mồ hôi đầy hơn hạt thóc quắn những gieo neo đói nghèo cơ cực
Chân bước xuống thuyền mà mủi lòng cố quận
Mang theo điệu lý câu hò ấm những đêm mưa dựng chòi khai khẩn
Gác lại thanh gươm ngọn giáo buổi sa trường trận mạc da ngựa bọc thây ngày công thành phá lũy
Dùng dằng mỗi bước mỗi chia ly!

2
Rồi ngày ly hương thương bến nhớ làng
Ăn hạt gạo đồng xa nát bờ ruộng cũ
Bắt con cá sông Thu Bồn, Vu Gia mơ quẫy bơi sông Hồng cạn lũ
Leo lét ngọn đèn tàn canh lanh canh giếng nước ao làng
Cơm áo sinh tồn bầm ruột tím gan
Gác mái chèo lên xôn xao một trời lễ hội
“Dù ai đi ngược về xuôi
Nhớ ngày giỗ tổ…”


Hùng khí Phong Châu nghìn đời rạng rỡ
Sáng lên ngọn tre ngà
Sáng lên hai hàng voi phủ phục sân đền
Lung linh huyền thoại

3
Mờ sương Tam Đảo ngày lên níu mây trời xuống hỏi
Vì sao núi hóa tường thành
Vì sao sông thành chiến lũy
Vì sao những cánh đồng bão giông vẫn vun lên mùa no ấm
Vì sao câu quan họ cứ vương vương
‘’Yêu nhau chẳng lọ chiếu giường
Dẫu rằng tàu lá che sương cũng tình”…

4
Khắc khoải tiếng gà gọi ngày Đại Lải
Mặt trời ngủ trong sương
Thu đầy lên mặt nước hồ mẫy mọng
Bóng chim đỏng đảnh ngang qua vụ mùa cõng nắng
Gương biếc xanh!
Tôi chìm vào giấc mơ ngàn năm
Hít hà ngọn gió
Nghe sóng sông Hồng reo!


MÙA ĐÔNG

Mùa đông về trên đôi cánh nâu
Trên mặt hồ, trên đồi cây và trong màu mắt
Những sợi lông vũ che kín những nẻo đường
Những tiếng kêu rất sâu
Lênh đênh nỗi niềm ướt lạnh…
Dòng sông vẫn trằn mình trôi trong mưa
Ngày dâng lên nỗi nhớ
Mơ hồ vó ngựa đâu đâu
Mơ hồ đò giang nước khẳm
Có tiếng chim ướt rơi trong chiều lạnh
Đồng xa quang gánh mẹ về
Đồng xa gió lùa nghiêng ngửa
Cha rì tắt trong mưa
Cuộc người lo toan, cuộc người gồng gánh
Gập ghềnh những bước gian nan
Gập ghềnh một đời lận đận
Bãi bờ còn đây mà người đi đâu
Mưa vuốt mùa rưng rức!
Ngày quất vào nhau buổi ta tuổi lớn
Xa lắt lơ xa
Bờ ao sũng lạnh
Con đường trôi hết dấu chân
Nhòe một trời kỷ niệm!...
Còn đây mà nhìn mưa lùa qua ngày tháng cũ
Còn đây nỗi niềm rưng rưng chảy ngược qua hồn
Rồi sẽ mất dần từng yêu dấu cũ
Mưa cứ mưa hoài trên đỉnh mùa đông…


NIỀM TIN

Rồi như những cánh chim đủ đầy lông cánh
Chúng con bay xa
Mãi mê những đường bay mới
Mãi mê những đám mây, những chân trời tít tắp
Nhiều khi trên giấc mơ cây
Con quắp vào nỗi nhớ
Gọi mẹ từng đêm!
Nhiều khi con thấy những luống cày xước vào đời con
Những luống mạ non mở cho con lối về cổ tích
Mở ra ngày bình yên
Mở ra một chân trời ca dao
Lung linh huyền nhiệm!
Nhiềù khi con thấy sóng trên sông quê cồn lên trong giấc ngủ
Con cò trắng đậu cành mềm đau đứt ruột con thơ
Những bờ bãi chênh chao mùa bão lũ
Nước mắt mùa màng ướt cùng tận trang thơ

Mẹ ơi! Trên nẻo đường con đi không như những giấc mơ
Không nhiều hoa thơm
Không như những gì mẹ kể
Nhưng con vẫn tin những yêu thương tràn đầy
Những trả vay là có thật .
Và qua những thác ghềnh là dòng sông bình yên
Và qua những bão giông là mùa xuân lộc biếc
Hy vọng về mênh mông!
Quê nhà, mùa đông



MÊ LỘ

Trên hành trình kiếm tìm của con người
Họ mang theo nhiều thứ
Khát vọng
Niềm vui
Nỗi buồn
Tham vọng…
Họ chất trên vai mình
Sự ngưỡng vọng tin yêu
Sự thù ghét,đố kỵ
Con đường không thể gọi là dài
Con đường không thể gọi là ngắn
Mỗi bình minh lên là rộn ràng
Mỗi hoàng hôn về là vội vã
Và cứ thế cứ thế
Cuộc hành trình phiêu linh.
Rồi một ngày chúng ta bỏ lại trên đường đi
Từng cái từng cái
Rồi một ngày niềm cô đơn gọi một mình ta đi
Trên một phiêu lộ khác…

Hành trình hiển lộ cơn đau của kiếp người
Là cuối cùng
Trút bỏ!


KHÚC XUÂN CA

Ngắt một chút nắng mùa đông tinh khôi cài lên tóc
Em lá xanh chờ tách vỏ dậy thì
Nhựa đầy mẩy đẩy chồi lên đợi nắng
Cánh tay trần đón gió gọi mùa đi

Chim đã hót khúc ca từ dẫu cũ
Mà âm giai chật cứng dấu an hòa
Màu cỏ ngọc tơ non chiều quyến rũ
Sông rửa mình trong vắt mắt mây qua

Có ngọn gió thổi tung chiều tháng chạp
Cuốn âu lo phiền muộn xuống chân đời
Đêm trừ tịch rộn ràng cơn vỡ ối
Nghe cựa mình nhưng nhức những mầm xuân.

*Tân An, Mùa giêng
Thái bảo-dương đỳnh




*ĐẶNG XUÂN XUYẾN

Chị Vượng
Tặng chị Vượng

Xếp nón thúng quai thao
Chị khạo khờ
Gả cho gã đàn ông khó tìm được vợ
Mười năm cặm cụi thân cò
Chị đắp lên gã đàn ông rúm ró
Nụ cười no đủ phởn phơ
Ánh mắt biết gài nỗi nhớ
Mười năm làm vợ
Mười năm vò võ
Chị gằn lòng thao thiết tiếng ầu ơ...

Thủ thỉ ru chị những giấc mơ
Gã cột vào chị câu tình chồng nghĩa vợ
Chị khạo khờ
Chị bấu bíu giấc mơ
Chị gồng thêm vài gánh nợ
Gã tang bồng sải cánh ước mơ
Thêm mười năm thân cò
Thêm nữa mười năm chị âm thầm lệ nhỏ...
.
Ngày trở về với công danh đã có
Dắt theo mắt xanh mỏ đỏ
Gã tiêu nhiều tiền Đô
Gã nói toàn xì xồ
Gã đòi bỏ vợ.

Chị thẫn thờ
Nhìn giấc mơ
Nhìn những mảng màu bục vỡ.
.
*
Hà Nội, 14 tháng 11.2017




*NGUYỄN THỊ HỒNG ĐÀO


Ký gửi người em thương

Nhiều đêm em tự hỏi
Ta yêu nhau giờ có muộn không anh nhỉ
Mà sao hương tình như bốc lửa thiêu thân
Tình chúng mình đẹp tựa trăng rằm

Anh tan trong em
Em chảy trong anh
Môi áp môi, ngực áp ngực
Đê mê trong men tình ái

Ôi ! mùa hoa chóng phai
Ngoài trời đầy mưa bay
Sao anh còn đi mãi
Thương vầng trăng hao khuyết
Lòng em buồn trăm năm !...

(Ziên Khánh, Khánh Hòa)

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
12 Tháng Mười Hai 20189:26 SA(Xem: 28)
Sớm mai tôi gọi người yêu dấu/ Thay lời cầu nguyện Chúa trên cao/ Sương lạnh không che màu nắng mới/ Hoa vàng sót lại của chiêm bao
11 Tháng Mười Hai 201810:05 SA(Xem: 29)
nổi loạn/ phố/ thản nhiên chứa hàng triệu sự sống sinh sôi trong lòng mình/ kể cả tiếng guitar ngấn lệ
10 Tháng Mười Hai 20189:45 SA(Xem: 50)
Thơ của Lê Thị Ngọc Nữ, NP phan, Biển Cát
05 Tháng Mười Hai 201810:00 SA(Xem: 116)
đã rơi từ khi nào/ không thề xác tín được/ nụ hôn luôn bí mật hiện đang phiêu du
04 Tháng Mười Hai 201810:26 SA(Xem: 101)
Thơ của Biển Cát và Lê Kim Thượng
01 Tháng Mười Hai 20189:16 SA(Xem: 138)
Sóng về đâu chẳng biết/ Vỗ mãi một âm quên (*)
30 Tháng Mười Một 20189:40 SA(Xem: 392)
Thơ của Quảng Tánh Trần Cầm, Ánh Nguyệt, *Lê Thanh Hùng
28 Tháng Mười Một 20189:33 SA(Xem: 118)
Thơ của Trần Yên Hòa, *Lê Kim Thượng
27 Tháng Mười Một 20189:25 SA(Xem: 118)
Thơ của: NP phan, Trần Quốc Toàn
26 Tháng Mười Một 201810:05 SA(Xem: 94)
Thơ của Nguyễn Minh Phúc, Đỗ Trọng, Biển Cát, Phan Cát Tường
Cơ sở HT Productions cùng với công ty Amazon đã ấn hành Tuyển tập tùy bút “Chỉ nhớ người thôi, đủ hết đời” của nhà thơ Du Tử Lê.
Trường hợp muốn có chữ ký tác giả để lưu niệm, ở Việt Nam, xin liên lạc với Cô Sóc, tel.: 090-260-4722. Ngoài Việt Nam, xin liên lạc với Ms. Phan Hạnh Tuyền, Email:phanhanhtuyen@gmail.com
Ở lần tái bản này, ngoài phần hiệu đính, cơ sở HT Productions còn có phần hình ảnh trên dưới 50 tác giả được đề cập trong sách.
TÁC GIẢ
(Xem: 19567)
Ký sự văn nghệ dưới đây của nhà thơ Du Tử Lê, viết về thi sĩ Đinh Hùng, được trích từ tác phẩm “Năm Sắc Diện, Năm Định Mệnh” do nhà Tao Đàn Saigon, ấn hành tháng 6 năm 1965.
(Xem: 20337)
Nói đến những hoạt động của thi sĩ Đinh Hùng mà không nói tới ban Tao Đàn, theo tôi là một thiếu sót lớn.
(Xem: 19095)
Nếu tính từ năm Đinh Hùng in “Mê Hồn Ca” 1954, cho tới “Đường Vào Tình Sử” 1961 thì hai thi phẩm cách nhau gần 7 năm trời.
(Xem: 22203)
Năm 1954, thi sĩ Hồ Dzếnh, giám đốc nhà xuất bản “Tiếng Phương Đông,” sau đổi lại là “Bình Minh,” cho in thi phẩm “Mê Hồn Ca” của Đinh Hùng.
(Xem: 22160)
Thi sĩ Đinh Hùng sinh ngày 3-7-1920 tại làng Trung Phụng, ngoại ô thành Hà Nội. Ngôi làng này nằm ngay sau lưng khu phố Khâm Thiên.
(Xem: 350)
Tôi rất cảm phục cách Thi Sĩ đặt tựa đề cho bài thơ, “đêm, treo ngược tôi: dấu chấm than!”
(Xem: 5586)
Du Tử Lê nói ông chỉ muốn im lặng. Trong phần hỏi-đáp rất ngắn dưới đây, nhà thơ Du Tử Lê có giải thích về sự im lặng của ông, với nhiều ngụ ý.
(Xem: 817)
Đầu tháng 6-2018, tuyển thơ Khúc Thụy Du của nhà thơ Du Tử Lê ra mắt độc giả trong nước.
(Xem: 12140)
Đứng giữa gian hàng, trên một bục gỗ cao phủ khăn trắng nuốt, người thiếu nữ trông nổi bật hẳn lên với trang phục tuy rực rỡ sắc mầ
(Xem: 1634)
Theo thiển ý cá nhân tôi, thơ Du Tử Lê khá "hiền!"
(Xem: 521)
Thời gian vừa qua, nhà thơ Du Tử Lê có nhận trả lời phỏng vấn hai đài truyền hình ở miền nam Cali là SET/TV và V-Star-TV.
(Xem: 597)
Triển lãm tranh của Du Tử Lê, được tổ chức tại tư gia của ông bà Nhạc Sĩ Đăng Khánh-Phương Hoa
(Xem: 20440)
Tôi gọi thơ Du Tử Lê là thơ áo vàng, thơ vô địch, thơ về đầu.
(Xem: 15242)
Nhà báo Vũ Ánh phỏng vấn Du Tử Lê 11-2013
(Xem: 12810)
12-18-2009 Nhà thơ Du Tử Lê phỏng vấn nhạc sĩ Thân Trọng Uyên Phươn
(Xem: 16074)
Khi gối đầu lên ngực em - Thơ Du Tử Lê - Nhac: Tịnh Hiếu, Khoa Nguyễn - Tiếng hát: Đồng Thảo
(Xem: 14126)
Người về như bụi - Thơ: Du Tử Lê - Nhạc: Hoàng Quốc Bảo - Tiếng hát: Kim Tước
(Xem: 12574)
Hỏi chúa đi rồi em sẽ hay - Thơ: Du Tử Lê - Nhạc: Hoàng Thanh Tâm - Tiếng hát: Tuấn Anh
(Xem: 10581)
Khái Quát Văn Học Ba Miền - Du Tử Lê, Nguyễn Mạnh Trinh, Thái Tú Hạp
(Xem: 9765)
2013-03-30 Triển lãm tranh Du Tử Lê - Falls Church - Virginia
(Xem: 9928)
Nhạc sĩ Đăng Khánh cư ngụ tại Houston Texas, ngoài là một nhạc sĩ ông còn là một nha sĩ
(Xem: 9100)
Triển Lãm Tranh Du Tử Lê ở Hoa Thịnh Đốn
(Xem: 8677)
Triển lãm Tranh và đêm nhạc "Giữ Đời Cho Nhau" Du Tử Lê đã gặt hái sự thành công tại Seattl
(Xem: 9987)
Tình Sầu Du Tử Lê - Thơ: Du Tử Lê - Nhạc: Phạm Duy - Tiếng hát: Thái Thanh
(Xem: 15138)
Nhà báo Lê Văn là cựu Giám Đốc đài VOA phần Việt Ngữ
(Xem: 21575)
ngọn cây có những trời giông bão. ta có nghìn năm đợi một người
(Xem: 27334)
Cung Trầm Tưởng sinh ngày 28/2/1932 tại Hà Nội. Năm 15 tuổi ông bắt đầu làm thơ,
(Xem: 18813)
Tên thật Nguyễn đức Quang, sinh năm 1944 tại Sơn Tây. Theo gia đình vào Nam năm 1954
(Xem: 19930)
ơn em thơ dại từ trời/theo ta xuống biển vớt đời ta trôi/ơn em, dáng mỏng mưa vời
(Xem: 24135)
Nhạc sĩ Đăng Khánh cư ngụ tại Houston Texas, ngoài là một nhạc sĩ ông còn là một nha sĩ
(Xem: 21906)
Nhan đề đầu tiên của ca khúc “Hạnh phúc buồn,” là “Trong tay thánh nữ có đời tôi.”
(Xem: 18297)
Bác sĩ Bích Liên tốt nghiệp cử nhân Khoa học tại Đại Học UCI (1982), Tiến sĩ Y Khoa Đại học UCI (1987
Khách Thăm Viếng
1,996,763